Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 1142: Chương 1142: Quỷ Thần Hoa (1)




- Ơ a, đã thành tù nhân, ngươi còn dám không phục?

Thần Oa liếc mắt nhìn hắn, một bộ rất khó chịu, Thất Thải thạch châu trong tay bắn ra một đạo ô quang, lập tức chui vào trên người Sư Bình, để cho hắn lập tức kêu thảm thiết một tiếng, toàn thân bắt đầu toát ra khí lưu hắc sắc, phảng phất như đụng phải thống khổ cực hạn.

Đây là nguyền rủa chi lực, tràn ngập toàn thân, nhiễm thần hồn, ăn mòn huyết nhục, chỉ nháy mắt, Sư Bình liền trở nên vô cùng thê thảm.

Bốn thanh niên khác rùng mình một cái, trong ánh mắt lộ ra thần sắc kiêng kị, đều thức thời câm miệng.

- Tư Nam ngươi đã quyết định, chúng ta liền đi xem! Nói không chừng còn có thể gặp được mấy yêu nghiệt của Khương tộc chúng ta, nếu bọn hắn đến nơi này, cũng không cần sợ Mộ Dung Thịnh cùng Tổ Tú!

Khương Ngọc Khanh khẽ mĩm cười nói.

Thiên Đế Sơn bát đại cổ tộc, đệ nhất thiên kiêu một đời trẻ tuổi của từng Cổ Tộc, tổng cộng tám người được xưng là Thiên Đế Sơn tám Tiểu Thiên Vương, tương lai có khả năng tranh đoạt một đời Thiên Đế mới, tất cả đều là thiên tài vô cùng cường đại.

Chiến lực của tám người này đều vô cùng cường đại, là người mạnh nhất dưới Chí Tôn, nghe nói đồ sát Hoàng giả đỉnh cấp cũng dễ dàng, nhân vật khủng bố như vậy, tự nhiên để cho Khương Ngọc Khanh cũng cảm thấy áp lực rất lớn.

- Tốt! Chúng ta đi!

Trong ánh mắt của Khương Tư Nam lộ ra một tia tinh quang, dẫn đầu ngang trời mà lên, bay vút về phía cây con Thế Giới Thụ.

Mà Khương Thiết nhìn năm người Sư Bình, trong mi tâm có năm đạo hắc sắc thần quang bắn ra, tản ra Tịch Diệt chi khí, lập tức liền phai mờ Nguyên Thần của đám người Sư Bình, trực tiếp giết bọn chúng đi.

Khương tộc cùng Tổ tộc, Sư tộc chính là sinh tử đại thù, song phương ở Thiên Đế Sơn còn hơi chút kiềm chế, nhưng ở bên ngoài nếu tương kiến, lập tức liền là ngươi chết ta sống, Khương Thiết tự nhiên không có khả năng buông tha năm người Sư Bình.

Oanh!

Đám người Hoàng Thiên Y, Khương Ngọc Khanh, Thần Oa hóa thành từng đạo thần hồng đi theo, mà sau lưng ánh lửa rừng rực xông lên trời, thi thể mấy người Sư Bình bị hỏa diễm rừng rực thiêu đốt, hóa thành tro bụi, theo gió cuốn đi, không còn có bất luận tung tích gì.

- Hoàng Nhi, ngươi cảm giác được cơ duyên có thể để cho ta đột phá kia, chẳng lẽ là đồ vật ở trong Thiên Đế hành cung sao?

Khương Tư Nam vừa bay, vừa tò mò nhìn Hoàng Thiên Y nói.

Hoàng Thiên Y áo trắng hơn tuyết, như Lăng Ba Tiên Tử, quần áo phất phới, thanh lệ xuất trần, mặt mũi của nàng cực kỳ tinh xảo, có một loại khí chất mờ ảo mà xa xôi, giờ phút này lại tự nhiên cười nói với Khương Tư Nam, như liên hoa nở rộ.

- Có lẽ phải, cũng có lẽ không phải! Ta chỉ ẩn ẩn cảm giác được, cây con Thế Giới Thụ này không phải chuyện đùa, trong đó ẩn chứa một cỗ lực lượng bàng bạc, phảng phất tương tự như khí tức trên người ngươi, nhưng lại không quá rõ ràng!

Thanh âm của Hoàng Thiên Y rất nhạt, trong ánh mắt có một tia mê mang, phảng phất như chạm đến trí nhớ xa xôi, có chút hoảng hốt.

- Tương tự khí tức trên người ta?

Ánh mắt của Khương Tư Nam chấn động, hắn tự nhiên biết rõ Hoàng Thiên Y nói là chỉ cái gì, cùng khí tức trên thân mình tương tự, có lẽ là tương tự lực lượng của Hồng Mông Tạo Hóa Tháp, chẳng lẽ nơi này có Hồng Mông Tạo Hóa Tháp không trọn vẹn sao?

Nghĩ đến đây, trong nội tâm Khương Tư Nam lập tức có chút kích động.

Hồng Mông Tạo Hóa Tháp bị Khương Tư Nam mở ra tầng thứ bảy, Khương Tư Nam đã biết rõ, Hồng Mông Tạo Hóa Tháp chính thức có lẽ có chín tầng, mà mình lấy được chỉ có bảy tầng, còn có hai tầng không biết tung tích.

Chỉ có chín tầng tháp nguyên vẹn, mới thật sự là Thiên Đế chí bảo Hồng Mông Tạo Hóa Tháp trấn áp Chư Thiên, tuyên cổ bất hủ.

Khương Tư Nam cũng minh bạch, vì sao mình không có cách nào hoàn toàn luyện hóa Hồng Mông Tạo Hóa Tháp, chủ yếu là vì tháp này không trọn vẹn.

Nếu như cây con Thế Giới Thụ thật sự có bộ phận không trọn vẹn của Hồng Mông Tạo Hóa Tháp, vậy đối với Khương Tư Nam mà nói thật đúng là một cơ duyên kinh thiên.

Trong nội tâm Khương Tư Nam nghĩ ngợi lung tung, mà giờ khắc này đã bay đến trên cây con Thế Giới Thụ.

Đây là một cây thần thụ vô cùng tráng kiện, như một trụ trời, bộ phận rễ cây to có vài nghìn dặm, tản ra thanh quang, có Pháp Tắc Chi Lực vờn quanh.

Cành lá sum xuê, óng ánh sáng long lanh, mỗi một mảnh lá cây đều cực lớn, phảng phất như có thể nâng lên một ngọn núi, tản ra khí tức sinh mệnh bàng bạc, gốc cây con Thế Giới Thụ này so với ngọn núi còn muốn khổng lồ, phía trên có kỳ hoa dị thảo, hấp thu sinh cơ của Thế Giới Thụ, trở nên vô cùng bàng bạc.

Hơn nữa, Khương Tư Nam còn từ trên cây con Thế Giới Thụ nghe được thanh âm linh cầm dị thú gào rú, có chút tản ra khí tức để cho Khương Tư Nam tim đập nhanh, hiển nhiên là có sinh linh cường đại dừng lại ở bên trên.

Đám người Khương Tư Nam cực tốc phi hành, dọc theo cây con Thế Giới Thụ leo lên, hắn chứng kiến trên cành cây cực lớn, có vô số Yêu thú cường đại ở lại, tản ra khí tức khủng bố, tất cả đều dựa vào sinh cơ bàng bạc của Thế Giới Thụ đến tu luyện.

- Ồ, chỗ đó có một đóa Hoàng Kim thần hoa?

Vừa lúc đó, thanh âm non nớt mà kinh ngạc của Thần Oa truyền đến, ở trên một chạc cây tráng kiện, Tiên quang lượn lờ, mọc ra một đóa thần hoa kim sắc, lưu động lấy kim hà hoa mỹ, sáng chói chói mắt, hương thơm xông vào mũi, cực kỳ thần dị.

- Đây là cây con Thế Giới Thụ kết xuất thần hoa? Chẳng lẽ thật có thể sinh ra Thế Giới Quả sao?

Khương Ngọc Khanh khiếp sợ, thanh âm có chút phát run.

Mà con mắt của Thỏ gia, đã sớm trừng tròn xoe, ánh mắt rơi vào trên Hoàng Kim thần hoa, căn bản chuyển không ra, nước miếng chảy xuống, con mắt thỏ vốn đỏ bừng, trở nên càng thêm đỏ lên.

- Thật sự là Thế Giới Hoa? Để cho Thỏ gia ta đến nghiệm chứng một phen!

Thỏ gia không chút chú ý mình chảy nước miếng, cực kỳ kê tặc liếc đám người Khương Tư Nam, giả bộ như hiên ngang lẫm liệt, lập tức vọt về phía Hoàng Kim thần hoa.

Hoàng Kim thần hoa ở trên nhánh cây, tản ra hào quang kim sắc hoa mỹ, vô cùng thần bí, bao phủ Tiên quang kỳ dị, hơn nữa có quy tắc chi lực vờn quanh, khiến nó thoạt nhìn thánh khiết mà tường hòa.

Nhất là loại Sinh Mệnh lực bàng bạc này, tản mát ra mùi thuốc kỳ dị, để cho người vừa nghe, liền cảm giác được toàn thân thư thái, phảng phất như tất cả lỗ chân lông đều giãn ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.