Tẩy Trắng Ái Tình

Chương 10: Chương 10




CHƯƠNG 9♣

Editor: Lệ Cung Chủ

Kể từ lúc đó trở đi, nếu không phải trong tình trạng miệng bị banh mở, Tây Phàm sẽ không bao giờ mở miệng.

 

Bởi vì Tây Phàm kháng cự, giải phẫu bị buộc phải trì hoãn; cố gắng cưỡng chế đổ thuốc vào miệng, Tây Phàm cố ý làm cho chất lỏng tràn vào khí quản, kết quả là kịch liệt ho khan làm dẫn động khiến cho bụng khó chịu, nơi khóe miệng lần lượt xuất hiện những dấu vết đỏ tươi, bác sĩ không biết làm sao, đành phải nấu thuốc thành nước rồi đem toàn bộ truyền vào trong người Tây Phàm. Dung dịch bổ sung dinh dưỡng mỗi lần đều phải nhỏ từng giọt đến sáu bảy giờ, hơn nữa phòng ngừa chất điện phân nước muối sinh lí hỗn loạn, Tây Phàm mỗi ngày đều mệt đến xanh cả mặt, Gia Thần tuy rằng sớm đau đến vô lực, lại vô luận như thế nào cũng không chịu nhượng bộ, chỉ mỗi ngày canh giữ ở trước giường Tây Phàm, sau khi xong xuôi sẽ tháo dây trói trên người Tây Phàm ra, nhìn chằm chằm rồi ôm lấy y, giúp y hoạt động gân cốt.

 

Trừ việc không mở miệng, còn lại Tây Phàm đều trầm mặc thuận theo để cho Gia Thần chiếu cố, nhưng mà Gia Thần lại càng ngày càng lãnh hội được tâm tính bình thản cường ngạnh cùng cứng cỏi của Tây Phàm.

 

Từng chút từng chút, Tây Phàm từ từ suy yếu, lúc hắn chà lau thân thể cho y, xương quai xanh cùng tay chân tế gầy đều lồi ra làm cho người ta trong lòng run sợ, mắt thấy người yêu thương hơn nửa năm vất vả mỏi mệt, phòng tuyến của Gia Thần từng chút sụp đổ. Nhưng nghiêm trọng hơn chính là, phần dạ dày bị loét của Tây Phàm đang vô cùng nguy cấp, giữa trưa hôm nay, y sĩ trưởng gọi Gia Thần ngày đêm canh giữ ở trong phòng bệnh đi ra ngoài.

 

Chịu đủ cố chấp của Tây Phàm, bác sĩ thông cảm nhìn đại nam nhân bộ dáng như đao khắc trước mặt, kể từ đó cho đến bây giờ, hắn so với cái tên đại phiền toái trong phòng bệnh gầy hơn rất nhiều, tựa hồ tuyệt thực không phải Lý Tây Phàm, mà là chủ tịch Thịnh Thị trầm mặc này.

 

“Thịnh tiên sinh, chúng ta đề nghị… Cưỡng chế giải phẫu, nếu không như thế, tánh mạng của Lý tiên sinh khó giữ; nhưng… Nếu y sau khi  giải phẫu không chịu phối hợp khôi phục trị liệu, thậm chí tiếp tục cố ý thương tổn mình, vết mổ yếu ớt thật sự nguy hiểm cho sinh mệnh của y.”

 

“… Ta đã biết.” Đứng ở trong hành lang, Gia Thần sửng sốt sau một lúc lâu, mới đột ngột gật gật đầu nói, “Sẽ giải quyết, bác sĩ.”

 

Trở lại phòng, Tây Phàm bởi vì thuốc an thần, vẫn như cũ đang ngủ say. Muốn cho y ở trong mộng tự do một chút, Gia Thần lặng lẽ cởi bỏ dây trói trên người Tây Phàm.

 

Chậm rãi ngã ngồi ở trên ghế bên cạnh giường, Gia Thần nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay đã biến thành màu đỏ của Tây Phàm, giống như mọi ngày cẩn thận vuốt ve mát xa.

 

“Ngươi thắng.” Gia Thần đối Tây Phàm ngủ say, nói, “Ta không đủ lãnh khốc, mà ngươi, không hề mềm lòng.”

 

Gia Thần từ trong cổ họng ha hả cười.

 

“Cho nên, ngươi thắng.”

 

“Làm xong phẫu thuật mắt cùng dạ dày, ta để ngươi đi.”

 

” Thả ta đi như thế nào?” Hơn mười ngày đây là lần đầu tiên mở miệng, thanh âm Tây Phàm khàn khàn rõ ràng.

 

“Ngươi muốn đi như thế nào.”

 

“Chuẩn bị hộ chiếu vi-sa, ta muốn rời khỏi Hongkong.”

 



 

“Không được theo dõi ta.”

 



 

“Còn gì nữa không?”

 

Tây Phàm lạnh lùng nhìn trần nhà, nhất thời không nói gì.

 

Gia Thần hít một hơi, đứng dậy rời đi gọi y tá thông báo cho bác sĩ phụ trách, vừa đi tới cửa, lại bị Tây Phàm gọi lại.

 

“Còn nữa, trước khi ta rời đi, không cần ngươi chiếu cố.”

 

Gia Thần không trả lời, cúi đầu, bước ra khỏi cửa phòng.

 

***

 

Hai người đều giữ đúng lời hứa, Gia Thần không ở bên cạnh, Tây Phàm bình tĩnh chấp nhận hai cuộc phẫu thuật liên tiếp.

 

Trong khoảng thời gian này, Gia Thần cẩn thận tẩy trừ hết toàn bộ mùi hương Gevallia trên người, đám y tá bác sĩ cũng được bồi dưỡng trở thành điệp báo viên của mình, cho nên hắn luôn có thể đúng lúc trước khi thuốc mê Tây Phàm mất đi hiệu lực mà rời khỏi phòng bệnh, hoặc là lúc rạng sáng khi tất cả mọi người còn ngủ say thì  bắt đầu dò hỏi.

 

Rốt cục đã tới ngày Tây Phàm tháo băng gạc ở mắt ra, buổi sáng ước chừng khoảng mười giờ, trong phòng bệnh truyền đến tiếng hoan hô chúc mừng của các y tá cùng bác sĩ. Gia Thần đứng ở ngoài cửa dựa vào trên tường cũng cười, hắn ngẩng đầu tựa vào trên vách tường màu trắng của bệnh viện, nhắm mắt lại tưởng tượng nên như thế nào cùng Tây Phàm chia sẻ giờ khắc vui mừng này, tưởng tượng chính mình ôm Tây Phàm vào trong ngực, nhìn đôi mắt Tây Phàm, để cho đôi mắt Tây Phàm cũng nhìn chính mình.

 

Cửa nhẹ nhàng mở, một y tá mặt thon mỉm cười uyển chuyển lắc mình đi ra, vừa xoay đầu liền thấy hình như là Thịnh Gia Thần đang cười khanh khách, y tá Chu Gia nhất thời lâm vào rung động. Hai tháng trước, tất cả các tiểu y tá khu bệnh cao cấp đều đã yêu cuồng dại Vương lão ngũ kim cương này, cho dù hắn thường thường không cạo râu, cho dù tim của hắn chỉ dành cho Lý Tây Phàm mặt sẹo…

 

Chu Gia vẫy tay, Gia Thần hiểu ý tránh ra vài bước, cúi đầu đi đến nghe nàng nói chuyện.

 

“Thịnh tiên sinh, tái quan sát thêm hai ngày, Lý tiên sinh có thể xuất viện.” Chu Gia mỉm cười nói.

 

Gia Thần gật gật đầu, lại hỏi: “Bây giờ có thể nhìn bao nhiêu.”

 

“Hiện tại bất quá 0. 7/8, qua vài ngày, sẽ tự nhảy lên đến 1. 0, liền không khác biệt lắm so với người bình thường.”

 

Gia Thần lại gật đầu, xoay người nói: “Chu tiểu thư, cũng thể nhờ cô một chuyện được không.”

 

Chu Gia tự cố tự đỏ mặt.

 

“Mắt của y đã tốt hơn, chỉ sợ cũng phải đi rồi.”

 

“Không làm phẫu thuật thẩm mỹ sao? Mạch tiểu thư nói…”

 

“Không làm, chuyện đó, ” Gia Thần khốn đốn nói, “Y nói y muốn giữ lại.”

 

“Ân, ” Chu Gia biết điều câm miệng.

 

“Nhờ Chu tiểu thư giúp ta hỏi Lý tiên sinh, ngày ra đi có nguyện ý để cho ta tiễn y hay không.”

 

Chu Gia khổ sở gật gật đầu, Thịnh chủ tịch nhất định là kiếp trước đã nợ Lý tiên sinh. (không phải kiếp trước đâu, chính kiếp này cơ T>T )

 

Vào xế chiều, Chu Gia đến hỏi, Tây Phàm nói :”Hảo, hắn muốn tiễn thì tiễn”.

 

Giữa trưa hai ngày sau.

 

Tây Phàm thay bệnh nhân phục, mặc một bộ đồ jean màu xanh phiếm trắng, đang đứng ở trước giường thu dọn đồ đạc. Đồ vật này nọ không nhiều lắm, một cái túi xách đựng quần áo cũng không đầy, cửa phòng mở, Tây Phàm ngẩng đầu nhìn qua, là Thịnh Gia Thần đang đứng ở cửa.

 

Thời điểm lần cuối cùng thấy Thịnh Gia Thần, vẫn như bốn năm trước lúc bọn họ ở trên đảo nhỏ, bụi bay đầy trời, Gia Thần lên trực thăng chậm rãi rời đi… Sau đó, khoảng thời gian Tây Phàm đi xin ăn, cũng từng một lần một lần nhớ đến bộ dáng của hắn, nhớ thanh âm của hắn; đến khi sau này khi gặp lại, Tây Phàm thỉnh thoảng lấy ngón tay cọ xát ngũ quan khắc sâu của Gia Thần, chính là muốn ghi nhớ trong đầu rõ ràng bộ dáng thật thật tại tại của hắn, rất khó.

 

Gia Thần gầy một chút, tóc so với trước kia hơi dài, mặt cạo thật sự sạch sẽ, thoạt nhìn thanh thanh sảng sảng, nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa tơ máu, so với trong trí nhớ càng sâu, càng trầm.

 

“Đến đây.” Tây Phàm nói.

 

“Ân.”

 

Tây Phàm cúi đầu, tiếp tục thu dọn các mảnh giấy các-tông đầy lỗ kim vào trong túi.

 

“Đây là vài món quần áo bình thường của ngươi, ta không mang nhiều lắm.” Gia Thần đưa cái túi trong tay lên.

 

Tây Phàm yên lặng tiếp nhận, thời điểm lấy ra quần áo lại bất giác khẽ cười, vẫn là cái áo màu lam đó, cư nhiên giờ đã ngã màu vàng, thật sự khó coi, trừ trường hợp khẩn cấp, về sau có lẽ không thể mặc nó nữa rồi.

 

Tây Phàm đi vào phòng rửa tay thu gom khăn mặt, Gia Thần chậm rãi từ trên ngón út của chính mình tháo xuống chiếc nhẫn màu đen của Tây Phàm, đặt ở trên môi hôn nhẹ, sau đó kéo túi xách bên cạnh ra, nhét vào bên trong.

 

Tây Phàm quay trở lại, Gia Thần từ trong túi trước móc ra một phong thư, đưa cho y nói: “Hộ chiếu, vi-sa, thẻ tín dụng cùng một tài khoản ngân hàng Hoa Kì.”

 

Tây Phàm sửng sốt một chút, vẫn đến tiếp nhận, cầm ở trong tay suy nghĩ nói: “Là tiền lương… ta kiếm được trong Thịnh Thị sao? Không biết các ngươi tính như thế nào?”

 

Gia Thần không nói gì.

 

Tây Phàm khẽ cười một tiếng, đem thư phong bỏ vào túi xách, hỏi: “Còn cái gì nữa không?”

 

Gia Thần nhìn y lắc đầu.

 

“Ta phải đi rồi.”

 

Tây Phàm nhìn xung quanh, xác định không bỏ sót thứ gì nữa, lúc này mới vươn tay nhấc túi xách không lớn màu xám lên.

 

“Ta tiễn ngươi.” Gia Thần nói.

 

Trước khi đi, Tây Phàm hướng giường bệnh mà chính mình đã nằm trong hai tháng, hất hất cằm, cười nói: “Đừng quên đem cái giường này đổi đi, cẩn thận làm người khác sợ.”

 

Nhìn trên giường bệnh đặc biệt móc đầy dây trói, Gia Thần biết y đang mỉa mai, không muốn trả lời, vươn vươn thắt lưng, xoay người đi ra ngoài cửa đuổi theo Tây Phàm.

 

Ngoại trừ liếc mắt một cái, Tây Phàm không nhìn Gia Thần dù chỉ một lần.

 

Khoảng cách giữa Tây Phàm cùng Gia Thần ước chừng hai bước, đi lại phối hợp, một trước một sau xuyên qua hành lang bệnh viện màu trắng sáng ngời, bước xuống bậc thang, yên lặng đi qua khoảng sân rộng lớn trước tòa nhà bệnh viện.

 

Ra khỏi cổng bệnh viện, Tây Phàm rốt cục đứng lại bên cạnh đại lộ tấp nập nhốn nháo, đối diện đường cái không xa có một nhà ga công cộng, một hàng biển báo trạm phức tạp dày đặc báo cho người đi đường biết đó là một điểm đổi xe rất lớn.

 

Tây Phàm quay đầu lại nói, “Đừng tiễn nữa.”

 

Một từ “Hảo”, nghẹn ở trong cổ họng Gia Thần, hắn nhìn Tây Phàm.

 

Tây Phàm rũ mắt xuống nói: “Nhớ kỹ lời của ngươi, không được theo dõi ta.”

 

“Ân, ” Gia Thần gật gật đầu.

 

Tây Phàm đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn Gia Thần, cười cười.

 

Tây Phàm vừa mới trải qua phẫu thuật, khuôn mặt vẫn gầy yếu tái nhợt, vết sẹo không sâu không cạn, ánh mắt trong suốt sắc bén. Gia Thần đau lòng nhìn bộ dáng của y, trên mặt không biểu tình, nhưng ánh mắt một lần cũng không dám chớp.

 

Nụ cười của Tây Phàm, tựa như tranh màu nước, thật dài thật lâu lưu tại trong đầu Gia Thần, không nhiều nhưng rõ ràng, cũng không cách nào mờ nhạt đi.

 

Thu hồi tươi cười, Tây Phàm xoay người đi đến đại lộ, đi được hơn mười thước, đứng ở phía trước vằn người đi đường chờ đèn xanh. Đèn sáng, Tây Phàm qua đường cái, thân ảnh mờ nhạt màu lam không vội không chậm đi qua đám người, túi xách căng phồng đeo ở trên vai, tay trái lơi lỏng bỏ vào trong túi quần bò. Một chiếc xe bus chậm rãi từ phía đối diện chạy đến, Tây Phàm dọc theo lối đi bộ chạy chậm vài bước, sau đó, bộ đồ jean màu lam nhạt dần dần hòa vào trong vào dòng người lên xe.

 

Đó là bộ dáng cuối cùng của y mà Gia Thần nhìn thấy.

 

“Ngươi nói, y còn có thể trở về không?” Thanh âm Cố chương ở phía sau Gia Thần vang lên.

 

“Nếu y hận ta càng sâu, y sẽ cứ như vậy mà rời đi; nếu y yêu ta càng sâu, y sẽ trở về báo thù.”

 

Cố chương nghe vậy, bất an bộc lộ trong lời nói.

 

Thịnh Gia Thần quay đầu, cũng không che dấu chật vật cùng đôi mắt đã ướt đẫm nước mắt của mình, hắn cười đối Cố Chương nói: “Cố Chương, xem như vì lợi ích của bằng hữu mười năm, giúp ta cầu nguyện, Lý Tây Phàm sẽ  trở về báo thù đi.”

 

***

 

Tây Phàm đi rồi, Thịnh Gia Thần tuân thủ lời hứa, không phái người truy tìm tung tích của y, sau mới biết được, y lúc ấy đi Anh quốc.

 

Trước kia, Gia Thần cũng không quá mức quan tâm chi tiết công ty, chức chủ tịch làm cũng rất nhẹ nhàng, nhưng hiện tại vì muốn tiêu hao thời gian, hắn dần dần việc gì cũng tự làm, đi sớm về trễ. Mạch Lâm dần dần cũng quen làm việc và nghỉ ngơi của chủ tịch, thời điểm không xã giao, thường để lại cơm chiều ở trong phòng làm việc của Gia Thần.

 

Gia Thần vẫn như cũ sống ở nhà trọ trước kia, đã không còn Tây Phàm, trong nhà rất lạnh lẽo, may là vẫn còn có đại cẩu.

 

Hắn không biết đại cẩu có phải rất nhớ Tây Phàm hay không, cẩu thì không biết nói, ngày nào cũng như nhau đều phe phẩy cái đuôi nghênh đón hắn về nhà.

 

Lúc đại cẩu nhào đến, Gia Thần đều hung hăng vỗ vỗ cái đầu đen của nó, nhẹ giọng đối nó nói: “Thật không có lương tâm a, nhanh như vậy, đã quên y.”

 

Ở trong nhà trọ, nửa đêm mơ màng, ôm đệm, Gia Thần rốt cuộc vẫn cảm thấy thân thể Tây Phàm như còn ở bên cạnh, tay vuốt ve thân thể tế gầy an an ổn ổn, không biết chừng nào thì sẽ đem một chân đáp lại, xoay người ôm lấy chính mình…

 

Có một lần, Gia Thần ở trên ban công xem đại cẩu ăn cái gì đó, đột nhiên chợt nghe trong phòng tắm truyền đến tiếng dòng nước ‘hoa hoa’, giữa hỗn loạn chợt nghe giọng hát nhẹ nhàng của Tây Phàm, nghe phi thường rõ ràng. Đến khi Gia Thần chạy tới, nước thật ra đã quên tắt, Tây Phàm cũng không ở nơi này.

 

Vì hình ảnh mờ nhạt đó, Gia Thần kiên trì sống một mình, không cần người hầu hạ, cũng không muốn người nào tới gần cuộc sống của hắn.

 

Cứ như thế lặng lẽ bốn năm trôi qua, nỗi đau trong lòng Gia Thần rốt cục chậm rãi giảm xuống một chút. Mùa thu năm nay, Thịnh lão tiên sinh vì hôn sự của hắn cố ý từ nước Mĩ gấp gáp trở về, cực lực tác hợp Gia Thần cùng đại tiểu thư Hoàng An Hoa của tập đoàn Giang Vĩnh, sự tình tiến hành thực thuận lợi, ngày cưới  cũng đã định vào tháng năm năm sau.

 

Cũng trong lúc này, Lý Tây Phàm mang theo học vị luật học thạc sĩ của mình về tới Hồng Kông, không lâu sau gia nhập sở liêm chính, trở thành thành viên của tổ điều tra tình tiết các vụ án kinh tế. Hồng Kông là nơi chật hẹp nhỏ bé, Thịnh gia quen biết lại rất nhiều, cho nên Gia Thần lập nghe từ miệng Mạch Lâm tin tức của y, bất quá vì lời hứa năm đó, Gia Thần không đi tìm Tây Phàm.

 

Sau này, Tây Phàm cũng có một người bạn gái, nghe nói, là muội muội của đồng sự y.

 

Tây Phàm thông minh có thể chịu được cực khổ, đến sở cảnh sát chỉ mới mấy tháng, đã được đưa vào tổ trọng án. Cơ hồ đồng thời, cảnh sát Hồng Kông cùng sở liêm chính liên thủ bắt đầu một lần nữa điều tra tình tiết vụ án kinh tế tập đoàn Thịnh Thị tham dự buôn lậu súng ống đạn dược, dầu mỏ, cùng với ngân hàng tư nhân ngầm rửa tiền. Trên thực tế, tổ tội án kinh tế điều tra Thịnh Thị đã nhiều năm, nhưng chẳng may thay là không có chứng cớ nào vô cùng xác thực, cho tới nay ngay cả lập án cũng không có khả năng. Tổ trọng án hoài nghi Thịnh Thị ở trung kỳ niên đại 90 từng tham dự F quốc phản chính phủ võ trang cùng với mấy quốc gia Trung Mỹ hoạt động mua súng ống đạn dược, nhưng bởi vì liên quan đến khóa cảnh tác án, lấy chứng cứ khó khăn, điều tra phương diện này khó có thể tiến triển, thế nhưng Thịnh Thị hối lộ giới tài chính cấp cao, lợi dụng hàng loạt ngân hàng tẩy trừ hạnh vi giao dịch phi pháp dù vẫn để lại nhiều dấu vết trên bản thổ Hồng Kông.

 

Hiển nhiên, mấy năm qua Thịnh Gia Thần cũng biết động tác của sở cảnh sát cùng sở liêm chính, nếu như nói hắn là một con hồ ly giảo hoạt, thì chính phủ liền giống như một thợ săn không có súng, nhìn con mồi nghênh ngang ở bên cạnh, lại bất lực.

 

Lý Tây Phàm gia nhập, không thể nghi ngờ gì nữa đã giúp cho tổ điều tra tăng thêm sinh lực quân, y vô cùng thận trọng, trực giác mẫn tuệ, giống như một địch nhân trời sinh của phần tử phạm tội, càng khủng bố chính là, Lý Tây Phàm từng không ăn không uống ngồi ở trong phòng ghi chép hồ sơ một ngày một đêm, lấy lời nói của Đại Cao trong tổ trọng án, so sánh với kẻ điên Lý Tây Phàm, những người khác trong sở đều là ăn không ngồi rồi. Bất quá hơn một tháng, Tây Phàm đã được chấp nhận trở thành đội trưởng.

 

Cùng với các đồng nghiệp, Lý Tây Phàm ngày tiếp nối đêm điều tra nguồn gốc tiền gửi ngân hàng mấy năm qua của Thịnh Thị cùng các công ty nghiệp vụ vãng lai trong ngoài Hồng Kông. Cuối tháng mười, cố gắng của tổ tình tiết vụ án rốt cục có một chút hy vọng, đầu tiên là Lý Tây Phàm cùng Đại Cao thông qua đối chấp kỹ lưỡng, phát hiện công ty Phong Nguyên cấp dưới của Thịnh Thị trong hai ba năm trước, cùng công ty hóa chất Thẩm Quyến nghiệp vụ vãng lai tình nghi có phê hàng hóa khác thường, số lượng tuy rằng không lớn, lại không thể nghi ngờ gì nữa đó chính là lỗ hỏng đầu tiên bị tổ trọng án phát hiện.

 

Tổ trọng án là do điều động nhân viên từ sở cảnh sát tổ kinh tế cùng sở liêm chính chấp hành tạo thành, để cho tiện việc nghiên cứu vụ án, mọi người đem nơi vốn dĩ là phòng hội nghị đổi thành nơi làm việc tạm thời. Bảy tám người hơn nữa còn có đống tư liệu chồng chất giống như núi nhỏ, trong phòng có vẻ có hơi chật chội.

 

Còn chưa tới giữa trưa, tổ trưởng triệu tập tất cả cùng một chỗ, phân phối nhiệm vụ đàm phán bí mật gần đây.

 

“Mọi người biết, chúng ta đầu tiên sắp xếp điều tra chính là công ty vận tải đường thuỷ Đông Hán cùng công ty Phong Nguyên, cho nên, tuần sau chúng ta bắt đầu đàm phán với Khâu Khắc Lương của công ty vận tải đường thuỷ Đông Hán cùng với kế toán Chương Tiếu của công ty Phong Nguyên trước.”

 

“Khâu Khắc Lương là một nhân vật mấu chốt, nhưng hắn cũng là một nhân vật bảo thủ, trọng nghĩa khí giảng ân oán, đi theo Thịnh Thị ba mươi năm, kinh nghiệm đối phó cảnh sát rất phong phú, ” Lý Tây Phàm tựa vào trên bàn nói, “Ta lo lắng, đàm phán với hắn cũng sẽ không có kết quả quá lớn.”

 

“Nhưng chúng ta có chứng cứ hắn hối lộ Liêu Văn ở trong tay a, ” Đại Cao không cho là đúng, “Người như thế là dễ dàng nhất có thể thuyết phục đảm đương nhân chứng.”

 

“Ta thấy, hắn sẽ tự nguyện ngồi tù cũng không bán đứng ông chủ.” Lý Tây Phàm nói.

 

Tổ trưởng sờ sờ cằm, quyết định bảo mọi người giữ nguyên kế hoạch làm việc, Tây Phàm cùng Đại Cao là một tổ, được phái đi đàm phán với Chương Tiếu.

 

Bố trí công tác xong, mọi người đều ngồi trở lại vị trí của mình.

 

“Đi thôi, ăn cơm.” Đại Cao gọi Tây Phàm.

 

“Ngươi cùng mọi người đi đi.” Tây Phàm tranh thủ gõ bàn phím nói.

 

“Lý Tây Phàm, ngươi lại không đi ăn a? Ăn toàn mì ăn liền sẽ chết người đó ngươi biết không?” .

 

“ Vậy sao?” Tây Phàm không quay đầu lại, cười cười nói.

 

“Ta thật sự chưa thấy qua kẻ nào phá án như ngươi, cảm giác như dùng cả tính mạng cũng phải bắt được cái đuôi của người ta.”

 

Tây Phàm không để ý tới, Đại Cao đi lại gần, nhìn tư liệu cá nhân trên màn ảnh hẹn đàm hỏi: “Ngươi có cảm thấy, Thịnh Gia Thần người này tổng cộng rửa ước chừng bao nhiêu tiền đen.”

 

“Không phải ít hơn 20 triệu đấy chứ.”

 

“**!” Đại Cao chậc lưỡi, “Chỉ cần có thể tìm ra mấy ngàn vạn, chúng ta sẽ có thể lật đổ hắn.”

 

“Ta sẽ tìm ra.” Tây Phàm cứng ngắc nói, “Hắn nghĩ rằng hắn có thể cả đời kiêu ngạo sao.”

 

Đại Cao ngẩn người, nhịn không được lại cúi đầu, kề tai nói: “Lý Tây Phàm, nói thật, nhìn ngươi tư thái này, ta quả thực hoài nghi ngươi cùng với người Thịnh Thị có ân oán.”

 

Tây Phàm đột nhiên dừng động tác trong tay, sửng sốt sau một lúc lâu, mới lạnh lùng cãi lại nói: “Ta đối với bất kì án tử nào cũng giống nhau, hắn, bất quá là đúng lúc đụng vào nòng súng của ta.”

 

Đại Cao nhếch miệng, nhún nhún vai đứng dậy.

 

Một đoạn nhạc vang lên, Tây Phàm định thần, cầm di động trên bàn lên, là điện thoại của bí thư Tăng Hiểu Vân —— bạn gái của Tây Phàm, Tây Phàm ngừng lại bắt điện thoại.

 



 

“Ta nói không cần, nhưng ngươi vẫn không vâng lời, ” Tây Phàm hòa nhã nói.

 



 

“Cám ơn ngươi, Hiểu Vân, ta sẽ lập tức đến tiệm ăn tìm ngươi.”

 

Tây Phàm đóng nắp điện thoại, ánh mắt Đại Cao đã muốn đỏ, “Như thế nào, Tăng Hiểu Vân lại rủ đi ăn trưa à? ! Ông trời a, ta sao lại không tìm được một người bạn gái tốt như vậy chứ? !”

 

Tây Phàm cười thu dọn đồ đạc, không để ý tới hắn.

 

“Đó là bởi vì Lý Tây Phàm người ta đẹp trai hơn ngươi a.” Trương tiểu thư ban chấp hành cầm cơm trưa của mình, chậm rãi đi tới đả kích Đại Cao.

 

Ba người kết giao đi đến tiệm ăn, nơi đó có lò vi-ba, công nhân cũng thường thường đến nhà hàng này ăn trưa.

 

“Cái gì, y đẹp trai hơn ta?” Đại Cao bất mãn nói thầm, “Ta cũng mày rậm mắt to nha, huống hồ trên mặt Tây Phàm…”

 

Đại Cao đột nhiên thu nhỏ miệng lại, nuốt xuống câu nói kế tiếp, ngượng ngùng hắc hắc cười cười.

 

“Không sao cả.” Thấy Đại Cao bộ dáng lúng túng, Tây Phàm khẽ cười nói: “Không đẹp trai bằng nhưng vẫn có người muốn lấy.”

 

“Nói thật, Lý Tây Phàm, vết sẹo kia a, là vết sẹo tàn khốc nhất ta từng thấy đấy.” Hai người đang lúc chen lấn, Trương tiểu thư vóc dáng nho nhỏ hướng Đại Cao chậc chậc lắc đầu, “Ta nếu là ngươi, sẽ so sánh vết sẹo của Tây Phàm như một nét hoa văn, khiến cho khí chất bao quanh người càng nâng cao mười phần.”

 

Đại Cao ‘phi’ một hơi, Tây Phàm nở nụ cười.

 

Bốn năm trước, y cũng đã cơ bản vượt qua chướng ngại tâm lý, về phần như thế nào vượt qua, lại nhớ không rõ.

 

***

 

Không có căn cứ vô cùng xác thực, tổ trọng án tuyệt đối sẽ không bứt dây động rừng. Tiếu Chương là một kế toán viên cao cấp cẩn thận dè dặt, đối mặt Đại Cao cùng Tây Phàm, hắn lúc bắt đầu khá bình tĩnh, đại khái là đối với tài khoản của mình thì vô cùng tin tưởng, Tây Phàm đành phải bày ra tư liệu đối chiếu với tài khoản của công ty Phong Nguyên năm 94, 95, theo hơn một ngàn kí kết giao dịch được sắp xếp  điều tra ra trùng hợp khả nghi rốt cục làm cho sắc mặt Tiếu Chương hơi thay đổi, tuy rằng hắn vẫn khăng khăng không rõ vấn đề trong đó, Tây Phàm vẫn từ hai tay hắn run nhè nhẹ thấy được hy vọng. Kế hoạch này cần, bất quá là áp lực trực tiếp mà thôi.

 

Thời điểm rời khỏi nhà Tiếu Chương, bên ngoài trời đang mưa.

 

Xe đi một chút thì ngừng, không dễ chịu tí nào. Đúng là thời gian tan tầm, trời mưa phùn lất phất, trên con đường lớn dòng xe kẹt thành những hàng dài.

 

Một lúc sau, xe chạy phía trước, lại gặp đèn đỏ giữa đường, Đại Cao bất đắc dĩ vỗ tay lái ca hát, Tây Phàm cười quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, nụ cười lại tắt trên gương mặt.

 

Thật sự là không may, bọn họ ngừng ngay ở bên cạnh tòa nhà màu lam của Thịnh Thị.

 

Gần đến lúc hoàng hôn, bên ngoài một mảnh mưa bụi mênh mông, vài người đi làm không mang ô dùng bao che ở trên đầu vội vàng chạy.

 

Yên lặng nhìn tòa nhà thủy tinh thật lớn kia, Tây Phàm tâm tình không sóng gió chợt hiện lên một tia ẩn đau, y nhịn không được có chút kỳ quái, đối với Thịnh Gia Thần đã không còn cảm giác, nhưng tại sao đối với tòa nhà này lại vẫn như cũ thống hận như thế, hận không thể giống phần tử khủng bố vọt vào trong, ném trái bom, nhìn nó trong nháy mắt biến thành quả cầu lửa.

 

Thượng đế phù hộ, để cho ta mắt thấy hắn dựng tòa nhà cao, mắt thấy hắn đón tân khách, mắt thấy tòa nhà của hắn sụp đổ.

 

Từ ánh mắt lạnh lùng của Tây Phàm nhìn qua, Đại Cao lại nhịn không được nở nụ cười.

 

“Lý Tây Phàm, Thịnh Gia Thần người này đụng tới ngươi, thật sự là vấp mép cửa tám đời.” (ý nói xui xẻo ấy =.=” )

 

“Hừ, ” Tây Phàm từ trong lỗ mũi trút giận, thuận miệng nói: “Gặp hắn, ta mới là vấp mép cửa tám đời.”

 

Nói xong câu đó, lòng Tây Phàm đột nhiên có điểm chua xót, mắt hướng ra ngoài cửa sổ che giấu, xe chậm rãi giật giật, lại dừng lại. Tây Phàm nâng mắt lên, 28 tầng rất cao, căn phòng kia bị bờ trên cửa kính xe chặn lại.

 

“Tây Phàm, mau nhìn!” Đại Cao đột nhiên chỉ vào cổng Thịnh Thị kêu lên.

 

Tây Phàm chuyển ánh mắt qua, nhất thời ngây dại. Một đôi vợ chồng trẻ cùng vài vệ sĩ theo sau xuất hiện trước cửa Thịnh Thị building, xem thân hình kia, đúng là Thịnh Gia Thần cùng thê tử mới cưới của hắn. Một chiếc xe màu đen lái phóng tới, Thịnh Gia Thần mở chiếc ô trong tay, che khuất nữ tử yểu điệu kia, đi đến bên cạnh xe, kéo mở cửa xe, Gia Thần kiên nhẫn chờ thê tử đi vào.

 

Thấy An Hoa ngồi xong, Gia Thần đột nhiên ngẩng đầu, hướng trên đường cái nhìn ra.

 

Tây Phàm vẻ sợ hãi hoàn hồn: “Đi mau, Đại Cao!”

 

Đại Cao hoảng sợ, may mắn dòng xe phía trước đã chuyển động, Đại Cao mãnh liệt nhấn ga, Tây Phàm cũng vọt một cái lảo đảo.

 

Chạy đi xa mấy chục thước, Đại Cao mới dần trở lại bình thường: “Lý Tây Phàm, ngươi sao vậy a! Tên kia không biết chúng ta, tự nhiên cả kinh như vậy, ngươi làm ta sợ muốn chết.”

 

Tây Phàm nhăn mặt, nhất thời nói không ra lời.

 

Sau hoảng hồn dần bình tĩnh , Đại Cao đột nhiên bật cười nói: “Lý Tây Phàm, ngươi nói, nếu hắn biết chúng ta ngồi trong xe, có thể phái thủ hạ lắp cho chúng ta một trái bom hay không.”

 

“… Sẽ không, ” Tây Phàm hừ đáp, “Việc này đối với hắn mà nói, chỉ là một chuyện vặt vãnh mà thôi…”

 

***

 

“Gia Thần, sao còn chưa vào.” An Hoa ở trong xe hỏi.

 

Gia Thần lại giống như một pho tượng đá, mặc kệ không lên tiếng chỉ nhìn ngã tư đường trong mưa, chiếc ô trong tay dần dần rơi xuống, mưa phùn theo gió, không tiếng động rơi trên vai áo âu phục màu xám.

 

Lại là ảo giác sao, rõ ràng như vậy, nhìn gương mặt mơ hồ ấy, tự dưng cảm thấy là Tây Phàm.

 

“Chủ tịch?” Trợ lý Ngô Hàn ở sau người nhẹ giọng hỏi.

 

Thịnh Gia Thần chậm rãi nhặt chiếc ô lên, đi đến bên cạnh một chiếc xe khác, nhẹ nhàng bâng quơ đối với người phía sau giao phó: “Ngô trợ lý, ghi lại số xe kế tiếp, JH4200, phái người thăm dò một chút, xe ở đâu, người liên quan như thế nào.”

 

***

 

Không ngoài sở liệu của Tây Phàm, Tiếu kế toán kia quả nhiên là lỗ hỏng. Tuy rằng hắn giao ra tư liệu vô cùng hạn chế, nhưng vẫn mang đến hi vọng cho tổ trọng án, rốt cục đã đến đầu tháng 1, Tiếu Chương vì biểu hiện tranh thủ lập công, tố giác nhân vật quyết sách của công ty Phong Nguyên—— tổng giám đốc Hoàng Mỗ cùng Liêu Văn ngân hàng hải ngoại XX đang trong lúc giao dịch.

 

Lúc này, cửa ải cuối năm đã đến gần.

 

Tuy rằng thời tiết lạnh hơn so với năm trước, nhưng vẫn không ngăn được không khí năm mới, sáng sớm hôm nay, tổ trưởng cầm tấm thiệp mời xinh đẹp cười tủm tỉm vào văn phòng. Nguyên lai là thiệp mới ‘tiệc tân xuân’ của Công Thương Liên Hiệp Hội, thương hội hàng năm đều đưa tới một tấm thiệp cho công sở, năm nay vừa vặn đến lượt ban chấp hành.

 

“Các tiểu viên chức các ngươi bình thường uống không được uống rượu ngon, ân, ” Tổ trưởng ném tấm thiệp ở trên bàn Đại Cao, nói, “Tây Phàm Đại Cao, hai người các ngươi vất vả rồi, dẫn theo Tăng Hiểu Vân, cùng đến đó thư giản thoải mái đi.”

 

“Thật tốt quá.” Đại Cao hưng phấn sờ sờ tóc.”Phải mặc lễ phục dạ hội sao?”

 

“Ngươi cứ yên tâm, không ai nhìn ngươi đâu, các đại lão vào trong đó giao bằng kết hữu, nhiệm vụ các ngươi chính là buồn đầu khổ ăn (tập trung ăn uống), ít rước phiền toái.”

 

***

 

Bữa tiệc mang cách thức tiêu chuẩn được chọn tổ chức ở đại sảnh khách sạn Hương Giang, trong đại sảnh chỗ ngồi rất ít, các tân khách đều tự cầm ly rượu, nhàn nhã đi lại nói chuyện với nhau, các bồi bàn toàn thân lễ phục màu đen bưng rượu Cognac xuyên qua những người áo mũ chỉnh tề và luôn ưu tiên những vị khách lộ vẻ xa hoa quý phái.

 

Quả nhiên giống như lời tổ trưởng, sắc màu rực rỡ, bên trong mùi hương thơm ngát lan tỏa, sẽ không ai chú ý đến ba viên chức chính phủ xa lạ bọn họ. Tây Phàm, Hiểu Vân bọn họ tránh ở góc ánh sáng nhu hòa, chỉ biết đi lang thang ăn uống này nọ, còn Đại Cao không ngừng hưng phấn xói mói các gương mặt thường hay xuất hiện trên TV báo chí, ngẫu nhiên còn có nhân vật cá biệt bị công sở điều tra thoáng hiện trong đó, càng làm cho Đại Cao cùng Hiểu Vân khe khẽ nói nhỏ.

 

Tiệc tối đã gần đến lúc kết thúc, Hiểu Vân dự tính vẫn chưa hết, muốn đi lấy một phần điểm tâm ngọt, Đại Cao còn muốn nước hoa quả, hai người hẹn nhau tại bàn dài, Tây Phàm chỉ biết đứng tán gẫu, sẵn tiện vươn tay muốn bồi bàn rót cho ly rượu Hương Tân (vị táo chua) .

 

Bồi bàn lên tiếng trả lời, dùng khăn bọc bình rượu rót rượu, Tây Phàm nói cảm ơn.

 

“Uống thứ đó, dạ dày sẽ không đau sao.” Có người ở phía sau Tây Phàm nhẹ nhàng khuyên can.

 

Tay của Tây Phàm dừng ở giữa không trung, một lát, vẫn đem rượu vững vàng bưng lên, thu hồi tới, xoay người.

 

“Là Hương Tân, không sao cả.” Tây Phàm thẳng tắp đứng ở nơi đó, nhìn Thịnh Gia Thần nói.

 

Lý Tây Phàm mặc một thân tây trang màu đậm vừa vặn, quần áo màu than chì phối hợp với ca-vạt màu cà phê vô cùng đặc biệt nhưng không chói mắt, dáng người gầy yếu cao ngất, tóc ngắn mà chỉnh tề, mi cong mắt sáng, vết sẹo mờ nhạt, hơn nữa vài phần trầm tĩnh tựa như gió êm dịu sương, Lý Tây Phàm hai mươi sáu tuổi đã trở thành một người nam tính rất mê người.

 

“Hương Tân cũng không tốt, ” Gia Thần thong thả nói, cầm lấy ly nước trái cây đưa qua, “Tây Phàm, dạ dày của ngươi rất không tốt.”

 

Tây Phàm thoáng lui nửa bước, hớp một hơi Hương Tân, lắc lắc đầu nói: “Cảm tạ, thứ càng tốt, càng nguy hiểm.”

 

Gia Thần sửng sốt một chút, không nhiều lời, đặt ly nước trái cây ở trên khay của bồi bàn, thay đổi một ly Hương Tân, phất tay bảo bồi bàn rời đi.

 

“Gần đây có khỏe không?” Gia Thần hỏi.

 

“Khá tốt.”

 

Nhìn thoáng qua bốn phía, Tây Phàm nói: “Không thấy Hoàng tiểu thư?”

 

“Nàng có chút không thoải mái, cho nên không tới.”

 

Lúc Gia Thần trả lời không có một chút gượng gạo, làm cho Tây Phàm không khỏi thầm khen ngợi sự bình tĩnh của hắn, trong sắc bén ngày xưa còn pha lẫn một tia cô đơn, ba phần tiêu điều, nhìn Thịnh Gia Thần ngược lại vô cùng tốt.

 

“Mắt thế nào?” Gia Thần ôn hòa hỏi.

 

“Nói như thế nào chứ, ” Tây Phàm cười cười, “Tốt hơn so với bốn năm trước, kém hơn so với bảy năm trước.”

 

Gia Thần gật gật đầu, trầm mặc một lát mới nói: “Tây Phàm, ta nghe nói ngươi ở Tây Hoàn thuê một căn phòng.”

 

Tây Phàm lạnh lùng nói, “Thịnh tiên sinh, ngươi theo dõi ta.”

 

Gia Thần thản nhiên nhìn Tây Phàm, “Không có, cách đây không lâu, ta ở trên đường nhìn thấy ngươi, mới biết được ngươi trở về Hồng Kông.”

 

“Hừ.” Tây Phàm cúi đầu lay động ly Hương Tân trong tay, chỉ còn lại một chút rượu trong ly, tựa như hổ phách biến hóa sáng rọi.

 

“Tây Phàm, sau khi kết hôn, ta sẽ trở về biệt thự Thịnh gia, ngươi nếu nguyện ý, thì quay về nhà trọ kia sống đi…”

 

Tây Phàm mãnh liệt ngẩng đầu, khóe miệng nhếch lên, cười thiện ý.

 

“Thịnh tiên sinh, ngươi đang hối lộ ta sao?” Thịnh Gia Thần nếu điều tra y, đương nhiên biết được thân thế hiện tại của mình.

 

“Ta chỉ là muốn, ngươi có lẽ có thể… Chiếu cố đại cẩu.”

 

“Ta không có hứng thú.” Tây Phàm đơn giản nói.

 

Gia Thần không nói gì nhìn Tây Phàm, dần dần, nụ cười trên gương mặt vụt tắt.

 

“Cũng tốt, ” Gia Thần thẳng thắn thân mình, nhẹ nhàng hất càm lên, nói, “Nói như vậy, hối lộ không thành công.”

 

Đột nhiên lúc đó, Tây Phàm tựa hồ cảm thấy hàn ý đập vào mặt, một bên âm thầm mỉa mai Thịnh Gia Thần đã thay đổi, một bên vẻ mặt ung dung uống hết giọt rượu Hương Tân cuối cùng.

 

“Tây Phàm!”

 

Sau lưng xa xa truyền đến tiếng gọi của Hiểu Vân, Tây Phàm nhìn đồng hồ, thời gian quả nhiên không còn sớm.

 

“Bạn gái của ta.”

 

“Vô cùng xinh đẹp.” Lạnh lùng nhìn người sau lưng Tây Phàm, trong ánh mắt thâm thúy của Thịnh Gia Thần có chút biến đổi rét lạnh.

 

“Cám ơn.” Tây Phàm hướng về phía Thịnh Gia Thần khom người xuống, thấp giọng chia tay.”Thịnh tiên sinh, gặp trên tòa án.”

 

Dứt lời, Lý Tây Phàm xoay người rời đi, nhìn kbóng dáng cứng rắn kia, Thịnh Gia Thần giơ ly rượu đầy trong tay lên, ngửa đầu uống hết.

 

“Ngươi biết Thịnh Gia Thần sao? !” Nhìn Tây Phàm đi tới, Hiểu Vân cùng Đại Cao khó nén kinh ngạc trên mặt.

 

“Không biết, ” Tây Phàm tựa hồ có điểm thất thần, “Ta với hắn chỉ là trùng hợp uống Hương Tân nên hàn huyên vài câu.”

 

***

 

Hoàng Mỗ là một kẻ cứng đầu, nắm chứng cứ chính xác mà Tiếu kế toán cung cấp, tổ tội án kinh tế cùng hắn vừa đấm vừa xoa ngâm gần mười ngày mới đánh vỡ phòng tuyến của hắn, làm cho hắn đáp ứng cùng cảnh sát hợp tác. Nhưng sau khi cùng Hoàng Mỗ đàm phán xong, mọi người phát hiện một vấn đề khó giải quyết, tuy rằng bộ phận chứng cứ chỉ hướng tầng lớp tối cao của Thịnh Thị, nhưng không có căn cứ chính xác nào có thể chứng minh Thịnh Gia Thần cũng tham dự quá trình rửa tiền. Điều tra nhất thời lâm vào cục diện bế tắc.

 

Bất quá, sau đó trong một lần đàm phán, Hoàng Mỗ ngẫu nhiên hướng nhân viên điều tra đề cập một hồ sơ công văn bí mật bên trong Thịnh Thị, chính mình từng được Thịnh Gia Thần cho phép mở hồ sơ công văn bí mật này, phát hiện bên trong có khoản tiền lai lịch bất mình của công ty Phong Nguyên cùng với hỗn hợp khoản tiền có vẻ hợp pháp, nhưng về sau mật mã hồ sơ công văn bị thay đổi, chính mình cũng không thể vào nữa.

 

Tổ trọng án cũng không vì thế mà quá mức vui sướng, hồ sơ công văn có lẽ là một manh mối hữu dụng, nhưng càng có thể sớm đã bị xóa bỏ. Tổ trưởng cùng Tây Phàm sau khi thương lượng, vẫn là quyết định không buông tha cơ hội này, nửa tháng sau, nhân viên kỹ thuật máy tính của công sở rốt cục đột phá được tường lửa của Thịnh Thị, ở trong mạng phát hiện một văn kiện khả nghi, nhưng không may là mật mã không thể phá giải, mọi người vội suốt ba tuần, thử hết các loại thủ đoạn, vẫn không thu hoạch được gì.

 

Hôm nay là cuối tuần, Hiểu Vân không đến vì phải cùng cha mẹ đi Thượng Hải.

 

Tây Phàm không có việc gì, ăn xong cơm chiều, quơ quơ, lại không cam lòng ngồi xuống, nhìn màn hình máy tính, muốn khám phá lỗ hỏng này. Bình thường ở trong phòng làm việc, tất cả mọi người nói y là công tác cuồng, Tây Phàm cũng thừa nhận, đụng phải án tử của Thịnh Thị, chính mình thật sự thiếu một chút bình thường.

 

Nhìn chằm chằm màn hình, liên tục nhìn đống tư liệu đã thuộc lòng như cháo mấy giờ đồng hồ, Tây Phàm suy nghĩ vất vả, nhưng vẫn không nắm được trọng điểm, bản báo cáo tài vụ của bảy năm qua, thấy thế nào cũng hợp pháp, nếu dựa theo căn cứ chính xác hiện tại cùng căn cứ từ Hoàng Mỗ, căn bản không động được vào một cọng tóc gáy của Thịnh Gia Thần. Đã gần đến mười hai giờ, Tây Phàm lại lần nữa mở văn kiện bí mật bên trong mạng Thịnh Thị nhập mật khẩu, dưới ánh huỳnh quang màu lam, Tây Phàm nhìn Password lóe ra, bất đắc dĩ nhẹ nhàng gõ bàn phím.

 

Trừ một vài mánh khóe giải mã bình thường, tổ điều tra đem ngày tháng sinh nhật, thờ cúng, kết hôn tổ tông bát đại của Thịnh gia đều thử tới mấy lần, vẫn không thu hoạch được gì, Tây Phàm gương mặt tuấn tú cau mày, trong lòng một mảnh mê mang, Thịnh Gia Thần có thể dùng thứ gì đó không thể quên cài làm mật mã chứ?

 

Thật sự mệt mỏi, Tây Phàm thở dài,  tháo cà- vạt, vào trong phòng rửa tay rửa mặt. Nước lạnh xông lên, một trận khoái ý.

 

“Đinh đương”, theo một tiếng vang nhỏ, một vật nhỏ từ trong cổ áo trượt ra, chạm vào trên bồn bằng sứ trắng. Là ngọc bội hộ thân mà Hiểu Vân tặng cho y, Tây Phàm đem dây chuyền trên ngọc bội nhét trở về, qua mười giây, lại kéo ra.

 

Năm phút đồng hồ sau, Tây Phàm từ trong một góc của rương chứ đồ tìm được một chiếc nhẫn màu đen, thiết kế đơn giản, bằng kim loại quý giá, bên trong nhẫn là dấu vết hoa văn chạm nổi.

 

Tây Phàm cầm nhẫn kia, chậm rãi ngã ngồi ở trên ghế dựa, nhắm mắt lại, một khắc kia không biết tại sao, trong lòng đột nhiên trở nên khẩn trương.

 

Ngón tay thon dài thuần thục gõ bàn phím, Tây Phàm nhập vào ngày tháng trên chiếc nhẫn.

 

THE PASSWORD IS INCORRECT! (sai mật khẩu)

 

Tây Phàm trong lòng chua xót, không khỏi cười nhạo chính mình, lại nhịn không được thử lần nữa.

 

Lại sai, vẫn không đúng.

 

Tây Phàm nghĩ nghĩ, đem năm đặt ở phía trước, ngón tay vội vã chuyển động.

 

19951021.

 

Theo một tiếng nhạc ngắn ngủi, một thanh âm ‘tít tít’ máy móc hóa truyền đến, “WELCOME!”

 

Văn kiện từng tầng từng tầng mở ra, nhìn chằm chằm con số dày đặt trên màn ảnh, khoảng mười giờ trôi qua, Lý Tây Phàm trong đầu trống rỗng.

 

Thịnh Gia Thần thật hồ đồ, vì sao còn giữ lại thứ này.

 

Tây Phàm trong đầu nhanh chóng quay cuồng, dựa theo các khoản giao dịch bên trên, dưới Thịnh Thị có hai công ty khả nghi rửa tiền, kim ngạch ước chừng 7000 vạn, người quyết định chính là Thịnh Gia Thần, thời hạn thi hành khoảng tầm bảy đến mười năm.

 

Trong phòng chỉ có màn hình màu xanh xanh chiếu bốn phía, ngây ngốc ngồi ở nơi đó, Tây Phàm ôm lấy cánh tay, ngón trỏ tay phải nhẹ nhàng vuốt dọc theo vết sẹo vẫn như cũ ảm đạm. Ngẩn ngơ cắn ngón tay nửa ngày, Tây Phàm mới cảm thấy đau, buông tay, trên ngón tay chảy ra tơ máu.

 

Sau đó Lý Tây Phàm từ trong ngăn kéo lấy ra một cái đĩa mềm, bỏ vào máy tính.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.