Thâm Tình Tựa Như Cạn

Chương 6: Chương 6: Trở lại chốn cũ




Editor: Michellevn

Beta: B.Cat

Trận mưa đêm qua, khiến cả thành phố đều mát mẻ không ít.

Bởi vì là cuối tuần, mặc dù có hơi muộn, nhưng quán ăn sáng ở cổng tiểu khu vẫn khá đông người. Khẩu vị thức ăn sáng của quán nhà này không tệ lắm, chỉ có điều hai năm nay Giang Mạn công việc quá bận rộn, cuối tuần lại lười dậy sớm ra cửa, đã lâu rồi không ngồi bên lề đường chậm rãi tận hưởng loại mùi vị khói lửa nhân gian này.

cô tìm một chỗ trống ngồi xuống, gọi một chén tàu hũ, hai cái bánh nướng. Tàu hũ vị mặn, rắc tôm lên, cải bẹ, chao, hành băm, thêm một thìa sa tế, nhìn có vẻ đơn giản, thế nhưng mùi vị lại tươi ngon không nói rõ được, kèm với bánh nướng ngọt phủ bên ngoài lớp mè(vừng) mỏng. Cơn gió sớm mai nhè nhẹ thổi qua, tiệc lớn tại Đào Nguyên Cư tối qua, cũng không hơn cái này là mấy.

Giang Mạn ăn chưa được mấy miếng, đối diện bàn nhỏ có một người ngồi xuống. không cần nhìn lên, đã có một cảm giác quen thuộc.

cô ngẩng đầu, quả nhiên là Trình Khiên Bắc.

Người này đã tắm qua, mặc một bộ quần áo thoải mái. Cả người đều lộ ra hương vị nhẹ nhàng khoan khoái, so với cách ăn mặc trang trọng, nom lại trẻ trung rất nhiều. Chỉ là trên người vẫn mang theo khí chất ngạo mạn, người này cùng với quán xá khói lửa ven đường dù sao vẫn có hơi không thích hợp.

anh nhìn bữa sáng của Giang Mạn, vẫy tay với ông chủ quán: “một chén tàu hũ, hai cái bánh nướng.”

“Có liền!”

Giang Mạn cười tủm tỉm nhìn anh, chế nhạo nói: “Đến chỗ này ăn sáng, hình như có chút không phù hợp với thân phận và phong cách của Trình tổng đó nha!”

Trình Khiên Bắc nhướn nhướn mày không nói gì, chờ ông chủ đặt bữa sáng lên bàn, anh cầm lấy cái thìa dùng một lần nhẹ nhàng khuấy khuấy tàu hũ, mới ung dung mở miệng: “Hồi nhỏ nhà tôi cũng mở quán ăn sáng, không khác nơi này lắm.”

Giang Mạn hơi sửng sốt, cô chỉ biết sơ sơ thân thế của anh, cũng không biết chi tiết. Trước nay anh cũng chưa tự mình đề cập trước mặt cô, đột nhiên bây giờ nghe anh nói tới, không khỏi có chút bất ngờ.

Trình Khiên Bắc nhướng mắt nhìn cô, cười nói: “Sao hả? Kinh ngạc lắm sao?”

Giang Mạn nhún nhún vai, từ chối cho ý kiến.

Trình Khiên Bắc khẽ cười, cúi xuống nếm một miếng tàu hũ, rồi nói: “Mùi vị này vẫn kém hơn một chút so với tay nghề của mẹ tôi.”

Bởi vì chuyện thân thế, Giang Mạn vẫn luôn cảm thấy đối với anh, từ mẹ này chắc là câu chuyện giấu kín. Cho tới bây giờ trước mặt cô anh vẫn chưa từng nhắc tới, cô đương nhiên cũng không thể tò mò đi hỏi. Dù sao quan hệ của hai người cũng không thích hợp tìm hiểu riêng tư của nhau.

Giang Mạn lẳng lặng nhìn anh, nhận ra gương mặt anh mang theo chút ý cười ấm áp hiếm thấy, như thể đó chỉ là một điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, còn lẫn lộn mơ hồ khi hoài niệm về quá khứ tươi đẹp.

Xem ra cũng không giống như trong tưởng tượng của cô về cái gì mà bí mật danh môn không thể nói.

cô cười cười, dùng từ ngữ an toàn nói: “Vậy chắc chắn dì là người phụ nữ rất khéo léo.”

Trình Khiên Bắc gật đầu: “Dĩ nhiên.” nói rồi lại nhìn cô, như là thuận miệng nói ra, “Tiếc là bà ấy ra đi quá sớm, không thì tôi có thể đưa em đi nếm thử tay nghề của bà ấy, nhất định đều phải ngon hơn so với tất cả các đầu bếp nhà hàng danh tiếng.”

Giang Mạn khẽ cười: “Vậy thì rất lấy làm tiếc.”

cô vẫn luôn cho rằng người này là một cỗ máy kiếm tiền chỉ mưu cầu lợi lộc, vì lợi ích cả ông nội cũng tính kế, không ngờ vẫn còn một mặt ôn nhu như vậy. Xem ra đó thực sự là một người mẹ tốt.

Một bữa ăn cả người đều dễ chịu, loại quán nhỏ lề đường này, Giang Mạn vừa không phải lo lắng bị ai nhìn thấy cô đang ở cùng chỗ với Trình Khiên Bắc, lại càng không phải sợ quan hệ bí mật kia của hai người bị người ta biết được.

Lúc này hai người họ và thực khách bên cạnh không có gì khác biệt, chỉ là một đôi nam nữ đến ăn sáng bình thường mà thôi.

cô ăn xong trước, cầm điện thoại di động thanh toán tiền, đang muốn nói tiếng tạm biệt với Trình Khiên Bắc hẵng còn ngồi tại bàn, bỗng dưng nhìn thấy tin tức nhảy ra trong điện thoại di động. Mở ra đọc, tiêu đề phía trên khiến miệng cô cong lên, cười đưa điện thoại đặt ở trước mặt anh, nhỏ giọng nói: “Trình tổng giờ ngày càng nổi tiếng rồi, cũng lên hot search rồi này!”

Trình Khiên Bắc đưa mắt quét xuống màn hình điện thoại của cô, là một tin sốt dẻo --------- Con gái ông trùm nước giải khát có tình mới, dùng bữa tối cùng người đàn ông anh tuấn thần bí.

cô con gái của ông trùm nước giải khát này tên Du Hoan, là một danh viện(*) phú nhị đại kênh kiệu, tần xuất lên hot search còn nhiều hơn minh tinh. Tin này xuất hiện không bao lâu, thì lại có kẻ nhiều chuyện đào ra người đàn ông bí mật chính là nhà sáng lập quỹ số 7 Trình Khiên Bắc.

Vì thế Trình Khiên Bắc với tư cách “tình mới” của Du Hoan hôm nay đã lên hot search.

(*)Danh viện thường được chỉ các thiên kim tiểu thư trong giới thượng lưu, con nhà danh giá, gia thế hiển hách ( nguồn: Tàng Thư Viện)

Thế nhưng, có lẽ không ai ngờ được, vị cao phú soái hiện giờ trên hot search lúc này lại đang ngồi quán lề đường ăn sáng.

(*) Cao phú soái: Cao ráo, giàu có, đẹp trai

Trình Khiên Bắc không xem nữa, chậm rãi ăn nốt miếng bánh nướng cuối cùng, rồi lại nhìn vẻ mặt đang xem kịch vui của Giang Mạn, khẽ cười, thờ ơ nói: “Giới truyền thông còn rất biết dựng chuyện tưởng tượng. Nếu như em để ý, tôi kêu người ta hủy bỏ.”

Giang Mạn ngẩn người, hơi buồn cười nói: “Tôi để ý gì chứ? Đừng nói tôi biết anh xác định không có quan hệ với vị thiên kim này, cho dù có, cũng không liên quan đến tôi. anh chỉ cần nói tôi một tiếng, chúng ta gặp gỡ vui vẻ, chia tay yên bình là được.”

Mặc dù cô không quá quen thuộc với cuộc sống của anh, nhưng về mặt sinh hoạt cá nhân này có lẽ hiểu rất rõ. Đơn giản hơn cô tưởng tượng. nói theo cách riêng của anh, bận rộn đến cả thời gian giao hợp còn không có, lấy đâu ra hơi sức đi quan hệ nam nữ bậy bạ.

Cũng chính vì vậy, cô mới yên tâm mà bắt đầu mối quan hệ không khống chế này. nói cho cùng cô không có sở thích cùng người phụ nữ khác xài đồ chung.

Trình Khiên Bắc vẻ mặt khó đoán nhìn cô, vô thức nhíu mày, không để ý lắm mà nhún nhún vai.

Giang Mạn cầm lại điện thoại di động: “Vậy đi, tự anh bận bịu rồi, tôi đã hẹn đồng nghiệp đi uống cà phê rồi. Tôi vừa huấn luyện trở về, chắc sẽ bận rộn một thời gian, đợi rảnh rỗi lại liên lạc với anh sau.”

Trình Khiên Bắc gật gật đầu, nhìn theo cô đi đến bên đường lấy xe ô tô rời đi, nghĩ nghĩ, rút điện thoại di động ra bấm một dãy số.

“Xóa hot search ngày hôm nay. Sau này hễ có loại chuyện này, cứ xử lý nhanh gọn ngay lập tức, tôi không muốn nhìn thấy tên tôi và bất luận phụ nữ hay chuyện xấu nào dính chùm với nhau.”

*

Cuối tuần ngắn ngủi loáng cái đã qua, lại đi làm, quả nhiên Giang Mạn lại nghênh đón chuỗi ngày đau khổ không thuộc về mình. Công việc tại đài truyền hình áp lực vốn đã nặng, hơn nữa bọn họ vừa một tuần ba kỳ, còn phải theo sát thời sự, mỗi ngày đảm nhiệm chọn lựa chủ đề, thu thập tư liệu, viết kịch bản, còn phải liên hệ với khách mời giao tiếp trước giờ nữa. Ngay cả thời gian để thở cũng không có.

Hầu hết người trong đài truyền hình không bấm thẻ chấm công, bề ngoài là thời gian làm việc thay đổi, nhưng trên thực tế bọn họ quanh năm suốt tháng vẫn không được mấy ngày thay đổi.

Giang Mạn cũng không cảm thấy khổ mấy, cô thích công việc này. hiện giờ vẫn là lão Vương tập chung đào tạo người kế thừa, công việc đem lại cho cô sự hài lòng và cảm giác thành tựu, làm cô không còn giống như thời thiếu nữ, tất thảy những ước ao chẳng qua là được ở cùng với người mình yêu, ngây thơ nghĩ rằng điều quan trọng nhất trên thế giới này là tình yêu.

Đây có lẽ chính là chín chắn.

Sau khi Trình Khiên Bắc xuất hiện lan truyền trong kỳ tiết mục kia, nhận được phản hồi rất tốt, tên anh và Lê Lạc, trở nên phổ biến trên internet. Nhưng đối với tất cả các loại tin đồn nhảm ở khắp mọi nơi, như Lê Lạc chỉ thiếu điều bị lột quần ra nữa thôi, thì tin tức lưu truyền trên mạng về Trình Khiên Bắc lại rất ít. Ngay cả hình ảnh trước đó bị chụp cùng với Du Hoan, cũng chỉ bị tên nhiều chuyện nào đó không cẩn thận nhắc qua, nói rằng hai người chỉ là có quan hệ hợp tác qua lại, cũng không có quan hệ cá nhân nào cả. Về phần tin tức riêng tư khác, càng cực kỳ ít, thậm chí hoàn cảnh gia đình cũng không có bị người ta bới móc ra.

Dĩ nhiên, Giang Mạn vẫn không để ý tới những điều này, chỉ thích thú lắng nghe các loại tin tức mà Chương Tiếu Tiếu tò mò sưu tầm được.

Từ lần cuối gặp Trình Khiên Bắc nháy mắt đã hơn mười ngày, hầu như cô ngày nào cũng tăng ca, thường là phải qua mười giờ mới có thể về đến nhà, ngay cả cuối tuần cũng không có may mắn tránh khỏi. Cuộc sống cứ ngả đầu liền ngủ, đừng nói có tâm tư suy nghĩ con mẹ nó yêu hay không yêu, căn bản ngay cả ham muốn giao hợp cũng không có.

Cũng may, Trình Khiên Bắc cũng giống cô, hai chữ “đúng mực” giải quyết rất tốt. cô nói lúc nào hết bận sẽ liên lạc anh, anh cũng sẽ không thình lình xuất hiện tới quấy rầy. Tất nhiên, bản thân anh cũng là một người vô cùng bận rộn, cả ngày bay khắp nơi từ nam ra bắc, còn nhiều việc hơn so với thời gian cô bận nhất.

Nhưng bất luận thế nào, loại cảm giác khoảng cách vừa đủ thế này, có lẽ cũng chính là nguyên nhân quan trọng nhất mà Giang Mạn để mối quan hệ này tiếp tục duy trì.

*

Cuối tháng trùng với dịp kỷ niệm 60 năm thành lập học viện quản lý Giang Đại, bọn họ làm tiết mục tài chính nổi tiếng, dĩ nhiên cũng được mời. Ngoại trừ đại MC Văn Hạo là vị khách quan trọng được mời phát biểu trên sân khấu, tổ tiết mục vẫn còn mấy tấm vé mời, Giang Mạn là cựu sinh viên, hiển nhiên cũng được lão Vương phái đi làm đại biểu.

Tiệc tối buổi lễ chúc mừng bắt đầu vào lúc 8 giờ tối, bởi vì trước đó mấy vị lão đại trong tổ tiết mục muốn gặp mặt lãnh đạo học viện, hiếm khi buổi chiều được kết thúc công việc sớm rồi cứ thế phóng tới Giang Đại. Có điều loại gặp mặt này là chuyện của nhóm lão đại, chẳng liên quan gì đến nhân viên công tác bình thường như Giang Mạn. Sau khi tới trường, cô lấy cớ muốn đi dạo trường xưa, tạm thời thoát khỏi đội hình.

Tất nhiên, cũng không tính là lấy cớ đơn thuần. Từ sau khi tốt nghiệp, cô vẫn chưa từng quay lại trường học, dù cho vô tình chạy xe ngang qua, cũng không dừng xe lại.

Bấm ngón tay, đã ba năm.

Kỳ thật cuộc sống đại học của cô rất vui vẻ, chỉ là tình yêu chiếm quá nhiều trọng lượng. Dù cho cái gọi là tình yêu chủ yếu cũng chỉ là vở hài kịch của chính mình, nhưng đó cũng sắc màu chủ đạo trong những năm thanh xuân của cô. Để rồi sau đó nhận lấy kết cục thất bại, cô đã không có nhiều dũng khí để mà trở về chốn cũ.

Vừa sợ phải sống lại sự ngây thơ và lố bịch của chính mình, vừa lo lắng lại một lần nữa nhận ra rằng cho đến bây giờ cảm giác thất bại chưa được loại bỏ hoàn toàn.

Thế nhưng, khiến cô có hơi bất ngờ, chính là, ba năm xa cách kể từ lúc đó, rốt cuộc khi lần nữa bước vào vườn trường quen thuộc, những cảm giác đã từng dự liệu cũng không đến như mong đợi. Hơn nữa những mảnh ghép rời rạc mà đẹp đẽ chân thực cứ ùn ùn kéo tới. Ví như giày Converse yêu thích, miến chua cay trong căn tin, đi đến sân thể dục với bạn cùng phòng ngắm nhìn các trai đẹp đổ mồ hôi...

thì ra màu sắc thanh xuân, cũng không đơn điệu giống như trong tưởng tượng của cô, không phải chỉ có đoạn tình cảm thất bại kia, còn có rất nhiều rất nhiều nhưng cái khác nữa.

Hiểu được điểm này, tâm trạng Giang Mạn bỗng dưng trở nên tốt hơn, buông lỏng cả người, lang thang vô định trên các nẻo đường trong trường, đi sát bên cạnh đều là các sinh viên tuổi trẻ phơi phới, là bộ dạng một thời của cô.

không ý thức đi đến đường ven hồ của trường, lúc này hoàng hôn buông xuống, đèn đường bên cạnh đã sáng lên nhàn nhạt. Gió nhẹ bên hồ lướt qua khuôn viên trường học, ngoài tiếng nói cười nho nhỏ của học sinh đi ngang qua, cùng âm thanh xào xạc của gió thổi qua lớp lá cây, không có bất cứ hối hả nhộn nhịp nào của dân thành thị, đem đến cho người ta một loại cảm giác thanh bình và yên tĩnh.

một hàng cây liễu được trồng dọc theo con đường nhỏ ven hồ, đã được mấy chục năm rồi, cây vừa cao vừa thô, mùa này đúng là thời điểm xanh um tươi tốt.

Giang Mạn đi một lúc, bỗng dưng như nhớ ra cái gì, giữa những cây liễu dừng lại ở một thân cây.

trên thân cây này bị học sinh khắc lên rất nhiều chữ nhỏ, phần lớn đều là các loại biểu lộ tỏ tình. Có một số còn rất mới, thấy cực kỳ rõ ràng, có một số mà thời gian đã lâu, thì ngày ngày phơi trong nắng gió, trở nên mờ mờ, tựa như thanh xuân một đi không trở lại.

Giang Mạn tới gần thân cây, ngón tay khẽ sờ lên phía trên, theo ký ức tìm lại những dòng chữ không thể thốt nên lời mà mình đã từng lưu lại ở đây.

Vốn cho rằng sắp qua bảy năm, bốn mùa thay đổi, nét chữ đó đã từ lâu biến mất không còn hình dạng, thế nhưng không nghĩ tới, trên lớp ngoài thân cây xù xì thô ráp, thế mà lại khiến cô mơ hồ tìm được một cái tên “Hành” quen thuộc. Nhưng cũng chỉ có một chữ này mà thôi.

Hành, Hứa Thận Hành.

Đây là ba chữ cô từng lưu trên thân cây này, cũng là cái tên quan trọng nhất trong tuổi thanh xuân của cô.

Chỉ là, bây giờ thấy cái tên “Hành” trơ trọi mờ mờ kia, cô mới phát giác ra đoạn tình cảm đã từng thất bại đó, thật sự đã không còn quan trọng lắm.

Người mà bản thân đã bắt đầu thích từ năm mười lăm tuổi, rốt cuộc hoàn toàn triệt để dừng lại trong tuổi thanh xuân đã trôi qua, trở thành một ký hiệu. sẽ không làm cô đau nữa, cũng sẽ không để cô yêu lần nữa.

cô rút tay lại, tựa người trên thân cây, nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lướt nhẹ qua mặt, tâm trạng đột nhiên có một sự thư giãn và niềm vui mà lâu rồi không thấy.

Trưởng thành cùng thời gian, thật sự là một điều tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.