Tê Tức Chi Lục | Lục Địa Dừng Chân

Chương 10: Chương 10




Chương 9

(*/ω\*)



Nội tâm Hạ Tê thật ra hỏng mất rồi.

Lục Hiên tỏ ra như không quen biết cậu, tự nhiên làm cho Hạ Tê thấy đố kị, Hạ Tê hận không thể khóc một trận cho đã, tuy rằng cậu cố ý muốn giấu Lục Hiên việc mình đến thử vai, mà Lục Hiên lại là một trong những giám khảo, không thể nào không biết cậu đến a? Hai người tối hôm qua còn cùng nhau, tại sao lại không nói với mình a a a… Chẳng lẽ là nổi giận sao? Hạ Tê đột nhiên có chút bất an, đã vậy mấy ngày trước, cậu còn nói với Lục Hiên rằng gần đây cậu không có công tác!

Hạ Tê chột dạ nhìn Lục Hiên một chút, không xác định được Lục Hiên có phải đang sinh khí không. Hạ Tê ão não không thôi, không nên nói dối Lục Hiên mà.

Thời gian chuẩn bị không nhiều, Hạ Tê không dám kéo dài thời gian, cầm lấy kịch bản vội vã lướt nhanh một lần, may là tiểu thuyết cậu đã xem rồi, không thì chính cậu cũng không chắc lúc này có thể nhìn nổi kịch bản đi ….

Tổng cộng có hai đoạn ngắn, đoạn đầu là thời điểm nam phụ còn đang bán báo, mời gọi nam chính mua báo cùng thuốc lá, nam chính muốn mua một tờ báo, nam phụ thuận lợi lấy đi ví tiền của nam chính, đoạn ngắn sau chính là trước cuộc chiến, hội thoại của nam chính cùng nam phụ ở trường quân đội.

Phần diễn của Hạ Tê chính là đoạn đầu tiên

Hai phút sau Hạ Tê đối với lão sư đánh bản gật đầu, báo cho người ta biết có thể bắt đầu, cậu nỗ lực quên Lục Hiên, tận lực tập trung vào tình cảnh.

“action!”

“Tiên sinh, tiên sinh muốn mua báo sao? Một phân tiền, còn có thuốc lá đây, tiên sinh muốn thuốc lá không?”

Vừa bắt đầu kêu gọi, trong nháy mắt nét mặt Hạ Tê trở nên nhiệt huyết, nụ cười ấm áp, cùng đi về phía trước theo “Nam chính”, ân cần giới thiệu, trước mặt “tiên sinh” con ngươi cậu đen bóng long lanh quét một vòng.

“Của ngài đây tiên sinh, báo ngài cầm cẩn thận.” Hạ Tê từ sấp “Báo” trong cánh tay trái, thuần thục lấy một tờ “Báo” đưa cho “Nam chính”, lúc nhận tiền tay phải của cậu rủ xuống, dường như bị ngáng chân mà té lộn nhào một cái, thân thể hướng về phía trước, một bên đỡ lấy cánh tay “Nam chủ” để đứng lên một bên cười làm lành xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi tiên sinh…”

Dương như ngón tay thon dài tinh tế của Hạ Tê cầm cái gì đó, mượn “Báo” che chắn, thật nhanh thu hồi vào trong ***g ngực, Hạ Tê một bên lùi về sau một bước, nhìn quanh trái phải, không yên lòng mà mời chào, “Bán báo bán báo, Quan Đông quân có ý định khiêu khích, sự kiện phía đông có biến! Bán báo bán báo…”

Hạ Tê nhìn theo hướng “Nam chính” đã đi xa, sau khi xác định không bị phát hiện thì đắc ý cười trộm, trong mắt giảo hoạt, linh động chết người.

“Bán báo bán báo! Có muốn thuốc lá không…” Hạ Tê kéo kéo lưng quần, tiếp tục một ngày chào hàng của mình, “Quan Đông quân có ý định khiêu khích, sự kiện phía đông có biến! Bán báo bán báo!”

“Cut!”

Hạ Tê trong nháy mắt thanh tĩnh lại, cậu tiến về phía mọi người cúi đầu một cái, cẩn thận ngước mắt nhìn Lục Hiên, lo lắng hắn thật sự giận cậu, vừa nãy thử vai cậu thực sự không dám nhìn về phía Lục Hiên, cũng không biết Lục Hiên có nhìn cậu không, vào lúc này Lục Hiên vẫn giống như lúc đầu bước vào, bình tĩnh rũ mắt, chậm rãi chuyển động nhìn tài liệu trước mặt.

Tài liệu về quá trình quay phim, chụp hình từ trước đến giờ của Hạ Tê được đưa tới, những vị giám khảo nhìn qua hình ảnh đánh giá một chút, sau đó nhỏ giọng thảo luận.

“Tốt, cực khổ rồi.”

Một người bên cạnh Lục Hiên đối với Hạ Tê nở nụ cười, Hạ Tê không biết người kia là ai, lễ phép cúi người một cái rồi ra khỏi phòng.

Gào gừ…

Sau khi ra khỏi, Hạ Tê thống khổ vò đầu, tại sao lại như vậy a a a.

Diêu Miêu Miêu cũng không có ở bên ngoài, Hạ Tê lấy điện thoại di động, phát hiện có tin nhắn, là Diêu Miêu Miêu gửi cho cậu, nói là cùng người quen đi tìm hiểu tình huống một chút, kêu Hạ Tê chờ nàng, Hạ Tê khóc không ra nước mắt, không cần đi a, hỏi Lục Hiên là biết rồi! Điều kiện tiên quyết là cậu có lá gan để hỏi.

Cách đó không xa có khu nghỉ ngơi, những người thử vai trước hoặc đang chờ thử vai cùng người đại diện ngồi chờ một bên mà nói chuyện, Hạ Tê không biết Diêu Miêu Miêu khi nào trở về, cũng đi qua kiếm một chỗ ngồi xuống.

Có nhân viên đến đưa nước trà cho Hạ Tê, Hạ Tê cảm ơn sau nâng ly mà phát sầu… Lục tiên sinh đến cùng có tức giận hay không đây?

Lục Hiên vừa nãy phi thường nghiêm túc, không có mỉm cười với cậu, cũng không biết hắn suy nghĩ thế nào, khí tức làm cho Hạ Tê có chút sợ, có thể là giận thật, cũng có thể chỉ là trạng thái khi làm việc, lúc Hạ Tê mới cùng Lục Hiên quen biết mấy tháng trước, Lục Hiên vẫn luôn cũng như vậy, mặc dù đối xử với cậu không nghiêm khắc, nhưng là không dễ ở chung.

Là chính mình được sủng nên kiêu đi? Lục Hiên đối với mình tốt như vậy, chính mình cư nhiên lừa hắn, tuy rằng lúc đầu chính là không muốn gây phiền phức cho Lục Hiên, nhưng lừa chính là lừa a… Hạ Tê hối hận muốn chết, ngày đó không nên nói dối Lục Hiên, bởi vì gần đây Lục Hiên có thái độ với mình tốt hơn một chút, mà lại không biết nặng nhẹ, sớm muộn cũng sẽ bị chán ghét!

Thời điểm một mình thì tâm tư rất là điên cuồng, Hạ Tê không có cách nào khống chế chính mình không suy nghĩ vu vơ, đến cuối cùng cậu cơ hồ đứng ngồi không yên, cậu lấy điện thoại di động ra, nhìn số điện thoại cùng với ba chữ Lục tiên sinh mà ngẫn cả người

Đây là lần trước lúc ở đoàn phim Lục Hiên liên lạc với cậu, tên hiển thị cậu phân vân, thay đổi giữa “Lục tiên sinh” cùng “Lục Hiên” rất nhiều lần, cuối cùng Hạ Tê vẫn để Lục tiên sinh, còn cố cài đặt âm thanh riêng, nhưng mà trừ lần kia, âm thanh của cái số này không còn vang lên nữa.

Thường ngày Lục Hiên liên hệ Hạ Tê đều là nhờ Nghiêm Trác Dịch, trong lịch sử cuộc gọi của Hạ Tê, liên hệ nhiều nhất chính là Nghiêm Trác Dịch, không biết làm sao, Hạ Tê đột nhiên có chút ủ rũ.

Thầm mến là kịch câm của một người a.

Bất quá cũng tốt, Hạ Tê an ủi mình, ngày nào đó chính mình nổi tiếng, ngày nào đó điện thoại di động mất rồi, cũng sẽ không truyền scandal gì ra ngoài, cũng sẽ không liên lụy đến Lục Hiên.

Lục Hiên luôn luôn không cho tình nhân liên hệ hắn, đại khái cũng là như đề phòng trường hợp như vậy đi

E rằng chuyện ngày hôm nay không có phức tạp như mình nghĩ, tại Thịnh Thế thì Lục Hiên cũng là có cổ phần, được mời tới buổi thử vai cũng không có gì lạ, vừa lúc chính cậu là nghệ sĩ thử vai lần này, Lục Hiên không có nói trước với cậu, chẳng qua hắn cảm thấy không cần phải nói mà thôi, Lục Hiên xử lí công tư rõ ràng, Hạ Tê đều biết.

Hạ Tê khe khẽ thở dài, nhìn ngoài cửa sổ ngẩn người chờ Diêu Miêu Miêu.

“Ai, người mới không chú ý, chính là người ở chính giữa kia…”

“Nhìn khá quen, kia là ai?”

“Đó là Lục Hiên! Đương gia của Lục thị, nghe đâu lão bản đứng sau Thịnh Thế cũng là hắn…”

“Là hắn! Chính là Lục Hiên!”

“Cô nhỏ giọng một chút!”

Hai nữ nghệ nhân cùng nhỏ tiếng mà nghị luận, một câu không lọt, toàn bộ rơi vào tai của Hạ Tê

“Nghe đâu Lục tổng vẫn còn độc thân…”

“Ân, bất quá bên người hắn gần như không có ít người đi.”

“Ai… Nghe nói cha mẹ Lục tổng không còn đây.”

“Đúng a, cho nên người mê tít vị trí Lục phu nhân không cần yêu cần quá nhiều điều kiện, chỉ cần Lục tổng đồng ý, lập tức liền có thể tu thành chính quả, vừa có thể hưởng thụ cuộc sống trong một hào môn lớn, liền không phải bị trưởng bối quản thúc, quả thực rất tuyệt!”

“Ha ha cô cũng rõ mà, ai cũng không biết hiện giờ ở bên người Lục tổng thiếu người…”

Hạ Tê không thể nhịn được nữa, dường như muốn chạy đến chỗ các nàng mà la lên: Không thiếu không thiếu, không thiếu chút nào! Các cô không nên tới!

Lần này Hạ Tê thật sự không thể ngồi yên, cậu đứng dậy đi hai vòng trong sân với mong muốn hóng mát một chút, mà càng đi thì tâm tình càng hỗn loạn, sắc mặt cậu đỏ lên, như trúng tà, cầm điện thoại di động lên, nhìn ba chữ “Lục tiên sinh” mà tim đập thình thịch cả lên, có mấy lần cậu muốn bấm nút gọi đi rồi!

Không được không được! Hạ Tê đem điện thoại di động cất vào, đã nói dối với Lục Hiên một lần, lại còn không biết nặng nhẹ mà gọi điện thoại lúc Lục Hiên đang làm việc, Lục Hiên không đối với mình chán ghét mới là lạ!

Mà thầm nghĩ thật sự áy náy, thuận tiện thăm dò xem Lục Hiên có phải tức giận không a

Hạ Tê như là vị bao vây trong một cái bẫy chuột, gấp đến mức nhìn xung quanh, trùng hợp sao Diêu Miêu Miêu vẫn chưa trở lại, gửi tin nhắn nhưng nàng vẫn chưa hồi âm.

Hạ Tê hít sâu một hơi, trực tiếp gọi điện thoại khẳng định không được, mà… Chắc không thể không được gửi tin nhắn đi?

Chắc là có thể đi, chỉ là một cái tin nhắn ngắn mà thôi, sẽ không quấy rối đến Lục Hiên đi? Di động còn có thể dùng để gửi tin nhắn mà, chính mình cũng có thể chứ? Chính mình xin lỗi hắn vì hành vi nói dối, để Lục Hiên tha thứ mình, không tức giận… Đại khái còn có thể thích mình.

Hạ Tê lòng bàn tay có chút mồ hôi, cậu một lần nữa cầm điện thoại di động lên, suy nghĩ nên dùng ngôn từ như thế nào, nhất định phải làm cho Lục Hiên cảm nhận được quyết tâm cùng thành khẩn của mình… A a a a! !

Hạ Tê lần này thật sự bấm nút gọi a, tay cậu run rẩy, cầm điện thoại đi nhanh ra ngoài! !

Cách đó không xa có mấy nghệ sĩ nhìn sang, Hạ Tê vội biểu hiện áy náy, nhìn điện thoại di động, luống cuống tay chân muốn tắt máy, điện thoại di động lại hiển thị cuộc gọi đã được nhận!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.