Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần : Nữ Nhân Nguy Hiểm

Chương 350: Chương 350: Là nàng yêu hắn sao? (12)




Triêu Ca và Dạ Huyền liên tục điều khiển ngự kiếm phi hành đã ba ngày, nên vừa nhìn thấy dòng suối nhỏ, hoàn cảnh cực tốt thì dứt khoát dừng lại nghỉ ngơi.

Lâm Hồi Âm và Liễu Nhiễu vừa hạ xuống đất thì trực tiếp dựa vào thân cây, ngồi trên bãi cỏ mệt mỏi đến nỗi một câu cũng không muốn nói.

Triêu Ca lấy thức ăn Tường Vi chuẩn bị ra chia cho Hồi Âm và Liễu Nhiễu.

Dạ Huyền lấy bình nước đến bên dòng suối lấy một ít sau đó trở về đưa cho Lâm Hồi Âm đang ăn.

Lâm Hồi Âm nhai đồ ăn trong miệng, cũng hàm hồ không thèm nói một tiếng cảm ơn, nhận lấy bình nước trong tay Dạ Huyền ừng ực tu hai nghỉn, sau đó nuốt hết thức ăn vào bụng mới trả lại bình nước cho hắn. Lúc này mới nói: “Cảm ơn.” Sau đó nhìn một ít thức ăn còn lại trên tay mình đưa cho Dạ Huyền: “CÓ muốn ăn không?”

Dạ Huyền không đưa tay ra nhận chỉ là gật đầu sau đó ngồi xuống bên cạnh Lâm Hồi Âm há miệng.

Lâm Hồi Âm rất tự nhiên lấy một ít thức ăn nhét vào miệng Dạ Huyền, sau đó lại vạch ra một miếng thả vào miệng mình.

Dạ Huyền thích được Lâm Hồi Âm đút thức ăn như vậy, mà Lâm Hồi Âm cũng không cảm thấy như thế không có gì không ổn, vậy nên hai người cứ thế ngươi một miếng ta một miếng.

Nhưng Triêu Ca ở cách đó không xa, nhìn thấy một màn này bỗng dưng thấy chua xót. Thật ra suốt chặng đường này, Dạ Huyền và Hồi Âm vô tình hay cố ý thân mật đã rất nhiều lần.

Lúc ban đầu hắn còn có thể không đặt chuyện này vào mắt nhưng nhiều làn xảy ra hắn cũng không duy trì được bình tĩnh nữa. Cho đến bây giờ thấy Dạ Huyền và Hồi Âm thân mật ăn chung như vậy thì hắn không chịu nổi nữa mà đứng dậy bước về phía dòng sông.

Bên dòng suối sương mù bay lất phất, hắn chọn một tảng đá sạch nằm lên. Rõ ràng mấy hôm nay rất mệt mỏi nhưng dù thế nào hắn cũng không ngủ được, nhắm mắt lại trong đầu toàn hiện ra hình ảnh ở chung của hai người kia.

Trong đầu hắn thầm nghĩ, mình rốt cuộc là sao vậy, rõ ràng người hắn yêu là Thanh Âm, nàng chỉ là Thanh Âm chuyển thế nhưng tại sao bây giờ thấy Lâm Hồi Âm ở chung một chỗ với người đàn ông khác hắn lại thấy nhức mắt như vậy.

Liễu Nhiễu thích Triêu Ca, từ sau khi nàng được hắn cứu luôn thường xuyên lặng lẽ chú ý đến hắn, nên biểu tình của Triêu Ca dù chỉ thay đổi một ít cũng để nàng biết được con tim hắn đang vui buồn hay tức giận.

Nàng nghiêng đầu nhìn Lâm Hồi Âm và Dạ huyền bên cạnh, rũ mắt suy nghĩ một chút cuối cùng cũng bước đến bên dòng suối, ngồi cạnh Triêu Ca.

Triêu Ca mở mắt nghiêng đầu nhìn Liễu Nhiễu một cái rồi nhắm nghiền mắt lại, nửa câu cũng không nói.

Liễu Nhiễu không biết nên nói gì nên dứt khoát nằm xuống, yên lặng nằm cạnh Triêu Ca.

Yêu cầu của nàng không nhiều, nàng cũng không muốn hắn khổ cũng không muốn mình trở thành gánh nặng của hắn, chỉ cần lúc hắn buồn nàng được ở bên cạnh yên tĩnh phụng bồi hắn là đủ.

..........

Lâm Hồi Âm thực sự rất mệt, sau khi ăn xong thì dựa vào cây ngủ đi.

Thân cây hơi cứng, nàng ngủ không được ngon thỉnh thoảng lại nghiêng đầu một cái.

Dạ Huyền đưa tay ra đỡ lấy nàng, sau đó dựa lưng vào thân cây để nàng nằm trong ngực mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.