Thái Cổ Thần Vương

Chương 186: Chương 186: Binh Châu thành Vương Tiêu






Lúc này đã không có người dám đơn giản bước vào trong gió lốc, bọn hắn rất rõ ràng, một khi đi vào sẽ tiêu hao tinh thần nguyên lực chống cự phong bạo đáng sợ, mà đợi đến lúc ngươi phát hiện tinh thần nguyên lực không cách nào chèo chống ngươi đi qua, khi đó ngươi muốn lui chỉ sợ cũng đã chậm, đây cũng là nguyên nhân nhóm người thứ nhất chết ở trong gió lốc.

Hôm nay mặc dù bọn hắn dò xét, cũng sẽ không xâm nhập quá sâu, chỉ tùy ý đi vài bước cảm thụ thoáng một phát.

Nhưng càng nhiều người là muốn cướp lấy Tinh Thần quả, chỉ có như vậy, mới có thể đến Bỉ Ngạn.

Giờ phút này Mộ Bạch Phi cùng một tên Yến Châu kiếm khách khác nghĩ không phải Tinh Thần quả, mà là tánh mạng của mình, chứng kiến Tần Vấn Thiên từng bước một đi tới, cương phong phất ở trên mặt, hắn thật sự sợ hãi.

Cái kia đi về hướng hắn thiếu niên thân ảnh, lại cho hắn áp lực trước nay chưa có, không lâu trước kia ba người bọn họ liên thủ đối phó Tần Vấn Thiên, như trước không làm gì được đối phương, hôm nay, chỉ còn lại có một mình hắn.

- Ông.

Tần Vấn Thiên thi triển thân pháp, ngay lập tức hàng lâm ở trước người đối phương, thần nguyên trong Luân Mạch gào thét, Khô Tịch Ấn mang theo Tịch Diệt chi uy nghiền ép, sắc mặt của Yến Châu kiếm khách kia tái nhợt, cầm kiếm chống cự, kiếm quang lóng lánh, nhưng ở dưới chưởng ấn huyết sắc lại ảm đạm vô quang, một tiếng nổ mạnh vang lên, cước bộ của hắn lui ra phía sau, chỉ cảm thấy bộ pháp bất ổn.

Sau đó một cơn gió lạnh phật qua, hắn chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, một đạo kiếm quang sáng chói lướt qua cổ họng của hắn, thật lạnh.

Vứt Thần binh lợi kiếm trong tay, hai tay của hắn che cổ họng mình, rất nhanh liền bị máu tươi nhuộm đỏ, trong mắt hắn lộ ra vẻ tuyệt vọng, hai chân vô lực quỳ xuống, từng giọt máu tươi nhỏ lên cát vàng, mang theo sợ hãi cùng tuyệt vọng, thân thể Yến Châu kiếm khách kiêu ngạo nằm xuống.

Cái này để cho ánh mắt người chung quanh nhìn về phía Tần Vấn Thiên nhiều ra vài phần cảnh giác, tuy nói trên người hắn có Tinh Thần quả, nhưng muốn lấy được, không dễ dàng ah.

Thời điểm Vương Tiêu đi về phía Mộ Bạch Phi liền trực tiếp phát động công kích, chỉ thấy toàn thân hắn giống như binh khí, cứng rắn vô đối, từng thanh tinh thần phi đao hóa thành vầng sáng màu bạc, không ngừng bắn về phía Mộ Bạch Phi.

Mộ Bạch Phi dùng kiếm chống cự, chỉ thấy Vương Tiêu quyền như sắt thép, khi thì chứng kiến Thần binh đáng sợ tách ra, cực kỳ sắc bén, cương mãnh bá đạo, phá vỡ hết thảy, khi thì có xiềng xích mang tất cả mà qua, xiềng xích mang theo lưỡi dao sắc bén, áp bách đến Mộ Bạch Phi không có chút tính tình, không ngừng lui về phía sau.

- Ầm ầm!

Chỉ thấy Vương Tiêu bước đến trước người Mộ Bạch Phi, hai tay bao trùm lấy áo giáp màu bạc, đẩy ra kiếm của đối phương, lại hung hăng oanh lên thân thể Mộ Bạch Phi, oanh đến Mộ Bạch Phi bạo lui, miệng phun máu tươi.

- Ta cho ngươi Tinh Thần quả.

Sắc mặt của Mộ Bạch Phi trắng bệch, nhìn Vương Tiêu nói.

Lúc này Vương Tiêu mới dừng tay, đi về phía Mộ Bạch Phi, thần sắc của hắn thủy chung lộ ra lãnh đạm, mặt không biểu tình, nhưng lại cho người cảm giác kiên cường bá đạo, giống như Thần binh, lạnh như băng và sắc bén.

Hắn vươn tay, Mộ Bạch Phi lấy Tinh Thần quả đưa cho Vương Tiêu, chỉ thấy Vương Tiêu cau mày, lạnh nhạt nói:

- Lấy ra toàn bộ.

Thần sắc của Mộ Bạch Phi cứng đờ, hắn kiêu ngạo, giờ phút này khuất nhục có thể nghĩ, nhưng lúc này hắn chỉ có thể kiên trì giao ra toàn bộ Tinh Thần quả cho Vương Tiêu.

Lúc này Vương Tiêu mới quay người, lập tức có mấy người đi đến bên cạnh hắn, Vương Tiêu phân Tinh Thần quả cho bọn hắn, hiển nhiên, những người này đều là hắn mang đến, hắn không chỉ muốn mình đi qua, còn muốn dẫn người của hắn đi tắm rửa Tiên Trì.

Nếu Tần Vấn Thiên nhìn qua bên này sẽ phát hiện, người dùng Cự Phủ đánh lén hắn, thình lình cũng tiếp nhận Vương Tiêu phân phối.

- Còn cần thêm chút ít.

Vương Tiêu nhíu mày, nhìn về phía Tần Vấn Thiên cùng với Âu Dương Cuồng Sinh.

Âu Dương Cuồng Sinh cùng người Huyền Âm điện ở chung một chỗ, bởi vì không lâu trước Âu Dương Cuồng Sinh giúp Huyền Âm điện, giờ phút này bọn hắn tựa hồ kết thành đồng minh, đối kháng áp lực đến từ Thiên Yêu Tông cùng với Thú Vương điện.

Về phần Tần Vấn Thiên, vừa giết chết một gã Yến Châu kiếm khách, quanh người hắn có không ít người nhìn chằm chằm, nhưng còn không có ai dám động thủ.

Bởi vì không ít người vẫn lạc, hôm nay trong không gian này chỉ còn lại hơn bốn mươi người, ánh mắt Vương Tiêu nhìn chung quanh một vòng, sau đó chỉ thấy ngón tay của hắn chỉ vách núi, vừa rồi mọi người là từ vách núi kia đến đấy.

- Người không muốn chết, đều đi qua.

Vương Tiêu chỉ vách núi, thanh âm lạnh như băng, thần sắc đạm mạc kia, giống như nói một chuyện cực kỳ bình thường.

Không ít người thần sắc cứng đờ, lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó mắt của bọn hắn có chút nheo lại, bọn hắn ẩn ẩn phát hiện một chuyện thú vị, bên người Vương Tiêu vừa vặn có sáu người, tăng thêm Vương Tiêu, chính là bảy người.

Mà Tiên Trì, chỉ có bảy danh ngạch, chỉ có bảy người có được tư cách tắm rửa Tiên Trì, Binh Châu thành Vương gia vừa vặn có bảy người, ý nghĩa ở trong đó không cần nói cũng biết.

Nhất là giờ phút này nghe Vương Tiêu nói, đám người cảm nhận được, thật sự rất cuồng nha.

Vương Tiêu không phải cuồng bình thường, mà dã tâm thật lớn, muốn người Binh Châu thành do hắn mang đến độc chiếm Tiên Trì.

Bất quá đến một bước này, tuy rất nhiều người biết mình chỉ sợ không có hi vọng quá lớn tranh đoạt Tiên Trì, nhưng người cuối cùng luôn ôm lấy một đường hi vọng, bọn hắn đều không nỡ buông tha, thậm chí có một người tự cho là tinh thần nguyên lực trong cơ thể mình dồi dào, hắn bước vào trong gió lốc, muốn xung kích một lần.

- Thanh lý chiến trường.

Vương Tiêu lạnh như băng nói, sau đó người xung quanh hắn tụ tập lại với nhau, đứng thành một hàng, một cỗ khí tức khắc nghiệt tách ra, giờ phút này bọn hắn đều phảng phất như hóa thân thành Thần binh lạnh buốt, lộ ra vẻ lãnh huyết, chỉ thấy bọn họ bước chậm về phía đoàn người, thần sắc những người kia ngưng tụ, sau đó bọn hắn chứng kiến hào quang các loại Thần binh tách ra.

- Giết!

Tiếng gầm giận dữ, sát khí rung trời, Thần binh của người Vương gia đồng thời tách ra sát ý đáng sợ, nổi giận chém giết, tia sáng khủng bố lập tức tru giết một người, chính như Vương Tiêu nói, bắt đầu thanh lý chiến trường.

Vương gia một mực bảo trì ít xuất hiện, sau khi nhìn thấy Tiên Trì, rốt cục lộ ra răng nanh đáng sợ, dùng tư thái quét ngang hết thảy xuất hiện.

Sát khí như cuồng phong càn quét, rất nhanh liền có bốn người bị chết ở dưới Thần binh của Vương gia tru sát.

Mấy người Thiên Mộng Ngữ đứng ở đó, mắt thấy người Vương gia bước đến, sắc mặt nàng tái nhợt.

Lúc này tâm tình của Thiên Mộng Ngữ cực kỳ phức tạp, ngày bình thường nàng có chút tự phụ, hôm nay đối mặt tình cảnh này, lại ngay cả tư cách tranh cũng không có, liền bị loại bỏ.

Rất tàn khốc, nhưng cũng là sự thật, nàng không thể không nhìn thẳng vào.

Nàng rất rõ ràng hôm nay giao phong ý vị như thế nào, ý nghĩa thời điểm nàng cùng thế lực khác trong Cửu Châu thành va chạm, đã bị áp chế, hơn nữa thế lực cấp bá chủ đến, vẫn chỉ là một bộ phận của Cửu Châu thành mà thôi, dù vậy nàng cũng ảm đạm thất sắc, về sau nàng làm sao có thể ở Cửu Châu thành tranh thủ một chỗ cắm dùi?

Nếu tương lai vẫn là cục diện như vậy, nàng sẽ bị thời đại đào thải, trở nên bình thường.

Cửu Châu thành vô số tuế nguyệt, những nhân vật chói mắt nhất kia người nào không sặc sỡ loá mắt trong cùng thế hệ, cuối cùng từng bước một bộc lộ tài năng.

Trong nội tâm thở dài một tiếng, Thiên Mộng Ngữ đi về phía vách núi, thậm chí không quay đầu lại.

Hôm nay nàng thua Mộ Bạch Phi, về sau Tần Vấn Thiên dùng sức một mình độc chiến đám người Mộ Bạch Phi, lại về sau, Vương Tiêu dùng tư thái cường thế, nghiền ép Mộ Bạch Phi.

Có thể nghĩ, nàng bại thê thảm cỡ nào.

Chứng kiến Thiên Mộng Ngữ mang theo người Thanh Vân các ly khai, không ít người thần sắc ảm đạm, cũng nhao nhao buông tha cho trận phân tranh này.

Tham gia Tiên Trì thí luyện, chủ yếu là vì Tiên Trì, thứ hai là vì lịch lãm rèn luyện, nhưng giữ được tánh mạng vĩnh viễn là trọng yếu nhất, bọn hắn không cách nào đạt được cơ hội tắm rửa Tiên Trì, tuy nói có chút tiếc nuối, nhưng kinh nghiệm lần này, cũng cho bọn hắn được ích lợi không nhỏ, về sau tất nhiên càng thêm cố gắng tu hành, tương lai tranh thủ cùng những nhân vật chói mắt này ganh đua cao thấp.

Vương Tiêu, Âu Dương Cuồng Sinh, Mộ Bạch Phi, còn có gia hỏa không biết tên kia, những người này, xem như bị người nhớ kỹ, tương lai có lẽ bọn hắn sẽ ở trong lịch sử của Đại Hạ hoàng triều lưu lại dấu son chói lọi.

Tuy người đi vào trong gió lốc kia không cam lòng, nhưng vẫn cảm giác mình đi không qua, vì vậy không có tiếp tục xâm nhập, mà lựa chọn lui về phía sau, nhưng lúc hắn sắp đi ra, tinh thần nguyên lực tiêu hao không còn, thân thể bị xé nát, chết ở trong phong bạo, để cho không ít người cảm khái.

Không có Tinh Thần quả, chỉ sợ người ở chỗ này không ai có nắm chắc trực tiếp đi qua.

Chỉ thấy ánh mắt Vương Tiêu nhìn lướt qua chung quanh, cơ hồ không còn nhiều người rồi, hôm nay còn lại, chính là đám người Thiên Yêu Tông, Thú Vương điện, Huyền Âm điện, Âu Dương Cuồng Sinh đã khai chiến.

Thực lực của Âu Dương Cuồng Sinh xác thực lợi hại, hắn dùng sức một mình chống lại Sư Khôi cùng với Yêu Sinh điên cuồng công kích, nhưng không kém chút nào, mặc kệ ngươi mưa to gió lớn, hắn lù lù bất động, công kích cuồng bạo bá đạo trước sau như một, chứng kiến bọn hắn quyết đấu, người xa xa đang trông xem thế nào ý thức được, tuy nói Âu Dương Cuồng Sinh làm người hết sức lông bông, tùy tâm sở dục, nhưng thời điểm chiến đấu vô luận là công kích hay phòng ngự, hắn đều trầm ổn như vậy, có thể thấy được hắn ở trên con đường tu hành làm gì chắc đó, thần thông công kích cũng cực kỳ vững chắc.

Ngoại trừ những người chiến đấu kia, chỉ còn lại có Tần Vấn Thiên cùng với Mạc Khuynh Thành rồi, ngay cả Mộ Bạch Phi cũng đã bỏ đi cơ hội tranh phong.

Vương Tiêu đi về phía Tần Vấn Thiên, người ở phía sau hắn cũng đi theo hắn, phảng phất như bảy người của Binh Châu thành Vương gia này, thật là đến thanh lý chiến trường, thanh lý tất cả, muốn nắm giữ toàn bộ danh ngạch ở trong tay.

Chỉ thấy Vương Tiêu phất phất tay, người phía sau hắn ngừng lại, hắn một mình đi về phía Tần Vấn Thiên, hắn vẫn cho rằng lần này thí luyện, chỉ có Âu Dương Cuồng Sinh có tư cách làm đối thủ của mình, nhưng sau khi chứng kiến Tần Vấn Thiên, hắn rất muốn thử xem, thiếu niên có thể một người chống lại đám người Mộ Bạch Phi, thực lực sẽ mạnh bao nhiêu.

- Ta đi đối phó nàng.

Một người ở sau lưng Vương Tiêu nhìn Mạc Khuynh Thành nói, bọn hắn minh bạch ý tứ của Vương Tiêu, nhưng không thể để cho Mạc Khuynh Thành ảnh hưởng Vương Tiêu cùng Tần Vấn Thiên chiến đấu.

Nói xong, người nọ đi về phía Mạc Khuynh Thành, người này, đúng là người vừa rồi đánh lén Tần Vấn Thiên một búa.

Bước chân của Vương Tiêu nhanh hơn, ẩn ẩn có xu thế chạy tới, cát vàng cuồn cuộn, một cỗ sát ý đáng sợ tách ra, chân của Tần Vấn Thiên hơi xoay chuyển, sau đó thân thể hắn cũng lao về phía Vương Tiêu, trên thân hai người, đều thiêu đốt lên chiến ý cuồng ngạo, bất đồng chính là khí chất của bọn hắn, Vương Tiêu là loại lạnh mà sắc bén, như Thần binh lợi khí, Tần Vấn Thiên thì yêu dị, như yêu vương không ai bì nổi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.