Tàn Tro

Chương 8: Chương 8




Bỗng dưng nhớ đến chuyện trước đây, khiến cho tôi cảm thấy mệt mỏi, vì vậy lên giường nằm không biết từ lúc nào lại ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh không có một ai, tôi ngơ ngác tựa lên đầu giường, một nỗi sợ hãi cô độc bao vây tôi. Còn nhớ cậu thiếu niên to xác ngây ngô trước đây luôn dán chặt bên tôi, cho dù chỉ là tựa lưng vào nhau cũng làm cho tôi ấm áp vô cùng, mà giờ đây hắn đối với tôi chỉ kính trọng chứ không gần gũi.

Tôi đi tới đình viện, đến chỗ cây táo, tay chạm vào lớp vỏ cây sần sùi kia, tâm trôi dạt đến nơi rất xa rất xa.

“Vào phòng đi, buổi sáng thúc không nên ở một nơi không khí ẩm thấp như vậy.”

Một cánh tay đặt lên vai tôi, tôi biết cánh tay này là của cậu quản gia trẻ kiệm lời. Tôi nhún vai, bất đắc dĩ phải đi vô nhà.

Đến giữa trưa, tôi một mình ngồi trước chiếc bàn ăn, Tiểu Viêm thường cả ngày đều không ở nhà, buổi trưa chỉ có mình tôi ăn cơm. Thức ăn còn chưa lên, quản gia đã bưng cho tôi một chén canh thanh đạm, tôi cầm thìa khuấy khuấy đồ trong canh, múc lên một cục gì đó đen đen.

“Đây ….là cái gì?” Tôi hỏi.

“Thuỷ ngư.”

“Thuỷ ngư?”

“Là loại ba ba dùng để tẩm bổ, bây giờ trên thị trường không mua được đâu. Cố tiên sinh nghe người tôi nói thứ này có lợi cho thận, tốn rất nhiều tiền mới mua được một con.”

“Vậy …..sao?”

Tôi múc cái cục đen đen đó cho vào miệng, mềm mịn, lại rất mát miệng, ăn vào có mùi thơm thanh đạm đặc biệt. Nói chung mùi vị cũng tốt, tôi liền ăn thêm. Dẫu sao cũng là tâm ý của Tiểu Viêm, tôi không được lãng phí.

Ăn xong cơm, tôi trở về phòng mình, định ngủ trưa. Nhưng nằm mới một lát thì cảm thấy hai cánh tay hơi ngứa.

Lúc đầu tôi không để ý lắm, thấy ngứa thì lấy tay gãi, nhưng tình hình không đỡ hơn, càng gãi càng ngứa. Vì vậy kéo tay áo lên xem, trên tay của tôi không biết từ khi nào đã nổi lên một mảng đốm đỏ, chính là chỗ nổi đỏ đó ngứa cực kì.

Tôi bắt đầu thấy không ổn, vội vàng lê chân nhanh chóng đi tìm quản gia. Khi cậu quản gia nhìn thấy cánh tay tôi, sắc mặt không được tốt lắm, nói tôi bị dị ứng rồi, cậu ấy không bôi thuốc gì cho tôi cả, mà đưa tôi lên tôixi vội vàng đến bệnh viện.

Đến bệnh viện, bác sĩ vừa nhìn thấy đã nói tôi bị dị ứng nhẹ với thực vật, chỉ cần truyền dịch là hết. Vì vậy tôi được mấy cô y tá trẻ đưa vào trong một căn phòng trang hoàng sang trọng, nghe nói đây là phòng truyền dịch chuyên dụng dành cho người giàu.

Mấy cô y tá bận bịu một hồi rồi mới tiêm kim tiêm vào mu bàn tay trái của tôi, họ nói nếu tôi có việc gì thì ấn vào nút gọi người, sau đó thì rời khỏi.

Trong căn phòng cũng không rộng lắm chỉ có một mình tôi, tôi tựa đầu lên ghế sofa mềm mại cho dễ chịu, lẳng lặng cảm nhận dịch thuỷ chầm chậm chảy vào trong cơ thể. Theo thời gian, đốm đỏ cũng nhạt dần, cơn ngứa cũng từ từ biến mất.

Một mình tôi ngồi yên tĩnh trong phòng truyền dịch không một bóng người không biết bao lâu, khi dịch thuỷ chảy gần hết, đột nhiên cửa phòng bị tông sầm ra, Tiểu Viêm vẻ mặt nôn nóng xông vào.

“Tiểu thúc, tay của thúc bây giờ sao rồi? Còn ngứa không? Trên người còn chỗ nào không khoẻ không?”

Tiểu Viêm cỏ vẻ rất sốt ruột, muốn chạm vào tôi, lại không biết làm sao để đặt tay xuống.

Tự tôi kéo ống tay áo lên, lộ ra cánh tay hơi vàng vọt, cố gắng cười với hắn: “ Cậu xem, không có gì nữa rồi. Tôi không sao, thật sự không sao.”

“Tiểu thúc, tôi rất sợ …..”

Hắn nắm lấy cánh tay tôi, kéo tôi vào trong lòng, tôi không chống lại mặc cho hắn ôm, mặc dù cách một lớp áo vest dày cộm tôi vẫn có thể cảm nhận được thân nhiệt hơi cao của hắn, không khỏi có cảm giác thoả mãn.

“Không có gì đáng sợ hết.”

Trong giây lát tôi cảm thấy Tiểu Viêm rất yếu đuối, liền dùng cánh tay còn lại cố gắng quàng qua cổ hắn, muốn cho hắn một chút sức mạnh.

Hắn càng ôm chặt tôi hơn.

Thật sự hi vọng giây phút ấm cúng này có thể duy trì mãi ….

“Hai vị tiên sinh …..”

Một giọng nữ tinh tế vang lên bên tai, đưa bọn tôi trở về hiện thực, tôi và Tiểu Viêm hơi do dự tách nhau ra.

Cô y tá trẻ vừa rút kim tiêm trên tay tôi, vừa dùng ánh mắt kì quái nhìn tôi và Tiểu Viêm. Rút kim ra xong, Tiểu Viêm liền đỡ tôi đứng dậy, sau đó đi ra ngoài cửa, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt châm chích của cô y tá sau lưng.

“Tiểu Viêm, chúng tôi như vậy kì lạ lắm, đúng không?” Tôi nói rất khẽ, khó hiểu mà nhìn Tiểu Viêm.

“Chỉ là mấy người đó ngạc nhiên quá thôi.”

“Tôi vẫn nghĩ mãi ….. hai người đàn ông ở cùng nhau thực ra có phải là chuyện kì quái lắm không?”

Trong đại đa số nhận thức của tôi, chuyện nam và nam giao hợp rất bình thường, nhưng sau khi tôi lên thành phố, tôi dần bắt đầu hoài nghi, quan niệm này từ xưa tới nay đã ăn sâu bén rễ vào trong tâm trí tôi.

“Không có gì kì lạ đâu, chuyện này rất bình thường.”

Lời nói của Tiểu Viêm làm nhạt đi mối hiềm nghi của tôi, tôi an tâm dựa vào Tiểu Viêm, dưới sự dìu đỡ của hắn đi ra khỏi bệnh viện, ngồi vào xe.

Quản gia kêu Tiểu Viêm ra một lúc xong thì về trước, tôi ngồi bên cạnh Tiểu Viêm, nhưng không khí trong xe không biết từ khi nào đã trở nên ngột ngạt vô cùng.

Cho dù không ra ngoài nhiều nhưng tôi cũng biết tốc độ lái xe của Tiểu Viêm rất khủng khiêp, ánh đèn ngoài cửa xe biến thành những tia sáng vụt qua. Tiểu Viêm mãi nhìn về phía trước, biểu hiện rất không tốt.

Tôi rất sợ, muốn kêu hắn lái chậm một chút, nhưng vẫn không dám nói.

Xe đến trước cổng lớn của ngôi biệt thự, Tiểu Viêm đột ngột dùng sức thắng gấp, một giây trước vẫn còn chạy băng băng, sau một tiếng kít thật dài, xe trượt một đoạn ngắn mới đột ngột dừng lại.

Thân hình của tôi vì thắng gấp mà nhào về phía trước không khống chế được, cũng may có dây an toàn, mới không tông vào kính chắn gió.

Tôi bị một chuỗi chuyện đáng sợ như vậy doạ đến đổ mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay, hơi hoàn hồn lại, tôi mới chú ý thấy Tiểu Viêm đã gục đầu trên vô-lăng xe.

“Tiểu Viêm …..sao rồi?” Tuy hơi sợ, nhưng tôi vẫn đưa tay ra, sờ lên tóc hắn.

Đột nhiên, một cánh tay bấu chặt tay tôi.

“Tiểu thúc, tôi thật sự rất hận mình.”

Tôi có thể cảm thấy cánh tay Tiểu Viêm đang run.

“Tôi chỉ muốn bồi bổ cho thúc, sao lại biến thành như vậy?”

Thì ra hắn đang để ý chuyện tôi vì ăn thuỷ ngư mà bị dị ứng.

“Khờ quá, không phải tôi vẫn rất khoẻ sao?”

“Không khoẻ! Thúc không biết đâu, dị ứng nếu nghiêm trọng có thể gây chết người đó!” Hắn kích động buông tay tôi ra, sau đó ngước lên ôm lấy tôi.

“Đều là do cơ thể tôi không tốt, thật sự cảm ơn cậu mà.” Tôi vỗ nhẹ vào lưng hắn, cố gắng an ủi. Ít nhiều tôi cũng biết được mấy năm nay tuy hắn thành công trên sự nghiệp, nhưng cách biểu đạt tính tình cũng trở nên bất thiện và dễ bị kích động.

“Tiểu thúc …..”

Hắn buông ra, nhìn vào thẳng tôi, ánh mắt đó rối loạn như nhịp tim của tôi, hô hấp cũng trở nên không thoải mái.

Dường như chịu lực hấp dẫn gì đó, mặt của bọn tôi bất giác dần kề sát vào, đúng lúc môi sắp chạm vào nhau thì ____

“Tiểu Viêm cuối cùng hai đứa cũng về rồi.”

Ngoài xe, âm thanh của mẹ Tiểu Viêm phá vỡ giây phút ái muội hiếm có.

Bọn tôi vội vàng tách ra, tôi mở cửa xe đi xuống.

Mẹ Tiểu Viêm liền đi tới đỡ lấy tay tôi, quan tâm hỏi về bệnh tình, tôi vừa nói vừa theo bà ấy vào nhà.

Buổi tối khi đi ngủ, Tiểu Viêm hiếm khi lên giường rất sớm, ngủ cạnh tôi.

Tôi bắt đầu khẩn trương, không biết nụ hôn chưa hoàn thành trong xe bây giờ còn có thể tiếp tục không, đang trong lúc suy nghĩ rối ren, đột nhiên tôi cảm thấy mình rơi vào trong một vòng tay dày rộng, tay của tôi cũng được bao bọc trong đôi tay ấm áp.

Rất an tâm, rất ấm áp, tôi nghĩ như vậy, không biết từ khi nào đã thiếp đi mất.

Sau lần đó Tiểu Viêm không còn mua những thứ đồ bổ kì lạ về nữa, hơn nữa mỗi tuần đều đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra sức khoẻ, cố định mời chuyên gia dinh dưỡng điều phối bữa ăn cho tôi.

Lâu dần, tôi cũng cảm thấy sức khoẻ của mình thật sự tốt hơn trước đây nhiều, cũng không thường xuyên bị bệnh vặt nữa, khi trở trời, chân cũng không bị đau đến độ không đi nổi.

Cơ thể của tôi dần khoẻ mạnh hơn, thể lực cũng tốt hơn trước đây nhiều.

Tiểu Viêm vẫn là ban ngày không thấy bóng, mẹ Tiểu Viêm mỗi ngày cũng cùng chơi mạt chượt với mấy vị phu nhân, cậu quản gia trẻ mỗi ngày vẫn trầm mặc kiệm lời làm chuyện của mình, còn tôi thời gian ngồi ngẩn ngơ cũng bớt dần, tôi dánh nhiều thời gian để chăm sóc hoa hơn.

Ngày tháng lâu rồi tôi đột nhiên cảm thấy, mình nên làm những chuyện khác, nhưng lại không biết mình có thể làm những gì.

Buổi chiều hôm đó tôi đang ngồi trong vườn nhổ cỏ, chợt nghe thấy ngoài cổng lớn có tiếng người kêu. Tôi hơi hiếu kì, đi ra cửa, thì ra là cô gái có quan hệ bí mật cực kì với Tiểu Viêm.

“Thúc là tiểu thúc phải không? Mở cửa cho tôi để tôi vào trong đi!” Cô gái với vẻ nhiệt tình.

“Tiểu thúc? Tôi không phải tên tiểu thúc, tên của tôi là …..”

“Thúc là tiểu thúc của Cố Viêm, thì chính là tiểu thúc của tôi rồi!”

“Tại sao?”

“Anh ấy nhận tôi làm em gái rồi mà, tiểu thúc của anh ấy đương nhiên cũng là tiểu thúc của tôi! Tiểu thúc, thúc mau mở cửa cho tôi đi, chúng tôi là người một nhà mà!”

Tôi nhìn dáng vẻ đơn thuần đáng yêu của cô ấy, lại mở miệng nhận là em gái của Tiểu Viêm, tôi liền mở cửa cho cô ấy. Cô gái vừa vào đã quấn lấy tôi, hơn nữa thân mật khoác tay tôi đi vào trong, mà tôi lại cảm thấy hơi không được tự nhiên.

“Tiểu thúc, tôi vẫn chưa nghiêm túc tự giới thiệu, tôi tên Liêu Na, sau này gọi tôi là Na Na là được rồi, mấy trưởng bối đều gọi tôi như vậy.”

“Là vậy sao? Được thôi.”

“Tiểu thúc, trong nhà chỉ còn một mình thúc thôi hả?”

“Còn có quản gia nữa.”

“Vậy ……không có người khác nữa hả?”

Liêu Na cố ý nói thật nhỏ tạo vẻ bí mật, tôi không hiều, nhưng rất khẳng định mà trả lời cô ấy: “ Không có.”

“Đại loại như là có người phụ nữ xinh đẹp nào không? Thật sự không có sao?”

“Phụ nữ? Trong nhà này ngoài mẹ Tiểu Viêm ra thì không có người phụ nữ nào khác cả.”

“Chậc ____Sao có thể chứ!”

Liêu Na vả mặt thất vọng méo xệch miệng, tôi bị vẻ đáng yêu của cô ấy làm cho tức cười.

“Tiểu a đầu, cô thăm dò việc này để làm gì?”

Nghe vậy, bộ dạng của cô ấy càng tỏ vẻ thần bí hơn, sau đó nhìn trái nhìn phải rồi mới kề sát bên tai tôi, nói: “ Cố Viêm có thích một người phụ nữ, tôi nghĩ nhất định là anh ấy đem cô tôi giấu trong ngôi nhà này, cho nên tôi mới đến đây!”

“Phụ ….phụ nữ?”

“Phải đó, mỗi lần tôi hỏi anh ấy người phụ nữ đó như thế nào, anh ấy luôn né tránh, hỏi cấp dưới của anh ấy thì không ai biết! Tôi luôn rất hiếu kì không biết là người như thế nào mà lại làm cho anh ấy thích đến vậy, còn đem cô tôi giấu thật kĩ.”

“Vậy, vậy sao …..Tại sao nhất định phải là nữ chứ?” Tôi có hơi chột dạ.

“Khẳng định là nữ mà! Cố Viêm có thân phận địa vị như vậy, không thể nào lại đi thích đàn ông chứ? Hahaha! Đồng tính luyến kinh tởm lắm!” Liêu Na nói, rồi lộ ra biểu hiện chán ghét.

Lần đầu tiên tôi biết được, quan hệ của tôi và Tiểu Viêm gọi là “đồng tính luyến”

Lúc tôi đang rơi vào cơn mông lung, Liêu Na lại tiếp tục nói: “ Nếu Cố Viêm là đồng tính luyến, mà bị giới truyền thông biết được, thì khẳng định là sẽ thân bại danh liệt đó, hơn nữa đồng tính luyến còn dễ bị bệnh, bẩn chết được, Cố Viêm là người gì chứ, muốn bao nhiêu thiếu nữ mà không được? Anh ấy sao có thể đi làm chuyện kinh tởm đó chứ! Tiểu thúc, thúc nói có phải không?”

Cô ấy dùng ánh mắt đầy sự tín nhiệm mà nhìn tôi, tôi liền né tránh ánh mắt đó, cố gắng cử động cơ mặt sớm đã cứng đi, nở ra một nụ cười miễn cưỡng, nói: “ “Phải ….phải rồi ….”

Nhận thức trong mấy mươi năm của tôi hoàn toàn đã bị đánh đổ, tôi sống bốn mươi mấy năm rồi, đến giờ phút này mới biết cuộc đời của mình, từ lâu đã rơi vào trong sự sai lạc đáng sợ, mà những người bên cạnh tôi đều dung túng cho sự sai lạc này.

Hai người đàn ông ở cùng nhau, nhiều nhất chỉ có thể thoả mãn nhục thể, lại không thể mang thai sinh con, quan hệ như vậy quá yếu ớt rồi, một khi không còn quan hệ thể xác nữa thì đã sắp mất đi tất cả. Hiện tại, tôi đã là một người tàn tạ không thể dùng được nữa rồi, thân thể như vậy đối với Tiểu Viêm mà nói đã không còn bất cứ ý nghĩa nào nữa.

Tôi luôn là như vậy, khi chưa làm rõ tình hình, đã không chịu nổi sự mê hoặc, chọn ở cùng Tiểu Viêm, nhưng vô luận là xa cách năm xưa hay là gần nhau như bây giờ, tôi đều không thể mang đến hạnh phúc cho Tiểu Viêm.

Nhưng hiện nay tôi đã không còn như năm xưa nữa, có thể nhẫn tâm xoay lưng bỏ đi. Bây giờ tôi già rồi, cũng tàn rồi, cho dù xê dịch một bước cũng hao tốn hết tất cả sức lực.

Nếu như không thể có được hạnh phúc, thì cùng đi đến huỷ diệt đi! Cho dù tôi không có tư cách có được hắn, tôi cũng không thể để cho bất kì người nào có hắn, tôi đã không còn thanh xuân để hao phí nữa rồi, đã không thể chịu đựng được sự đau khổ của mất mát nữa.

“Tiểu thúc? Tiểu thúc?”

Tiếng gọi của Liêu Na kêu tôi về từ trong bể bi thương.

“Sao hả?”

“Bình thường thúc ở trong nhà làm việc gì vậy?”

“Thì mỗi ngày tưới cây nhổ cỏ thôi.” Tôi chỉ vào đám hoa mà tôi vun đắp, cũng đưa cô ấy vào trong luống hoa.

“Đẹp quá đi?”

Liêu Na nhìn đám hoa Tử Dương không ngừng trầm trồ, chạy vào luống hoa như một đứa con nít, thỉnh thoảng còn dừng lại ngửi khóm hoa.

Cô ấy là người đầu tiên nghiêm túc thưởng thức hoa của tôi, để cho tôi biết, thì ra hoa của tôi có thể mang đến vui vẻ cho người khác, nhưng Tiểu Viêm trước giờ chưa từng dừng lại, nghiêm túc nhìn đoá hoa mỹ lệ mà tôi đã dày công chăm sóc.

Nhìn Liêu Na không nỡ rời khỏi đám hoa, tôi đành phải đi đến cạnh cô ấy.

“Tôi và cô cùng nhổ cỏ cho hoa đi.”

“Nhổ cỏ?”

“Nếu như không làm gì cả, hoa sẽ không nở đẹp như vậy đâu.”

“Nếu như không nỗ lực, thì người cũng sẽ không có được!”

Cô ấy thông minh tiếp lời của tôi, tôi tán thưởng nhìn cô ấy mà cười, sau đó ngồi xổm xuống.

Công việc nhổ cỏ đối với tôi mà nói thì không khó, còn nhớ lần đầu tiên xuống ruộng cái gì cũng không biết. Sau cùng làm đến cả người nhếch nhác. Khó khăn lắm mới biết làm ruộng, lại vì trước giờ chưa từng làm việc nặng mà hai tay đầy thương tích.

Không biết từ khi nào tay tôi bắt đầu bị chai, lớp da chai càng lúc càng dày làm tôi không còn cảm thấy đau nữa, tại sao tim của con người không bị chai? Nếu như trái tim của tôi cũng chai một lớp thật dày, tôi sẽ không bị cơn đau khổ đục khoét từng đêm.

“Á! Đau quá!”

Đột nhiên, Liêu Na la lên, tôi nhìn về phía cô ấy, chỉ thấy Liêu Na đem ngón tay bỏ vào miệng mút.

“Đâm vào tay rồi hả?”

“Ừ! Đáng ghét quá đi! Không ngờ cỏ nát cũng làm tôi bị thương được!” Cô ấy lại méo xệch miệng, hoàn toàn giống như một bé gái không hiểu chuyện.

Đột nhiên tôi ý thức được mình đã là một trưởng bối rồi.

“A đầu ngốc, bình thường cô không làm lụng thì đương nhiên là dễ bị đứt tay rồi, hay là đừng làm nữa, để mình tôi là được rồi.”

“Đúng là như vậy, chuyện gì tôi cũng làm không xong.”

Liêu Na nhụt chí dặt mông ngồi bệt trên đất, tôi tiếp tục nhổ cỏ, không biết bao lâu cô ấy mới từ sau lưng mà hỏi tôi: “ “Tiểu thúc mỗi ngày đều sống như vậy sao?”

“Phải đó, có gì không đúng sao?”

“Không có gì, nhưng thúc không cảm thấy như vậy rất buồn chán hay sao?” Cô ấy nũng nịu nhào đến, khoác vào tay tôi.

“Ừm ….thực ra …..cũng có một chút.”

“Tiểu thúc, vậy thúc đi dạo cùng tôi được không?”

Đề nghị bạo gan của cô tôi quả thực làm tôi giật mình, dẫu sao tôi ở dưới quê lâu quá rồi, vẫn cảm thấy còn rất cách biệt với cuộc sống này, lên thành phố tôi cũng chỉ có thể an tâm ở trong ngôi biệt thự cách xa thành thị của Tiểu Viêm, trước giờ tôi chưa từng nghĩ tới việc chen chân vào trong thành phố phồn hoa huyên náo, tôi biết thế giới đèn đóm lập loè kia hoàn toàn không hoà hợp với tôi.

“Thôi đi …..tôi ….”

“Đi mà! Đi mà! Tôi mới lấy được bằng lái xe, tôi có xe đó!”

“Không phải, tôi thật sự không muốn …..”

“Tiểu thúc, đi mà đi mà! Dạo này tôi rất chán, không có ai đi chơi với tôi hết.”

Cô ấy vừa nói vừa dùng sức lắc lắc tay của tôi, tôi thực sự không biết làm sao đành phải nhận lời.

Số lần tôi đi vào thành phố không nhiều, mỗi lần chỉ là vội đi vội về, trước giờ chưa từng nghiêm túc ngắm nhìn đô thị phồn hoa này.

Đứng ở khu đông người trong thành phố, bên cạnh có rất nhiều người đi đường đang vội vã. Bọn họ đa số đều ăn mặc như Liêu Na, trẻ trung đầy sức sống, cho dù tôi không nhìn thấy mình, cũng biết được tôi giữa tôi và những nam nữ trẻ trung này có một khoảng cách rất lớn.

Tuy không phải ai cũng đặc biệt nhìn tư thế đi của tôi, nhưng tôi vẫn phải nhận không ít những cái nhìn dị thường, ngược lại Liêu Na như không có chuyện gì chỉ chuyên tâm dắt tôi đi, như dắt một ông lão lớn tuổi.

Kì thực tôi quả thực là một ông già lớn tuổi lại tàn phế, nhìn những người tới lui trên phố, tôi càng hiểu sâu sắc mình là người như thế nào, việc này cũng là một trong số những nguyên nhân tôi thích sống cách xa chốn đông người.

Tôi cứ như vậy cùng Liêu Na rộn ràng đi trên phố, tôi cũng không chú ý Liêu Na muốn đưa tôi đi đâu, đối với thành phố này mà nói tôi hoàn toàn lạ lẫm. Mãi cho đến khi vào một tiệm mà bên trong toàn những người mẫu trẻ với những kiểu tóc kì quái và đủ màu sắc tôi mới để ý, nhưng muốn chạy cũng không kịp nữa rồi.

Tôi bị một cậu thiếu niên chắc chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi kéo vào trong một căn phòng kì lạ, đâu đâu cũng có những tấm gương to rất sáng, đủ để nhìn không sót một chút nào sự già nua xấu xí của tôi.

Người đó ấn tôi ngồi xuống một chiếc ghế xoay màu đen, choàng một tấm vải màu xanh nước biển lên người tôi, mà việc đối diện với tấm gương trong suốt kia khiến tôi không dám ngước lên nhìn một cái. Liêu Na lại không biết đi đâu mất rồi, trong căn phòng yên tĩnh chỉ có tôi và cậu thiếu niên đó.

“Cái này …..là định làm gì vậy?” Tôi mù tịt hỏi cậu thiếu niên bên cạnh.

“Đại thúc, đây là đổi cho thúc một kiểu tóc cool hơn một chút!”

Người đó cầm kéo và lược lên, bắt đầu cắt tóc của tôi.

“Cool một chút? Là ý gì vậy?” Tôi hỏi rất nghiêm túc.

Tôi vừa hỏi xong, liền nhìn thấy vẻ mặt khó tin của cậu thiếu niên đó trong gương.

“Đại thúc, không phải thúc giỡn chơi với tôi chứ? Nhìn quần áo trên người thúc toàn là hàng hiệu, sao ngay cả từ Cool là nghĩa gì cũng không hiểu?” Cậu ấy vừa nói vừa múa may trên đầu tôi.

“Tôi thật sự không hiểu mà.”

“Oh, my god!” Cậu thiếu niên trợn mắt cười.

“Cái gì gọi là [Bán bánh] Tôi càng thêm khó hiểu. ( my god phát âm gần giống với từ Mai gao =Bán bánh)

“Đại thúc, tôi nói thúc thật là thú vị! Lâu lắm rồi không gặp được người nào như vậy! Dám hỏi thúc có phải là mới từ trong núi ra không vậy?” Cậu thiếu niên đó nói xong, cười lên sang sảng.

Một lúc sau tôi mới hơi hiểu được một chút, chỉ đành lúng túng không nói gì nữa.

Cậu thiếu niên cười xong, vừa cắt tóc cho tôi, vừa giải thích mấy câu vừa nãy.

“Cool là từ tiếng Anh, có nghĩa là trông rất lợi hại, rất giỏi, siêu bảnh. Nếu như sau này có người nói thúc cool, thì chính là đang khen thúc đó, đại thúc đã hiểu chưa?”

“Thì ra là như vậy.”

“My god cũng là tiếng Anh, có nghĩa là [Trời ơi a], biểu thị ngạc nhiên đó, hiểu không?”

“Thật ngại quá, tôi không được học hành, không biết tiếng Anh.”

“Thực ra nghe không hiểu cũng không sao, có thể từ từ học mà, tiếp xúc nhiều tự nhiên sẽ hiểu thôi.

Đại thúc à, tuy ở tuổi này của thúc có lẽ sẽ cảm thấy mình không theo kịp thời đại nữa, nhưng bản thân thúc tại sao không tự cởi mở một chút, thay đổi mình? Đừng luôn cảm thấy mình cái này không tốt, cái kia không được, tiếp xúc một số chuyện mới mẻ, nhất định có thể dần dần hoà nhập với mọi người.”

“Vậy à, trước giờ tôi chưa từng nghĩ qua ….”

Nói chuyện với cậu trai đó làm tâm tình tôi thông thoáng hơn rất nhiều.

“Ba tôi ở nhà bây giờ bị nhiễm tôi bây giờ còn có thể nghe được nhạc hiphop nữa đấy! Đại thúc, tôi thấy thúc cũng xấp xỉ tuổi ba tôi, thúc cũng nghe được đó.”

“Nghe …..cái …..cái gì?”

Nghe vậy cậu trai đó cười lên, ngừng động tác, đi qua một bên làm gì đó, sau đó chỉ nghe thấy trong phòng tràn ngập một thứ “âm nhạc” kì quái.

“Nghe xem, chính là cái này, nó cũng là một hình thức âm nhạc.”

Thiếu niên nói xong liền quay lại với mái tóc của tôi, tôi lẳng lặng nghe nhạc của cậu ấy, nhưng tôi nghe thế nào cũng không ra nhạc, chỉ thấy có người đang dùng một loại ngôn ngữ kì quái để nói chuyện, tôi nói ra cách nghĩ của mình lại dẫn đến một tràng cười của cậu thiếu niên.

Thời gian nói chuyện lặng lẽ trôi qua, cậu thiếu niên tháo tấm vải choàng của tôi xuống, khi tôi lại nghiêm túc nhìn vào trong gương, ngay cả bản thân tôi cũng không thể tưởng tượng nổi.

Khuôn mặt trong gương vì kiểu tóc mà không còn vẻ u tối nữa, ngược lại rất gọn gàng sạch sẽ, gương mặt già nua dường như cũng có sức sống và sinh khí hơn.

“Đại thúc, thúc không thể vì già mà không chú ý hình tượng được.” Cậu trai trẻ nheo mắt quan sát tôi từ trên xuống dưới, sau đó nói: “ Đại thúc, khi thúc còn trẻ chắc là rất đẹp trai!”

“Vậy, vậy sao?” Kì thực khi còn trẻ tôi cũng không nghiêm túc để ý gương mặt mình.

“Đại thúc! Thúc phải tự tin một chút! Thúc nên nói là: Tất nhiên rồi! Lúc còn trẻ tôi cool đến mức làm cho minh tinh phải hổ thẹn đó!”

Lần này đến lượt tôi cười ồ lên, nói chuyện với cậu ấy xong, quả thực tâm tình tôi đỡ hơn rất nhiều, đột nhiên cảm thấy mình tràn trề sức mạnh.

Đi ra khỏi tiệm, Liêu Na cũng luôn khen tôi trông trẻ ra, gọn gàng hơn rất nhiều. Hình như Liêu Na rất thân với cậu thiếu niên kia, khi khen tôi cũng không quên khen kĩ thuật của cậu ấy.

Mà tôi cũng không còn quan tâm những ánh mắt của người đi đường đổ dồn vào tôi nữa. Cậu thiếu niên đó nói rất đúng, nếu như bản thân mình cách ly với mọi người trước, vậy thì sẽ mãi mãi không vào trong đó được nữa, sẽ không thể thay đổi gì nữa, không thể làm được gì nữa.

Sau đó tôi lại cùng Liêu Na đi dạo mấy chỗ nữa, mỗi lần vào chỗ bán quần áo, chỉ mới nhìn quần áo trưng bày cũng đủ để tôi hoa mắt rồi, chết người nhất là Liêu Na thường đem đồ ướm lên người, sau đó hỏi tôi: “ Có đẹp không?”

Mà theo tôi thấy, cô ấy mặc cái gì cũng đẹp, nên tôi chỉ có thể gật đầu cho qua.

Lúc dạo xong tiệm thứ năm, chân của tôi gần như không đi nổi nữa, vì vậy Liêu Na đưa tôi vào một nơi gọi là McDonald’s, chọn ngồi trong một góc, Liêu Na lại đi mua rất nhiều thứ kì lạ qua. Cô ấy nói với tôi đây là thứ mà người phương Tây thích ăn, nên tôi mới hiểu kì ăn thử.

Đó đều là những món ăn có dầu mỡ, nếu ở nhà, chắc chắn Tiểu Viêm sẽ không cho tôi đụng vào, tôi ăn xong bất giác cảm thấy hơi chột dạ.

“Nếu đi với Tiểu Viêm, Tiểu Viêm chắc chắn là sẽ không cho tôi ăn mấy món này đâu!”

Tôi đang nghĩ sẽ nghe thấy tiếng phàn nàn của Liêu Na.

“Thực ra ….anh ấy cũng là muốn tốt cho thúc thôi!

Cố Viêm đúng là rất đáng ghét! Người ta muốn làm cái gì anh ấy đều quản tới quản lui! Nhưng muốn anh ấy vì người ta làm chút gì đó, anh ấy lại ra sức từ chối!”

“Vậy sao?”

“Cố Viêm là tên khốn!”

Liêu Na giống như là đang trút hận, oán hận cắn một miếng vào miếng bánh mà cô ấy gọi là hamburger, sau đó ánh mắt lại mông lung nhìn ra ngoài cửa kính.

“Tiểu thúc, thực ra tôi cũng không sợ cho thúc biết. Tuy đã có bạn trai rồi, nhưng tôi vẫn thích Cố Viêm ….thật là đáng ghét! Anh ấy tại sao lại từ chối tôi từ chối đến mức tuyệt tình như vậy!”

Khi Liêu Na nói chuyện chỉ nhìn ngoài cửa sổ, tôi có thể nhìn thấy mắt cô ấy hơi ướt, không biết phải nói làm sao.

Trầm mặc một lúc, cô ấy dùng ánh mắt đầy trông mong mà nhìn tôi.

“Tiểu thúc, thúc nói xem một chút xíu hi vọng tôi cũng không có hả?”

Tôi không biết tại sao, có một cảm giác tội lỗi dâng lên tim.

“Thực ra …..tôi trước giờ chưa từng nhìn thấy Tiểu Viêm có người phụ nữ đặc biệt nào …..” Lời của tôi đích xác là nói thật, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.

“Không thể nào! Tiểu thúc chắc chắn là bị anh ấy gạt rồi! Chỉ là anh ấy không đưa người đó về nhà cho thúc gặp mà thôi!”

Lời của Liêu Na làm mắt tôi hoa đi một cơn, quả thực là không phải không có khả năng đó …..

Tôi và Tiểu Viêm cách biệt nhiều năm như vậy, lẽ nào trong mười lăm năm dài, hắn thật sự không có một ai ở bên cạnh sao? Huống hồ gì với ngoại hình và thân phận của hắn, căn bản không thể nào không có người yêu, trừ phi là bản thân hắn không muốn …..

Quả thực là tôi không đủ tự tin. Tôi không thể nào tin tưởng Tiểu Viêm sẽ vì tôi, mà sống cô đơn một mình trong mười lăm năm.

Có lẽ, hắn thật sự chỉ là muốn báo ơn mà thôi, bây giờ hắn đối với tôi vốn không còn hứng thú gì nữa, tôi lại luôn ngu ngốc chờ đợi hắn.

Tha thật sự là quá ngu.

____Nếu như không thể có được, thì huỷ diệt đi!

Ý nghĩ điên rồ chiếm cứ tim tôi, đều là vì hắn mà làm tôi trở thành như vậy! Nếu như khi đó hắn không đến tìm tôi, nếu như hắn không nói những lời mà tôi tha thiết ước mơ, nếu hắn không che chở chu đáo đến vậy, tôi thật sự có thể sống cả đời dưới quê cô độc đến già.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.