Thác Liễu! Thác Liễu!

Chương 35: Chương 35




CHƯƠNG 35

Yêu nhau là chuyện hai người, nhưng đồng thời cũng là chuyện của rất nhiều người nữa.

Cái này giống như việc mấy cô bạn gái nêu ra vấn đề nan giải để hỏi người yêu mình, nếu em và mẹ anh rớt xuống sông, anh sẽ cứu ai?

Trì Vị Phong dĩ nhiên sẽ không trả lời rằng sẽ cứu mẹ trước, sau đó nhảy xuống sông tự tử cùng người yêu.

Khiến ba mẹ thương tâm thống khổ vì chuyện tình yêu bản thân, loại chuyện này Trì Vị Phong không làm được. Nhưng Tả Thụy Nham đã lấy mất tâm của Trì Vị Phong, mất anh, Trì Vị Phong cũng chỉ còn một cái xác không hồn.

Không thể cùng lúc có cả cá và tay gấu, Trì Vị Phong đương nhiên hiểu rõ, nhưng giữa Tả Thụy Nham và phụ mẫu, cậu không thể thiếu bất kì ai trong số họ.

Tình cảm dành cho hai bên không thể đem lên cân mà đong đếm, cậu nghĩ mãi không ra cách hòa giải, Trì Vị Phong cảm thấy đầu mình đau đến sắp nứt ra rồi.

Cậu ôm đầu gục mặt trên bàn làm việc, bên chân là vali của ba cậu để lại, từng giây từng khắc đều khiến cậu phiền não đến cực độ.

Tả Thụy Nham ở trong văn phòng đi tới đi lui ba vòng, người ở ngoài đều không hiểu anh đang muốn làm gì nên đâm ra hoảng sợ, ai cũng liều mạng cúi thấp đầu, giống như đang chơi trò bỏ khăn, không biết Tả tiên sinh sẽ bỏ khăn cho kẻ xấu số nào đây.

Kẻ xấu số này đương nhiên là Trì Vị Phong.

Ai kêu cậu giả chết gục mặt trên bàn làm chi…… Nghĩa khí các đồng nghiệp đều đã quăng cho cá ăn mất hết rồi.

Trì Vị Phong ủ rũ ủ rũ đi theo sau Tả Thụy Nham tiến vào văn phòng, đóng cửa liền xoay người kéo lại tất cả các rèm cửa xuống.

Đây là muốn làm cái gì? Đang dùng hình tra tấn riêng sao? Nếu không phải tính mạng quan trọng hơn, mọi người thật sự rất muốn dán mặt lên cửa kính nghe ngóng a.

Quả nhiên, sau một lát bên trong truyền ra tiếng thét chói tai của Trì Vị Phong,

“Tả tiên sinh! Tôi đau đầu! !”

Đây rốt cuộc là đang dùng hình cụ gì a a a a? ! Sắc mặt mọi người theo tiếng kêu thảm thiêt đó mà biến sắc, liều mạng trở về chỗ ngồi chăm chú làm việc như các lão tăng ngồi thiền. Cho dù chuyện gì có phát sinh cũng không liên quan tới họ, Tiểu Trì cậu coi như là vật tế thần vậy, ngàn vạn lần đừng để Tả tiên sinh đại khai sát giới đó.

Các đồng nghiệp không có khả năng nghĩ tới rằng Tả Thụy Nham mới là người chịu khổ.

Trì Vị Phong vừa vào văng phòng trước hết là đóng chặt cửa sổ, sau đó lập tức nhào lên người Tả Thụy Nham, gắt gao ôm chặt lấy cổ anh.

“Tả tiên sinh! Tôi đau đầu! Ba của lần này thật sự nổi giận, là thật đó!”

Tả Thụy Nham bị ghìm chặt đến thở không nổi, chỉ có thể gật đầu. Thiếu chút nữa đem chuyện kết thúc ngay tại đây, Trì Vị Phong buông tay ra, còn vỗ vỗ ngực Tả Thụy Nham giúp anh thuận khí, sau đó miễn cưỡng ngồi trên ghế salon, ôm chân thu mình thành một khối.

Tả Thụy Nham nhìn thấy bộ dáng sầu não của cậu, xoay người ôm lại, vỗ nhẹ lên lưng cậu

“Ngày mai chúng ta tìm họ nói chuyện.”

Trì Vị Phong đem đầu dựa trên vai Tả Thụy Nham

“Không cần, ba của tôi hiện tại chính là miệng núi lửa đang phun trào, nếu bây giờ đi tìm ông ấy, nhất định chưa kịp mở miệng đã bị bụi núi lửa vùi chết rồi, làm nhân vật chính trước khi chết nhất định phải nói nhiều mới được, tôi không muốn ngay cả cơ hội mở miệng cũng không có.”

“Không nên trốn tránh.” Gương mặt Tả Thụy Nham gần sát với cậu, tuy rằng tư thế thân mật, nhưng anh một chút cũng không thỏa hiệp.

“Được rồi, vậy chờ hai ngày nữa, đợi ba của tôi bình tâm lại hãy trở về.” Trì Vị Phong quay về ôm chầm lấy Tả Thụy Nham.

Bây giờ mà trở về có nghĩa là tự tìm đường chết, vẫn là chờ đến khi núi lửa phun trào xong rồi mới tiếp cận.

Trì Vị Phong đi ra khỏi văn phòng, sắc mặt vẫn xanh mét như trước. Các đồng nghiệp từ đầu tới cuối đều không dám hỏi cậu chuyện vì mới vừa xảy ra, tất cả các người trong ngành vừa trả qua một ngày đáng sợ nhất từ trước đến nay.

Buổi tối lúc ăn cơm, Trì Vị Phong vẫn trong tình trạng bi thảm đau buồn, Tả Thụy Nham gắp thức ăn cho cậu, cậu cũng trộn tới trộn lui mà không ăn được một miếng nào.

Trì Vị Phong ngẩn người nhìn chén cơm, một đôi đũa mang theo miếng cá dừng lại ở trước mắt cậu.

“Há miệng.” Tả Thụy Nham nói.

“A…” Trì Vị Phong không được tự nhiên há miệng ra.

Miếng cá được đưa vào trong miệng cậu, Trì Vị Phong nhai nhai rồi nuốt vào, lại tiếp tục ngẩn người. Sau đó lại một muỗng canh mướp được đưa tới.

Cứ như vậy, Tả Thụy Nham từng chút từng chút đúc cậu ăn, Trì Vị Phong cũng nhờ vậy mà ăn được hết bát cơm.

Bốn vị trưởng lão Tả gia nhìn bộ dáng mất hồn của Trì Vị Phong cũng an ủi vài lời.

“Tiểu Trì, không có gì đâu, họ sẽ hiểu thôi mà.”

A ha ha ha… Hai vị nhà con có một nửa bình tĩnh như mọi người thì con đã không lo lắng như vậy rồi.

Trì Vị Phong miễn cưỡng gật đầu, khô khốc cười nói.

“Ân, con đã biết, cảm ơn thúc thúc và dì.”

Tả mẫu thân dừng đũa lại thở dài

“Tiểu Trì, con cũng phải hiểu cho ba mẹ con, nhà con không phải như nhà chúng ta có nhiều con cái, chỉ có duy nhát một mình con thôi, hiện tại con và Tiểu Thụy lại ở cùng một chỗ, bọn họ….Ai….”

Nói đến cuối vẫn là một tiếng thở dài, chính bản thân họ trước đó khi nghe tin cũng không khỏi bị hù dọa, bất quá Tả Thụy Nham cùng Trì Vị Phong khác nhau, lời anh nói ra không phải để trưng cầu sự đồng ý, chỉ là thuần túy thông báo một tiếng,toàn bộ ý kiến phản đối đều không có hiệu quả.

Đều là cha mẹ, bọn họ đương nhiên hiểu tâm tình của ba mẹ Trì Vị Phong.

“Lại nói, trước đó cũng là lão Tam….”

Tả phụ thân đang trong lúc nhớ lại chuyện cũ, kể đến một nửa lại đột ngột dừng lại. Tả gia gia và Tả nãi nãi quay đầu, bọn họ liếc mắt nhìn nhau một cái, trong lòng cùng nghĩ tới một sự giúp đỡ.

Buổi tối Trì Vị Phong cuối cùng có thể thay quần áo của mình. Trong vali đồ vật này nọ đều được xếp ngăn nắp, Trì mẫu thân không biết đã mất bao nhiêu tâm tư mới sắp xếp xong, ngay cả những thứ linh tinh như sạc pin điện thoại cũng không quên bỏ vào.

Trì Vị Phong thấy mắt mình hơi mờ đi, cầm lấy quần áo bỏ vào trong một góc.

Với loại tâm sự này, càng nghĩ nhiều càng khó ngủ, Trì Vị Phong lăn qua lăn lại hơn nửa ngày, cuối cùng cũng bật dậy đi tìm Tả Thụy Nham.

Thời gian đã không còn sớm, bên ngoài yên ắng, Trì Vị Phong nhẹ chân nhẹ tay bước đến trước cửa phòng Tả Thụy Nham, cẩn thận gõ gõ, cửa phòng lập tức được mở ra.

“Tả tiên sinh, anh còn chưa ngủ a?”

“Uh, có chuyện gì sao?”

“Tôi… Ngủ không được…” Trì Vị Phong đá đá mặt đất.

Tả Thụy Nham đưa tay xoa nhẹ đầu của cậu, “Không có việc gì.” Anh xoay người vào trong lấy áo khoác phủ lên người Trì Vị Phong, “Ra ban công, tôi pha sữa nóng cho cậu.”

“Được.” Tả Thụy Nham đối với Trì Vị Phong mà nói chính là thuốc an thần còn hiệu quả hơn sữa nóng, toàn bộ bất an buồn bực trong lòng đều bị động tác ôn nhu của anh thổi bay đi mất .

Cách một luồng hơi nước tỏa ra từ ly sữa nóng, Tả Thụy Nham thoạt nhìn thật tuấn tú mông lung, đương nhiên Tả tiên sinh trước giờ đều rất đẹp trai, không cần chỉnh sửa photoshop giả tạo. Trì Vị Phong chống cằm, giương mắt lên nhìn ngắm Tả Thụy Nham, cho anh một phần tình cảm tràn đầy.

Tả Thụy Nham cũng đang nhìn cậu.

Vì cái gì trước đây chưa từng phát hiện, ánh mắt Tả Thụy Nham luôn luôn chuyên chú như vậy,

Tôi hiện tại đã hiểu được cảm giác mấy người chết chìm trong ánh mắt thâm tình nha Tả tiên sinh.

Trì Vị Phong đảo mắt, cười rộ lên. Cậu dùng ngón tay chấm chút sữa thoa lên môi Tả Thụy Nham, Tả Thụy Nham liền mút lấy.

Chính là người này, trong lòng cậu một lần nữa xác nhận.

Trì Vị Phong không phải là không lo lắng, sở dĩ cậu nói với ba mẹ mình, là bởi vì muốn cùng Tả Thụy Nham ở cạnh nhau cả đời, là quang minh chính đại kéo dài mãi, không cần giấu diếm bất luận người nào.

Tuy rằng hiện tại vẫn không suông sẻ mấy, nhưng về sau nhất định sẽ hạnh phúc. Nhìn thẳng vào ánh mắt Tả Thụy Nham, Trì Vị Phong lần đầu tiên có đủ niềm tin đối mặt với ba mẹ mình.

Trì Vị Phong chạm nhẹ vào ấn đường của Tả Thụy Nham

“Anh là của tôi.” Cậu lại chạm vào chóp mũi Tả Thụy Nham “Người của anh cũng là của tôi.” Tiếp tục ấn vào ngực Tả Thụy Nham “Tâm của anh cũng là của tôi.” Cuối cùng quơ tay khắp mặt anh “Cả người anh đều là của tôi.”

Sau đó cậu ngây ngốc cười rộ lên.

Tả Thụy Nham bắt lấy bàn tay dừng trước mặt mình, dùng giọng nói luôn kiên định không chút phập phồng của mình nói “Tôi vốn là của cậu.” Anh dừng một chút, lại nới lỏng lực trên cánh tay “Cậu…” Anh có chút chần chừ “Hiện tại cũng là của tôi phải không?”

Trì Vị Phong biết trước kia mình đã để anh phải thương tâm, vì thế dùng sức quay về cầm lấy tay Tả Thụy Nham

“Tôi đương nhiên là của anh.”

Tả Thụy Nham nghiên người qua bàn, hôn lên trán Trì Vị Phong.

Trì Vị Phong chạm lên nơi vừa được hôn “Làm gì vậy?”

“Đóng dấu.” Tả Thụy Nham nói.

Trì Vị Phong híp mắt cười “Ngu ngốc, đóng dấu phải là ở đây.”

Cậu chống tay lên bàn, đem khuôn mặt đến trước mắt Tả Thụy Nham, sau đó dừng một chút, đem môi hai người hợp lại làm một.

Tình yêu luôn khiến cho người ta trở nên thật ấu trĩ, đây chính là chân lý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.