Thái Tử Vô Sỉ

Chương 32: Chương 32




Hôm nay là ngày đại tiểu thư Trầm gia được làm lễ cập kê, Trầm Lạc dậy từ rất sớm, nàng mặc áo quần màu hồng mà mẫu thân tự tay may cho nàng.

“Đại tiểu thư, quần áo này người mặc thật đẹp.” Tỳ nữ thân cận Đào Đào của Trầm Lạc nói. Đại tiểu thư tuy không phải là đại mỹ nhân, nhưng quanh thân đều lộ ra tư chất thanh nhã. Hơn nữa lại được Thái tử đương triều nhìn trúng, rất nhanh sẽ trở thành Thái tử phi.

Trầm Lạc nâng váy đứng trước gương trang điểm nhìn trái nhìn phải, sau đó gật đầu hài lòng một cái. Giờ phút này, cửa phòng cạch một tiếng bị mở ra. Trầm Vân vui vẻ đi vào, kéo tay Đường tỷ hướng ra bên ngoài. “Đường tỷ, mau mau tới phòng khách thôi. Vì tỷ được Tiểu Di Phu làm kê lễ cho, bà ấy thức dậy sớm hơn tỷ, mọi người đang ở trong phòng khách chờ chánh chủ là tỷ đấy.”

Lúc này, trên mặt Trầm Lạc nở nụ cười mong đợi. Nàng biết chuyện kê lễ, cũng biết kê lễ có ý nghĩa thế nào. Nhưng chỉ là không khống chế được vui sướng, được làm kê lễ đối với mỗi cô nương mà nói là cực kỳ quan trọng, cô nương đó sẽ trưởng thành bước vào đời. Trầm Vân ở bên cạnh cũng vậy, nếu được làm kê lễ, sẽ không ai nói nàng là trẻ con nữa, nàng có thể thêm lớn mật thưởng thức nam tử tuấn mỹ.

“Tới rồi, tới rồi, đại tiểu thư đã tới.” Tên nô tài đứng trước cửa phòng khách thấy bóng dáng đại tiểu thư thì vội vàng ngẩng mặt lên lớn giọng hô. Trầm Lạc bước vào phòng khách trong tiếng hoan hô, ngồi ở vị trí đầu chính là Tiểu Di Phu Tôn Thị, Tôn Thị là lão nhân trường thọ nổi danh ở huyện Vân Hà, được bà nhận lời làm kê lễ cho Trầm Lạc đúng là quá tốt. Tôn Thị đứng một bên, Trầm gia gia chủ Trầm Lương cùng chủ mẫu đương gia của Trầm gia là Bạch Ngữ Yên chia ra đứng hai bên.

Trầm Lạc hướng về phía Tôn Thị, dịu dàng nói: “Tôn bà bà cát tường.” Ngồi ở vị trí đầu Tôn Thị hướng về phía Trầm Lạc cười hiền lành một tiếng: “Lạc nha đầu, đứng dậy đi. Bây giờ chúng ta bắt đầu làm kê lễ, Ngữ Yên, đã chuẩn bị tốt chưa?” Bạch Ngữ Yên đứng ở một bên gật đầu một cái, trên mặt nở nụ cười: “Đã chuẩn bị xong, chờ Lạc nhi rửa mặt thôi.”

Sau đó, nha hoàn bê chậu gỗ bước vào, trên chậu gỗ để một cái khăn tay. Tôn Thị ngoắc gọi Trầm Lạc đến, Trầm Lạc bước đến trước Tôn bà bà, sau đó cúi người quỳ xuống, hai đầu gối chạm đất. Tiếng nước chảy rào rào vang lên, Tôn Thị thấm ướt khăn tay sau đó vắt khô rồi nhẹ nhàng lau mặt Trầm Lạc. Sau khi lau xong, Tôn Thị đem khăn mùi soa xếp ngay ngắn, Trầm Lương đứng phía bên tay trái nhận lấy, rồi đặt dọc theo phía trên cạnh bên chậu nước đưa cho nha hoàn mang đi.

Trầm Lương nhìn dáng vẻ khuê nữ được làm kê lễ, suy nghĩ không ngừng, thấy giống như Bạch Ngữ Yên lúc tuổi còn trẻ. Cuộc sống này đúng là trôi qua quá nhanh, khóe miệng Trầm Lương nở nụ cười ấm áp, ánh mắt dịu dàng nhìn kiều thê bên người. Bạch Ngữ Yên tất nhiên cảm nhận được ánh mắt của phu quân, ngẩng đầu lên hướng về phía phu quân cười ấm áp. Toàn bộ nô tài trong thính đường Trầm Trạch đều nhìn thấy, trong lòng không khỏi cảm thán. Tình nghĩa của lão gia và phu nhân đúng là đánh bại năm tháng, Thái tử đối với đại tiểu thư cũng giống như lão gia đối với phu nhân.

Tôn Thị sờ xuống bên trái đỉnh đầu Trầm Lạc, vừa vuốt vừa nói: “Tìm được phu quân, giúp chồng dạy con, hiền lương thục đức.” Sau khi dứt lời, tay Tôn Thị dừng lại trên đỉnh đầu Trầm Lạc, thật lâu không có động tĩnh. Trầm Lạc biết, đây là nghi thức tĩnh quỳ trong kê lễ, là suy tính kiên nhẫn của cô gái. Nếu cô gái không có kiên nhẫn, về sau ở phương diện trị gia nhất định sẽ phạm sai lầm.

Thời gian trôi qua, tiếng Tôn Thị vang lên: “Bạch Ngữ Yên, ngày hôm nay Lạc nha đầu buộc tóc còn là... ?” Tôn Thị nói cực kỳ uyển chuyển hàm súc, nếu được làm kê lễ mà cô nương đã gả cho người ta, thì tại thời điểm kê lễ sẽ phải dùng trâm Đào Mộc buộc tóc. Nếu chưa gả, người ta chỉ cần đem trâm Đào Mộc gỡ ba sợi tóc là đủ. Ý của Tôn Thị rất rõ ràng, Lạc nha đầu có gả cho người ta không?

Trầm Lạc tất nhiên biết suy nghĩ của Tôn bà bà, nhưng thời điểm cô gái đang trong làm kê lễ không thể nói chuyện, đây là quy định. Vì vậy, chuyện lớn này tự nhiên rơi xuống trên vai mẫu thân .

“Tôn đại nương, không cần gỡ buộc tóc, vuốt ba cái là được.” Bạch Ngữ Yên lại gần nói nhỏ bên tai Tôn Thị. Tôn Thị vừa nghe, nhíu mày, trên mặt lộ ra nụ cười, ngay sau đó nếp nhăn cũng chen chúc hiện lên: “Nghiêng Thương sau khi về nhà không có nói với ta, Lạc nha đầu chưa kịp kê lễ đã được người ta coi trọng, thật không tệ.”

“Tôn đại nương, đây là trâm Đào Mộc.” Bạch Ngữ Yên lấy từ ống tay áo ra trâm Đào Mộc đưa lên. Tôn Thị luôn miệng nói được được sau đó cầm lên. Tôn Thị đang muốn dùng trâm Đào Mộc này gỡ phát cho Trầm Lạc thì tiếng huyên náo ở cửa chính truyền đến. Bạch Ngữ Yên nhíu mày, ngày hôm nay Lạc nhi được làm kê lễ, người nào dám ở bên ngoài làm ồn? Tôn Thị cũng nhíu mày, giờ đang là giờ phút mấu chốt của kê lễ, sao bên ngoài lại náo loạn lên? Còn Trầm Lương thì rất bình tĩnh tự nhiên, nhấc chân đi đến cửa chính của phòng khách.

Trầm Trạch thấy gã nô bọc thở hồng hộc chạy vội tới cửa phòng khách khom người nói: “Lão gia, phu nhân, Huyện lệnh đại nhân đến.”

Quỳ trên mặt đất, Trầm Lạc có chút nghi ngờ ngay sau đó hiểu ra, có phải là chỉ ý tú nữ được truyền xuống? Huyện lệnh đại nhân tới để truyền chỉ sao? Bạch Ngữ Yên nghi ngờ sau đó cũng ngộ ra, hướng về phía Tôn Thị cười cười: “Tôn đại nương, dừng việc kê lễ lại thôi. Lạc nhi, cùng chúng ta ra ngoài.”

Ngồi trên ghế, Tôn Thị gật đầu một cái, sau đó kéo tay Trầm Lạc đứng lên. Kết quả là, Bạch Ngữ Yên đỡ lấy Tôn Thị, Trầm Lạc cùng Trầm Vân đi phía sau, cùng nhau đi tới trước phòng lớn. Trầm Trạch cùng cả đám sai vặt, nha hoàn rối rít đứng ở bên.

Huyện lệnh Huyện Vân Hà nở nụ cười đầy mặt, thấy Trầm gia gia cùng Trầm Lương lập tức nâng tay. “Trầm lão gia không cần đa lễ, lần này ta đến đây, trước là muốn tới báo tin mừng. Tên của khuê nữ nhà ông ở trong danh sách tú nữ, trong cung vừa mới hạ chỉ. Trầm gia thật sự là có phúc khí tốt nha, nói không chừng còn có thể là Thái tử phi trong cung rồi trở thành Hoàng hậu, Trầm gia lập tức sẽ thành hoàng thân quốc thích. Đến lúc đó, huyện Vân Hà cũng sẽ được hưởng phúc.”

Huyện lệnh Huyện Vân Hà càng ngày càng chu đáo, mới trước đó ngày nào cũng tìm đến cửa hàng Trầm gia kiểm tra, ngày hôm nay vừa cúi người vừa cúi đầu. Bạch Ngữ Yên thấy sắc mặt huyện lệnh huyện Vân Hà như vậy thì uất ức trong lòng cuối cùng cũng giảm, nhưng nghĩ lại, miệng này vừa mở ra là Thái tử này Thái tử nọ. Khuê nữ của mình cứ như vậy phải vào cung rồi, trong lòng lại lo lắng. Lần này vào cung không biết một năm có thể gặp mặt không, từ trước tới giờ khuê nữ chưa từng rời khỏi mình trong thời gian dài như thế.

Trầm Lạc phát hiện mẫu thân khác thường, vươn tay vỗ nhẹ vai mẫu thân một cái.

“Huyện lệnh đại nhân nói vậy là không đúng rồi, ý của Hoàng thượng và Thái tử không phải chúng ta có thể đoán được. Lời này không thể để người khác nghe, Lạc nhi vào cung sẽ gặp phiền toái.”

Huyện lệnh đại nhân vừa nghe nhất thời lúng túng, đến lúc cuối chỉ đành gượng cười: “Trầm lão gia nói phải, ý của Hoàng thượng và Thái tử không phải chúng ta có thể đoán.”

“Con xem dáng vẻ nghiêm túc của phụ thân con kìa.” Bạch Ngữ Yên bị lời nói nhất thời của phu quân làm cho tức cười, vội quay đầu sang nói nhỏ với khuê nữ. Khóe môi Trầm Lạc nở nụ cười: “Phụ thân đang đùa với huyện lệnh đại nhân ấy mà”. Trầm Vân lúc này cũng lại gần, nhỏ giọng: “Đường tỷ sau này nhất định sẽ là Thái tử phi, về sau có thể thành Hoàng hậu. Đến lúc đó, huyện lệnh lại càng thêm lời nịnh hót rồi, tỷ xem miệng ông ta kìa.”

“Mã đại thúc, đến phòng chi thu lấy chút bạc. Huyện lệnh đại nhân, hôm nay khuê nữ nhà ta kê lễ, nên không thể chiêu đãi ngài.”

Huyện lệnh vội khoát tay: “Ta chỉ đến báo tin vui, sao dám làm phiền Trầm lão gia chiêu đãi.” Sau đó, huyện lệnh lại tán dương Trầm Lạc rồi hí hửng cầm một túi bạc hí ra về.

Huyện lệnh huyện Vân Hà vừa đi, Tôn Thị nghi ngờ hỏi: “Lạc nha đầu không phải đã gả cho người ta sao, sao giờ lại biến thành tú nữ rồi?”

Trầm Vân cười cười, hai tay nắm tay Tôn Thị, vui vẻ nói: “Tôn bà bà, Đường tỷ nhà ta được gả cho người trong cung.”

“Người trong cung?” Tôn Thị ngước mắt nhìn về phía Trầm Lạc.

Đúng lúc này, tiếng vó ngựa truyền vào. Trầm Lạc nhón chân nhìn ra cửa, là một thị vệ mặc trang phục màu đen, sãi bước xuống ngựa. Trầm Lương thấy thế, lập tức cất bước đi đến cửa chính.

“Đường tỷ, không phải là người trong cung chứ? Chẳng lẽ Thái tử lại đến!” Trầm Vân trợn tròn mắt, âm thanh không khỏi càng lúc càng lớn. Tôn Thị cuối cùng cũng đã hiểu, thì ra Lạc nha đầu được gả cho Thái tử.

“Vân Vân, làm sao biết? Hắn là Thái tử đương triều, phải giúp Hoàng thượng xử lý chánh sự, sao có thể tự tiện rời khỏi cung?” Trầm Lạc vừa lắc đầu vừa nói.

Trầm Vân bĩu môi: “Cũng không hẳn, Đường tỷ, tỷ còn không rõ tính tình của Thái tử sao? Bọn họ đang tiến vào kìa.”

Mấy người thị vệ mặc trang phục màu đen đi theo Trầm Lương tiến vào trong sảnh trước sân nhà, người dẫn đầu đám thị vệ mở bức họa nhìn về phía Trầm Lạc, sau đó đem bức họa giao lại cho một tên thị vệ đứng kế bên, đi về phía Trầm Lạc.

Đến trước mặt Trầm Lạc, tên thị vệ quỳ xuống hành lễ, trên tay dâng lên một cây trâm Đào Mộc bình thường, hình dáng bên ngoài gồ ghề: “Trầm cô nương, tối qua Điện hạ truyền lệnh xuống, sai thuộc hạ cấp tốc mang cây trâm Đào Mộc này tới đây.”

Trầm Lạc nhìn phụ thân cùng mẫu thân một chút, rồi đưa tay nhận lấy. Cây trâm Đào Mộc này bên ngoài nhìn gồ ghề, xấu xí, nhìn sơ qua là biết do người có tay nghề bình thường làm ra. Sờ ở trong tay cũng cảm thấy khó chịu.

Tên thị vệ đứng lại, hướng về phía Trầm gia gia cùng Trầm gia mẫu hành lễ: “Trầm lão gia, Trầm lão phu nhân, thứ lỗi về sự quấy rầy này, thuộc hạ xin cáo lui.”

Được Trầm lão gia gật đầu, mấy tên thị vệ vội vã rời đi.

Trầm Lạc cúi đầu nhìn kỹ cây trâm Đào Mộc trong tay, phát hiện không giống như được làm ở đây. Phía trên còn khắc tên nàng, Trầm Lạc. Mắt Trầm Vân tự nhiên cũng sáng rỡ, sau đó nhảy cẫng lên: “Cây trâm Đào Mộc này không phải do Điện hạ tự khắc đó chứ?” Bạch Ngữ Yên cũng cúi đầu nhìn kỹ cây trâm trong tay Trầm Lạc, thấy phía trên có khắc tên khuê nữ của mình, khẽ cười: “Tâm tư Thái tử rất tinh tế.” Dứt lời, Bạch Ngữ Yên quay sang nói với Tôn Thị: “Tôn đại nương, dùng cây trâm Đào Mộc này gỡ phát cho Lạc nhi nhé.”

Tôn Thị nhìn cây trâm trong tay Trầm Lạc, gật đầu: “Dùng cây trâm Đào Mộc này tự tay làm gỡ phát không thể tốt hơn.”

Kết quả là dùng cây trâm Đào Mộc do tự tay Vũ Văn Thượng khắc. Việc làm kê lễ cho cô gái là cực kỳ quan trọng, mà quan trọng nhất lại là cây trâm Đào Mộc kia. Cuối cùng Bạch Ngữ Yên cũng nhẹ lòng, mặc dù Thái tử có chút vô sỉ, có chút không đúng với khuê nữ, nhưng bà cũng không phản đối. Trầm Vân cũng vì Đường tỷ mà vui mừng, nhưng đối với Trầm Vân mà nói khiến cho Đường tỷ lật người áp đảo Thái tử vô sỉ càng làm cho nàng hăng hái hơn. Từ hôm làm kê lễ cho đến tận đêm trước khi vào cung, gần như mỗi đêm trời tối Trầm Vân đều đến phòng của Đường tỷ truyền thụ một số chiêu thức đặc biệt, mới đầu, Trầm Lạc vừa nghe là đỏ mặt từ chối, về sau càng nghe lại càng chăm chú.

Dần dần ngày vào cung càng ngày càng gần, vùng ngoại ô huyện Vân Hà rất nhiều người bận rộn cũng kéo đến vào tiết thanh minh. Hội hoa xuân của huyện Lăng Nguyệt cũng được nhắc đến trong chương trình trong ngày. Trầm Vân đã đến đó, chỉ là chuyến đi này phải đi rất lâu, lúc biết Trầm Vân đến đó, cũng là khi Trầm Lạc đã ở Huệ Minh cung được một thời gian dài.

“Lạc, ngày mai con sẽ phải vào kinh thành rồi. Huyện Vân Hà cũng chỉ có một mình con là được chọn làm tú nữ, nhưng thật ra ngoại ô huyện Vân Hà còn một người nữa được chọn, tuổi cũng xấp xỉ với con, chỉ là trúng cử cung nữ. Gia thế người nọ trước kia có kết giao với Bạch gia, sau đó Bạch gia xuống dốc, nhà người đó cũng xuống theo. Trước kia, vốn dĩ có giao hảo rất tốt với Bạch gia, khuê nữ nhà này gọi là Tân Tử, Lạc nhi, nếu có thể con hãy để ý trông nom giúp đỡ một chút nhé.”

Cách đây không lâu, Bạch Ngữ yên nhận được một phong thơ, là mẫu thân của Tân Gia người có giao tình với bà . Suy đi nghĩ lại, cuối cùng Bạch Ngữ Yên nói điều này với Lạc nhi.

“Mẫu thân, con nhớ kỹ rồi, Tân Tử. Nhưng mà trong hoàng cung, phân phối cung nữ đều do chỉ ý của cấp trên. Nếu Vũ Văn Thượng chăm sóc con khắp nơi, bị người có tâm nhìn thấy sẽ không tốt.” Trong khoảng thời gian này Trầm Lạc đi theo phụ thân học được không ít, tâm cũng tinh tế hơn.

“Lạc nhi, con sẽ phải rời xa mẫu thân. Nếu có thể truyền tin ra ngoài, cách một thời gian con hãy viết thư về cho mẫu thân. Con ở trong cung, tuy là có Thái tử chăm sóc nhưng mọi việc đều phải cẩn thận. Mẫu thân vẫn nói câu nói kia, nhất định không được thua thiệt với người ta.”

Trầm Lạc ngẩng mặt lên cười tươi nói: “Con hiểu rõ.”

“Lạc nhi, hộp gấm kia để lại trong nhà, ba món đồ trang sức mang vào trong cung sẽ khó coi. Chỉ là, cây trâm Đào Mộc này tốt hơn là nên mang theo bên người, không lo người khác nhìn.” Bạch Ngữ Yên vuốt tóc Trầm Lạc nói, Trầm Lạc khẽ gật đầu, hai mẫu thân con ở cùng nhau cả đêm thật là ấm áp.

Đông cung

“Điện hạ, Lưu ma ma bên kia truyền tin tới. Tất cả đều nghe theo Điện hạ phân phó.”

Vũ Văn Thượng gật đầu một cái, tay nhè nhẹ thủ sẵn dưới bàn: “Tốt.”

Chờ Tiểu Phúc Tử rời thư phòng, Vũ Văn Thượng mở ngăn kéo bàn đọc sách, lấy ra một một cuộn giấy, sau đó kéo ra. Nhất thời, một vị cô nương cười nói tự nhiên tựa người trên cây khô nghỉ ngơi đập vào mắt, Vũ Văn Thượng đưa tay vuốt ve thân người cô gái, ánh nến chiếu lên khuôn mặt tươi cười tuấn mỹ của Vũ Văn Thượng giống như tiên nhân.

Tiểu Phúc Tử đi ra ngoài quay đầu lại liếc nhìn ánh nến trong thư phòng, thở dài, lâu như vậy không gặp Trầm cô nương, Điện hạ lại không thể tùy ý xuất cung. Chỉ có thể nhìn tranh vẽ giải trừ tương tư. Thật may là, Trầm cô nương sắp vào cung rồi, Điện hạ ngài ngàn vạn phải.. “nhẫn”. Tiểu Phúc Tử ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm lóe sáng ánh sao, không bao lâu nữa, trong hoàng cung nhất định sẽ náo nhiệt cho coi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.