Tận Thế Song Sủng

Chương 210: Chương 210: Vũ khí sinh hoá




Edit: Syn

Beta: Sakura

“Tất cả lập tức rút lui.” Cấp dưới của Tiền Tướng lập tức rống vào bộ đàm.

Ngoại trừ rút khỏi đường lớn cũng không còn cách nào khác.

Nếu còn tiếp tục ở lại chỗ này, liền có khả năng toàn quân sẽ bị tiêu diệt.

Dù Bạch Thất trực tiếp đem đoàn của mình đi rất xa mà vẫn có thể ngửi thấy một chút mùi gay mũi hôi thối.

“Che mũi lại, cố gắng nín thở, tăng tốc độ di chuyển!” Bạch Thất nói vào bộ đàm.

“Sưu” một tiếng.

Tất cả mọi người trong xe liền mở cửa chạy về hướng trống trải.

“Bà mẹ nó, cái mùi kia, không khác gì vũ khí sinh học!” Hồ Hạo Thiên nhanh chóng đeo khẩu trang vào.

“Nó chính là vũ khí sinh học đi.”

Tất cả mọi người đều mang khẩu trang vào, lái xe tiến về phía trước.

Chạy cho đến khi không còn ngửi thấy mùi khói gay mũi, Đường Nhược mới hỏi Bạch Thất: “Chuyện gì đang xảy ra, lúc trước chúng ta đốt thi thể zombie cũng không có cháy lớn như vậy.”

Tại lúc ở khu biệt thự lúc trước, bọn họ cũng đã đốt mấy con zombie qua, mặc dù zombie không nhiều như bây giờ.

Nhưng trong căn cứ cũng không phải từng đốt một lượng lớn xác zombie sao? Tại sao hiện tại liền biến thành khói đen gay mũi, hơn nữa khí độc rất nhiều.

Bạch Thất coi hành vi của Chu Thụ Quang không khác gì tự tìm đường chết, cười lạnh một tiếng: “Đốt sống zombie, virus truyền nhiễm trong không khí còn lan truyền mạnh hơn so với virus trong cơ thể zombie cao cấp gấp trăm lần.”

Zombie còn sống thì vẫn còn tế bào lây nhiễm, nếu không lấy hạch tinh trong người ra mà đốt cháy, virus sẽ trực tiếp phát tán.

Zombie khác cương thi ở chỗ, nó là hoạt tử nhân, từ người sống trực tiếp chuyển thành người chết, đại não của họ bị tổn thương nghiêm trọng, tuy nhiên nó vẫn có thể suy nghĩ một chút giống như động vật cấp thấp. Tiểu não vẫn hoạt động được, có điều đi lại chậm chạp khó khăn.

Virus thông qua đường máu lây truyền, xâm nhập vào đại não, sau đó não chết lại lần nữa “Sống lại”.

Virus biến dị lại bắt đầu đem não chết thành một bộ phận mới.

Cái bộ phận mới này nếu không chết, cho dù đốt cháy cả xác zombie thì virus vẫn sẽ tiếp tục khuếch tán trong không khí.

Nếu hút vào một lượng lớn Virus trong không khí thì người bình thường sẽ biến thành zombie, dị năng giả cũng không tránh thoát được.

“Thì ra là thế, như vậy đám người Chu Thụ Quang…”

Bạch Thất thông qua kính chiếu hậu nhìn về phía sau cuồn cuồn khói đen đặc, nói: “Vậy phải xem bọn họ hít nhiều hay ít khí độc, hi vọng bọn họ còn sống trở về.”

Đội xe một đường không dừng lại, lái xe rất nhanh, qua một giờ đồng hồ, chạy về khu chung cư dành cho nhân viên.

“Ở chỗ này qua đêm rồi mai tiếp tục lên đường, buổi chiều hôm nay cứ nghỉ tại đây, trời tối rồi.” Hồ Hạo Thiên nhìn thời gian cũng phải ba giờ hơn, chừng khoản bốn tiến nữa trời liền tối.

“Được.”

Khu chung cư của công nhân viên chức này mấy tiếng trước đã bị vây quét sạch một lần, vì cả đoàn xe chạy về phía nội thành cho nên chỗ này cũng không có nhiều zombie.

Bằng tốc độ nhanh nhất, một lần nữa quét sạch zombie, liền chuẩn bị ở chỗ này qua đêm.

Bên đường lộ số ba, cũng đang khẩn cấp rút lui, cũng nhanh binh lính đã được nghiêm chỉnh huấn luyện, rất nhanh chóng rút lui, ít nhất cũng không xuất hiện tình trạng xe quay đầu, chen ngang, loạn thành một đống.

Đợi đoàn Tuỳ Tiện ngồi xổm dưới lầu hai chung cư ăn mì một lúc, nghe thấy dưới lầu “Phanh” một tiếng vang lên thật lớn.

Người người bưng tô mì ra sững sờ, trong nháy mắt Hồ Hạo Thiên liền ném tô mì kêu lên: “Tao xxoo cả nhà mày!”

Vì an toàn, giống như lúc trước, mỗi lối vào chung cư bị bọn họ dùng xe ngăn thành một vòng.

Bây giờ lại nghe thấy tiếng vang lớn như thế thì khỏi nói cũng biết bị người ta trực tiếp tông vào.

Mà bây giờ phạm vi căn cứ còn rất xa, ngoài trừ đám người Chu Thụ Quang ra thì còn ai vào đây nữa?!

“Moá nó, từ nơi này ra đến cổng cũng chỉ hơn 20 mét, Cho dù không cần loa, lão tử vẫn nghe thấy dưới lầu có tiếng động, không nói chuyện đàng hoàng được sao, nhất định phải trực tiếp tông vào à?”

Đem đầu ngó ra bên ngoài cửa thuỷ tinh nhìn, quả nhiên là từng chiếc từng chiếc xe quân đội.

Hiển nhiên, Hồ Hạo Thiên tức giận, Chu Thụ Quang càng tức giận hơn, không chỉ đụng một chiếc xe, trực tiếp tông vào tất cả chiếc xe chặn ngoài cửa đụng vào một lần.

Đoàn Tuỳ Tiện vẫn không mở cửa, liền nghe liên tiếp tiếng phanh phanh vang lên.

“Xe của chúng ta!” đoàn Thiên Nhai có một dị năng hệ tốc độ kêu lên.

Mấy chiếc xe đặt ở ngoài cổng đều là xe của bọn họ!

“Con mẹ nó, thằng đó chính là lấy công trả thù riêng!” Lưu Binh nhìn thấy cũng muốn giơ tay nhấc chân.

Nhưng mà bây giờ không thể trực tiếp nhảy ra kia ngăn cản “Tai nạn giao thông” được.

Vì để cho an toàn, ở phía cửa ra vào dị năng giả hệ Thổ đã gia cố.

Đợi đến lúc mở cửa ra, hai hơn phút xảy ra tai nạn xe cộ liền kết thúc.

“Ông đây muốn tên đó trả giá đắt!”

Anh ta vừa nói xong câu này liền cầm lấy cây súng nhắm ngay cửa sổ cái xe tông vào lúc nãy!

Xe quân đội đều được gia cố, xe của Chu Thụ Quang hiển nhiên cũng là xe chống đạn, viên đạn bay đến cửu chắn gió liền bật ngược ra ngoài.

“Lấy súng ion cho tôi!”

Hồ Hạo Thiên đưa tay về phía Dư Vạn Lý.

Dư Vạn Lý cũng không có giấu, lập tức đưa cho anh, chỉ là lúc đó còn kèm theo một câu: “Hồ đội, bọn họ người đông thế mạnh, rất nhiều người đang nhìn chằm chằm, suy nghĩ kĩ càng.”

Trừ phi bọn họ không đi vào căn cứ mới có thể tuỳ ý sử lý Chu Thụ Quang.

Nhưng mà… bên trong căn cứ còn có vợ có cha…

Làm sao có thể không trở về?!

“Tôi biết!” Hồ Hạo Thiên vừa nói vừa đi xuống dưới lầu, làm cho cái ba lô sau lưng anh cũng lung lay.

Đúng vậy, anh vừa rồi thật sự muốn dùng súng bắn chết Chu Thụ Quang, nhưng Dư Vạn Lý nói cũng không sai.

Trừ phi có thể xử lí hết 200 người ở đây, để không có thể có ai làm chứng.

Sau khi Chu Thụ Quang bị bắn vào xe cũng bình tĩnh hơn nhiều.

Là thương nhân, trước mặt đối thủ phải luôn giữ vững tỉnh táo, để người khác không nhìn ra được tâm trạng của mình, Hồ Hạo Thiên đã rất thành thục.

“Chu thiếu, anh làm vậy là có ý gì!” Vừa nói anh vừa cầm cây súng nhắm vào chiếc xe Chu Thụ Quang, “Lợi dụng lúc làm nhiệm vụ lấy công báo thù tư?”

Chu Thụ Quang nhìn cây súng ion, sắc mặt lãnh đạm, cười lạnh một tiếng: “Hồ đội, là tôi nên hỏi anh mới đúng, trong lúc thi hành nhiệm vụ lại tự động rời khỏi, vứt bỏ đồng đội lại, làm sao để giải quyết đây!”

“Tự tiện rời khỏi?” Đi theo Hồ Hạo Thiên Bạch Thất cũng xuống cười, “Chu thiếu lần này chấp hành trưởng quan, chỉ huy sai lầm, dẫn đến nguy hiểm tính mạng cho cấp dưới, dạng chỉ huy giống như vậy cũng nên nghe theo sao?

Chu Thụ Quang sắc mặt tái xanh, thù mới hận cũ chung một chỗ: “Quân nhân làm nhiệm vụ nhất định phải tuân theo nguyên tắc, cẩn thận, mau lẹ, sẵn sàng nhận lệnh!”

Bạch Thất cười, liền kéo theo tất cả thành viên đoàn Tuỳ Tiện đều cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.