Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 1248: Chương 1248: Xuất thế!




Tử Thuần Phong khẽ chau mày, hắn lo lắng nhất đúng là Khương Tư Nam tính tình quá cương liệt, chỉ sợ đến lúc đó chẳng những đắc tội Thiên Đế Sơn Khương tộc, hơn nữa còn không chiếm được Lôi Đế Tiên Kinh.

- Tiểu hữu quá lo lắng, chúng ta cũng không có ý tứ này, mà là xuất phát từ bảo hộ an toàn của ngươi!

Tử Thuần Phong khẽ mĩm cười nói.

- Nếu như hôm nay ta nhất định phải ly khai thì sao?

Khương Tư Nam thản nhiên nói.

Tử Thuần Phong khe khẽ thở dài nói:

- Nếu như tiểu hữu thật sự kiên trì như thế, như vậy vì tiểu hữu an toàn, chúng ta cũng chỉ có thể cưỡng ép lưu tiểu hữu lại!

Khương Tư Nam nhìn bốn phía, trên hư không một thân ảnh vô cùng cường đại, uy áp nhàn nhạt tràn ngập tứ phương, bốn phía tất cả đường đi đều phong tỏa, Khương Tư Nam muốn ở trong tay các cường giả Chí Tôn chạy trốn, trên căn bản là không có khả năng.

- Ha ha ha ha... Tốt một cái vì an toàn của ta suy nghĩ! Truyền thống của Tử Lân tộc trước sau như một như thế sao? Lấy oán trả ơn, tham lam vô độ, trách không được sẽ bị Kim Lang tộc ức hiếp, ngay cả tộc địa chính thức cũng ném đi!

Khương Tư Nam lạnh lùng cười cười, trong ánh mắt tràn đầy vẻ trào phúng.

Tử Thuần Phong cùng chư vị Thái Thượng trưởng lão khuôn mặt lạnh xuống, bị Kim Lang tộc khi nhục có thể nói là sỉ nhục của toàn bộ Tử Lân tộc, Khương Tư Nam nói như vạch trần vết sẹo của Tử Lân tộc.

- Tiểu tử, ngươi không nên rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!

Trong ánh mắt của Tử Phác lòe ra một tia sát cơ như thực chất, hắn tính tình nóng nảy, khí tức toàn thân xông lên trời, có chút nhịn không được muốn ra tay với Khương Tư Nam.

Khương Tư Nam cười lạnh nói:

- Ta tự biết không phải đối thủ của chư vị, nhưng chư vị muốn dùng cường, ta ở thời điểm chư vị ra tay hủy diệt Lôi Đế Tiên Kinh, điểm ấy nắm chắc vẫn phải có!

- Ngươi...

Tử Phác quát lạnh một tiếng, toàn thân có lôi mang tử sắc lập loè, đồ án trên áo giáp giống như bị kích hoạt, tản ra từng sợi trật tự thần quang.

Hào khí trước mắt khẩn trương đến cực hạn, phảng phất như tùy thời có thể bộc phát đại chiến!

Trong ánh mắt của Khương Tư Nam lãnh mang lập loè, trong lòng của hắn phẫn nộ, mà thần sắc thì lãnh tĩnh, hắn biết rõ nếu thúc thủ chịu trói, chỉ sợ ở trong tay Tử Lân tộc căn bản không đến chỗ tốt gì, không bằng đánh cược một lần, nếu xuất kỳ bất ý, nói không chừng mình còn có một đường sinh cơ.

Chỉ có điều, nếu vận dụng Hồng Mông Tạo Hóa Tháp, vậy mình chỉ sợ liền chính thức bại lộ, đến lúc đó cường giả Chí Tôn của toàn bộ Thái Sơ Đại Thế Giới chỉ sợ sẽ đến đây đuổi giết mình.

Khương Tư Nam rất rõ ràng, hơn một vạn năm trước cường giả dị tộc đánh Thái Sơ Đại Thế Giới, diễn hóa thành cục diện giằng co hôm nay, căn nguyên ngay ở Hồng Mông Tạo Hóa Tháp.

Nếu Hồng Mông Tạo Hóa Tháp xuất thế, nhất định sẽ khiến cho rất nhiều lão quái vật xuất hiện.

- Cùng lắm thì ta tìm một tuyệt địa che dấu, tu luyện tới Chí Tôn cảnh lại giết ra!

Trong nội tâm Khương Tư Nam âm thầm nảy sinh ác độc nói.

Tử Hạnh Nhi cùng Tử Đàn đều giống như kiến bò trên chảo nóng, nhưng có mấy vị Thái Thượng trưởng lão, bọn hắn căn bản không có biện pháp gì.

Hôm nay, trong Tử Lân tộc, Tử Mặc Nhiên đại nhân không có mặt, gia gia của bọn hắn Tử Sùng cũng không biết ở phương nào, bọn hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Khương Tư Nam bị khó xử, trong nội tâm vừa thấy thất vọng lại phẫn nộ.

Hư không phảng phất như ngưng trệ, Chí Tôn uy áp như sóng biển, phảng phất như hóa thành thực chất, áp bách ở trên người Khương Tư Nam.

Nhưng cổ áp lực cực lớn này, còn không thể để cho Khương Tư Nam cảm giác được áp lực gì, thần sắc của hắn rất bình tĩnh, giống như luồng gió mát thổi qua núi.

Trong ánh mắt của Tử Phác sát khí càng ngày càng mạnh, đến cuối cùng toàn thân hắn tản mát ra hào quang sáng chói, muốn trực tiếp ra tay với Khương Tư Nam.

Ầm ầm!

Một thanh âm kinh thiên động địa vang vọng thương khung, toàn bộ thế giới phảng phất như run rẩy, sơn mạch ầm ầm, núi đá cực lớn lăn xuống vách núi, khí tượng vô cùng khủng bố.

Xa xa, một đạo hào quang sáng chói, tựa như một vòng mặt trời nổ tung, hào quang chói mắt đến cực hạn, lập tức từ nơi ấy bắn về phía tứ phương, cả phiến thiên địa đều bị bạch quang bao phủ, để cho người mắt mở không ra.

Một cỗ khí tức làm cho tinh thần người rung mạnh chấn động, cổ xưa, tang thương, thần bí, phảng phất như từ Thượng Cổ Hồng Hoang mà đến, huyết khí xông lên trời, để cho sinh linh đều cảm giác được huyết dịch sôi trào.

- Đó là cái gì?

Có người kinh hô một tiếng, trong ánh mắt tràn đầy thần sắc rung động.

Ở phía xa, hào quang khôn cùng bao phủ, khí lành bốc hơi, phảng phất như có Hỗn Độn Khí tràn ngập, đó là một kết giới siêu lớn, ở trong đó có một thân ảnh khổng lồ chậm rãi đứng lên.

Ầm ầm!

Thiên địa rúng động, như kinh lôi nổ vang, thân ảnh kia bao phủ ở trong Hỗn Độn Khí, thấy không rõ khuôn mặt, nhưng lại vô cùng lớn, khoảng chừng hơn vạn trượng, đôi mắt giống như mặt trời sáng chói.

Giờ phút này, hắn ngửa mặt lên trời gào thét, trong tiếng rống ẩn chứa một cỗ bi thương cùng phẫn nộ, để cho người nghe được, đều không tự giác cảm xúc trầm thấp, đã bị lây nhiễm.

- Trời ạ, thế gian tại sao có thể có sinh linh khủng bố như thế? Cái kia rốt cuộc là cái gì? Chẳng lẽ là một Chân Tiên sao?

Có người nhịn không được lên tiếng, thanh âm run rẩy.

Mà giờ khắc này, lực chú ý của tất cả mọi người đều bị kịch biến phát sinh kia hấp dẫn, mấy vị Thái Thượng trưởng lão cũng dời đi ánh mắt, không có sốt ruột đối phó Khương Tư Nam.

- Nó... Rốt cục xuất thế!

Tử Thuần Phong thì thào tự nói, thanh âm bởi vì kích động mà run rẩy, trong ánh mắt tràn đầy kích động khó có thể che dấu.

Mấy vị Thái Thượng trưởng lão khác cũng nhìn nhau, đều vô cùng kích động cùng hưng phấn.

Khương Tư Nam cũng nhạy cảm phát hiện thần sắc của Tử Thuần Phong cùng chư vị Thái Thượng trưởng lão, trong nội tâm xuất hiện một tia nghi hoặc.

- Cái hướng kia, đúng là Thần Cấm Chi Địa, chẳng lẽ Thần Cấm Chi Địa xảy ra chuyện gì sao?

Trong nội tâm Khương Tư Nam trầm ngâm, thầm suy nghĩ nói:

- Trước kia ta cũng cảm giác được Thần Cấm Chi Địa không tầm thường, hôm nay nhìn biểu lộ của đám người Tử Thuần Phong, chỉ sợ bọn họ đã sớm biết đồ vật trong Thần Cấm Chi Địa là cái gì, nếu thật như vậy, có lẽ đây là một cơ hội đào tẩu!

Khương Tư Nam suy đoán, Thần Cấm Chi Địa khủng bố như thế, chỉ sợ trong thời gian ngắn sẽ truyền khắp toàn bộ Nam Yêu Châu, thậm chí cường giả những châu khác cũng sẽ bị kinh động.

Đến lúc đó các cường giả đến đây, có lẽ mình có thể đục nước béo cò.

Nhưng thân ảnh trong kết giới cực lớn kia rốt cuộc là cái gì? Thậm chí cao vạn trượng, huyết khí xông lên trời, siêu việt tất cả Nhân tộc, Yêu tộc cùng Ngoại Vực dị tộc, thật sự là khó có thể tưởng tượng.

Thân ảnh cực lớn, xem bộ dáng là bị kết giới của Thần Cấm Chi Địa trói buộc, trong lúc nhất thời không cách nào thoát thân.

Nhưng Khương Tư Nam cảm giác được, lực lượng kết giới dần dần suy yếu, chỉ sợ khốn không được sinh linh kia quá dài.

Vừa lúc đó, trong hư không lóe lên hào quang, lại xuất hiện một lão giả mặc áo bào tím, râu tóc bạc trắng, hai con ngươi thâm thúy như biển, giờ phút này nhìn thân ảnh cực lớn phía xa, trong ánh mắt cũng lộ ra một tia kích động.

- Trời có mắt... Tử Lân tộc ta đã chờ đợi ngàn năm, hôm nay nó rốt cục xuất thế!

Trong miệng Tử Lân tộc Tộc trưởng phát ra một tiếng thở dài, nhưng trong thanh âm càng nhiều nữa là kích động cùng hưng phấn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.