Tàn Độc Lương Duyên

Chương 204: Chương 204: Ngoại thương dễ trị, tâm bệnh khó chữa




Ánh mắt Hướng Thu Vân dừng lại trên người anh một chút, anh dừng như đã phát hiện ra được, ngẩng đầu nhìn về phía cô.

Bốn mắt nhìn nhau, lông mày Hạ Vũ Hào nhíu nhẹ lại, Hướng Thu Vân thì không hề thay đổi sắc mặt mà thu mắt lại. “Làm sao thế?” Thấy cô không cùng đi tiếp, Lục Thanh Sơn quay đầu lại hỏi.

Hướng Thu Vân mấp máy môi dưới, thản nhiên nói: “Không có gì.”

Nói xong cũng đi theo.

Nhậm Gia Hân quét Hướng Thu Vân vài lần, nhảy nhảy mắt: “Sắc mặt cô không được tốt lắm, có phải là bị bệnh rồi không?” “Không có gì, chỉ là đi đường hơi nhiều, có chút mệt”

Đúng lúc gặp cửa thang máy mở ra, Hướng Thu Vân đi vào.

Nhậm Gia Hân vẫy cô lại, vẻ mặt ngơ ngác: “Đây là đi lên mà, cô đi lên làm gì?” “Vừa nãy nhìn lầm, còn tưởng rằng là đi xuống” Hướng Thu Vân có chút không yên lòng, lên tiếng, đi vào thang máy.

Sau khi bốn người đi ra khỏi thang máy, mỗi người đi một ngả, Chung Khánh Hiên và Nhậm Gia Hán trở về công ty luật, còn Hướng Thu Vân thì đi bệnh viện với Lục Thanh Sơn.

Sau khi lên xe, Lục Thanh Sơn nổ máy xe, có ý riêng: “Tôi nghe các đồng nghiệp nói, trên người cô Hướng có không ít bệnh cũ, ngoại trừ không ăn cơm đúng bữa, còn có sinh hoạt ở nơi ẩm ướt một thời gian dài, thật ra cũng ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng của cô. “Hình như Bác sĩ Lục hình như đã cường điệu với tôi rất nhiều lần vấn đề về tâm trạng. Ánh mắt Hướng Thu Vân hơi chút trống rỗng, nhìn xem ngoài cửa sổ mà nói.

Lục Thanh Sơn chuyển động tay lái, tiến vào làn xe bên trái: “Ngoại thương dễ trị, tâm bệnh khó chữ.” Nếu có tâm sự gì, cô Hướng cứ nói ra đừng ngại. Không có người nào thích hợp để nói thì cứ viết ra, như thế cũng sẽ khá hơn một chút. “Cảm ơn đề nghị của bác sĩ Lục.” Hướng Thu Vân vuốt mi tâm đang phát đau, trả lời có hơi hời hợt.

Đổi chỗ ở mới, đêm qua cô đêm qua vẫn luôn không ngủ được, vất vả đến sau nửa đêm mới ngủ thiếp đi, lại liên tục mơ thấy ác mộng như mọi ngày. Thấy cô không muốn nói chuyện nhiều, Lục Thanh Sơn nhìn về phía trước, chuyên tâm lái xe.

Sau khi hai người đến bệnh viện, Lục Thanh Sơn làm kiểm tra chân toàn diện cho Hướng Thu Vân: “Tình huống cũng không tính là quá tệ, hôm nay tôi châm cứu thêm một lần cho cô, khoảng thời gian này cô chú ý nghỉ ngơi, một tuần sau đến bệnh viện tìm tôi.

Hướng Thu Vân gật đầu một chút, trong đầu lại thoảng xuất hiện dáng vẻ cô gái kia dường như sắp nhào vào lòng Hạ Vũ Hào, cô nhíu mày. “Lần trước sau khi châm cứu xong thì có cảm giác gì?” Lục Thanh Sơn đâm xong châm, sau đó hỏi.

Hướng Thu Vân: “Bủn rủn bất lực, nhưng mà ngày thứ hai thì đỡ hơn.” “Ừ” Lục Thanh Sơn gật đầu, sau đó lấy điện thoại ra nhìn một chút: “Một tiếng sau rút châm, tôi đột nhiên có chút việc, đi ra ngoài một lát, sẽ trở về ngay.” “Bác sĩ Lục cứ làm việc đi” Hướng Thu Vân nói. Lục Thanh Sơn lại dặn dò vài câu rồi mở cửa đi ra.

Anh ta ra ngoài không bao lâu đã có người gõ cửa văn phòng. Hướng Thu Vân mấp máy môi, nói: “Vào đi Cửa mở ra, một bà cụ tóc trắng xoá rất có khí chất đi đến. “Bà muốn tìm bác sĩ Lục sao? Anh ấy bây giờ.... Ba chữ ‘không ở đây' phải nuốt xuống khi nhìn thấy ông cụ

Hạ phía sau lưng bà cụ.

Bọn họ đến đây, hẳn là đến tìm cô.

Ông cụ Hạ quyền cao chức trọng, Hướng Thu Vân mới chỉ thấy ông ta mấy lần, ấn tượng lại rất sâu sắc: Đó là một ông cụ chỉ nghĩ cho lợi ích cá nhân lại bá đạo ngang ngược, nói một thì không hai, chưa từng cho phép bất kì ai phản bác ông ta.

Ông cụ Hạ mặc đồng phục bệnh nhân, khí sắc cũng không tốt lắm, nhưng dù vậy thì vẫn có khí thế bức người như trước, khiến người ta không dám nhìn thẳng. “Trên đùi châm cứu, không tiện xuống giường, xin Chủ tịch Hạ thứ lỗi. Những sự vụ lớn nhỏ trong Tập đoàn Hạ Thị thì do Tổng giám đốc Hạ Vũ Hào quản lý, nhưng người khống chế tập đoàn Hạ Thị chân chính vẫn là chủ tịch Hạ.

Ông cụ Hạ đánh giá cô một lượt: “Không phí công vào tù ngồi một chuyển, hiểu chuyện nhiều rồi”

Nghe không ra đến cùng là tán dương vẫn là trào phúng.

Hướng Thu Vân rũ mắt xuống, không nói gì nữa, chỉ là hai tay nắm lại thật chặt, móng tay đâm vào lòng bàn tay có hơi đau. “Cô đừng khẩn trương, ông cụ nhà tôi chỉ muốn hỏi cô mấy câu. Bà cụ đúng một bên chậm rãi nói.

Hướng Thu Vân gật nhẹ đầu, không lên tiếng, chỉ là lưng căng chặt lại. “Cô bây giờ đang ở cùng Vũ Hào?” Ông cụ Hạ kéo ghế ra ngoài xuống, ánh mắt nhìn cô như đinh dính vào người, dường như muốn nhìn ra hai cái lỗ trên người cô chằm chằm.

Đáy mắt Hướng Thu Vân nhanh chóng hiện lên một vòng mỉa mai, ngón tay nắm chặt drap giường dưới người, thấp giọng nói: “Chuyện này ngài cũng đã điều tra qua rồi, hỏi lại tôi làm gì?” “Đừng nói là cha mẹ cô, cho dù là ông ngoại bà ngoại cô lúc còn sống cũng không dám có thái độ này với ta!” Ông cụ Hạ bất mãn hừ một tiếng: “Ta hỏi cô cái gì, cô cứ thành thật trả lời là được, không cần nói nhảm, ta cũng không có thời gian nghe cô nói nhảm!”

Hướng Thu Vân nắm chặt drap giường, hít thở sâu một hơi, nói: “Nếu như bị ép buộc ở lại bên cạnh anh ta cũng coi là ở cùng một chỗ như ngài nói, vậy thì chúng tôi là cùng ở một chỗ “Vũ Hào tháng sau sẽ đỉnh hôn với Giang Hân Yên, cô không thể lại ở lại thành phố Bắc Hải!” Ông cụ Hạ không cho phản bác, nói: “Cô chuẩn bị một chút đi, ta sẽ sắp xếp người đưa cô đi!”

Nghe đến đây, Hướng Thu Vân ngẩng đầu, lông mi run rẩy mấy lần: “Bảo tôi đi cũng không phải là không thể, nhưng tôi có hai điều kiện.” “Cô bàn điều kiện với ta?!” Giọng Ông cụ Hạ cao lên rất nhiều. “Bà cụ tiến lên vuốt lưng cho ông ta, nói: “Cô gái này cũng đủ đáng thương rồi, cô ấy muốn hai điều kiện liền cứ hai điều kiện đi, ngài đừng tức giận với một tiểu bối làm gì”

Ông cụ Hạ hừ một tiếng, liếc xéo Hướng Thu Vân: “Nói đi.” “Hạ Vũ Hào dùng anh tôi, chị dâu còn cả con của họ uy hiếp tôi, tôi có thể rời đi, nhưng ngài phải cam đoan bọn bình an vô sự. Sau lưng Hướng Thu Vân đã bị mồ hôi lạnh làm ướt: “Đây là điều kiện thứ nhất”

Ông cụ Hạ nhíu mày, sắc mặt không dễ nhìn cho lắm, nhưng cũng không nói gì. “Điều kiện thứ hai đối ngài mà nói cũng không phải vấn đề gì. Hướng Thu Vân lau mồ hôi trên trán. Ông cụ Hạ cười lạnh: “Ai nói là không thành vấn đề với ta thì ta phải đồng ý?” “Tôi muốn tham gia xong hôn lễ của ông cụ Lâm rồi mới đi! Tay chân Hướng Thu Vân có chút nhũn ra, cúi thấp đầu, coi như không có nghe được sự bất mãn của ông cụ Ha.

Ông cụ Hạ hừ một tiếng, không nói gì, trong văn phòng an tĩnh đến nỗi khiến cho người ta cảm thấy kiềm chế.

Hướng Thu Vân liếm đôi môi khô khốc, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi không ngừng chảy ra, sau đó thuận theo đường cắm cằm chảy đến quần áo của cô, còn chảy cả xuống mặt đất. “Xế chiều lúc sáu giờ ngày tổ chức hôn lễ, ta sẽ cho người đi đón cô!” Ông cụ Hạ trầm mặt nói một câu, đứng dậy đi ra.

Bà cụ nhìn sắc mặt đang rất khó coi của Hướng Thu

Vân, thở dài không rõ có ý gì, đi theo phía sau ông ta rời đi. Lúc cửa đóng lại một khắc này, Hướng Thu Vân mới hoàn toàn trầm tĩnh lại, toàn thân bủn rủn vô lực nằm trên giường bệnh, quần áo ướt giống như mới vớt lên từ trong nước.

Nhưng chật vật đến tận lúc này, cô khỏe môi lại chậm rãi cong lên, đáy mắt có tầng tầng ý cười. Có thể rời khỏi Hạ Vũ Hào, thật tốt!

Lục Thanh Sơn qua hơn nửa tiếng mới trở về, trong tay ôm hai túi nhỏ đóng gói tinh xảo. Anh ta vừa vào, đã đưa hai túi nhỏ cho Hướng Thu Vân: “Mẹ tôi đưa cho cô hai món đồ chơi nhỏ, hi vọng cô đừng ghét bỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.