Tàn Tro

Chương 2: Chương 2




Nghỉ hè đầu tháng ba, tôi thuận lợi nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường chuyên cao trung của huyện.

Hôm nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi mừng đến phóng như bay vào trong nhà ông nội. Ý muốn duy nhất của tôi chính là phải đưa tiểu thúc đi xem trường học mới của tôi, tôi muốn thúc cũng cảm nhận được tương lai của tôi.

Khó khăn lắm mới có được sự đồng ý của ông nội và tiểu thúc, tôi dùng chiếc xe đạp cũ nát khi chạy vang lên tiếng ting tang chở tiểu thúc đến trường học mới.

Nhà của tôi cách thị trấn rất xa, chạy xe đạp ít nhất cũng hơn một giờ đồng hồ, cho nên vào trung học tôi phải sống trong kí túc xá. Hơn nữa đường đi hơn một nửa là phải đi trên đường ruộng rất nhỏ, gồ ghề không bằng phẳng, lát nữa quay về cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Trên đường đến trường, tiểu thúc luôn yên lặng ngồi phía sau ôm eo tôi, lúc đầu tôi chỉ chuyên tâm lo mặt đường dưới chân, nhưng không biết từ khi nào, cái tôi để ý lại là đôi tay trắng đến không giống tay con trai kia.

Quá lâu không ra ngoài lại thêm trời sinh lệ chất, da dẻ của tiểu thúc còn trắng hơn so với bất kì cô gái nào tôi từng gặp. Tuy đã 26 tuổi, nhưng trông chỉ giống như thiếu niên 16 tuổi.

Mặt trời chói chang, hoa màu trên ruộng toả ra mùi thơm đặc trưng, tiếng kêu của côn trùng mùa hạ làm cho người tôi tâm phiền ý loạn, cánh tay tiểu thúc vòng quanh eo khiến cho tôi cảm thấy miệng khô lưỡi khốc.

Một ý niệm muốn chạm vào thúc, che chở cho thúc tự nhiên nảy sinh.

Mấy năm nay, tiểu thúc là người gần gũi với tôi nhất, hai chúng tôi đều rất thân thuộc, nhưng có một thứ tình cảm xa lạ dường như đang dần dần lẻn vào trái tim tôi, thay đổi suy nghĩ của tôi. Cho dù mỗi ngày đều có thể nhìn thấy thúc ấy nhưng vẫn không đủ, tôi muốn chiếm hữu tiểu thúc nhiều hơn nữa, hi vọng thúc chỉ là của một mình tôi.

Nghĩ rồi lại nghĩ tôi không khỏi bị ý nghĩ đáng sợ của mình làm phát hoảng. Tiểu thúc hoàn toàn không biết suy nghĩ của tôi luôn yên lặng ngồi ở yên sau, làm tôi thấy chột dạ.

“Nóng quá ha.” Vì không để cho mình có không gian để suy nghĩ lung tung nữa nên tôi bắt đầu cố tìm chuyện để nói.

“Lâu lắm rồi chưa ra ngoài.”

“Cảm thấy tốt chứ?”

“Phải.”

“Tiểu thúc nên ra ngoài nhiều hơn, thúc xem thúc trắng đến độ không giống con trai nữa rồi.”

“Ba không thích cho tôi ra ngoài.”

Tuy mấy năm nay tôi thường nghe tiểu thúc gọi ông nội là “Ba”, nhưng tôi vẫn không thể nào quen được.

“Tiểu thúc, thúc cũng 26 tuổi rồi tại sao ông nội vẫn luôn quản đông quản tây thúc vậy?”

Tiểu thúc không nói nữa, giữa chúng tôi lại trở nên yên ắng, mặt trời trên đỉnh đầu lúc này lại càng nóng rực hơn.

“Tiểu Viêm, tôi nghe nói nếu đến quá gần mặt trời, sẽ bị thiêu thành tro, phải không?”

Câu hỏi của tiểu thúc làm tôi chẳng biết nói sao.

“Đúng vậy, cho nên tới nay con người vẫn chưa dám chân chính tiếp cận mặt trời.”

“Cho dù rõ biết sẽ bị thiêu thành tro cũng muốn đến gần mặt trời, có phải là rất khờ không?”

Câu nói đột ngột của tiểu thúc làm tôi nhớ đến những nhà khoa học và nhà phát minh vĩ đại kia, vì vậy tôi không hề chần chừ nói: “ Đời người đến cuối cùng vẫn phải hoá thành tro, có thể vì một sự cố chấp mà bùng cháy, cũng còn tốt hơn so với sống mù quáng.”

“Ừm.”

Âm thanh của tiểu thúc rất nhẹ, chỉ một lát đã tan biến trong không khí oi bức.

Trên đường, hai người bọn tôi đều không nói chuyện nữa.

Đến cổng trường trung học trên huyện, chỉ mới là khí thế của to lớn của cổng trường đã làm cho dân dưới quê như tôi hoàn toàn bị chấn động, nhưng tiểu thúc bên cạnh thì vẫn không có nhiều biểu hiện. Tuỳ ý đỗ xe đạp xong, tôi kéo tay tiểu thúc bắt đầu dạo vườn trường.

Đối với một đứa quanh năm học trong ngôi trường tiểu học cũ kĩ như tôi mà nói, thì ngôi trường trung học trước mặt có thể coi là nguy nga tráng lệ, bất cứ sự vật nào cũng đều mới mẻ.

Vào trong đường trường hai bên trồng toàn cây xanh, trên đường còn thấy được bảng vinh dự rất rõ ràng, vì vậy tôi hứng thú kéo tiểu thúc đi xem bảng.

Trạng nguyên cao đỗ, Thanh Hoa Bắc Đại, những môn riêng đều là điểm cao nhất …. Hàng loạt những từ ngữ đại diện cho sự huy hoàng và vinh quang của học sinh Trung Quốc hiện ra trước mắt, làm tôi muốn hoa mắt, trên bảng đỏ từng gương mặt với nụ cười kiêu hãnh sáng loá đang xưng hùng tranh bá.

Cách một lớp kiếng, tôi nhìn chiếc bảng vàng làm cho người tôi phải hoa mắt kia, hi vọng ba năm sau ở đây cũng sẽ có một chỗ cho mình.

“Đây là cái gì?” Tiểu thúc đứng bên cạnh tôi, nghiêng đầu dùng ánh mắt mù tịt nhìn thế giới bên trong tấm kiếng, tiểu thúc hỏi ngây thơ như vậy, lại đành chịu đến như vậy.

“Bảng vàng tốt nghiệp.”

“Những người đó đều là người rất giỏi phải không?”

“Tiểu thúc, ba năm sau tôi cũng sẽ nằm trong đó.”

‘Ừm, Tiểu Viêm cũng là người rất giỏi.”

“Phải a! Phải a!”

Lời khen thưởng của tiểu thúc khiến cho máu huyết của tôi dâng lên đỉnh đầu, tôi vui vẻ nắm lấy tay thúc, tiếp tục đi dạo trong trường.

Ở một chỗ rẽ, có một cái ao nước nhân tạo, ở giữa có một hòn núi giả, hình dạng kì quái đá lởm chởm, từ trên đỉnh núi phun ra mấy cột nước nhỏ li ti, ánh mặt trời rọi xuống, làm trên cột nước hiện ra một chiếc cầu vồng đẹp đẽ.

“Tiểu thúc, nhìn xem cầu vồng kìa!” Tôi ngạc nhiên kéo tiểu thúc đi qua ao nước.

“Đẹp quá, nhưng ở đây sao lại có cầu vồng được chứ?”

Nghe lời nói, tôi xém chút buột miệng lôi ra một tràng kiến thức vật lí. Nhưng người đứng bên cạnh tôi là tiểu thúc, tôi liền đem những đạo lí kiến thức đó nuốt vào hết.

“Có nước có mặt trời, thì sẽ có khả năng xuất hiện cầu vồng.”

Tiểu thúc không chất vấn tôi nữa, sau đó đưa ánh mắt hướng vào trong ao nước.

“Có nhiều cá quá.”

“Phải ha.”

“Tôi có thể bắt không?” Thúc ấy nói rồi đưa tay vào làm dao động nước, cá trong ao cảm nhận được sóng nước liền bơi đi lập tức.

“Loại cá này chỉ có thể ngắm thôi.”

“Bọn chúng rất đẹp, trông rất tự do.”

Khi tiểu thúc nói chuyện chỉ tập trung nhìn vào trong đáy ao, tôi lại bị nửa bên mặt xinh đẹp của thúc làm chấn động đến không thể thở nổi.

Nhanh chóng di chuyển ánh mắt, tôi nhìn vào trong ao, lại nhìn thấy bàn tay trắng đến trong suốt của tiểu thúc trong làn nước xanh lướt qua lướt lại, làm cho toàn thân tôi mất tự chủ mà xao động.

Tôi bị mê hoặc rồi, bị bàn tay trắng đến trong suốt của tiểu thúc mê hoặc mất rồi.

Tôi gần như vô thức, bất ngờ chụp lấy bàn tay đang nhộn nhạo trong làn nước xanh kia, nắm chặt trong lòng bàn tay.

“Tiểu Viêm? Sao vậy?”

Tiểu thúc xoay sang nhìn tôi, hơi thở của tiểu thúc lướt nhẹ trên mặt tôi. Thúc ấy dùng đôi mắt đen trong suốt nhìn tôi một cách khó hiểu, đôi môi đỏ hé mở như ngầm mời gọi, để cho tôi xém chút nhịn không được muốn hôn lên.

Đến cuối cùng tôi đem hồn phách của mình từ bên vách núi kéo trở về, xoay mặt đi chỗ khác đứng lên, nắm lấy tay tiểu thúc tự ý kéo thúc đứng dậy.

“Tiểu thúc, chúng tôi đi xem chỗ khác đi.”

Sau khi rời khỏi ao nước, tôi đến sân bóng rổ, lúc này sân bóng rổ vắng tanh chỉ có một người đang luyện ném bóng.

Bóng rổ là môn thể thao tôi thích, tôi hứng thú dẫn tiểu thúc đến chỗ người đó, bắt chuyện mấy câu với người đó, sau đó thành công mượn được trái bóng, chuẩn bị biểu diễn trước mặt tiểu thúc.

Giữ bóng, sải bước, lên rổ, tôi hoàn thành lần ném bóng hoàn mỹ, cảm giác thoải mái nhẹ nhõm đó khiến cho tôi muốn bỏ mà không được, tôi liên tiếp ném cầu tốt đến mấy lần.

Cảm thấy vẫn chưa đã ghiền, tôi đột nhiên có một niềm kích động muốn kéo tiểu thúc qua cùng chơi bóng.

“Tiểu thúc, thúc cũng qua đây đi.” Tôi ném bóng cho thúc ấy, tiểu thúc vụng về đón lấy bóng, vẻ mặt khó xử.

“Tôi thật sự không biết cái này.”

“Tôi dạy thúc!”

Tôi ôm quanh eo, dùng thân hình bao bọc tiểu thúc, tay nắm lấy tay thúc làm tư thế ném bóng.

Trên người tiểu thúc có mùi hương thơm mát nhạt đặc trưng toả ra, những chỗ tiếp xúc với làn da của thúc giống như đang bốc cháy, nóng bỏng cực kì. Vốn là không có gì tôi bắt đầu thấy bất thường, thế nên động tác ném rổ chậm chạp không hoàn thành được.

“Tiểu Viêm?”

Giọng nói dịu dàng của tiểu thúc lại một lần nữa làm tôi hoàn hồn lại, tôi phát hiện hôm nay mình rất kì lạ, luôn có những mơ mộng kì quái đối với tiểu thúc.

Nắm lấy tay thúc, qua loa ném bóng lên, bóng thậm chí còn không chạm đến rổ được. Không còn tâm trí chơi bóng tôi đem bóng trả lại cho chủ nhân của nó, sau đó cùng tiểu thúc đi lên lầu trong trường học.

Trường học có tổng cộng năm lầu, qui mô rất lớn, tôi không khỏi thán phục hết lần này đến lần khác.

Nhưng cầu thang lên lầu hai đã bị một chiếc cửa sắt vô tình khoá lại, chúng tôi chỉ có thể tham quan ở lầu một. Nhìn qua chiếc cửa sổ bằng kính, thấy rất rõ ràng cách bài trí trong phòng học, tôi kéo tiểu thúc đến trước ô cửa sổ kính.

“Tiểu thúc, thúc xem đây chính là nơi sau này tôi sẽ học đó!”

“Thì ra lớp học là như vầy.”

“Trường học ở dưới quê không được tốt như vậy, tiểu thúc xem kìa, còn có tivi nữa! Còn lớn hơn ở nhà.”

“Phải đó, Tiểu Viêm sau này cuộc sống trong trường trung học nhất định sẽ rất thú vị.” Tiểu thúc rõ ràng là cảm thấy cô đơn.

“Thực ra đi học cũng rất cực khổ.”

Tiểu thúc lại không giống, cuộc sống của thúc ấy gần như như mỗi ngày đểu chỉ có thể đối diện với bốn bức tường cao. Muốn an ủi thúc ấy, tôi rất tự nhiên ôm lấy bờ vai tiểu thúc.

Lúc này tiểu thúc đột nhiên xoay qua đối diện với tôi, bất chợt đột nhiên trở thành tôi ôm cả người thúc ấy vào lòng, hai tay của tôi tất nhiên cũng chống trên tấm kiếng phía sau đầu tiểu thúc.

Ánh mắt thúc nhìn tôi không hoàn toàn dịu dàng như thường ngày, giống như muốn nói gì đó, nhìn thật sâu vào đáy mắt tôi.

Tức thì, tim của tôi hần như muốn vọt ra khỏi cổ họng, sau đó não bộ bắt đầu tê dại, cái gì cũng không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ ngợi gì nữa.

Tiểu thúc hơi ngẩng đầu lên, sau đó nhắm mắt lại.

Cho dù không có kinh nghiệm, tôi cũng biết đây là tình huống gì, tôi gần như không chút do dự đưa môi mình kề lên.

Mềm mại ươn ướt, thơm ngọt, chỉ là môi và môi chạm vào, lại có một thứ tình cảm không tên đã bộc phát trong tích tắc.

Không biết đã qua bao lâu, đột nhiên một tiếng gõ cứng nhắc vang lên, phá vỡ giây phút ngọt ngào.

“Hai người là ai? Lầu trong trường học không được tuỳ tiện xâm nhập!”

Xoay đầu lại nhìn, là nhân viên bảo vệ trong trường, người đó nhìn rõ tôi và tiểu thúc xong thì lộ vẻ kinh ngạc.

Tôi hoảng hoạn nói một tiếng “Xin lỗi”, liền dẫn tiểu thúc khẩn trương rời khỏi.

Nỗi xốn xang trong tim lâu sau vẫn không thể bình tĩnh lại, tôi chỉ thấy trên mặt nóng như lửa đốt, không dám nhìn tiểu thúc, bước thật nhanh qua mặt tiểu thúc.

Không biết bao lâu, tôi cảm thấy một cánh tay ấm áp giữ lấy tôi, nghiêng đầu nhìn thấy, là gương mặt cũng đỏ ửng của tiểu thúc.

Tiểu thúc không nói gì cả, chỉ nắm chặt tay tôi, tôi nghĩ có lẽ là thúc ấy khẩn trương như tôi vậy. Tôi dùng sức giữ chặt tay thúc, lúc này, một ý nghĩ bắt đầu hoàn toàn thành hình trong tim tôi.

Thuận theo đường xuống lầu đi không bao lâu thì nhìn thấy kí túc xá học sinh, đó là chỗ tương lai tôi sẽ ở, hơn thế nữa nơi đó không có sự tồn tại của tiểu thúc.

Tôi và tiểu thúc nắm tay nhau, ngước nhìn toà nhà cao to trước mặt, một cảm giác áp bức cũng theo đó mà đến.

“Tiểu Viêm, cho dù sau này cuộc sống của cậu rất thú vị, cũng đừng quên tôi có được không?” Tiểu thúc nhìn kí túc xá trước mặt mà nói như vậy, cơ thể mong manh tạo ra cảm giác bất lực.

“Ừm, tiểu thúc mãi mãi là người quan trọng nhất của tôi.”

Vườn trường học trong kì nghỉ không một bóng người, tôi nhìn quan sát xung quanh xong, cuối cùng lấy dũng khí ôm tiểu thúc vào lòng, cơ thể của thúc vẫn mềm mại nhỏ nhắn như vậy, mang theo hương thơm mát nhàn nhạt.

Tôi nhớ lúc nhỏ thúc ấy thường ôm tôi trong lòng, chúng tôi cùng vui đùa huyên náo, lớn lên thì thể hình tôi đã vượt xa thúc, tiểu thúc không còn ôm tôi nữa, mà đây cũng là lần đầu tiên tôi lấy dũng khí đem thúc ôm vào trong lòng. Tôi nghĩ, có lẽ từ rất lâu rồi tôi đã nảy sinh ý định này.

“Tiểu Viêm, cậu từng nói một người có thể vì cố chấp mà bùng cháy còn tốt hơn sống mà mù quáng, cho nên tôi muốn thử xem sao ….” Tiểu thúc thản nhiên nói, sau đó lấy tay vòng quanh eo tôi.

“Tiểu thúc, cho dù hoá thành tro tàn tôi cũng muốn ở cùng người, thật đó.”

Tôi lại ôm tiểu thúc chặt hơn, giữa trời đất dường như chỉ còn lại hai chúng tôi.

Trên đường về nhà vẫn gập ghềnh không bằng phẳng, trên đầu đã không còn cái nóng gắt gao của mặt trời, chạng vạng gió mát chầm chậm thổi, mùi thơm của bùn đất đặc biệt nồng hơn, gió thổi qua ruộng nương tiếng xào xạt hoà lẫn tiếng kêu côn trùng, âm thanh đan xen trong không khí thành công tạo thành một bản nhạc.

Tâm tình tôi rất tốt, toàn thân có một luồng kích động bộc phát, muốn cho cả thế giới biết niềm vui của tôi, tôi lái chiếc xe đạp chạy như bay, chở theo tiểu thúc trên con đường ruộng rất nhỏ.

“Aaaaaaaaaaa ____” Tôi điên cuồng kêu lên, để thổ lộ một thứ tình cảm không tên đang đong đầy trong ngực tôi.

“Tiểu Viêm, chạy cẩn thận, đừng để bị va đụng đó.” Trong ngữ khí của tiểu thúc có một cảm giác ung dung trước giờ chưa từng có.

“Biết mà! Biết mà!” Tôi nói vậy, nhưng vẫn chạy như liều mạng.

Tôi rất vui, trước giờ chưa từng vui sướng như vậy.

Tôi lại không biết mình vì sao mà vui đến vậy.

Trời đã sập tối, ánh sao lập loè loé ra trên bầu trời xanh sậm, tôi vẫn chở theo tiểu thúc dốc toàn lực chạy về phía trước.

Rất hi vọng con đường này không dẫn đến ngôi nhà đó, mà đưa chúng tôi đến một nơi chân chính khoái lạc và tự do.

Quá tập trung vào niềm vui, tôi đột nhiên cảm thấy một cơn va chạm mãnh liệt, kết quả mất thăng bằng, tôi và tiểu thúc đều ngã xuống xe, té xuống đất.

“Tiểu Viêm, tại cậu đó!”

Trong ngữ khí của tiểu thúc không có một chút ý quở trách nào, tôi trở người đè tiểu thúc xuống, mượn ánh đêm yếu ớt để nhìn kĩ gương mặt tuyệt đẹp của tiểu thúc.

Có lẽ, từ lần đầu tôi nhìn thấy thúc, tất cả của tiểu thúc đều hấp dẫn tôi một cách sâu sắc.

“Tiểu thúc, chờ tôi. Tôi sẽ cố gắng học hành, tương lai đỗ vào trường đại học tốt. Chờ khi học xong đại học tôi sẽ kiếm rất nhiều rất nhiều tiền, đến lúc đó tôi sẽ đưa tiểu thúc ra khỏi ngôi nhà đó, chúng ta có thể ở cùng nhau mãi mãi.”

Tôi nhìn đôi mắt sâu thẳm của tiểu thúc, hi vọng có thể đem tâm ý chân thành của mình truyền đạt cho thúc ấy.

“Thật sự …. có thể sao?”

“Mười năm, chờ tôi mười năm, nhất định có thể mà.”

“Được thôi, Tiểu Viêm cậu không được hối hận, vô luận là bao lâu tôi vẫn luôn chờ cậu.”

Tiểu thúc ôm lấy cổ tôi, đầu vùi vào gáy, cơ thể ốm yếu đó của thúc nằm dưới người tôi không khỏi run lên.

Buổi tối hôm đó vì bị ngã một trận, chiếc xe đạp vốn đã cũ nát nay không thể chạy được nữa, tôi và tiểu thúc chỉ đành đẩy bộ chậm rãi đi về nhà, trên đường tay của chúng tôi luôn nắm lấy nhau không hề nới lỏng.

Về đến nhà, ông nội đã chờ trước cửa, sắc mặt ông không được tốt lắm, sau khi quát nạt tôi mấy câu xong, ông nội liền dẫn tiểu thúc vào nhà.

Tôi thì đến chỗ nhà xe mục nát, dưới ánh đèn mờ nhạt đi sửa chiếc xe đạp của tôi, mãi đến nửa đêm.

Ngôi nhà này vẫn lạnh tanh như vậy, một chút mùi con người cũng không có.

Anh họ đã học xong đại học, ở lại trong thành phố làm việc, từ khi tốt nghiệp anh ấy cũng chưa về đây lần nào. Mẹ vẫn như thường ngày không ngôn không ngữ làm chuyện của mình. Lúc ngôi nhà này ồn ào nhất, có lẽ là lúc ba lâu lâu về, xin tiền mẹ ra ngoài trác táng.

Một ngôi nhà tồn tại như không, một ngôi nhà không có tiếng cười, một ngôi nhà lạnh lẽo đổ nát, tôi phải thoát khỏi, tôi phải cùng tiểu thúc tìm một tổ ấm thật sự.

Hai tháng sau, tôi chính thức vào trung học.

Cuộc sống trung học so với tôi tưởng tượng còn phong phú nhiều sắc thái hơn nhiều, tuy áp lực về bài tập rất nhiều, nhưng đủ loại hoạt động và thi đấu đều liên tiếp không ngừng.

Trong đội bóng rổ học sinh mới, tôi với kĩ năng bóng rổ được mọi người tán thưởng, trong cuộc thi diễn thuyết tôi cũng trổ hết tài năng biện luận, sau đó trong buổi lễ đêm trung thu tôi được mọi người bầu cử làm người chủ trì, chỉ mới đó tôi đã trở thành nhân vật sóng gió trong trường học.

Trong trường học, không có bạo lực, không có lãnh đạm, tôi là học sinh được thầy cô thích, bạn bè sùng bái. Từ lúc sinh ra tới giờ đây là lần đầu tiên tôi tìm được giá trị tồn tại của mình.

Mặc dù ở trong trường học rất được thuận lợi, nhưng nhưng tôi vẫn chung thuỷ hoài niệm tiểu thúc ở nhà.

Cái tôi theo đuổi không phải là hạnh phúc một mình, mà là hạnh phúc cùng tiểu thúc.

Đến cuối tuần tôi luôn cùng với bạn học lên phố dạo chơi, nhìn thấy có gì mới mẻ hoặc là đồ gì ngon, tôi đều dùng tiền lẻ bình thường dành dụm được mua về cho tiểu thúc. Mấy lần sau tôi phát hiện tiểu thúc đặc biệt thích ăn bánh kem, vì vậy mỗi lần về nhà, tôi đều mang về một chiếc bánh kem cho tiểu thúc.

Thoáng một cái, học kì một năm thứ nhất đã trôi qua.

Một buổi tối khi học kì sau khai giảng chưa được bao lâu, tôi bị một cô gái lạ hẹn đến chỗ sân banh vắng vẻ không bóng người.

Vừa đến giữa sân bóng, cô ấy liền trực tiếp nói thẳng mục đích của mình ra.

“Cố Viêm, tôi thích cậu, tôi có thể làm bạn gái của cậu được không?”

Lúc này một tia chớp xẹt qua chân trời, tia sáng trong giây lát chiếu lên khuôn mặt đẹp đẽ của cô gái, nhìn thấy tôi có hơi giật mình. Sau đó mấy tiếng sấm lại vang lên, hình như sắp mưa rồi.

Tôi rất lâu sau cũng chưa mở miệng, cô gái không nhẫn nại được hỏi một câu: “ Tôi có thể làm bạn gái của cậu không?”

Trên trời lại xẹt qua mấy tia chớp nữa, sau đó tiếng sấm sét rền vang.

“Thích tôi hả ….”

“Đúng vậy! Rốt cục có được không?”

“Nhưng tôi không thích cô.”

“Không được thì nói sớm đi! Làm phí thời gian!” Cô gái giận dữ mắng một câu, sau đó quay người chạy mất.

Lúc này không khí càng lúc càng nặng nề, tiếng sấm trên đầu vang lên từng trận, hạt mưa giống như đá vụn mạnh mẽ đánh rơi trên người tôi, tôi vội vã chạy về kí túc xá.

Về đến kí túc xá, tôi ngồi trước bàn sách, trong đầu nhiều lần lặp lại chữ “Thích”, mỗi lần đối diện với tiểu thúc tôi luôn cảm thấy hơi thiếu cái gì đó, luôn cảm thấy có chuyện cần nói, biểu đạt chuyện cần phải làm.

Ngoài trời mưa lớn đã hơn nửa giờ, tiếng sét không dứt bên tai, làm cho tâm tình tôi càng thêm nao núng.

Tôi lấy con heo con tiểu thúc tặng cho tôi khi nhỏ ra, đặt ở trước mặt ngắm rồi lại ngắm, hi vọng nó có thể cho tôi biết chuyện gì đó. Đang nghĩ đến xuất thần, đột nhiên Vương Bình ở giường trên vỗ vào vai tôi rồi đến gần nói chuyện.

“Ê, Cố Viêm cậu đang ngơ ngác gì vậy? Tôi nghe nói tối hôm nay Ban Hoa lớp bên cạnh kêu cậu ra ngoài có phải không?”

“Ừ, phải đó.”

“Sao rồi?”

“Cô ấy nói thích tôi.”

“Tiểu tử nhà ngươi cao to lại đẹp trai, chẳng trách ngay cả con bé kiêu kỳ đó cũng thích cậu. Cậu đồng ý rồi?”

Vương Bình nhìn tôi trông mong, tôi chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

“Không.”

Nghe vậy, Vương Bình bất mãn vỗ vỗ vào vai tôi: “ Ha! Tiểu tử này ….”

Không muốn nghe hắn giảng đạo, tôi vội đổi đề tài: “ Cậu nói xem thích một người là cảm giác như thế nào?”

Vương Bình nghiêm túc suy nghĩ một lát, mới chầm chậm nói: “ Ừm …. Có lẽ chính là ngày ngày muốn ở cùng nhau, vừa không gặp thì đã nhớ đối phương nhớ đến khó chịu.”

“Nếu tôi có loại cảm giác này đối với một người con trai, có phải là rất kì lạ?”

“Tiểu tử không phải chứ! Chỉ dựa vào tướng mạo của cậu, muốn tìm nữ sinh như thế nào mà không được? Làm gì mà đi làm đồng tính! Kinh tởm chết!”

Khi Vương Bình đang dùng ánh mắt khác thường nhìn tôi, thì ngoài cửa đột nhiên có một nam sinh gọi tên tôi, tôi liền ra khỏi phòng.

“Cố Viêm, dưới lầu có một người thanh niên nói muốn tìm cậu, tôi thấy hắn đứng dưới lầu lâu lắm rồi, bây giờ đang mưa lớn, trời cũng lạnh, hắn mặc rất ít đồ, cậu tốt nhất nhanh nhanh xuống xem sao.”

“Vậy sao? Cảm ơn, tôi đi xem thử.”

Khi tôi xuống tới cầu thang lầu một của kí túc xá, liếc mắt đã nhìn thấy tiểu thúc đứng sau cầu thang lạnh đến co rúm lại. Giờ này không có ai qua đường, tôi nhìn tiểu thúc lại thấy hơi chột dạ, vì vậy vội vàng kéo tiểu thúc đi trốn vào một góc khuất hơn nữa sau cầu thang.

[Đồng tính luyến kinh tởm chết đi được] Câu nói này của Vương Bình không ngừng vang lên trong đầu tôi.

“Tiểu thúc, thúc sao lại đột nhiên đến đây vậy?”

Trong ngữ khí của tôi có hơi lãnh đạm, còn nghiêng đầu đi không muốn nhìn thấy mặt của tiểu thúc.

Tôi không biết, tôi phải lấy thái độ như thế nào để đối diện với người con trai trước mặt.

Tôi thích thúc ấy sao? Tuy tiểu thúc rất đẹp, nhưng vẫn là con trai, nếu tôi thích hắn thì có nghĩa tôi là tên đồng tính kinh tởm. Nhưng tôi không thích hắn sao? Tôi không thích thì tại sao lại muốn ôm hắn hôn hắn, muốn ở cùng hắn mãi mãi.

Tiểu thúc hình như không để ý sự lãnh đạm của tôi, tự mình lấy từ trong lòng ra một quyển sách được gói cẩn thận bằng nhựa plastic bên ngoài, đưa đến trước mặt tôi.

“Ngày hôm qua về nhà cậu để quên quyển sách này lại, tôi nghĩ nếu cậu phát hiện mất quyển sách thì chắc là rất nôn nóng, cho nên buổi tối tôi lén chạy ra đây.”

Tôi thấy áo sơ mi của tiểu thúc ướt sũng và mái tóc vẫn còn đọng nước, tôi không cầm quyển sách, mà dùng tay sờ lên gương mặt đẹp của tiểu thúc.

“Tiểu thúc chính là vì cái này, đội mưa chạy đường xa như vậy đến đưa cho tôi sao?”

“Tôi vừa nghĩ đến cậu sẽ rất sốt ruột thì nhịn không được mà chạy đến, khi tôi ra ngoài không biết là trời sẽ mưa.

Tiểu thúc nói rất tự nhiên không hề có suy tính đến như vậy, tim của tôi nóng lên cố sức ôm lấy thân hình mỏng manh của thúc.

“Tiểu thúc, tôi rất vui …. Tôi rất nhớ thúc ….”

Tại lúc này, tim của tôi được thông suốt không còn hoang mang nữa, vô luận là gì cũng không thể ngăn cản tình cảm của tôi đối với tiểu thúc, tôi dùng sức ôm chặt tiểu thúc, nỗ lực làm ấm cơ thể lạnh như băng của thúc ấy.

“Người dưới quê như tôi không nên xuất hiện ở đây phải không ….” Tiểu thúc nói như cam chịu.

Tim của tôi tức thì như bị rút lại, tôi thật sự căm hận bản thân vừa nãy đã lãnh đạm với tiểu thúc, nhất thời mờ mịt của tôi lại làm tổn thương tiểu thúc sâu sắc.

“Xin lỗi, vừa nãy thật sự xin lỗi!”

Tôi buông tiểu thúc ra, sau đó nhiệt tình hôn lên môi thúc ấy. Lần này không giống như lần trước chỉ là môi chạm môi, tôi bạo gan đưa lưỡi của mình vào trong khiêu khích lưỡi tiểu thúc, không ngừng trao đổi nước bọt lẫn nhau.

Đến cuối cùng phải tách ra, hai người chúng tôi đều dựa vào tường thở hồng hộc, tôi đưa tay nắm lấy tay tiểu thúc, nghiêm túc nhìn thúc.

“Tiểu thúc, tôi rất thích thúc, thật sự rất thích thúc.”

Phải đó, thích, chữ đơn giản này, tôi ngang nhiên đến bây giờ mới nghĩ đến, mới truyền đạt tâm ý của tôi với tiểu thúc. Cho dù tình cảm của tôi đối với tiểu thúc không được người đời nhìn nhận, tôi cũng không cách nào ngăn cản tình yêu của mình dành cho thúc ấy nữa.

Nghe tôi nói vậy, đôi mắt của tiểu thúc lại hơi ướt.

“Tôi cũng thích Tiểu Viêm.” Tiểu thúc vui mừng nói, sau đó cố gắng ôm lại tôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.