Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 183: Chương 183: Khí thế ngập trời




Trong ánh mắt của Khương Tư Nam hào quang lập loè, nhưng mà đưa mắt nhìn bốn phía đều là tuyết trắng mênh mông, phiến địa vực này là phương bắc nhất của Càn Nguyên vực, tuyết rơi phương viên mấy vạn dặm, căn bản không có địa phương cho hắn dung thân tránh né.

Trong lòng của hắn có chút lo lắng, Kiếm Ý nhập vào cơ thể duy trì thời gian là căn cứ năng lực thần hồn của hắn thừa nhận, hắn đoán chừng mình bây giờ tối đa có thể kiên trì chưa tới một canh giờ, nhưng mà khoảng cách ngắn như vậy căn bản không cách nào làm cho hắn bay ra tuyết nguyên.

- Nếu ở trong Đại Hoang Sơn thì tốt rồi, chỗ đó Hoang Thú cường đại vô số, hoàn toàn có khả năng thoát khỏi bọn hắn đuổi giết!

Trong nội tâm Khương Tư Nam thầm thở dài một tiếng.

- Tiểu tử, ngươi bất quá là Chân Thiên Cảnh sơ kỳ, pháp lực trong cơ thể lại có thể để ngươi kiên trì bao lâu? Ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, chúng ta cam đoan tha cho ngươi một mạng!

Lúc này, thanh âm của Phí Thiên Khôi phiêu miểu truyền tới, mang theo một tia thần hồn đầu độc.

Ba Đại Điện Chủ đều là mặt lộ vẻ trêu tức, tuy tiểu tử phía trước kia dựa vào bộ pháp thần kỳ tạm thời không có bị bắt, nhưng mà duy trì cực tốc như thế cực kỳ không dễ, ở bọn hắn xem ra pháp lực của Khương Tư Nam tuyệt đối sẽ rất nhanh bị hao hết.

Linh khí của Hà Trạch là một thanh cổ kiếm, sáng chói chói mắt, Phí Thiên Khôi thì xếp bằng ở trên một thanh ngọc thước, quanh thân ký hiệu lập loè, khí tượng kinh người, mà Tam Điện Chủ Vương Nguyên Trí chắp tay đứng ở trên một thanh trường đao, lóe ra khí tức hung lệ.

Ba người chăm chú dán đằng sau Khương Tư Nam, ở trên Tuyết Nguyên mênh mông, Khương Tư Nam không thể chạy thoát.

- Phải nghĩ biện pháp thoát khỏi bọn hắn!

Khương Tư Nam nhăn mày, trong ánh mắt hào quang lập loè, lúc này đây cực kỳ hung hiểm, nếu như không phải vì hắn đột phá, khí tức quá mức cường thịnh mà bị phát hiện, căn bản sẽ không rơi vào hoàn cảnh hiện tại.

Hắn tâm niệm hơi đổi, nhớ tới trên người mình mang theo một ít độc dược cùng Độc đan, nhưng mà hạ độc dựa vào đúng là xuất kỳ bất ý, hiện tại ba Đại Điện Chủ kia đều đã có phòng bị, dù hắn hạ độc, cũng không cách nào đột phá pháp lực hộ thể của bọn hắn, hơn nữa dù có thể thành công, ba Đại Điện Chủ đều tu vi thông thiên, chỉ sợ cũng không có thể làm gì bọn hắn.

- Chỉ có thể dùng Ngọc Hoàng phù sao?

Khương Tư Nam còn có một lá bài tẩy cuối cùng, kia chính là lão gia tử cho hắn Ngọc Hoàng phù!

Một tấm Ngọc Hoàng phù có thể diệt sát trăm vạn đại quân, để cho trăm dặm chi địa trở thành tử địa, Khương Tư Nam tin tưởng, nếu sử dụng Ngọc Hoàng phù, ba Đại Điện Chủ ở sau lưng tuy tu vi cao thâm, nhưng mà tuyệt đối sẽ bị lập tức diệt sát.

Chỉ là Khương Tư Nam thủy chung cảm thấy, Ngọc Hoàng phù liên quan trọng đại, không đến bất đắc dĩ, hắn không muốn sử dụng.

Khương Tư Nam nắm lấy Ngọc Hoàng phù, cảm xúc ôn nhuận, có một loại sức mạnh thần bí to lớn lưu chuyển, hắn nghĩ nghĩ vẫn là thu vào.

Nửa canh giờ đi qua, thần hồn của Khương Tư Nam đã cảm thấy uể oải, Khai Thiên kiếm ý cùng Diệt Thế Kiếm Ý trong Hắc Thạch, căn bản không phải hắn cảnh giới này có khả năng lĩnh ngộ cùng khống chế, những Kiếm Ý bàng bạc kia tuy cường đại, nhưng cuối cùng là ngoại lực, không phải lực lượng bản thân.

- Vẫn là mình không đủ cường đại a!

Khương Tư Nam có chút thở dài, nếu mình có được lực lượng như Thái Sơ tiền bối, ba Điện Chủ ở đằng sau cũng không quá đáng là trở tay có thể diệt.

Phía trước Tuyết Nguyên mênh mông, cuồng phong gào thét, liếc trông không đến cuối cùng.

Khương Tư Nam cắn răng, trong tay âm thầm nắm Ngọc Hoàng phù, thực đến vạn bất đắc dĩ, tự nhiên là tánh mạng của mình quan trọng hơn, Ngọc Hoàng phù này dù lại trân quý cũng so ra kém tánh mạng của mình.

- Tiểu tử, nhanh chóng thúc thủ chịu trói, bằng không đợi ta bắt được ngươi, nhất định để ngươi muốn sống không được muốn chết không xong!

Sắc mặt của Hà Trạch âm trầm, sợi tóc lóe ra sáng bóng nồng đậm, trong lòng của hắn vô cùng lo lắng, cho rằng Khương Tư Nam khẳng định biết rõ con mình hạ lạc, hắn hận không thể lập tức bắt lấy Khương Tư Nam ép hỏi.

Thần hồn của Khương Tư Nam mỏi mệt càng ngày càng đậm, ánh mắt của hắn bắt đầu trở nên lạnh như băng, hàm quang lập loè, tay phải lặng lẽ lấy Ngọc Hoàng phù ra, chuẩn bị tế ra, diệt sát ba người kia.

Nhưng mà, bỗng nhiên tầm đó, bông tuyết giữa thiên địa giống như trong nháy mắt dừng lại.

Bầu trời giống như ở trong nháy mắt vỡ ra, thần quang sáng chói tung hoành ngàn vạn trượng, để phiến thiên địa này như ban ngày.

Hai đạo khí tức mênh mông, phảng phất như Thần linh từ trên chín tầng trời đi tới, mang theo khí thế để cho người kính sợ cùng run rẩy, mang tất cả mười phương thiên địa, nóng bỏng mà bá đạo!

Ở phía trước Khương Tư Nam, hai đạo thân ảnh sáng chói, từ trong hư không trực tiếp đạp ra, đỉnh thiên lập địa, toàn thân bao phủ ở trong hào quang, giơ tay nhấc chân tầm đó, có một loại khí thế để cho Thiên Địa hủy diệt.

- Cái này, đây là cái gì?

Ba người Hà Trạch hai mắt trợn tròn xoe, trong nháy mắt đầu óc trống rỗng, sững sờ nhìn hai thân ảnh trước mắt, trong nội tâm nhấc lên sóng lớn kinh thiên.

Ngay cả Khương Tư Nam cũng thần sắc vô cùng ngưng trọng, căn bản không biết chuyện gì xảy ra.

Ở trước mặt hai đạo thân ảnh kia, mấy người bọn hắn nhỏ bé như con sâu cái kiến!

- Oanh!

Khí thế vô tận uy áp Thiên Địa, quét ngang tứ phương, đó là một loại khí tức lạnh như băng, bao la mờ mịt cùng phong cách cổ xưa, là một loại thần hồn chi lực tuyệt đối áp bách, ba người Hà Trạch như rơi băng uyên, khí thế hình thành không gian gợn sóng nhàn nhạt, lập tức nhộn nhạo ra.

Ba người Hà Trạch cùng khí thế khổng lồ kia tiếp xúc, lập tức như bị sét đánh, đều đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, chỉ bị một tia khí thế ảnh hướng đến, liền trọng thương.

- Không tốt, ở đây quá nguy hiểm, chúng ta đi mau!

Phí Thiên Khôi râu tóc bạc trắng, giờ phút này trong ánh mắt hoàn toàn mất đi lạnh nhạt cùng thong dong, thần sắc hoảng sợ, nói với Hà Trạch cùng Vương Nguyên Trí.

Hai người kia cũng quyết đoán, giờ phút này hoàn toàn quên còn muốn đuổi giết Khương Tư Nam, dù sao vẫn là cam đoan cái mạng nhỏ của mình quan trọng hơn, hơn nữa Khương Tư Nam ở vào phía trước ba người, càng tới gần khí tức khủng bố kia, nói không chừng giờ phút này đã hài cốt không còn rồi.

Hà Trạch phẫn hận nhìn về phía Khương Tư Nam một cái, chỗ đó hào quang sáng chói, chướng mắt chói mắt, căn bản cái gì cũng thấy không rõ lắm, ba người lập tức cực tốc chạy thục mạng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.