Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Chương 9: Chương 9: Thổ lộ




Có những việc, dù anh cố gắng bao nhiêu thì ra đến cuối cùng vẫn là lừa mình dối người. Tâm trí anh không quên được em, trái tim anh cũng không cách nào quên.

HI VĂN

Cuộc chiến càng lúc càng trở nên gay go.

Tôi buông tay Dĩnh Ngôn ra, vung chân đá vào một tên áo đen đang lao tới, tiện tay thúc cùi chỏ vào một tên khác. Thông thường một mình tôi có thể chống chọi với năm gã bình thường. Thế nhưng bọn người này có vẻ không dễ đối phó, chưa kể tôi vẫn còn phải bao bọc Dĩnh Ngôn bên cạnh.

Cảm thấy tả xung hữu đột cũng không ăn thua, tôi quyết định đánh nhanh rút gọn.

“Dĩnh Ngôn!”. Tôi thét lên với Dĩnh Ngôn, lúc này đang co ro đứng ở một góc tường. “Anh giữ họ lại, em chạy đi!”.

Tôi túm lấy hai tên đứng chắn ở ngưỡng con hẻm lại, đập đầu chúng vào nhau để mở đường máu cho Dĩnh Ngôn. Thế nhưng cô ấy vẫn còn đang đứng phân vân nhìn tôi.

“Còn chờ gì nữa?!”.

Tôi thét lên lần nữa, lúc này Dĩnh Ngôn có vẻ đã quyết tâm hơn. Cô phóng vút qua mặt tôi, gần đến mức tôi cảm nhận được lệ trên mắt cô bắn vào mặt mình.

Bốp!

Mải chú tâm vào Dĩnh Ngôn, tôi lãnh trọn cú đấm của gã đang đứng gần đó. Lực đánh làm tôi va vào bờ tường, ánh sáng trước mặt cũng trở nên mơ hồ.

“Đuổi theo con bé đó đi”. Tên dẫn đầu đám người, có vẻ là kẻ chỉ huy, nói.

Gã vừa đánh tôi gật đầu. Thấy gã chạy ngang qua, tôi bèn xoạc ngang chân khiến gã té đập mặt xuống đất. Đoạn, tôi gượng đứng dậy, cố che đi cảm giác đầu choáng mắt hoa lúc này.

“Thật ra các người là ai?”. Tôi hỏi.

“Đi mà hỏi diêm vương ấy”. Gã thanh niên trước mặt tôi nói, liền sau lời gã là bọn lính cắc ké đang ùa tới. Tôi chộp lấy chiếc ghế chỗ bãi rác lên hạ được một tên, nhưng lại lãnh trọn cú đá của gã sau đó. Bọn còn lại nhìn thấy tôi ngã bèn hùa nhau xông tới, tên đá chân, kẻ đạp vào ngực. Thoáng cái, tôi thấy gương mặt mình bê bết máu.

“Đủ rồi!”. Gã đứng đầu lại lên tiếng, điếu thuốc trên tay gã rơi xuống bàn tay tôi, nóng rát. Gã ấn chân lên, làm động tác như đang dập tắt ngòi lửa, chỉ có điều cái gã đang giẫm là bàn tay tôi mà thôi.

“Tìm con bé đó, nhanh lên!”. Gã nói ngắn gọn.

Mấy tên kia cũng không mất nhiều thời gian, lục đục bỏ đi. Tôi bất lực nhìn đến kẻ cuối cùng rời khỏi, tay chân hầu như không nhấc nổi. Chưa bao giờ tôi thấy mình vô dụng đến vậy. Cả Dĩnh Ngôn tôi cũng không bảo vệ nổi.

Lúc này, trên những tầng mây đen neo giữa bầu trời xám xịt, những giọt mưa đầu tiên đã bắt đầu trút xuống.

Ba lần bốn lượt tôi cố gượng dậy để đi tìm Dĩnh Ngôn nhưng tay chân như thể bị rút đi sức lực. Nước mưa thấm qua kẽ tóc tôi, nhuộm ướt chiếc áo trắng đã loang lổ màu. Giờ thì tôi nằm đó, như một đống phế thải chờ người ta vứt đi. Mà tôi còn có thể làm gì khác bây giờ?

Tôi ngửa mặt, nhìn thẳng lên màn mưa ngày càng dày đặc. Một giọt nước rơi thẳng vào đôi mắt tôi, cay cay, tôi chớp nhẹ. Ánh sáng phản chiếu làm cơn mưa trông như những sợi thủy tinh dài vô tận. Thế rồi, những sợi ấy chạm phải mặt đất, vỡ tan…

Mọi thứ càng lúc càng mơ hồ.

Dường như, tôi đã nhìn thấy rất nhiều hình ảnh thoáng qua trước mắt. Trong đó rõ ràng nhất là bóng dáng một đứa bé vùng chạy trong màn mưa lạnh giá, nó va phải bờ tường, đau điếng, nhưng vẫn kịp đứng dậy.

Toàn thân thằng bé đầy vết thương lớn nhỏ, song ánh mắt nó vẫn ánh lên vẻ quyết tâm hiếm thấy ở cái tuổi này. Nếu không chạy thì chỉ có con đường chết. Nó biết thế, nhưng mọi thứ trước mặt vẫn cứ mờ dần…

“Đừng… đánh tôi”. Đứa bé rên lên, nhưng có vẻ không ai để tâm tới lời nó. Nó khóc, nó thét. Trong thế giới của nó lúc này chỉ có tiếng cười và ánh mắt bỡn cợt. Nó gục xuống trên sàn.

“Bài học đầu tiên. Có gan chạy trốn thì cũng có gan chấp nhận sự trừng phạt”.

Người đàn ông nhìn nó. Nhưng nó không sợ. Nó trơ mắt nhìn lại ông ta.

Thêm một trận đòn nữa…

Nó bệnh tật, đói khát, nhưng nó vẫn bỏ bữa.

Rồi lại những trận đòn…

Dường như đã thành thói quen.



Không biết trải qua bao lâu tôi mới giật mình tỉnh giấc, vẫn còn không tin rằng mình đã thật sự gục ngã. Bên cạnh tôi lúc này không phải là bãi rác bẩn thỉu mà là một căn phòng sạch sẽ, chăn trắng, nệm êm, cạnh bên là chiếc tủ gỗ lạ lẫm đặt trong góc.

Tôi lắc đầu, định thần lại.

Bên cạnh tôi, Dĩnh Ngôn đang ngủ rất say, gương mặt ánh lên vẻ thanh thản. Tôi không muốn làm phiền sự tĩnh lặng ấy, song lại càng muốn biết điều gì đã xảy ra hơn.

“Dĩnh Ngôn, Dĩnh Ngôn”. Tôi gọi.

Dĩnh Ngôn rên lên khe khẽ, em lấy tay dụi mắt rồi lại òa lên nức nở khi nhận ra tôi đã tỉnh. Em ôm chầm lấy tôi.

“Hi Văn, em còn tưởng anh sẽ không tỉnh lại nữa”.

Em siết mạnh tay khiến khắp người tôi đau ê ẩm.

Tôi gỡ tay em ra, từ tốn hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra vậy? Sao anh và em lại ở đây?”.

Dĩnh Ngôn lại sụt sịt khóc. Ra là em không bỏ tôi lại mà chạy trốn một mình, em chỉ lẻn vào nấp trong một ngôi nhà dân ở gần đó, đợi bọn xã hội đen đi khỏi rồi mới quay trở lại tìm tôi. Quanh đó cũng không có trạm y tế hay bệnh viện nào, lại không thể cõng tôi đi xa, thế nên em đành đưa tôi về phòng trọ này.

Tôi nhìn mấy mảnh băng nhếch nhác trên người mình, mỉm cười hỏi: “Em băng bó cho anh sao?”.

Dĩnh Ngôn gật đầu rồi lại ôm chầm lấy tôi. Cơn đau trong tôi bị che lấp bởi mùi hương trên tóc em. Tôi hít nhẹ, cảm giác quen thuộc thoáng chốc khiến tôi trấn tĩnh lại. Thì ra, bấy lâu nay tôi vẫn nhung nhớ cảm giác này, người có thể luôn bên tôi, quan tâm tôi, người duy nhất có thể khóc vì tôi, cuối cùng cũng chỉ có mỗi mình em.

Cánh tay tôi dần thả lỏng. Lần đầu tiên sau ngần ấy năm, tôi ôm lấy em.

“Em biết lúc nãy khi bọn họ đuổi theo em, anh đã nghĩ gì không?”. Tôi nói.

Dĩnh Ngôn không trả lời, chỉ im lặng tì cằm vào vai tôi. Em cựa quậy khiến vết thương trên người tôi lại đau điếng, song tôi mặc kệ, chỉ run run giọng tiếp: “Anh nghĩ, nếu em xảy ra chuyện gì, chắc anh cũng không muốn sống nữa. Có những việc, dù anh cố gắng bao nhiêu, thì ra đến cuối cùng vẫn là lừa mình dối người. Tâm trí anh không quên được em, trái tim anh cũng không cách nào quên”.

Dĩnh Ngôn siết chặt lấy tôi hơn. Nước mắt em thấm ướt cả lớp băng nơi vùng ngực tôi. Khớp xương tôi rên lên âm ỉ, nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại cảm thấy nỗi đau này thật sự rất đáng giá.

“Dĩnh Ngôn, chúng ta làm lại từ đầu được không?”.

Em ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt em long lanh tựa ngôi sao trên trời, khiến tôi không nỡ buông tay, mà cũng không có cách nào buông tay.

Không có lời đáp trả, Dĩnh Ngôn chỉ khẽ cười, rồi đột ngột em choàng tay quanh cổ tôi, dâng làn môi thơm ngát của mình lên. Phút môi chạm môi, tôi như bị sét đánh trúng, cứ đờ đẫn nhìn em mà không dám động đậy.

Thế có phải là em đã tha thứ cho tôi rồi không?

Rồi tôi cũng chẳng nghĩ nhiều được, bởi nụ hôn của em ngày càng áp sát, dần dần không còn đơn thuần là môi chạm môi nữa, cánh tay em bắt đầu lần tìm vào sâu trong cổ áo, khơi dậy đến từng điểm nhạy cảm trong tôi. Tôi rùng mình, chẳng mấy chốc biến bị động thành chủ động, cuồng nhiệt giữ chặt tay em rồi đẩy em ngã xuống giường.

Căn phòng nhỏ hẹp thoáng chốc chìm trong không gian mờ ám. Lúc môi tôi dần hạ xuống chiếc cổ trắng toát mang theo mùi hoa thoang thoảng, hơi thở em cũng nhè nhẹ chạm vào vành tai tôi. Bất chợt, một hành động của em khiến tôi suýt ngừng thở.

Em thản nhiên dám cắn vành tai tôi.

Lửa tình cuối cùng đã bén. Tôi không ngần ngại nữa.

Nhẹ nhàng, tôi tháo hàng cúc trên áo Dĩnh Ngôn ra, mở đường cho những nụ hôn liên tiếp. Một tay không ngừng chạm nhẹ vào từng giác quan cảm xúc của em, tay kia chậm rãi duỗi những ngón tay thon dài đang nắm chặt tấm ga giường kia ra, lồng chúng vào tay mình. Rốt cuộc, khi nụ hôn của tôi khe khẽ chạm vào nơi trái tim em đang đập loạn nhịp kia, Dĩnh Ngôn ngửa cổ ra sau, trong đôi mắt đã tràn ngập tình mê ý loạn.

Tôi không chần chừ thêm nữa, để cho những khát khao bấy lâu của mình được thể bung tỏa. Thoáng chốc, mảnh linh hồn tôi nhẹ nhàng trượt vào nơi sâu kín của em. Ngón tay Dĩnh Ngôn khẽ bấm vào tay tôi, toàn thân run rẩy kịch liệt. Tôi biết em đau, nhẹ nhàng hôn vào đôi môi đang phiêu lãng kia, trằn trọc, dây dưa. Cuối cùng chuyển động của tôi nhanh dần, Dĩnh Ngôn cũng phát ra tiếng kêu khe khẽ.

Từng chút một, chúng tôi đưa nhau đến thiên đường.



“Hi Văn”.

Dĩnh Ngôn áp má vào lồng ngực tôi như cách em vẫn làm trước đây. Vừa mới trải qua một trận mây mưa, nhịp tim em vẫn chưa hết rộn rã khi em thì thào: “Cuối cùng thì anh có thể cho em biết hai năm trước đã xảy ra chuyện gì không? Chúng ta đã lãng phí hai năm rồi, nếu thêm hai năm nữa, em sợ rằng bản thân mình cũng chẳng chờ được anh mất”.

Tôi mỉm cười, siết chặt em vào làn da ấm nóng của mình. Có những chuyện vốn không thể trốn tránh vĩnh viễn, huống chi tôi đã trốn tránh hai năm rồi. Cuối cùng cũng có dũng cảm đối mặt, tôi không muốn vì sự hèn nhát của mình mà bỏ lỡ Dĩnh Ngôn.

Thế nên, tôi ngồi bật dậy, túm lấy bao thuốc trong túi áo giắt cạnh bên giường, rít một hơi dài để lấy thêm can đảm.

“Hai năm trước, trên đường đến dự lễ tốt nghiệp của em, anh đã nhìn thấy một vụ tai nạn…”. Tôi bắt đầu nói, cho dù không quay đầu lại vẫn có thể đoán được Dĩnh Ngôn đang chăm chú nhìn mình. Em đã chờ đáp án này rất lâu rồi. “Một chiếc xe bị mất lái lao vào đoàn tàu xe lửa bỏ hoang. Anh đã cố gắng cứu những người trong xe đó. Nhưng tất cả đều bị kẹt lại trong đám lửa, trừ một phụ nữ bị thương rất nặng. Thay vì bỏ cuộc và đưa bà ấy đến bệnh viện, anh vẫn cố chấp muốn dập tắt đám lửa để cứu người tài xế… Đến khi anh đưa được bà ấy đến bệnh viện thì bà ấy đã… đã…”.

Thanh âm của tôi nghẹn lại. Trong một lúc tôi không biết dùng từ gì để diễn tả cảm giác của mình, cho đến khi Dĩnh Ngôn ôm lấy tôi từ phía sau, giọng em run run: “Em hiểu rồi. Đừng nói nữa”.

Mắt tôi bắt gặp cặp mắt nâu tròn của em, nghe giọng em nghèn nghẹn khi nói: “Không sao đâu Hi Văn. Tất cả đều đã qua rồi. Mẹ em sẽ không trách anh. Em cũng không trách anh…”.

Dù cố gắng nhưng cuối cùng em cũng không thể dứt câu. Nước mắt em chực trào ra. Dĩnh Ngôn của tôi vốn là cô gái rất mau nước mắt, thế nhưng nhìn thấy em khóc đứt ruột đứt gan như thế, tim tôi không kìm nén được mà cũng vồn vã đập theo. Em khóc, tôi cũng khóc. Hai chúng tôi ôm chầm lấy nhau như hai đứa trẻ đầy tội lỗi.

“Anh xin lỗi, Dĩnh Ngôn. Anh xin lỗi!”.

Tôi lặp đi lặp lại câu nói ấy nhiều lần. Tất cả đều là tôi nợ em. Nếu không phải sự kiên trì ngu ngốc của tôi thì mẹ em có thể đã không chết. Nếu không phải tôi hèn nhát không dám đối mặt thì tôi và em cũng không lãng phí mất hai năm như vậy.

“Anh xin lỗi… Anh xin lỗi…”.

Dường như vẫn là Dĩnh Ngôn không chịu nổi những lời xin lỗi của tôi nữa, em hơi rướn người sang, kiên quyết hôn lên môi tôi, không cho tôi tiếp tục.

Tuy vậy, có lẽ em cũng không biết được, câu kế tiếp tôi vốn định nói là: “Dĩnh Ngôn, anh vẫn luôn yêu em”.

Có điều chuyện đó đã chẳng còn quan trọng nữa.

Chúng tôi quấn lấy nhau, không ngừng dây dưa. Nụ hôn cuồng nhiệt cứ thay nhau trút xuống. Cho đến khi Dĩnh Ngôn có vẻ ngạt khí, tôi mới miễn cưỡng buông em ra. Em mệt lả đến mức nằm dài trên giường, thế mà vẫn cố nghịch ngợm dùng chân cọ cọ vào cổ tôi. Bị nhột, tôi vén chiếc chăn em đang quấn chặt lên, đoạn cúi người cù vào những vị trí nhạy cảm trên người em. Em bật cười khanh khách, được một lát thì vội xin tôi ngừng tay.

Tôi vẫn giữ tư thế cúi người, lồng ngực phập phồng. Từ vị trí này có thể nhìn rõ hàng mi cong cong hơi dày của Dĩnh Ngôn, thấy khóe miệng em cong cong thành vòng cung quyến rũ đến chết người. Hai năm xa cách, từ bao giờ Dĩnh Ngôn của tôi đã trở thành một phụ nữ mê hoặc đến thế?

Lần này, tôi chủ động áp sát em. Thế nhưng môi chưa kịp chạm vào cánh hoa đào kia thì em đã đột ngột đẩy tôi ra, vẻ mặt đầy hoảng hốt mà túm lấy chiếc chăn choàng ngang qua người. Dựa theo ánh mắt đó, tôi cũng nhìn lại phía cửa ra vào, gần như chết lặng.

Cánh cửa phòng lúc này đã hoàn toàn mở ra, Dĩnh Hân đứng cạnh bên Thiên Luân, bất giác, đôi mắt mơ màng của con bé khiến tim tôi nhói đau.

Dĩnh Hân bĩu môi chau mày, khóe mi vốn ngân ngấn nước lại đột nhiên biến dạng thành vẻ mặt mỗi khi giận dỗi. Cô bé bật ra một tiếng: “Ghê!" rồi quay lưng chạy thẳng ra ngoài.

“Dĩnh Hân!”.

Thiên Luân gọi lớn, hết nhìn tôi và Dĩnh Ngôn rồi lại nhìn theo Dĩnh Hân.

Tôi cũng không biết gọi tình huống này là gì, khóe môi cứ lắp bắp mà chẳng thốt ra được lời nào. Thiên Luân thở dài nói: “Hai người đã không sao thì thu xếp về nhà đi. Bọn tôi tìm hai người suốt. Hân khóc từ đêm qua đến giờ”.

Dứt lời, cậu ta bèn đuổi theo Dĩnh Hân.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Trong lúc tôi vẫn còn sững sờ, chưa biết phải làm gì thì Dĩnh Ngôn đã lướt qua tôi để đóng cửa lại. Chúng tôi nhìn nhau, bất luận nói gì vào lúc này cũng trở nên vô nghĩa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.