Tam Thái Tử

Chương 177: Chương 177: Tiến hành giao dịch (2)




- Điện hạ, thân phận người này rất đáng ngờ, có nên tra xét trước rồi hãy quyết định không?

Dương Cố có chút nghiêm nghị, ánh mắt để vẻ nguy hiểm nhìn Lý Lân. Lão ta căn bản cũng không thể tin được lời Lý Lân nói, bởi thấy thế nào cũng hoang đường vô cùng. Ân oán của Đại Đường và Hắc Lang vô cùng sâu, cho dù là Thác Bạt Hàn nguyện ý thì bên Đại Đường chỉ một Lý Lân là có thể quyết định được hay sao? Hơn nữa chuyện này có thể là một cái bẫy hay không, cái tròng làm tan rã liên minh của Tam đại lang quốc. Nghĩ càng nhiều thì càng thêm kiêng kỵ, ánh mắt nhìn Lý Lân của lão càng thêm bất thiện.

Sắc mặt Lý Lân biến lạnh, đôi mắt hổ nhìn chằm chằm Dương Cố, âm thanh lãnh khốc vang lên:

- Lão già kia, đừng thấy bản hoàng tử cho ngươi mặt mũi mà không biết xấu hổ, nếu để ta cảm nhận được sát cơ của ngươi thêm một lần nữa thì ngươi sau này chỉ có con đường chết thôi đấy.

Khí tức trên người Lý Lân phóng ra, chân khí dâng trào như biển cả khiến cho Dương Cố sợ hết hồn. Mặc dù Dương Cố xuất thân là võ tướng, nhưng ở độ tuổi này đạt được Bát phẩm Võ Tông, tất phải lý giải khá sâu với võ đạo. Hơn nữa nhìn khí tức trên người Lý Lân, Dương Cố chắc chắn cảnh giới của Lý Lân cũng không cao, chí ít còn chưa đạt tới cảnh giới của bản thân. Thế nhưng lượng chân khí trong cơ thể hắn lại khinh khủng mạnh mẽ, khiến cho lão ta khi cảm nhận được cỗ khí thế này mặt cũng trắng bệch ra. Hiện tại lão ta đã có chút tin tưởng về việc Lý Lân giết qua cao giai Võ Tông rồi.

- Làm sao ta có thể tin được ngươi?

Thác Bạt Hàn hỏi lại.

- Thế cục trước mắt này chỉ có thể tin ta thì ngươi mới có chút hy vọng sống mà thôi. Mà đối với đám hoàng thất chúng ta thì thân phận của chúng ta đến từ quốc gia, chỉ khi quốc gia tồn tại, thì chúng ta mới là những vị thái tử, hoàng tử cao cao tại thượng. Nếu như mất đi quốc gia, chúng ta sẽ mất đi tất cả, điểm ấy hẳn là Thác Bạt Thái tử phải rõ ràng chứ.

Lý Lân trả lời, giọng nói của hắn rất chân thành, khiến cho nội tâm Thác Bạt Hàn càng thêm dao động.

- Điện hạ, ta không đồng ý hợp tác với kẻ không rõ lai lịch này. Mặc dù viện quân Thần Lang hoàng triều chưa tới, nhưng chúng ta dù sao cũng là nước phụ thuộc, nếu như tin chúng ta hợp tác với Đại Đường mà lộ ra thì chính là phẩn bội mẫu quốc. Lúc ấy Thần Lang hoàng triều sẽ lấy đó làm cái cớ để tiêu diệt chúng ta. Điện hạ xin hãy nghĩ lại!!!

Giọng Dương Cố trầm hẳn xuống, sự uy hiếp của Lý Lân lão không để ý, dù cho sự thật như Lý Lân từng nói, chiến lực của hắn vô cùng mạnh mẽ, nhưng lão ta đã không còn là đám thanh niên dã tâm bừng bừng nữa rồi. Lão ta đã già rồi, nhất niệm lớn nhất trong lòng chính là quốc vận của Hắc Lang hoàng triều mà thôi. Lão căn bản không muốn đem vận mệnh của Hắc Lang hoàng triều buộc vào người tên thiếu niên này.

- Tam hoàng tử chắc cũng biết bên người Đại thái tử có một cao thủ, có thể ảnh hưởng tới chiến cuộc.

Thát Bạt Hàn mở miệng, vẻ mặt khá là quỷ dị.

- Bản hoàng tử tất nhiên là biết, có phải là người trung niên ôm kiếm kia không?

- Đúng thế, chính là hắn. Người này chính là sư phụ dạy võ cho Đại thái tử, căn cứ thông tin của ta thì hắn kém nhất cũng đã đạt tới Bát phẩm Vương Tọa, rất nhanh sẽ đạt tới Cửu phẩm. Kẻ thực lực như thế thì không phải lấy số người là có thể chống lại được, thế nên, mặc dù đề nghị của ngươi rất hấp dẫn, nhưng ta sẽ không mạo hiểm làm đâu.

Thát Bạt Hàn thể hiện sự kiêng kỵ với trung niên ôm kiếm, bởi thế giới này thực lực vi tôn, cao giai Vương Tọa có năng lực lấy thủ cấp tướng quân trong vạn quân. Hơn nữa nhìn thanh kiếm mà hắn ôm mãi không rời cũng đủ biết, tên này là kẻ khó dây dưa nhất trong đám võ giả, Kiếm sĩ. Bày âm mưu quỷ kế trước mắt đám người này thì vô cùng nguy hiểm, theo Đại thái tử tuy có khả năng Hắc Lang hoàng triều sẽ bị Thần Lang thôn tính, nhưng hợp tác với Lý Lân thì nguy cơ trước mắt có thể giải trừ, một khi tin tức lộ ra, Hắc Lang hoàng triều sẽ bị tan thành mây khói là điều chắc chắn, nên việc lựa chọn khiến cho Thác Bạt Hàn cảm thấy khó xử.

- Cao giai Vương Tọa xác thực là phiền phức! Nhưng bọn họ sẽ không nhúng tay vào chuyện tình trên chiến trường, bằng không Tiên Thiên võ sư của Đại Đường sẽ tấn công ngay. Toàn bộ chiến trường Bắc Cương sẽ bởi vì Tiên Thiên võ sư gia nhập mà xảy ra biến hóa, hơn nữa ta thấy trung niên nhân kia không phải là người thích giêt chóc, chỉ là người đảm bảo an toàn cho Đại thái tử mà thôi, thế nên hắn căn bản sẽ không nhúng tay vào đâu.webtruyen.com

Lý Lân lên tiếng, cho dù Đại Đường có nhiều Tiên Thiên cao thủ tới biên quan, nhưng cho tới tận giờ, Lý Lân vẫn không thể thấy được cái đám thần long thấy đầu không thấy chim, à đuôi Vương Tọa đang ẩn giấu ở đâu. Nếu như đám người này đều ở trong quân doan, thì Vệ quân của hắn sao lại bị động tới mức này.

- Điện hạ!

Dương Cố hô một tiếng, vẻ mặt có chút lo lắng, Thác Bạt Hàn rõ ràng đã bị Lý Lân đả động rồi, chuyện này đối với lão ta chưa hẳn là chuyện tốt.

- Nguyên soái, Hắc Lang hoàng triều đầu tiên là nước độc lập, thứ hai mới là phụ thuộc vào Thần Lang hoàng triều. Trăm năm qua Hắc Lang hoàng triều tuy dựa vào Thần Lang hoàng triều, an nhàn an dật, đã mất đi nhuệ khí và cốt khí ban đầu. Nhớ năm đó lịch sử của Hắc Lang hoàng triều ta, những năm đầu kiến quốc, nhân tài đông đúc, dựa vào thực lực cường hãn để chinh chiến tứ phương, chậm rãi để thành một trung cấp hoàng triều. Trong Tam đại lang quốc đứng thứ nhất, đến cả Thần Lang hoàng triều cũng phải lôi kéo Hắc Lang chúng ta, giờ thì ra sao? Hắc Lang hoàng triều không ngừng bị suy yếu, đứng nói Thần Lang hoàng triều, chỉ riêng Xích Lang và Ngân Lang thôi, hai quốc gia này mới kiến lập không tới ba trăm năm mà cũng đã vượt qua chúng ta. Cứ như thế thì chỉ sợ thời gian tới, toàn bộ Hắc Lang hoàng triều sẽ bị giáng xuống làm Sơ cấp hoàng triều mất. Còn đâu sự phong quang của chúng ta? Là một người nam nhân, ta muốn đánh cược một lần, đánh cược Hắc Lang hoàng triều không bị tiêu diệt lúc này, hơn nữa sẽ thoát khỏi nguy cơ mà đi tới ánh sáng.

Thác Bạt Hàn ngửa mặt lên nói, là một thái tử một quốc, hắn đã chán ghét cái thứ hành vi giả dối của đám thái tử, chỉ là vì vận mệnh của Hắc Lang hoàng triều, vì huynh đệ dưới trướng, nên hắn dù buồn nôn cũng phải nói như thế.

Nghe xong lời của Thác Bạt Hàn thì Dương Cố cũng lâm vào trầm mặc. Khác với sự phồn vinh của Đại Đường, thời gian kiến quốc của Hắc Lang cũng không thua gì Đại Đường nhưng lại có nhược điểm trí mạng. Hắc Lang hoàng triều trừ ba vị quốc chủ tài hùng, các đời sau càng ngày càng yếu kém. Càng khiến cho quốc lực tích trữ trăm năm của Hắc Lang hoàng triều bị tiêu hao gần hết. Bây giờ Hắc Lang hoàng triều đã đứng vào vị trí thấp nhất trong đám Trung cấp hoàng triều. Thái độ của các nước láng giềng phụ thuộc Thần Lang hoàng triều cũng càng thêm ương ngạnh, sự bóc lột của thượng quốc cũng càng ngày càng tăng thêm. Thậm chí Dương Cố còn nghe nói Thần Lang hoàng triều còn muốn phái Tổng đốc tới Hắc Lang hoàng triều để hiệp trợ hoàng đế bệ hạ thống trị triều cương. Chuyện này tuy chưa có thực hiện, nhưng tin tức cũng bị truyền ra ngoài. Điều này chứng tỏ Thần Lang hoàng triều đã từng cân nhắc tính khả thi của vấn đề này, chỉ cần thái độ của họ về việc này cũng đủ khiến cho Dương Cố sinh ra ác cảm. Chỉ là Hắc Lang hoàng triều bây giờ cũng chưa phải đèn cạn hết dầu, vi phạm mệnh lệnh của Đại thái tử thật sự quá mức nguy hiểm.

- Điện hạ, lão thần ta một lòng vì Hắc Lang hoàng triều suy nghĩ, hy vọng chúng ta có thể vĩnh viễn truyền thừa. Ngài chính là hy vọng của hoàng triều, nên xin ngài đừng nhúng tay vào chuyện này.

Dương Cố đột nhiên lên tiếng, khuôn mặt già thể hiện vẻ kiên định quyết tuyệt.

- Nguyên soái, ngài muốn làm gì?

Thác Bạt Hàn lòng trầm xuống, hắn có cảm giác xấu. Dương Cố là trụ cột của Hắc Lang hoàng triều, là đại nguyên soái của Hắc Lang hoàng triều, nếu như hắn có chuyện gì thì đó chính là đả kích khổng lồ của Hắc Lang hoàng triều.

- Nếu điện hạ thể hiện thái độ của mình trước mặt Đại thái tử, chẳng khác gì đại biểu cho Hắc Lang hoàng triều, thế nên không thể để bản thân bị nghi ngờ, niềm hy vọng cuối cùng của hoàng triều phải được bảo vệ, điện hạ không thể nhúng tay vào, những thứ này hãy để cho lão thần đi! Thần già rồi, danh tiếng cũng sớm không màng. Chỉ cần Hắc Lang hoàng triều có thể thiên thu vạn đại truyền thừa, lão thần có chết cũng không từ. Vì lẽ đó lần hợp tác với Vệ quân này liền để lão thần ra mặt xử lý đi. Điện hạ cũng chỉ là bị lão thần che dấu mà thôi.

Dương Cố trầm giọng nói, là một thống soái, danh dự nặng tựa Thái Sơn, mà giờ vì sự truyền thừa của Hắc Lang hoàng triều mà Dương Cố lại cam nguyện nhận chuyện phản bội Thần Lang hoàng triều thay cho Thác Bạt Hàn. Chuyện này mà bị lộ ra thì tuy rằng Hắc Lang hoàng triều có thể trốn tránh trách nhiệm, nhưng tính mạng của Dương Cố khó có thể bảo toàn, thậm chí cửu tộc của ông ta cũng gặp nạn, bởi vậy sự quyết tâm của ông thực lớn.

- Nguyên soái, chuyện này không thể nào, đây là chuyện hợp tác của bản thái tử với hoàng tử của Đại Đường. Hảo ý của Nguyên soái, bản thái tử hiểu, nhưng ta không có nhu nhược đến mức phải đứng sau lưng kẻ khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.