Tân An Quỷ Sự

Chương 48: Chương 48: Xác chết




“Kinh tiểu thư……”

“Đại nhân,” đây là lần thứ hai nàng ta đánh gãy lời Trình Mục Du trong đêm nay, “Ngọc Nhi từ trong lòng ngưỡng mộ đại nhân, từ khi gặp ngài lần đầu tiên thì ta đã biết đại nhân là một vị quan tốt, nhất định có thể bảo đảm cho bá tánh bình an,” giọng nói của nàng ta đột nhiên nghẹn ngào, “Nếu không phải đã quá muộn, Ngọc Nhi cũng hy vọng có thể lưu lại bên người đại nhân, cho dù làm thiếp thất cũng tốt.”

Trình Mục Du nhất thời không biết nên làm cái gì, hắn chưa bao giờ bị một nữ tử thẳng thắn thổ lộ như vậy nên không khỏi có chút hoảng loạn. Hắn nhìn chân mình nói, “Tiểu thư là thiên kim, sao có thể hạ thấp chính mình như vậy? Trình mỗ có tài đức gì mà có thể để cho tiểu thư xem trọng như thế chứ?”

Kinh tiểu thư đột nhiên cười, “Trình đại nhân không cần hoảng loạn, tuy ta ngưỡng mộ đại nhân nhưng cũng sẽ không làm việc khiến người khác khó xử. Chỉ là đêm nay ánh trăng rất tốt, làm ta có chút khó giữ được cảm xúc,” nàng nhìn rừng đào phía trước, đột nhiên bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng chạy đến, dứng dưới một gốc cây đào nhẹ giọng hỏi: “Đại nhân cũng biết thơ của Thôi Ân Công đúng không? Năm trước hôm nay này môn trung, nhân diện đào hoa tương ánh hồng, nhân diện bất tri hà xứ khứ, đào hoa y cựu tiếu xuân phong.”

“Đáng tiếc đào hoa đã lạc, thật là trường hận xuân quy vô tìm chỗ.” Trình Mục Du tiếp lời nàng.

“Đại nhân hà tất nói đến những lời mất hứng đó. Nhân diện đào hoa, người đi nhà trống, tất cả đều là chuyện thường tình. Nếu đã từng gặp thì cần gì để ý có thể bên nhau lâu dài hay không.”

Trình Mục Du nghe lời của nàng ta có ẩn ý thì trong lòng không khỏi kinh ngạc, đi lên phía trước một bước, “Tiểu thư, xin hỏi có điều gì muốn nói với Trình mỗ?”

Kinh tiểu thư cười thật xinh đẹp, “Chẳng lẽ đêm nay ta tâm sự với đại nhân nhiều như thế còn chưa đủ sao?” Nói xong, nàng ta bình tĩnh nhìn Trình Mục Du, giống như muốn đem mỗi thần thái của hắn, mỗi động tác đều ghi tạc trong lòng. Rốt cuộc phát hiện bị người ta nhìn chằm chằm không phải việc gì dễ chịu cho cam nên nàng ta mới cười cười, “Đại nhân, đa tạ ngài cùng ta đi một đoạn như vậy. Ngọc Nhi cũng coi như không thẹn với cuộc đời này.” Dứt lời, nàng ta hành đại lễ rồi quay đầu đi về hướng nội đường.

“Không thẹn với cuộc đời này?” Trong lòng Trình Mục Du bị bốn chữ này đụng vào một chút. Hắn nâng cánh tay lên muốn gọi nàng ta lại nhưng do dự một lúc lâu hắn vẫn buông tay xuống. Ánh trăng lạnh lùng chiếu lên bóng dáng của Kinh tiểu thư khiến cho bóng dáng của nàng ta trở nên mông lung, mờ mịt trong thế giới chân thật này.

“Tiểu thư đã trở lại.” Thấy Kinh Trần Ngọc đi vào nhà, tiểu nha hoàn vội chạy nhanh ra đón, “Thiếu gia phái người tới vài lần rồi, nói là muốn ngài nhanh qua đó.”

Kinh Trần Ngọc đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, “Ta đã biết, ngươi đi ra ngoài đi, hiện tại đã tối muộn nên mai ta sẽ qua.”

Tiểu nha hoàn đáp lời lui xuống, Kinh Trần Ngọc thấy nàng ta đóng cửa lại mới chậm rãi đi đến bên tủ, lấy một cái vòng ngọc bên trong ra ôm vào ngực, nghẹn ngào nói: “Nương, trước khi ngài lâm chung muốn ta rời khỏi nơi này nhưng thiên hạ rộng lớn lại không có chỗ cho nữ nhi dung thân.”

Hóa ra Trình Mục Du kia rất thông minh, đêm hôm khuya khoắt thấy Kinh tiểu thư cõng cái tay nải đi ra ngoài thì đã đem lòng sinh nghi, đối với câu chuyện nàng ta bịa ra cũng không quá tin tưởng bởi vì bao quần áo kia nặng trĩu nên không thể chỉ có chút bạc vụn được. Huống hồ từ phản ứng của hắn thì rõ ràng hắn đã biết việc Đông Hương mất tích. Đương nhiên những điều này đều bị vị Kinh Trần Ngọc tiểu thư này thu hết ở đáy mắt, chẳng qua sau khi hoảng loạn, nàng ta đột nhiên bình tĩnh trở lại. Vì đối mặt với nam tử mà mình sớm có tình cảm nên trong nháy mắt vạn ý niệm trong lòng nàng ta đều chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng. Nàng biết cuộc đời này nàng và hắn sẽ không bao giờ có được điều gì, kể cả sự tình không bại lộ thì giữa hai người cũng hoàn toàn không có khả năng.

“Hắn sẽ hận chết ta, nương, nhất định sẽ hận thấu ta.” Kinh Trần Ngọc buồn bã cười, “Ta cũng là đến hôm nay mới nhớ tới vì sao luôn cảm thấy vị cô nương kia quen mắt. Hóa ra ngày ấy gặp hắn lần đầu thì nàng ta cũng cưỡi ngựa đi sau hắn. Mà hắn tới nơi này, chính là vì tới tìm nàng kia.”

Kinh Trần Ngọc chậm rãi đeo vòng ngọc lên cổ tay, hai mắt nhìn phía ngoài cửa sổ, khuôn mặt chậm rãi nở một nụ cười thoải mái: Thật tốt, lúc sao mai hiện ra thì toàn bộ những chuyện này sẽ kết thúc.

Lúc ánh mặt trời hơi sáng thì cả Ngọc Tuyền trấn yên lặng bị một tiếng thét chói tai đánh vỡ. Nghe thấy tiếng kêu đó, Trình Mục Du cùng Sử gia huynh đệ lập tức mặc thêm áo rồi đuổi tới nơi phát ra âm thanh kia – chính là bên bờ hồ.

Ánh sáng mặt trời buổi sớm chiếu nghiêng nghiêng trên mặt hồ, đem hai mươi mấy cỗ thi thể nổi lềnh bềnh trên mặt nước chiếu lúc sáng lúc tối. Những thi thể này đều là nữ nhân mặc trung y, tóc các nàng xõa ra, ánh mắt mở to nhìn lên trên, bất lực nhìn ánh nắng nhiều năm không thấy nhưng tất cả đều đã bị nước ngâm đến trắng bệch như cá chết. Trên trán các nàng đều có khắc một con hắc xà, thân rắn thô to, che kín hoa văn, đầu rắn hung tợn ngóc lên phun ra cái lưỡi thật dài.

Càng quái dị chính là, tay chân những nữ nhân này đều bị cột chặt vào một hòn đá lớn nhưng hiện tại những hòn đá đó lại bị sóng nước trên hồ đánh dạt, phảng phất như không có trọng lượng.

Người phát hiện ra đống xác chết này chính là một nông phụ ở bên hồ. Tối hôm qua nàng ta vì huyết án xảy ra ban ngày nên trắng đêm không ngủ được. Vừa sáng sớm nàng ta đã tới bên hồ giặt quần áo. Nàng ta vừa mới ngồi xổm xuống thì nghe thấy đáy hồ phát ra tiếng “Phốc phốc” quái dị, ngay sau đó mặt hồ tựa như nước bị nấu sôi, ùng ục ùng ục bắt đầu có bọt nổi lên. Sau đó những khối thi thể này từng cái một nổi lên trên mặt nước, ngực bụng hướng lên trên, bụng trướng lên như mặt trống to.

Người vây xem càng ngày càng nhiều, nhưng tất cả đều không dám đến quá gần bờ hồ mà tốp năm tốp ba tụ ở phía sau ba người Trình Mục Du, nhỏ giọng nghị luận.

“Bị cột đá vào người rồi mà vẫn có thể nổi lên được, xem ra là bị chết oan rồi.”

“Ngươi nhận ra không? Cái người nổi lên trên đám rong rêu kia chính là con dâu nhà họ Vương, mẹ chồng nàng hôm qua còn mắng nàng đi không từ giã. Ai biết được lại chết bên hồ này.”

“Cái người ở giữa kia là Ký Dao sao? Ai nha, lúc này thì cái tên ngốc tử Vương Chi Du kia cũng nên chết tâm rồi.”

“Còn không phải sao.”

Bọn họ nói lời này mới nhắc nhở Trình Mục Du, hắn từ trong nỗi khiếp sợ bừng tỉnh lại, quay qua nhìn Sử Kim ở bên cạnh liếc mắt một cái, “Đi thông báo cho người thân đến nhận thi thể đi, gọi cả Vương Chi Du đến.”

“Vâng, đại nhân.” Sử Kim nắm chặt hai tay, quay đầu định đi nhưng đúng lúc này đáy hồ lại vang lên tiếng “Ùng ục ùng ục”, ngay sau đó, một chuỗi bọt khí chậm rì rì nổi lên mặt nước.

“Chẳng lẽ, chẳng lẽ còn có người?” Không biết là ai nói một câu như vậy.

Nghe vậy, trong đám người phát ra một trận kinh hô, tất cả như thủy triều lui về phía sau. Trình Mục Du lại không lùi mà tiến lê phía trước, nhanh chóng đi đến bên hồ, đỡ lấy một cây đại thụ mọc thò ra bên hồ, lên tinh thần nhìn về phía mặt hồ.

Hồ nước động vài cái, sau đó nâng lên một khối thi thể, người nọ dáng người gầy ốm, mặc một kiện bố sam cũ kỹ đầy những lỗ vá, đôi mắt nhắm chặt, lay động trong mặt nước hồ chợt cao chợt thấp.

“Đại nhân, đây không phải Vương Chi Du sao?” Sử Kim ở phía sau Trình Mục Du kêu lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.