Tạp Đồ

Chương 166: Chương 166: Trần Mộ đề nghị




Phải có phương pháp nào chứ?

Ba mươi giây đối với Trần Mộ hay đúng ra là đối với liễm tức mà nói, vậy là đủ rồi!

Không có do dự, hắn vươn tay xuất ra một đạo thoát vĩ toa!

Thoát vĩ toa tiếng huýt gió kì quái lại một lần nữa xuất hiện, đại trùng tử hơi kinh hãi, thân thể mạnh bạo lui nhanh về phía sau, cơ mẫn dị thường.

Trần Mộ quan sát nó hoạt động đến gần hai phút đồng hồ, Trong hai phút ngắn ngủi, Trần Mộ thu thập được số liệu phân tích cực lớn. Mặc dù không hiểu được liễm tức pháp đến cùng nguyên lý là gì, nhưng mỗi khi hắn tiến vào liễm tức trạng thái, hắn rất tự nhiên có được năng lực tính toán kinh khủng loại này.

Đánh trúng mục tiêu: xác suất = năm mươi lăm phần trăm!

Phốc, thoát vĩ toa chạm vào một đốt ngón chân đại trùng tử, lưu lại trên mặt đất lỗ nhỏ cỡ ngón tay.

Trần Mộ thần sắc không động, như là chuyện lặp lại bình thường. Bất quá, không đánh trúng, cũng là chuyện rất chính xác. Trong tích tắc bắn ra, trong đầu hắn tự động hiện ra xác suất kích trúng mục tiêu. Năm mươi lăm phần trăm xác suất cũng không cao, không sai biệt lắm với việc một nửa cơ hội hội bắn trật. Đây là chuyện không có cách nào khác, hai phút đồng hồ quan sát, có thể như thế này tình trạng đã là cực hạn.

Bất quá số liệu này đã làm hắn rất hài lòng. Năm mươi lăm phần trăm, nói cách khác, nếu như không gặp tình huống xui xẻo, nếu phóng ra mười phát thoát vĩ toa, sẽ trúng mục tiêu năm miếng.

Nhưng trên thực tế, xác suất thành công so với số liệu thu thập còn cao hơn, bởi vì nơi này còn có một yếu tố: người thứ hai.

Duy A với chiến ý cực kỳ xuất sắc, khi nhìn thấy Trần Mộ phóng thoát vĩ toa chạm đốt chân đại giáp trùng, hắn hiểu rằng đó chính là mục tiêu cần công kích. Hắn cũng không rõ Trần Mộ làm sao đoán được nhược điểm này, nhưng cũng không ảnh hưởng đến sự tín nhiệm của hắn đối với Trần Mộ.

Cơ hồ cùng lúc, hắn xuất lực!

Chiêu thức Duy A phát ra giống như sấm nổ, dù tại giữa không trung Trần Mộ cũng có thể cảm thấy luồng sát khí bộc khởi.

Duy A bình thường trầm mặc ít nói, trông như tượng tạc, không động tâm vì ngoại vật, mà giờ phút này. Sát khí không chút nào che giấu lộ ra, thanh thế cực kì làm cho người ta sợ hãi! Giữa không trung Trần Mộ rõ ràng thấy đại giáp trùng tử trong mắt toát ra hoảng sợ. Ngay cả chính hắn, đều cảm thấy không khí chung quanh chợt lạnh toát.

Đáng tiếc, Trần Mộ đối với cái gọi là sát khí cũng không có khái niệm nào, không cách nào bắt nó số liệu hóa, hắn chỉ biết là, Duy A chợt toát ra sát khí rất mạnh. Hắn cũng không có bị sát khí chấn nhiếp, trái ngược. Hắn tiếp tục động thủ!

Đây là thời cơ cực kỳ hiếm hoi!

Trong tích tắc, hắn phán đoán kích này đánh trúng đại giáp trùng xác suất đạt tới tám mươi hai phần trăm trở lên.

Song, đánh trúng đại giáp trùng trước không phải thoát vĩ toa, mà là Duy A.

Duy A như con báo. Phút chốc xuất hiện dưới bụng đại giáp trùng. Chân trái gập lại rồi bung ra như quả tạ, hung hăng bổ vào đốt chân đại giáp trùng.

Răng rắc!

Đại giáp trùng kêu thảm thiết một tiếng, thân thể loạng choạng. Nhất thời mất thăng bằng. Không đợi nó ổn định trọng tâm, Trần Mộ bắn thoát vĩ toa tiếp tới, chuẩn xác đánh trúng đốt chân khác.

Đại giáp trùng có sáu chân dài nhỏ, giống như chân nhện phóng lớn. các đốt rất linh hoạt giúp nó chuyển động về mọi hướng, giúp nó di động phi thường linh hoạt, nhưng đây cũng nhược điểm trí mạng. Các bộ vị khác đều có giáp dày và cứng rắn bảo vệ. nhưng các đốt nối linh hoạt lại trở thành nơi bạc nhược yếu kém nhất. Sinh vật tự nhiên gặp nó không có cách nào đắc thủ. Nhưng trước mặt nó là con người, chỉ là hai người mà thôi.

Lực xuyên thấu của Thoát vĩ toa lúc này thể hiện hoàn mỹ, nửa đoạn chân giáp trùng bị chấn đứt. Tựa như cây khô bị một lực thật lớn đánh vào, văng ra thật xa.

Hoàn toàn mất đi trọng tâm đại giáp trùng rên rỉ một tiếng, ầm ầm ngã xuống đất.

Song vô luận là gì, đối với giáp trùng hai người cũng không có nữa điểm thương tâm. vì đại giáp trùng bị thương mà trì hoãn, trái ngược, hai người tăng mạnh tần suất công kích!

Nháy mắt, sáu chân đại giáp trùng đều bị hai người đánh gãy! Từ tần suất công kích mà xét, hai người thật chênh lệch, Trong sáu chân Duy A đã chấn đứt bốn chân. Thống khổ vạn phần, giáp trùng trên mặt đất quay cuồng, thê lương kêu thảm không dứt.

Khi Trần Mộ bắn hai phát thoát vĩ toa vào mắt nó, tiếng kêu thảm thiết mới kết thúc.

Không đợi hắn đến kiểm tra thắng lợi, đột nhiên một cảm giác thoát lực truyền đến, Trần Mộ lảo đảo đáp xuống mặt đất. Chân vừa chạm đất, cảm giác nôn mữa mãnh liệt từ trong lồng ngực nhắm thẳng đầu bốc lên, cơ hồ vố thức, Trần Mộ ngồi xổm trên mặt đất kịch liệt nôn mửa.

Duy A lẳng lặng đứng bên cạnh, nhìn hắn.

Nôn mửa gần mười phút, Trần Mộ cảm thấy tốt hơn một chút. Cũng không nghĩ đến Duy A đột nhiên mở miệng:

- Như vậy rất nguy hiểm.

Duy A phán đoán phi thường chuẩn xác.

Trần Mộ cười khổ đứng lên, bất đắc dĩ giang tay:

- Ta cũng không có biện pháp khác.

- Tại sao không học võ kỷ của ta?

Duy A phi thường khó hiểu.

Trần Mộ suy nghĩ một chút, trả lời:

- Ta là một chế tạp sư.

- Mặc kệ ngươi là gì, muốn sống sót nên nghe ta huấn luyện..

Duy A không chút khách khí nói.

Trần Mộ im lặng, Trong sâm lâm mình chỉ là một tạp tu bé nhỏ, muốn sống sót, thành công có thể chẳng nhiều lắm! Nhưng tâm tư của hắn thủy chung đặt vào thần bí tạp phiến, mặc dù lúc này hắn không có thời gian nghiên cứu, nhưng với thần bí tạp phiến hắn vẫn tràn ngập chờ mong. Hắn chưa bao giờ xem sâm lâm với hắn có liên hệ, hắn cũng chưa bao giờ nghĩ tới chính mình sẽ ở sống mãi trong sâm lâm này, việc hắn nán lại trong thôn vì lúc ây hắn thấy thích cuộc sống rất thoải mái ở đó.

Trong cách sống của hắn,phải có toa xe, tạp ảnh, phải có các loại tạp phiến, vậy mới là điều hắn cảm thấy hứng thú. Chứ không phải là phiến sâm lâm um tùm, cùng dã thú hung hản.

Cho nên chuyện Duy A hy vọng Trần Mộ học tập kỹ năng của hắn lúc này, luôn luôn bị hắn cự tuyệt. Đương nhiên, còn có một nguyên nhân rất trọng yếu, Trần Mộ cảm giác được liễm tức pháp nếu lên đến một trình độ nhất định sẽ an toàn hơn. Từ ý nào đó mà nói, Trần Mộ cũng không thích bạo lực, hắn đối với sức mạnh không khao khát bằng Bá Vấn cùng Trình Anh. Mà liễm tức pháp mang đến lực lượng làm cho hắn phi thường thỏa mãn, có thể cùng Bá Vấn đánh ngang tay, hắn còn có cái gì chưa đủ?

Liễm tức pháp có rất nhiều nhược điểm: phản ứng chậm, tác dụng phụ mãnh liệt, thời gian ngắn. Nhưng Trần Mộ vẫn cho mình chỉ là một người bình thường, làm sao gặp nhiều nguy hiểm? Hắn không hề muốn trở thành tạp tu chiến sĩ. Lý tưởng cuộc sống của hắn là trong phòng thí nghiệm, im lặng nghiên cứu tạp phiến của mình, hoặc là ở một công ty tạp phiến tìm một công việc bình thường.

Hắn hiện tại đích xác đang gặp vấn đề, song hắn vẫn cho rằng, đây chỉ là tạm thời, không thể ảnh hưởng lâu dài đối với cuộc sống của hắn sau này.

Cuối cùng trong lòng hắn cũng có một lý tưởng nhỏ bé.

Đúng ra, hắn đối với lực lượng, vẫn luôn đề phòng. Tựa như việc khi có được thần bí tạp phiến, hắn đạt được lực lượng cùng tri thức trước kia không dám mơ, nhưng cùng lúc hắn mất đi rất nhiều thứ hắn quan tâm. Từ so sánh của bản thân, đối với lực lượng cường đại, hắn có tâm trạng đề phòng mãnh liệt.

Nếu chính mình sau khi học tập Duy A đạt được lực lượng cường đại, có phù hợp lý tưởng của mình hay không, đề nghị này của Duy A lập tức tan thành mây khói trong đầu hắn.

Cho nên Trần Mộ vẫn kiên trì cự tuyệt đề nghị của Duy A. Có thể miễn cưỡng tự bảo vệ là tốt rồi, cường đại lực lượng, cũng không hẵn là chuyện tốt.

Duy A vẫn cố chấp, ánh mắt trầm mặc càng tạo áp lực lớn hơn nữa lên hắn. Trần Mộ không nhịn được đành cười khổ:

- Có lẽ ngươi nên truyền thụ cho đám tiểu hài tử, bọn họ cần trở nên cường đại.

- Thân thể của bọn họ không được.

Duy A lắc đầu, chối bỏ đề nghị này.

- Ngươi có thể dạy môn đơn giản nhất, ta cũng có thể dạy cho bọn họ rèn luyện thể thao, ngươi đã nói tập thể thao có thể thay đổi thể chất con người.

Chứng kiến Duy A trầm mặc vẻ mặt, Trần Mộ đột nhiên linh cơ thoáng động. Hắn nhìn thẳng ánh mắt Duy A, rất chăm chú nói:

- Nếu như bọn họ đều học không được, ta dựa vào cái gì có thể học được chứ? tố chất Thân thể? Sau khi luyện tập thể thao chắc chắn tố chất thân thể của họ so với ta càng xuất sắc.”

Thấy Duy A có dấu hiệu chuyển biến, Trần Mộ vội vàng thừa dịp tấn tới:

- Nếu như ngươi trực tiếp huấn luyện bọn họ thành công, chứng minh võ kỹ của ngươi dễ học, đến lúc đó nếu ngươi dạy ta, ta khẳng định học. Còn như lúc này, ta sẽ không học.

- Được.

Duy A đáp ứng phi thường dứt khoát.

Trần Mộ rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, mỗi ngày bị Duy A quấn quít lấy, cũng là việc rất đau đầu.

Tất cả đều huấn luyện, vừa nghĩ đến hơn hai nghìn tiểu hài tử, Trần Mộ tâm trạng có chút buồn cười. Ai, Gian khổ mới thành công, đúng là chuyên không sai a.

Trần Mộ nhìn đại giáp trùng, dù đã chết, nhưng thi thể vẫn cứng chắc phi thường.

- Đây là loại sinh vật gì?

Trần Mộ tò mò hỏi, giáp trùng này quả thực cường hãn, nếu như không phải tìm được điểm yếu hại của nó, ngay cả Duy A đều không thể nào hạ được.

- Không biết, hỏi A Phương Tác, hắn biết.

Duy A một người, một tay, thần sắc thoải mái mà kéo đại giáp trùng về trại, Trần Mộ loạng choạng theo sát ở phía sau.

Hai người mới vừa vừa tiến vào tầm nhìn bọn nhỏ, doanh trại bộc phát ra một trận hoan hô!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.