Tân An Quỷ Sự

Chương 11: Chương 11: Tóc




Chu Tiểu Tứ chạy như bay ra khỏi nhà nhưng vẫn bị que cời lửa đập thật mạnh vào cẳng chân khiến người nàng đột nhiên nghiêng về phía trước thiếu chút nữa gục trên mặt đất. Nàng cố nén đau đớn, đỡ chân khập khiễng tiếp tục chạy về phía trước. Nàng biết nếu bị cha bắt được thì không chỉ bị đau đơn giản như vậy mà có khả năng bị đánh gãy tay, gãy chân như thường.

Nàng vẫn luôn chạy về phía trước, thẳng đến khi không còn nghe thấy tiếng mắng chửi của Chu Vĩnh Quý nữa, thẳng đến khi áo quần bằng vải thô trên người ướt sũng mồ hôi mới dừng lại. Nàng nhìn quanh bốn phía, phát hiện bên cạnh là một con sông nhỏ yên lặng vì thế bắt đầu khom lưng đi xuống đê, ngồi ở bờ đê nhìn cái đầm màu xanh biếc ngây người.

Trong lòng nàng hiện tại lộn xộn thành một đoàn. Trong tiềm thức nàng biết em trai đã chết nhưng lại không thể tiếp nhận chuyện này. Nàng chỉ nhớ rõ tối hôm qua Ngũ Nhi tự mình đi nhà xí, lúc trở về thì ngã trên mặt đất hôn mê bất tỉnh sau đó không đến vài canh giờ thì tắt thở.

Sao có thể như vậy chứ? Hắn rõ ràng còn đang tốt, ban ngày còn cùng mình chạy quanh viện, ở trên cây cãi nhau om sòm, đuổi đánh cả buổi nhưng làm sao nửa đêm lại bất tỉnh nhân sự chứ?

Nàng đột nhiên cảm giác được trên đùi truyền đến một cơn đau đớn vì thế thật cẩn thận cuốn ống quần lên xem xét cẳng chân vừa rồi bị que cời lửa đánh trúng. Trên chân có một vết tím to bằng bàn tay, ở giữa còn có vết thương, hẳn là bị móc của que cời lửa cắt qua. Vết thương đang chảy máu khiến nàng nhìn thấy thì không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

Chu Tiểu Tứ cắn môi dưới, dùng hết sức lực xé một góc áo buộc chặt lên cẳng chân để cầm máu. Sau đó, nàng dựa vào cái cây lớn phía sau khóc không thành tiếng. Nước mắt rơi từng giọt lên mu bàn tay nàng sau đó chảy xuống đất bùn, khiến đất tụ lại thành một đống ẩm ướt.

Cha nhất định tức điên rồi cho nên mới ra tay nặng như vậy. Ngũ Nhi là đứa bé nhỏ nhất nhà, lại là đứa con trai duy nhất nên rất được Chu Vĩnh Quý chiều chuộng. Từ lúc trong thành có dịch bệnh ông ấy đã không để Chu Tiểu Tứ làm việc nhà mà chỉ chuyên tâm trông Ngũ Nhi để phòng ngừa hắn trộm chuồn ra khỏi cửa chơi. Hiện tại Chu Ngũ Nhi đã chết, Chu Vĩnh Quý tất nhiên là trút hết lửa giận lên người nàng, ai bảo nàng không canh chừng em trai cho kỹ để hắn bị nhiễm dịch bệnh? Chỉ có điều Ngũ Nhi rõ ràng không ra khỏi cửa, làm sao lại nhiễm bệnh kia được?

Nghĩ đến đây, Chu Tiểu Tứ run lập cập. Nếu Ngũ Nhi bị bệnh, vậy nàng ở cùng hắn sớm chiều có phải cũng đã lây bệnh nhưng hiện tại chưa phát bệnh hay không? Nàng bị cái ý nghĩ này làm cho sợ hãi, trong lúc nhất thời nỗi sợ hãi dành cho cha và áy náy với em trai đều bị nàng ném ra sau đầu, trên người chậm rãi nổi lên một tầng da gà. Nàng bần thần nhìn nước sông, tưởng tượng bộ dáng mình khi chết đi. Nàng cũng sẽ giống Ngũ Nhi, cứ thế yên lặng mất mạng sao? Ngũ Nhi tốt xấu gì còn được nằm trên giường nhà mình, mà nàng thì có nhà cũng không dám về. Chẳng lẽ nàng sẽ phải chết bên ngoài, bị những con vật hoang ăn mất, kể cả quần áo cũng không còn một mảnh sao?

“Lạch cạch.” Trong nước sông đột nhiên xuất hiện một vòng gợn sóng nhỏ, tựa hồ như có ai đó ở phía sau nàng dùng chân đá mạnh một hòn đá xuống mặt sông. Chu Tiểu Tứ xoay đầu, thấy sau một cái cây ở cách xa đó có một bóng người màu đen. Cái bóng kia không cao, lại rất to rộng, kể cả cái cây đại thụ trăm năm cũng không che được. Chu Tiểu Tứ ẩn ẩn thấy tay áo to rộng của người nọ cùng với búi tóc giống cái sừng trâu thì trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ quái. Búi tóc kỳ quặc như vậy nàng chưa thấy bao giờ. Nó như hai cái sừng cao nhọn trên đỉnh đầu, bên trên còn quấn mấy cân tóc.

“Không nặng sao?” Chính nàng cũng không biết vì sao mình lại nói ra ba chữ này. Nhưng vừa nói xong thì nàng lập tức hối hận, bởi vì người ở sau cái cây kia đột nhiên khặc khặc nở nụ cười khiến người nghe mà dựng tóc gáy. Trong lòng Chu Tiểu Tứ đột nhiên cả kinh, sợ hãi khiến trái tim nảy lên trong ngực, ép nàng tới không thở nổi.

“Tiểu cô nương, có muốn giao tóc trên đầu ngươi cho ta không?” Bóng dáng sau gốc cây vừa cười vừa nói.

Chu Tiểu Tứ ngốc ngốc đứng tại chỗ, cổ họng nàng như bị ai bịt lại. Nàng cố gắng thông cổ nhưng thân mình vừa động cũng không di chuyển được chút nào. Nàng thấy hai thứ không biết có phải móng vuốt hay không thò ra từ tay áo rộng của người nọ, lại đung đưa bên hông. Sau đó bóng đen kia từ từ đi ra khỏi cái cây.

Búi tóc của nó thực cong, giống một cây cung kéo hết cỡ. Trên mặt nó chỉ có hai con mắt nhọn hoắt, con ngươi đỏ rực tỏa sáng, xung quanh con ngươi lại có màu vàng. Cái thứ đó đi đến trước mặt nàng, duỗi hai tay thẳng tắp mà sờ mặt nàng.

Chu Tiểu Tứ ngửi được một mùi thối kinh người. Nàng đột nhiên hiểu ra tóc kia không phải tóc của vật này mà là của những người khác, chẳng qua những người đó đều đã bị nó giết chết.

“Không biết trong đó có tóc của Ngũ Nhi không?” Trong lòng Chu Tiểu Tứ bỗng nhiên toát ra một ý nghĩ đáng sợ nhưng ý niệm này rất nhanh đã biến mất, bởi vì lúc người kia tiếp cận nàng thì nàng đã “Ầm” một tiếng ngã trên mặt đất, hôn mê luôn.

Vân Oanh cởi bỏ cổ áo của Hoắc Thanh Minh, dùng khăn lông ấm áp cẩn thận chà lau cổ cho ông ta. Từ khi Tiểu Phu đi, ngày ngày ông ta uống đến say không còn biết gì, chưa đến lúc mặt trời lên cao thì căn bản chưa bò dậy được. Ngay cả công việc làm ăn ông ta cũng chẳng quan tâm mà hoàn toàn giao cho hạ nhân trong nhà xử lý.

Đột nhiên, cả người Hoắc Thanh Minh kịch liệt phập phồng. Ông ta đứng dậy đỡ mép giường, cổ duỗi ra bắt đầu nôn mửa. Vân Oanh không trốn tránh, mặc cho những đồ dơ đó bắn vào người mình, nàng vẫn chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng cho Hoắc Thanh Minh, trợ giúp ông ta thông thuận mà nôn hết.

Qua một lúc lâu sau, dạ dày Hoắc Thanh Minh rốt cuộc cũng thoải mái. Ông ta hít vào một hơi thật sâu, đón lấy ly nước Vân Oanh đưa qua để súc miệng sau đó lại nằm lên giường, nhắm mắt lại chậm rãi tiến vào mộng đẹp.

Vân Oanh giúp ông ta lau sạch khóe miệng, nhìn lồng ngực ông ta nhẹ phập phồng thì nhẹ nhàng thu dọn uế vật. Sau đó nàng ta mới đẩy cửa đi ra ngoài chuẩn bị thay váy áo bị dơ bẩn của chính mình.

“Không phải đã nói là để ta hầu hạ lão gia là được sao? Ngươi dù sao cũng là cô nương gia, rất nhiều chuyện làm không được thuận tiện.” Giọng Hứa tổng quản vang lên bên cạnh, ông ta hình như đã đứng đó thật lâu để quan sát.

“Đại nam nhân các người rốt cuộc làm sao có thể cẩn thận. Lão gia hiện tại thương tâm quá độ, cả người hư nhược nên ta tự mình chăm sóc vẫn yên tâm hơn.” Vân Oanh cười nhợt nhạt sau đó chỉ chỉ vào váy bi dính bẩn của mình nói, “Ta phải về phòng để đổi quần áo đã.” Nàng nói xong thì đi qua bên cạnh Hứa tổng quản tiến về hậu viện.

“Cũng đúng, ngươi đối với lão gia thật đúng là săn sóc tỉ mỉ, cả uế vật ông ta nôn ra cũng không chút ghét bỏ,” Hứa tổng quản cười lạnh một tiếng, “Vân Oanh, chừng nào thì người có thể đối với ta tận tâm tận lực như vậy chứ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.