Tên Đầu Trọc Này Rất Nguy Hiểm

Chương 88: Chương 88: Ngân sắc nam nhân




Đồng Ca cùng Đông Phương Sảng một mặt mơ hồ đứng ở bên cạnh, cảm giác hình như đi cướp tân nương, cướp ra một vấn đề siêu cấp phiền toái. Chuyện này đã nằm ngoài khả năng của mình.

- Có mấy lời không cần ta nói ra, các ngươi hẳn cũng minh bạch đi.

Đạo Đức Tử thăm thẳm nói ra, có mấy lời không cần phải nói ra tới, các ngươi cũng sẽ hiểu.

Đoàn người nhìn Đạo Đức Tử, phảng phất đang nói, ngươi không nói, chúng ta làm sao biết được, thế nhưng cũng không dám hỏi.

Nếu như hiện tại hỏi, chẳng phải đã chứng minh mình không có đầu óc ư?

Cho nên nhẹ gật đầu, sau đó ra vẻ phân tích lợi và hại trong đó.

Nếu Đạo Đức Tử nói như vậy, khẳng định là có người không muốn để cho chính mình sống sót trở về, nhưng cũng không đúng, hôm nay cũng không xuất hiện tình huống đặc biệt gì.

- Đúng rồi, chuyện hôm nay, là ai dẫn đầu?

Đạo Đức Tử gỡ một bầu rượu trên quải trượng xuống, bắt đầu uống.

- Ta.

Nhan Thừa Thiên thẳng thắn nói ra.

- Chỉ có một mình ngươi?

Đạo Đức Tử có chút không tin.

- Vâng.

- Vì sao?

Nói đến nguyên nhân, Nhan Thừa Thiên lộ vẻ tức giận, trầm giọng nói ra:

- Bởi vì sáu năm trước, ta nhận được tin của Dạ Minh, y muốn ta gả nữ nhi của ta cho con trai y!

Ba tên tiểu bối Đồng Ca nghe xong cũng rất kinh ngạc, nguyên lai cuộc hôn nhân này sáu năm trước đã định xong.

Đông Phương Quát tò mò hỏi:

- Chuyện này thì có vấn đề gì? Năm đó thời điểm Dạ Minh còn tại Thái Kinh, ngươi suốt ngày đi theo y lăn lộn, không thấy có xích mích gì.

Nhan Thừa Thiên khẽ quát một tiếng:

- Thế nhưng! Ta đã không còn là tên tiểu đệ năm đó! Nhưng y vẫn dùng một loại ngữ khí ra lệnh nói với ta! Đây chính là nữ nhi của ta! Cũng không phải đồ vật! Y bảo ta gả nữ như, ta liền phải gả sao! Ta liền không thể phản kháng sao?!

Dạ Dương nghe xong nhàn nhạt nói một tiếng:

- Y chính là loại người này.

Đạo Đức Tử uống một ngụm, lạnh nhạt nói ra:

- Nếu không phải năm đó ngươi đi theo Dạ Minh lăn lôn, ngươi có thể có thành quả ngày hôm nay sao, nói cho cùng chẳng qua là ngươi cảm thấy Dạ Minh hiện tại nguy cơ bốn phía, đã không có quyền ra lệnh ngươi, ngươi không cam lòng mà thôi, đừng nói người khác như thế, có ai không có lúc khó khăn, huống hồ hiện tại Dạ Minh cũng không tính khó, chỉ là các ngươi thấy y khó mà thôi.

Đồng Ca tranh thủ thời gian chắp tay, tôn kính hỏi:

- Tiền bối, ở trong này cón có điều bí mật gì sao?

- Tiểu hài tử tu luyện thật tốt, chờ đến lúc ngươi có thể biết, ngươi liền không muốn biết.

Lời nói của Đạo Đức Tử khiến đám người Dạ Dương phải suy nghĩ thật lâu, xem ra ở trong này liên lụy rất lớn, không chỉ đơn giản như vậy, xem ra lần này cùng Nhan Thừa Thiên tới vẫn quá qua loa, thậm chí có loại ý tứ đánh rắn động cỏ.

Nhưng vào lúc này, Đạo Đức Tử nhíu mày lại, nếp nhăn trên trán đều nhét chung một chỗ.

- Đến rồi!

Mọi người nghe xong liền lập tức nhìn bốn phía, tay phải khoác lên trên chuôi kiếm, nhìn chăm chú chỗ sâu trong rừng cây.

Lúc này ngoại trừ âm thanh xì xì xì nhỏ xíu trong rừng rậm phát ra, cũng không thấy thứ gì khác.

Nhưng cũng bởi vì như thế, trái tim tất cả mọi người mới càng trầm trọng, tuy nhiên nghĩ đến Đạo Đức Tử cũng đang ở đây, trong lòng mới yên tâm lại một chút.

Nếu như ngay cả Đạo Đức Tử đều không thể xử lý, chỉ sợ Thái Kinh liền không có ai có thể xử lý.

Đến cùng là ai muốn giết mình diệt khẩu?!

Thời điểm mọi người ở đây đau khổ suy nghĩ, một cơn gió lớn bỗng nhiên kéo tới, đại thụ che trời cũng khuynh đảo một trận, đoàn người bị cỗ cuồng phong này đẩy về phía sau, cũng chỉ có Đạo Đức Tử vững như bàn thạch, mặc cho cuồng phong thổi ở trên người, không hề có chút lung lay nào.

Mấy hơi sau, cuối cùng mọi người cảm thấy cuồng phong tan biến, giơ giơ tay xua tan tro bụi, mà ở trong đám tro bụi trước mắt có thể mơ hồ nhìn thấy thân ảnh một người.

Đây là một người có mái tóc rất dài.

Nhìn cái độ cong phiêu động liền biết, thậm chí còn có thể nhìn thấy áo choàng sau lưng phiêu đãng, mọi người rất nghi hoặc.

Kẻ tới là ai?

Kẻ địch? Hay là người một nhà?

Lúc này Dạ Ngọc Thư đều bị thổi ngã xuống đất, lung lay đầu để cho mình tỉnh táo lại, sau đó quan sát bốn phía, chỉ thấy bốn phía trống không...

Cây cối bị nhổ tận gốc, cũng không biết thổi đi nơi nào.

Nhìn bóng người cách đó không xa, này người dùng đạo pháp gì, thế mà sinh ra uy lực cường đại như vậy.

Côn ca ta chẳng qua là dừng bước mà thôi.

Không sai! Dạ Côn cấp tốc chạy đột nhiên dừng lại, quán tính sinh ra đủ khiến sự vật trước người nhận tổn thương mãnh liệt.

Vừa rồi nếu không phải Đạo Đức Tử âm thầm gia trì, sẽ không chỉ là trượt ra sau, đám người này có thể đã “cao chạy xa bay” cùng với đám thực vật kia rồi.

Lúc tấm màn tro bụi tiêu tán, mọi người rốt cục thấy rõ người đến.

Một nam tử mặc giáp da màu bạc?

Dạ Côn rốt cục thấy đoàn người, nhất là lúc nhìn thấy Dạ Ngọc Thư ngã trên mặt đất, hỏa khí trong bụng phảng phất có thể vọt tới khoang miệng, sau đó phun ra lửa.

- Ngươi là ai?

Dạ Dương trầm giọng chất vấn.

Dạ Côn áp âm thanh của mình trầm xuống, từ tốn nói:

- Người giết các ngươi!

- Các hạ, chúng ta không oán không cừu... vì sao...

Đông Phương Quát thấp giọng nói ra, người này tựa hồ rất mạnh mẽ.

- Giết các ngươi, không cần lý do.

Đông Phương Sảng biểu thị không phục, la lớn:

- Ngươi muốn giết chúng ta. Chẳng lẽ cho một cái lý do khó như vậy à, cho dù bịa ra một cái cũng được, xem thường người chết ư?!

Tròng mắt Đông Phương Quát đều muốn lật ra tới, thằng ngốc nhà ngươi có thể đừng nói chuyện không?

Trực tiếp dùng một cục đá đánh Đông Phương Sảng ngất xỉu.

Sảng gia ta lại ngất...

Dạ Côn vốn là mang theo lửa giận đuổi tới, nhưng nhìn thấy Đông Phương Sảng ngã xuống, hắn bỗng nhiên cảm thấy rất buồn cười.

Bầu không khí Côn ca ta tạo ra đều bị các ngươi làm rối loạn.

- Tại hạ Đạo Đức Tử, các hạ xưng hô như thế nào?

Đạo Đức Tử rốt cục đi ra, đám người này không có một ai đánh nổi, có lẽ chỉ có mình mới có sức liều mạng một phen, người này đến cùng là ai phái tới, Thánh Nhân? Hay là lão bất tử Thiên La Viện?

Dạ Côn cũng là không muốn làm khó Đạo Đức Tử, dù sao trước đó nhìn thấy lão sư có giao tình với Đạo Đức Tử.

Nhưng nếu người khác đã hỏi, một cái danh hiệu dù sao vẫn phải có, giống cha có xưng hào Diêm Vương, mẫu thân còn chưa biết, đoán chừng sẽ không tự luyến giống như cha.

Cái tên gì mới tốt đây, trước đó căn bản không có cân nhắc qua chuyện này.

Mọi người cứ như vậy nhìn nam tử giáp da trước mặt, nói một cái danh hiệu lâu như vậy à, xem ra vẫn có chút lo lắng.

- Gọi ta Ngân Sắc Nam Nhân đi.

Dạ Côn trầm giọng nói ra, âm thanh thế mà còn có chút từ tính, rất có mùi vị.

Mọi người nghe xong danh hào này, chưa từng nghe thấy a, nhân vật mới quật khởi?

- Được rồi, Ngân Sắc Nam Nhân, có thể bán cho Đạo Đức Tử ta một lần nhân tình hay không?

- Không thể.

Dạ Côn ngược lại muốn, nhưng những người này thật quá đáng giận.

Đạo Đức Tử khẽ thở dài một tiếng, hướng mọi người nói:

- Các ngươi đứng xa một chút, sợ lan đến gần các ngươi.

Đoàn người chắp tay, có Đạo Đức Tử xuất mã, vững chắc!!

Dạ Côn chăm chú nhìn Đạo Đức Tử, trong lòng vẫn có chút khẩn trương, dù sao đây chính là Thái Kinh Pháp Đạo đệ nhất nhân.

- Nghe âm thanh của ngươi còn khá trẻ, thế mà có tu vi như thế, người trẻ tuổi, quay đầu là bờ, lão phu ra tay không có nặng nhẹ, đứt tay đứt chân là chuyện bình thường.

Đạo Đức Tử lần nữa treo bầu rượu ở trên quải trượng, nhẹ giọng nói nhỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.