Tần Ca

Chương 20: Chương 20




CHƯƠNG 20 – LÀM BẼ MẶT ~

Oa!

Oa! Oa!

Oa! Oa! Oa!

Ghé vào trên lưng Mông Hồng, trước “cảnh sắc” trong phòng, Phù Tô chỉ có thể dùng chữ “oa” để cảm khái cho hết sự kinh ngạc hiện tại của hắn. Mạnh bạo, nóng bỏng, hết thảy bên trong quả thực là dụ dỗ người phạm tội dạy hư tiểu hài tử: “Xấu xa, thật xấu xa! Thế sự suy đồi! Thế sự suy đồi!” Miệng không ngừng lải nhải, Phù Tô vẫn không quên dùng bàn tay nhỏ bé che mắt Mông Hồng.

Nói hoa mỹ là “bảo vệ nhi đồng vị thành niên”, nhưng thật ra là muốn choMông Hồng không nhìn thấy, chỉ có thể nghe được một ít âm thanh mong manh lại kèm theo tiếng khóc lóc cầu khẩn.

Có đôi khi kích thích thính giác so với kích thích thị giác còn lợi hại hơn.

Cùng đứng trong mảnh sân rách nát với Phù Tô còn có các cung nhân thị vệ, bọn họ đều bị tiếng rên rỉ trong phòng nhỏ truyền đến làm cho mặt đỏ tới mangtai, chỗ nào đó ở dưới lớp áo giáp của mười thị vệ trong nội viện đều trở nên căng phồng.

Quần áo mất trật tự, tóc rối tung, nữ nhân bị thị vệ đè trên mặt đất bởi vì kêu gào quá đáng, miệng của nàng từ lúc ở tẩm cung đã bị người bịt lại. Lúc này nàng nằm trên mặt đất, hai tay nắm chặt, cúi đầu hận không thể xông lên mang hai kẻ vội vã chạy đến đứng ngoài nhìn lén xem náo nhiệt mà bóp chết.

Vốn cho là đại vương tử được cung nhân thầm thì với nhau là thiện chủ lúc trông thấy tình cảnh trong phòng sẽ vội vàng ngăn lại, tranh thủ sự đồng tình của hắn, nào biết hắn lại.. .lại…

“Đừng nhúc nhích, nếu dám làm ta ngã ta có thành quỷ cũng…trời ạ…trời ạ.. .Đằng sau rõ ràng tiến vào những hai cái.. .Thật là tà ác!” Xuyên qua lỗ hổng nhờ tiểu đao khoét trên vải cửa sổ nhìn lén vào bên trong, Phù Tô kích động nói: “Mông Hồng ngươi mau nhìn!”

Hai tay đỡ người trên lưng mình, Mông Hồng trong nội tâm tức giận không ít. Bảo ta nhìn, nhìn cái gì, mắt đều bị ngươi che lại hết: “Ngươi bỏ tay ra ta mới có thể nhìn thấy.”

“Không được, tình huống bên trong không thích hợp cho loại tuổi còn nhỏ, đang ở vào kỳ phát dục như ngươi xem.”

“Ta mười sáu!”

“Mười sáu cũng nhỏ.”

“Ngươi nhỏ hơn, mới chín tuổi!”

“Ta mặc dù chín tuổi nhưng nội tâm đã trưởng thành, ngươi không thể sosánh được.”

Hai người nhỏ giọng ngươi một lời ta một lời thi nhau chửi mắng qua lại, tâm tư từ “cảnh đẹp” bên trong chuyển dời đến màn đấu võ mồm.

Mông Hồng từ nhỏ đã ổn trọng lão thành đời này chỉ có trước mặt hai người mới có thể bị tra tấn đến mức lộ ra những cảm xúc thuộc về một thiếu niênmười sáu tuổi, hai người này chính là Phù Tô và Vương Ly.

Niềm vui thú lớn nhất của hai người bọn họ chính là đùa giỡn với Mông Hồng tính như hũ nút, quyết chí muốn làm hắn tức điên thì thôi.

Bởi vì quan hệ của bậc cha chú, Mông Hồng và Vương Ly từ nhỏ đã cùng nhau chơi đùa. Vương Ly như dã hài tử lăn lộn ngoài đường thì chưa bao giờ quên mang theo Mông Hồng luôn thành thật an phận, nói gì đến chuyện đánh nhau ẩu đả mà hòng để yên cho hắn.

Vềsau hai người lớn lên, Vương Ly càng tác uy tác phúc trên đầu Mông Hồng. Cho đến một ngày nào đó ông trời thương tình làm cho Vương Ly trong cung yến vừa thấy đã yêu Tần quốc trưởng công chúa, lúc này mới buông tha cho Mông Hồng.

Thế nhưng đang lúc Mông Hồng cảm thấy mình rất may mắn rốt cuộc thoát ly bể khổ có cơ hội theo cha xuất chinh, thì lại có ý chỉ của Đại vương gọi hắn tiến cung làm thị độc (bạn cùng học) của đại vương tử, mà đại vương tử so với Vương Ly còn thích khi dễ người hơn.

Vương Ly đáng ghét Mông Hồng còn có thể động thủ đánh làm cho hắn câm miệng, thế nhưng Phù Tô đáng ghét hắn lại không thể đắc thủ, đành phải mỗi lần đều lẩn ra xa xa, không hề biết cũng bởi vì như vậy mới càng làm cho Phù Tô đối với hắn càng thêm “chăm chỉ hành hạ”.

Tuy Mông Hồng thành thật yên phận không thích nhiều lời, nhưng hắn cũng không phải một đứa ngốc. Người cầm binh đối với những người cũng như những chuyện bên cạnh phải có sức quan sát nhất định, nếu không chắc chắn có hại.

Cũng giống như hôm nay cung nga này rõ ràng nhìn gầy yếu vô lực lại có thể xông qua thị vệ lao vào nội cung, chỉ sợ tuyệt đối không phải là vì cứu chúa mới không sợ chết cùng tăng thêm khí lực, mà nhất định là có âm mưu.

Phù Tô cũng nghĩ như vậy, cho dù hắn không am hiểu cái gì âm mưu hay là dương mưu, nhưng hắn biết rõ trong nội cung này đối xử với người nào cũng không thể xuất phát từ nội tâm, mà nhất định phải biết suy nghĩ.

Mặc dù hiện trường trong phòng rất rung động làm hắn phải xấu hổ, nhưng vì tính mạng mình Phù Tô không thể không cẩn thận ứng đối, để xem cung nữ

này rốt cuộc muốn diễn cái trò gì, cho nên hắn cố ý đứng ở ngoài cửa vừa nói ít lời ác độc vừa vụng trộm quan sát nữ nhân đang quỳ trên mặt đất.

Không biết là bọn họ đa nghi hay là nữ nhân này quá mức lợi hại, dù sao nàng ngoại trừ diễn màn la hét khóc nháo thật sự là không có gì không ổn.

Tra không được cái gì nên Phù Tô cùng Mông Hồng liền có ý định trở lại tẩm cung, mặc kệ chuyện trong phòng cũng như nam nhân kia là ai cũng không phải thứ bọn họ có thể hỏi đến.

Đại vương hiện tại của Tần quốc rất chú trọng đến quyền lực, không chỉ chuyện trên triều đình, ngay cả những sự tình trong hậu cung hắn nhất định cũng rất rõ ràng. Bởi vậy chuyện trong phòng này xảy ra bọn họ không tin quân vương không biết, vì theo lời người trong phòng nói đã có thể đoán biết được đây không phải lần một lần hai, mà là có một thời gian dài.

Hoặc là một đám người lừa trên gạt dưói làm cho quân vương thật sự không biết rõ tình hình, hoặc là chính quân vương đã ngầm đồng ý. Theo suy nghĩ của Phù Tô bọn họ thì cái hoặc là thứ hai có vẻ phù hợp với tình hình thực tế hơn.

Vô luận hôm nay là ai muốn lợi dụng bọn họ làm chuyện này trở thành không hay ho trước mặt quân vương, Phù Tô cùng Mông Hồng cũng sẽ không để cho người này thực hiện được.

Đang chuẩn bị nhỏ giọng mà đến nhỏ giọng mà đi, Phù Tô hướng trong phòng liếc một cái lập tức giật mình. Vừa mới rồi chỉ giả vờ giả vịt đùa giỡn Mông Hồng nên Phù Tô còn không cảm thấy, hiện tại nhìn lại mới phát hiện thế giới bên trong phòng kia không hề dễ chịu: “Mông Hồng ngươi nói nam nhân “thượng” nam nhân thật sự phải…”

“Tiểu thần không biết, nếu như đại vương tử có hứng thú có thể tìm các thị vệ bên trong hỏi thăm.”

“Thôi đi, việc này có thể hỏi sao, mà chẳng lẽ ngươi muốn hỏi cho ra lẽ? Cũng phải tự mình cảm nhận mới có thể hiểu rõ, chờ ta thêm mấy năm nữa…a ha ha ha…”

“Tô nhi biết được cái gì mà lại cười vui vẻ như vậy?”

Lúc Phù Tô tựa trên lưng Mông Hồng đang cười đến đắc ý thì một thanh âm lạnh như băng, mà lại lộ ra vẻ tức giận từ phía sau vang lên, làm hai người bị dọa đến mặt trắng không còn chút máu.

So với phế vật Phù Tô đã sợ tới mức đầu lưỡi nhíu lại, Mông Hồng coi như còn tỉnh táo không quên hành lễ, vì vậy lập tức xoay người quỳ xuống, nhưng lại quên mất Phù Tô lúc này còn đang ở trên lưng mình.

Lúc hắn chắp tay quỳ xuống thì Phù Tô không kịp chuẩn bị gì cứ như vậy từ đầu vai Mông Hồng lao xuống dưới.

“A!”

“Đại vương tử!”

Trong tiếng thét chói tai của mọi người Doanh Chính sắc mặt tối sầm, vội vã vươn tay ra, nhưng chỉ kịp bắt lấy một chân Phù Tô.

Bởi vậy ngoại trừ một chân bị người xách lên giữa không trung, cả người Phù Tô rớt trên mặt đất. Quần áo cũng đều dốc ngược lại che hết mặt của hắn, làm cho người ta nhìn không ra hắn lúc này có biểu tình gì.

-0O0-

Nếu như biết chuyện lớn đầu tiên mình gặp phải có một cái giá lớn là mang thể diện mười thế sau này đều mất hết, Phù Tô tình nguyện lúc giẫm xuống cục xà phòng quên nhặt lên thì ngã thành tàn phế, cũng còn hơn bây giờ.

Đầu tiên là xuyên qua thành một kẻ xui xẻo đại danh đỉnh đỉnh, buộc phải bắt đầu con đường “cầu sinh bảo mệnh” đầy kinh hãi. Mỗi ngày chẳng những phải vắt hết óc giả vờ đáng yêu nịnh nọt con người ưa chiếm tiện nghi duy nhất có thể bảo vệ tính mạng của mình ở thế giới này, lại phải chú ý đề phòng những mũi tên từ bốn phương tám hướng phóng tới.

Ghé vào trên giường trong cung điện không biết tên gì bên cạnh mảnh sân rách nát kia, Phù Tô chui đầu vào chăn tự thấy không còn mặt mũi nào gặp người khác. Đời này tư thế té ngã có ngàn ngàn vạn vạn, thế nhưng hắn lại ngã theo một kiểu vô cùng sáng tạo chưa từng có.

Ngồi ở bên cạnh giường Doanh Chính mặt lạnh lùng vừa nhìn thái tử Đan chỉ vẻn vẹn khoác một trường bào quỳ trên mặt đất, vừa lấy tay cách một lớp chăn xoa đầu Phù Tô: “Hóa ra ngươi vẫn còn ở trong vương cung của quả nhân, thật đúng là làm quả nhân không thể tưởng được.” Nhìn bộ dáng chật vật của Yen Đan Doanh Chính cười lạnh.

“Không có ý chỉ của Đại vương…hạ thần không dám tự tiện rời Tần.” Thái tử Đan hành đại lễ quỳ rạp trên mặt đất.

“Không dám? Thái tử Đan có gì là không dám, lần trước không phải ngươi dụ dỗ được nhất danh tướng lãnh(tướng hàng đầu) của Tần quốc ta để trốn khỏi Tần sao. Lần này thái tử ở Tần nhiều năm rõ ràng không tìm được người giúp ngươi rời Tần, khó trách hôm nay thái tử Đan đã không như ngày xưa, chỉ có thể câu dẫn những thị vệ hạ đẳng đó mang ngươi rời đi?”

“Hạ thần không dám.”

“Nếu đã không phải là đào tẩu vậy thái tử đây là đang làm cái gì?” Thẳng người lên, Doanh Chính ngồi ở trên giường nhận chén trà ấm Triệu Cao đưa lên uống một ngụm, cười nói: “Bởi vì vô cùng tịch mịch cho nên mới câu dẫn thị vệ trong nội cung của quả nhân, làm cho chướng khí mù mịt, lá gan của ngươi cũng thực lớn.” Nói rồi dằn mạnh chén trà xuống.

“Hạ thần không dám, thỉnh Đại vương thứ tội.” Cúi đầu, che dấu hận ý nồng đậm trong mắt, thái tử Đan cắn chặt răng không nói thêm một chữ.

“Nhớ năm xưa ngươi cùng quả nhân đều đã từng ở Triệu quốc vi chất, quả nhân thật sự nên vì thái tử an bài một ít thế gia đệ tử, nhìn những thị vệ hèn mọn này tay chân vụng về làm bị thương thái tử, quả nhân thật đau lòng.”

Chanh chua!

Nấp ở trong chăn nghe phụ vương hắn nói mỗi một câu đều là những câu chanh chua, những câu cay nghiệt làm cho Phù Tô rất hoang mang. Hắn chưa bao giờ thấy qua Doanh Chính như vậy, quá mức kỳ quái. Những gì phụ vương hắn làm rõ ràng cho thấy là đang trả thù, lại còn là một kiểu rất ấu trĩ.

Phù Tô càng hiếu kì con người bất nam bất nữ phía dưới đến tột cùng là có thân phận gì lại có thể “bức” quân vương lòng dạ rộng lớn có thể lần thứ hai nhẫnnhịn Hàn Phi trở thành như vậy.

Vén một góc chăn lên Phù Tô vươn tay giật nhẹ ống tay áo rộng thùng thình của Doanh Chính, hiếu kỳ hỏi: “Thái tử? Thái tử nào?”

Cầm bàn tay nhỏ bé của Phù Tô Doanh Chính vừa sờ vừa nói: “Có thể làm cho một tướng quân vì hắn vứt bỏ lão mẫu, thê tử, ấu nhi trong nhà cùng hắn bỏ trốn, ngoại trừ Yến quốc thái tử ra còn có người nào có thể làm được.”

“Yến quốc thái tử…Yến quốc thái từ Đan!” Phù Tô giật mình một cái nhấc chăn đứng dậy, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn cực lực che dấu sự kinh hoảng: “Hắn không phải là…”Nhìn người quỳ trên mặt đất, Phù Tô có chút hỗn loạn.

Nếu đúng như hắn tính toán thì cũng sắp sửa có màn trình diễn “Kinh Kha đâm Tần vương” lừng danh, thế nhưng người có thể dùng Kinh Kha hiện tại còn đang ở Tần quốc, như thế làm sao mà đâm?

Nghiêng mặt liếc nhìn nhi tử mặt mũi tràn đầy kinh ngạc, Doanh Chính ánh mắt tối lại, hừ lạnh nói: “Phù Tô, cái mông ngươi xem ra là không còn đau.”

Cái mông làm sao? Phù Tô lệch đầu nhìn chằm chằm vào Doanh Chính, sau đó sờ sờ cái mông của mình, lập tức rên một tiếng ngã vào trong ngực Doanh Chính, chỉ biết ôm chặt lấy mông: “Đau quá a! Nứt ra rồi!”

Đẩy Phù Tô nước mắt lưng tròng ra, Doanh Chính nói vói Triệu Cao đang đứng bên cạnh: “Hoàng cung không nuôi người vô dụng, Triệu Cao ngươi mang Yến quốc thái tử đi rừa mặt rồi an bài cho hắn một nơi “vui vẻ nhẹ nhàng”.” Hạ mắt nhìn người từ đầu đến cuối đều không ngẩng đầu thành thật quỳ gối, Doanh Chính đột nhiên nở nụ cười: “Mà nữ nhân tự tiện xông vào tẩm cung.. .mang xuống loạn côn đánh chết…”

Triệu Cao nghe xong bước lên phía trước một bước, khom người nhận chỉ, rồi lệnh cho thị vệ đứng ở cừa kéo cung nga vẫn bị bịt miệng ra ngoài.

“Ân…ân…ư ân…” Bị người kéo đi nữ nhân đỏ hoe mắt nhìn về phía thái tử Đan đang quỳ trên mặt đất, như đang nói với hắn phải chiếu cố tốt chính mình.

Thái tử Đan vốn một mực quỳ trên mặt đất không ngẩng đầu đột nhiên bò lên trên kéo vạt áo Doanh Chính khóc nói: “Đại vương, Đan cầu người buông tha Vũ Lạc, van cầu người! Vũ Lạc không phải…không phải cố ý muốn xông vào tẩm cung mạo phạm đại vương tử…Đại vương…” Hắn không ngừng dập đầu, trên mặt đất dần dần có vết máu.

“Kia…” Mặc kệ bọn họ có phải là có mục đích hay không, nhưng không thể không nói một màn chủ tớ tình thâm trước mắt này làm cho Phù Tô rất xúc động. Chỉ là lời còn chưa kịp ra khỏi miệng đã bị ánh mắt sắc bén của Doanh Chính liếc dọa trở về.

Một cước đá văng thái tử Đan đang lôi kéo vạt áo mình, vẫy tay với Phù Tô, Doanh Chính hỏi: “Tô nhi muốn thay bọn họ cầu tình? Ân?”

Hôm nay Doanh Chính hoàn toàn không phải lãnh khốc quân vương hay từ ái phụ thân trong ấn tượng của Phù Tô. Giờ khắc này trong lòng hắn có chút sợ hãi, cảm thấy người này cùng với người vẫn ngủ một chỗ với mình suốt tám năm trở nên thập phần lạ lẫm. Thất ~ (tiếng cảm thán)

“Tô nhi không phải muốn thay bọn họ cầu tình sao, nói a!”

Vụng trộm hít một hơi, Phù Tô từ trên giường leo xuống đứng vững bên cạnh Doanh Chính, nhìn Triệu Cao nói: “Những thất trách thị vệ kia theo cung luật mà xử phạt, còn Yến quốc thái tử tại Tần vi chất lại không biết nói lời đúng đắn hành động cẩn thận, phạt lao động nặng một tháng, vềphần cung nga tự tiện xông vào tẩm cung này niệm nàng một lòng vì chủ, nên cho nàng một cơ hội. Đánh hai mươi trượng, sinh tử nhờ trời.”

Triệu Cao bị khí thế Phù Tô phát ra làm hoảng sợ, thiếu chút nữa muốn thụ chỉ, bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh.

“Đại vương cái này…” Đại vương không lên tiếng, hắn làm nô tài cũng không dám động. Chỉ là trong nội tâm ai thán mỗi lần hai phụ tử này nháo mâu thuẫn đều là mình xui xẻo, không cẩn thận là lập tức không hay ho.

“Cứ theo như đại vương tử nói mà làm.” Doanh Chính đứng lên đi ra ngoài điện, mà Mông Nghị vẫn đứng ở một bên không nói một lời thấy thế vội vàng đuổi theo. Có điều vừa đi hai bước chợt nghe quân vương đã ra bên ngoài nói vọng vào: “Mang đại vương tử về tẩm cung, nơi nào cũng không cho phép hắn đi.”

“Thần lĩnh chỉ.” Khom người khấu lễ rồi Mông Nghị giao với Mông Hồng một ánh mắt, liền đuổi theo quân vương đã đi trước mình.

Sai người mang hai chủ tớ thái tử Đan xuống, Triệu Cao cũng cung kính rời khỏi phòng, lưu lại hai người biểu tình ngu ngốc.

“Xong rồi xong rồi, lần này ta chết chắc rồi, nhìn sắc mặt phụ vương ta hệt như đáy nồi vậy.”

“Tiểu thần đây vô tội có được không, cái gì cũng không làm lại phải bị phạt theo, đều tại điện hạ nói những lời vô ích kia bị Đại vương nghe thấy!”

“Mông Hồng ngươi là tiểu tử không có nghĩa khí, thiệt thòi lão tử mọi chuyện đều nghĩ cho ngưoi!”

“Chỉ hy vọng từ nay về sau đại vương tử điện hạ có thể tùy thời mà quên tiểu thần đi, tiểu thần nhất định vô cùng cảm kích.”

Hai người ủ rũ ra ngoài điện, tốc độ chậm chạp hướng tẩm cung mà đi, hy vọng có thể trong thời gian có hạn còn lại tranh thủ hít thở thêm một hai hơi nữa.

Doanh Chính không trừng phạt Mông Hồng, chỉ là bắt hắn ba ngày không được ra khỏi nhà, đóng cửa tự suy nghĩ lỗi lầm.

Xem tình huống như vậy Phù Tô thấy yên lòng, thầm nghĩ mình cũng sẽ không bị trừng phạt gì to lớn. Lại nào biết vừa vui vẻ không lâu đã bị phạt ghi “Tôn Tử binh pháp” hai mươi lần, ghi chưa xong sẽ không cho phép ăn cơm đi ngủ.

Nhìn một cuộn vải trắng lớn bày ở trước mắt, Phù Tô thề từ nay về sau có cơ hội nhất định sẽ đến mộ phần của Tôn Vũ, Tôn binh thánh (thánh của nhà binh) thắp hương (nhang XD), cảm tạ hắn viết “Tôn Tử binh pháp” chỉ có mười ba điều. Thất ~

Chịu đựng cái mông đau, Phù Tô ngồi chồm hỗm trước bàn cầm bút chăm chú chép chính tả binh pháp, cung nga một bên thỉnh thoảng tiến lên giúp hắn chỉnh độ sáng ngọn đèn trước mặt, cho hắn đủ ánh sáng.

Phù Tô không dùng cơm, Doanh Chính cũng không dùng. Bọn họ một người ngồi phía dưới chép binh pháp, một người ngồi phía trên phê tấu chương. Chờ Phù Tô cuối cùng cũng viết xong hai mươi lượt đã là ngày hôm sau, còn haicanh giờ đã phải thượng triều, hắn lúc này mới phát hiện phụ vương cả một đêm đều ở cùng hắn.

“Phụ vương.. .ta làm xong rồi…”

Nghe thấy thanh âm Doanh Chính mới buông bút ngẩng đầu: “Triệu Cao, chuẩn bị hai chén cháo loãng.” Nói xong gọi Phù Tô đến bên cạnh mình, hỏi: “Mệt không?” Nắm lấy ngón tay nhi tử vì cầm bút một thời gian dài mà có chút biến dạng vuốt vuốt.

“Không mệt.” Nghe Doanh Chính cũng chưa ăn Phù Tô có chút băn khoăn:

“Phụ vương vì cái gì không dùng thiện?”

“Phụ vương phải đợi Tô nhi cùng dùng.”

Thật là bạn tốt! Phù Tô nghe xong suýt nữa kích động “lệ rơi đầy mặt”.

Bởi vì hai vị chủ tử đều không dùng vãn thiện Triệu Cao mới sai người liên tục làm ấm, mỗi một canh giờ lại đổi một lần. Cho nên Doanh Chính vừa phân phó, Triệu Cao liền đem cháo loãng sớm đã chuẩn bị tốt bưng lên. Nhìn hai phụ tử lại hòa hảo ngươi một ngụm ta một ngụm, Triệu Cao lúc này mới yên tâm lui ra, biết rõ nơi này đã không có chuyện của mình.

“Tô nhi cũng biết sai rồi?”

“Biết!” Ba ngụm đã giải quyết xong chén cháo loãng, Phù Tô đầy hào khí dùng ống tay áo lau lau miệng: “Ta không nên không nghe lời phụ vương mà hảo hảo đợi tại tẩm cung, cũng không nên mang theo Mông Hồng xem náo nhiệt, lại càng không nên nói những lời người có học không nên nói kia.”

Muốn bảo Phù Tô nhận sai thì hắn không phản đối, nhưng hắn thật không hiểu Doanh Chính vì sao lại tức giận như vậy. Cho nên hắn lôi hết tất cả những chuyện hắn đã làm hôm nay đều tính thành phạm sai lầm, không tin một cái cũng không trúng.

Sờ sờ đầu nhi tử, Doanh Chính cười nói: “Hôm nay Tô nhi suýt nữa làm hư chuyện của vi phụ.”

“Chuyện gì?” Phù Tô không hiểu.

Cúi đầu xuống bên tai Phù Tô nói nhỏ vài câu, lập tức thấy miệng Phù Tô càng lúc càng mở lớn, một bộ dạng không thể tin được điều mình vừa nghe thấy.

“Thế nào, Tô nhi nguyện ý giúp vi phụ?” Doanh Chính cười khẽ.

“..Giúp…”Qua hồi lâu, Phù Tô gật đầu một cách máy móc.

Chuyện lớn như vậy có thể không giúp sao…

-0O0-

~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.