Thần Ấn Vương Tọa

Chương 9: Chương 9: Quang Diệu Chi Thuẫn (1)






Lý Hinh hung tợn nói : "Lần trước? Các ngươi còn dám nhắc đến lần trước? Nếu không phải cha ta cùng Lâm thúc thúc tới nhanh, ta đã một kiếm đánh chết nàng."

Lâm Giai Lộ cười lạnh nói : "Nếu không phải có cha ta bảo vệ cho ngươi, lần trước ta đã đem ngươi đóng băng thành tượng rồi."

Lý Hinh khinh thường nói : "Có bản lãnh ngươi đừng dùng bất cứ trang bị ma pháp nào."

Lâm Giai Lộ khinh miệt đáp : "Có bản lãnh ngươi cũng đừng triệu hồi ra đầu độc giác thú của ngươi."

Lửa giận của Lý Hinh rất rõ ràng có vẻ không thể áp chế nổi nữa, cổ tay khẽ xoay liền nắm lấy song kiếm từ sau lưng rút ra một thanh "Đi, đi ra bên ngoài, ta hôm nay sẽ không triệu hồi Mân côi, ta xem ngươi có thể làm khó dễ được ta hay không ?"

Lâm Giai Lộ cầm ma pháp trượng đưa cho chiến sĩ cầm hộ rồi nói : "Được, ta đây cũng không dùng ma pháp trượng, cho ngươi xem tốc độ thi pháp của bổn tiểu thư."

"Hai vị tiểu thư,quan chấp chính đại nhân cùng tổng trưởng đại nhân đã nhắc nhở, nếu nhị vị còn tranh cãi nữa thì sẽ cấm túc các ngươi." Trên trán hai gã chiến sĩ mồ hôi đều đã lấm tấm tuôn ra , đứng ngăn ở giữa hai người, vẻ mặt cười khổ cùng bất đắc dĩ.

Nghe được cấm túc hai chữ, Lý Hinh cùng Lâm Giai Lộ rõ ràng đều thoáng chút kiềm hãm, một lần nữa đồng thời tức giận hừ một tiếng dường như rất ăn ý.

Lâm Giai Lộ cười lạnh nói : "Coi như ngươi gặp may."

"Ta gặp may ? Bổn cô nương đã là thất cấp kỵ sĩ,còn ai đó mới chỉ là lục cấp ma pháp sư mà. Chưa biết là ai gặp may. Không phải là không cho chúng ta đánh nhau sao? Được a! Lâm Giai Lộ ngươi có dám đánh cuộc với ta hay không ?"

Lâm Giai Lộ hừ một tiếng : "Đánh cuộc gì?"

Lý Hinh chỉ chỉ Long Hạo Thần đang đứng phía sau mình "Đây là đệ đệ của ta, ta để hắn thay ta ra tay, ngươi cũng phái một người ra. Chúng ta không tự ra tay sẽ không bị cấm túc."

Trước đó Long Hạo Thần vẫn bị thân hình Lý Hinh ngăn trở, lúc này Lý Hinh tránh ra nên Lâm Giai Lộ mới nhìn đến hắn. Lâm Giai Lộ lập tức cảm giác đôi mắt sáng ngời, khuôn mặt tinh xảo gần như hoàn mỹ của Long Hạo Thần, một đôi đạm kim sắc đồng từ trong suốt đặc biệt hiếm thấy, còn có một loại khí chất vô hình, tất cả đều khiến nàng chấn động.

Nhìn Long Hạo Thần, lại nhìn nhìn Lý Hinh, Lâm Giai Lộ hạ giọng hỏi Lý Hinh : "Cũng là nữ giả nam trang giống ngươi sao ?"

Da thịt trên mặt Long Hạo Thần nhất thời bỗng nhúc nhích, đầu đầy mồ hôi, nhíu mày đáp : "Ta là nam nhân."

Trong lòng hắn thầm nghĩ, các ngươi có thể nghĩ khác được hay không a! Vì sao cứ nhìn thấy ta đều nghĩ rằng ta là nữ nhân, không nhìn thấy ta có yết hầu sao? Có chút tri thức có được hay không a!

Lý Hinh dương dương đắc ý nói : "Thế nào? Đệ đệ của ta tuấn tú chứ. Ngươi từng gặp ai tuấn tú như vậy chưa ?"

Lâm Giai Lộ bĩu môi nói : "Thì ra ngươi còn có sở thích này, thích phi công trẻ a. Có điều, ngươi so với người ta lớn hơn nhiều lắm. Ngươi không biết sĩ diện sao?"

"Ngươi..." Lý Hinh cả giận nói : "Ngươi hãy trả lời ngươi có dám đánh cuộc hay không đi. Nói cho ngươi biết, đệ đệ của ta cũng là người của Hạo Nguyệt phân điện chúng ta, hôm nay vừa mới gia nhập."

Lâm Giai Lộ thoáng sửng sốt "Ngươi không lầm chứ. Ngươi để hắn xuất thủ? Hắn mới bao tuổi ? Mười lăm tuổi hay chưa ?"

Lý Hinh nói : "Không cần ngươi quan tâm, ngươi chỉ cần nói có dám đánh cuộc hay không. Nếu không dám hãy cút ngay đi, đừng ảnh hưởng đến tâm tỉnh cô cô ăn cơm ."

"Ngươi là cô cô của ai ? Đánh cuộc thì đánh cuộc. Không phải là một tiểu mao đầu thôi sao? Từ Thiên Không, ngươi lên." Lâm Giai Lộ chẳng biết vì sao lại luôn đối đầu cùng Lý Hinh, hai người rõ ràng đều không chịu nổi khi đối phương nói khích.

Lý Hinh nói : "Chúng ta đi ra ngoài đánh, đừng ảnh hưởng người ta buôn bán. Mà nếu là đánh cuộc, vậy nên thêm vào tiền cuộc đi."

Lâm Giai Lộ hỏi : "Ngươi muốn đánh cuộc gì?"

Lý Hinh dường như đã sớm tính trước tiền cuộc là cái gì, từ trong người lấy ra một khỏa bạch sắc tinh thạch nói : "Ta dùng khối ma tinh hạch của quang minh hệ ngũ cấp ma thú Kim Ngạn Hổ này đánh cuộc tấm Quang diệu chi thuẫn của nhà các ngươi."

Lâm Giai Lộ ánh mắt khẽ giật "Ngươi điên rồi sao ?" Nàng mơ hồ cũng cảm thấy có chút bất thường. Ma tinh hạch của Kim Ngạn Hổ tương đối hiếm có, giá trị trong ngũ cấp ma thú cũng là số một số hai. Quang diệu chi thuẫn mặc dù tốt nhưng chỉ luận giá trị thì chưa bằng được khối ma tinh này. Nàng sao có thể tự tin như vậy ?

Lý Hinh tung tung viên ma tinh trong tay, cười lạnh nói : "Ngươi nếu không dám thì hãy mau cút, nhớ kỹ sau này nhìn thấy bổn cô nương thì hãy tránh xa sang lối khác."

"Có cái gì không dám, đánh cuộc thì đánh cuộc." Lâm Giai Lộ kích động trực tiếp đáp ứng.

Long Hạo Thần đứng ở bên cạnh vẫn không hề lên tiếng, hắn mặc dù chẳng biết mâu thuẫn giữa Lý Hinh cùng Lâm Giai Lộ là cái gì, nhưng vẫn nhận ra rằng hai người mặc dù ồn ào nháo loạn, nhưng bọn họ nói chuyện vẫn đều rất có chừng mực, cũng không phải là địch nhân chân chính. Lý Hinh đối với hắn vẫn đều rất tốt, vì tỷ tỷ xuất thủ, hắn không cách nào từ chối.

Mấy người đi ra ngoài tiệm cơm, Lý Hinh kéo tay Long Hạo Thần, hạ giọng nói : "Đệ đệ, thật sự là ngại quá, còn chưa ăn cơm đã khiến ngươi phải động thủ. Có điều, ngươi phải cố gắng lên a! Tỷ tỷ làm như vậy là có dụng ý, nhất định phải thắng nha."

Long Hạo Thần rõ ràng nhìn thấy trong mắt Lý Hinh toát ra vài phần giảo hoạt, bèn gật gật đầu, đáp : "Tỷ tỷ, ta sẽ cố hết sức."

Bên kia, Lâm Giai Lộ cũng đang cổ vũ người mình : "Từ Thiên Không, tiểu mao đầu kia phỏng chừng có chút tài lẻ, có điều, ngươi nhất định phải thắng. Thắng trận này trở về ta sẽ cho ngươi một thanh kiếm tốt. Có điều ngươi phải nhớ kỹ đừng khiến người ta bị thương."

Từ Thiên Không bất đắc dĩ nói : "Tiểu thư, vậy chúng ta có thể thỏa thuận rằng sau khi cuộc đấu chấm dứt, bất luận thắng bại ngươi cũng sẽ không gây náo loạn cùng Hinh Nhi tiểu thư một lần nào nữa có được hay không? Nếu không ta sẽ bẩm báo quan chấp chính đại nhân."

Lâm Giai Lộ có chút không kiên nhẫn đáp : "Biết rồi."

Trước cửa tiệm cơm có một mảnh đất trống chuyên môn dùng để đỗ xe ngựa, lúc này xe ngựa không nhiều lắm, vừa tiện có đủ không gian cho bọn hắn tiến hành đánh cuộc.

Long Hạo Thần đã cầm trọng kiếm trong tay đi ra, bên kia Từ Thiên Không cũng đi tới, hắn liền hướng Lâm Giai Lộ nói : "Lâm tỷ tỷ, ta chưa bao giờ đấu cùng ma pháp sư, có gì mong ngài chỉ giáo."

"Hử?" Lý Hinh cùng Lâm Giai Lộ đều sửng sốt.

Lý Hinh chặn lại nói : "Đệ đệ, đừng nháo." Nàng đã thấy Long Hạo Thần xuất thủ, biết hắn kinh nghiệm thực chiến không tệ, lúc trước thi kiểm tra tu vi linh lực cũng không thấp. Hai hộ vệ của Lâm Giai Lộ bất quá đều chỉ là vừa mới đột phá tam giai chiến sĩ, không có thần thánh quang minh kỹ năng trợ giúp rất khó thắng được Long Hạo Thần. Thế nhưng Lâm Giai Lộ lại hoàn toàn khác. Đây chính là vang danh thiếu nữ thiên tài của Hạo Nguyệt thành cùng với nàng.

Long Hạo Thần nghiêm túc nói với Lý Hinh : "Tỷ tỷ, cha ta từng nói với ta, kinh nghiệm thực chiến rất nhiều lúc còn quan trọng hơn so với tu vi. Ta muốn thử chiến đấu cùng ma pháp sư xem sao."

Lâm Giai Lộ đi tới bên cạnh Từ Thiên Không đang ngây người ra, nghi hoặc hỏi : "Tiểu mao tử, ngươi muốn đánh với ta? Vậy Hinh Nhi tỷ tỷ của ngươi sẽ thua chắc đó."

Long Hạo Thần chậm rãi nâng trọng kiếm trong tay, lắc đầu, đáp : "Điều đó còn không nhất định. Hinh Nhi tỷ tỷ, có thể không?"

Lý Hinh nhìn vẻ trầm ổn cùng kiên định hơn hẳn so với độ tuổi của Long Hạo Thần, mỉm cười đáp : "Được, không hổ là đệ đệ của ta. Hãy để nàng biết sự lợi hại của ngươi. Lâm Giai Lộ, có thua ngươi cũng đừng khóc nhè đấy."

"Ta thua ?" Lâm Giai Lộ trợn mắt nhìn Lý Hinh, cũng không đi lấy ma pháp trượng, chỉ tay không quay sang Long Hạo Thần nói : "Đã vậy thì đến đây đi."

"Lâm tỷ tỷ, mời." Vừa nói rồi Long Hạo Thần dùng trọng kiếm khẽ gõ trên vai phải của mình một cái, hành lễ nghi của kỵ sĩ , mũi chân chỉa xuống đất, rồi hướng về Lâm Giai Lộ bắt đầu tấn công.

Âm phù khẽ vang lên từ miệng Lâm Giai Lộ, nàng cũng không lui về phía sau, một tầng nhàn nhạt lam quang từ trên người nàng lan ra. Tay phải nàng chỉ tới, một viên băng cầu liền phóng thẳng đến phía Long Hạo Thần. Trước sau chỉ dùng không tới một giây thời gian.

Long Hạo Thần ánh mắt thoáng co rút lại, không hề né tránh, trực tiếp nghênh hướng băng cầu.

Nhưng đúng lúc đó, quả băng cầu kia lại đột nhiên trầm xuống, BA~ một tiếng, đánh xuống mặt đất. Một lam sắc qung vựng lập tức bao trùm phương viên hai thước của mảnh đất. Mà bước chân của Long Hạo Thần lại vừa vặn ở trong đó.

Cảm giác lạnh buốt lập tức từ dưới chân trào dâng, dưới chân vừa trượt, thân hình Long Hạo Thần nhoáng một cái, dường như bị mất cân đối.

Trên mặt Lâm Giai Lộ lộ ra nụ cười đầy tự tin, trong miệng chú ngữ không ngừng, một màn đạm lam sắc hào quang đã đem nàng bao phủ vào bên trong. Đây là nhị cấp ma pháp Hàn Băng Tráo.

Nhưng nụ cười trên mặt nàng rất nhanh chợt biến thành giật mình.

Long Hạo Thần dưới chân vừa trợt lập tức từ bàn chân liền xuất hiện một tầng đạm kim sắc quang mang sáng bóng, BA~ một tiếng, một cước của hắn đã giẫm phá tầng băng trên mặt đất, thân thể cũng lập tức khôi phục ổn định, tốc độ công kích chẳng những không có giảm đi mà ngược lại đột nhiên tăng gấp đôi, trọng kiếm trong tay liền thi triển một chiêu Đột thứ liền đâm trúng vào Hàn Băng tráo.

Tam giai kỵ sĩ!

Bất luận là Lâm Giai Lộ hay là hai gã tùy tùng kia của nàng đều chấn động. Có thể vận dụng Quang Minh nội linh lực, là tiêu chí của tam giai kỵ sĩ. Gã thiếu niên nhìn kỹ chỉ sợ vẫn chưa tới mười lăm tuổi kia vậy mà đã là tam giai kỵ sĩ rồi sao?

"PHỐC, PHỐC, PHỐC..." Liên tiếp tiếng va chạm vang lên từ Hàn Băng tráo.

Long Hạo Thần chỉ cảm thấy mình dường như đã đâm trúng một mặt băng bích (tường) vậy, thế công lập tức bị ngăn cản. Nhưng Hàn Băng tráo sau khi bị kỹ năng Đột Thứ đánh trúng cũng đã xuất hiện những vết rạn lớn, nhìn như có vẻ như sắp chống đỡ không nổi nữa.

Lâm Giai Lộ tuy kinh hãi nhưng nàng vẫn không hề ngừng thi pháp, một vòng bạch sắc băng hoàn lập tức phát ra từ thân thể. Lực đẩy cường đại liền đem Long Hạo Thần ở gần trong gang tấc bắn ra ngoài.

Đây là một trong những kỹ năng mà Băng Hệ ma pháp sư thường dùng nhất để đối phó chức nghiệp có khả năng cận chiến. Trong tình huống không có ma pháp trượng mà Lâm Giai Lộ vẫn có thể thi pháp liên tục như thế quả không thẹn với danh hiệu thiên tài ma pháp.

Bị đẩy ra Long Hạo Thần thoáng sửng sốt một chút, trong nội tâm thầm nghĩ, chiến đấu cùng ma pháp sư quả nhiên khác với chiến sĩ.

Cũng vừa lúc đó, hơn mười căn băng trụ nhanh chóng từ bên cạnh hắn dâng lên, ngăn cản tất cả thông lộ chung quanh hắn.Hàn Khí khiến Long Hạo Thần khẽ run, tốc độ vận chuyển linh lực trong cơ thể tựa hồ cũng giảm xuống vài phần.

Lâm Giai Lộ lúc này cũng khẽ thở ra, trong nội tâm thầm nghĩ, thiếu chút nữa bị thua Lý Hinh, gã tiểu mao tử này không ngờ lại là tam giai kỵ sĩ, nếu đổi thành Từ Thiên Không, thật đúng chưa chắc là đối thủ của hắn ah!

Bên kia Lý Hinh thì lại thầm than một tiếng, nàng cho rằng Long Hạo Thần đã bị giam cầm tất nhiên sẽ bị Băng Hệ ma pháp ảnh hưởng, sức chiến đấu giảm mạnh, trước khi hắn đột phá ra khỏi những cách trở chung quanh, chỉ sợ sẽ bị Lâm Giai Lộ đánh bại.

Nhưng là vừa lúc đó, Long Hạo Thần lại nhảy dựng lên.

"Tên tiểu tử đần này." Lý Hinh không kìm được thấp giọng nói ra. Đối mặt ma pháp sư, vào thời điểm có khoảng cách nhất định lại đi nhảy lên, không phải làm bia cho người ta ngắm sao? Lâm Giai Lộ tạo thành cái lồng giam băng kia dụng ý chính là muốn để cho hắn nhảy lên, xem ra, hắn quả nhiên không có kinh nghiệm đối kháng cùng ma pháp sư ah!

Quả nhiên, Long Hạo Thần vừa mới nhảy lên, bên kia khóe miệng Lâm Giai Lộ liền cong lên một tia mỉm cười đúng ý. Từng khối băng cầu phóng thẳng tới tấn công Long Hạo Thần không ngừng. Nàng đây đã là hạ thủ lưu tình rồi, bằng không mà nói, nếu như nhất giai Băng cầu biến thành Nhị giai mũi băng nhận hoặc là băng trùy, lực công kích sẽ cường đại hơn nhiều rồi.

Nhưng mà Long Hạo Thần lại một lần nữa khiến mọi người tại đây chấn kinh.

Một tầng kim quang nhàn nhạt từ cơ thể Long Hạo Thần tỏa ra, xoay quanh hướng lên. Hai tay cầm kiếm giơ cao khỏi đầu hắn trong ánh kim quang lấp lánh phía dưới khiến khuôn mặt anh tuấn càng tăng thêm vài phần khí tức thần thánh.

Từng khỏa băng cầu bay đến trước người Long Hạo Thần một thước đều bị nghiền nát ra, hàn khí chúng phát tán ra cũng không cách nào xâm nhập kim quang mảy may.

Quang trảm kiếm ba chữ lập tức lại thầm vang lên trong nội tâm. Khiến nụ cười trên mặt nàng lập tức cứng lại, không chút do dự một lần nữa tại trước người mình lại phủ thêm một tầng Hàn Băng tráo.

Long Hạo Thần từ trên trời giáng xuống, trọng kiếm vung mạnh, kim quang nhàn nhạt lập tức trở nên mạnh mẽ mà bắt đầu hóa thành một đạo quang nhận rộng một thước phá không mà ra.

Quang trảm kiếm, kỹ năng của tam giai kỵ sĩ, Trừng Giới Kỵ Sĩ, Thủ Hộ Kỵ Sĩ đều có thể học tập, cần tiêu hao linh lực năm mươi điểm. Dẫn động thần thánh Quang Minh chi lực hộ thể, cũng ngưng tụ thành một đạo quang nhận công kích địch nhân.Khoảng cách công kích cùng tu vi linh lực của bản thân kỵ sĩ có quan hệ trực tiếp.

Đây là kỹ năng đầu tiên mà kỵ sĩ bằng vào nội linh lực có thể sử dụng năng lực công kích từ xa . Tuy nó tiêu hao linh lực cũng bằng Diệu nhật trảm nhưng uy lực lại không lớn lắm, bởi vì Quang trảm kiếm là công kích từ xa hơn nữa còn là kỹ năng công phòng nhất thể.

Có thể coi là như thế, Quang trảm kiếm nói gì cũng là kỹ năng mà trên ngũ cấp kỵ sĩ mới có thể có được. Sau khi đạt cao cấp hơn, có nhiều linh lực hỗ trợ, uy lực của kỹ năng này mới có thể dần dần hiển hiện ra.

Kim sắc quang nhận cơ hồ là trong nháy mắt đã đánh lên Hàn Băng tráo, BA~ một tiếng giòn vang, Hàn Băng tráo lập tức bị nghiền nát, nhưng quang nhận mà Quang trảm kiếm phát ra cũng bị triệt tiêu.

Thân hình Long Hạo Thần cũng không có nửa phần dừng lại, hai chân vừa chạm xuống đất liền lập tức tấn công Lâm Giai Lộ.

Lâm Giai Lộ nhìn thấy Quang trảm kiếm bị Hàn Băng tráo của mình ngăn trở, bấy giờ mới nhẹ nhàng thở ra, trong nội tâm thầm nghĩ, may mắn gã tiểu mao đầu này linh lực không quá mạnh mẽ, nếu không một kích này thật đúng là không dễ ngăn cản, ta đã xem thường hắn rồi.

Có điều, sau khi ngăn trở Quang trảm kiếm, trên mặt Lâm Giai Lộ một lần nữa hiện ra nụ cười, đối mặt với đòn tấn công của Long Hạo Thần, kháng cự băng hoàn một lần nữa được phóng ra.

Quang trảm kiếm cần tiêu hao năm mươi điểm linh lực, rất rõ ràng linh lực mà tiểu mao đầu này còn lại đã không nhiều lắm rồi, chỉ cần ngăn cản một lần tấn công nữa của hắn thì hắn cũng chỉ có thể nhận thua.

BA~ ——, kháng cự băng hoàn xuất hiện trong nháy mắt, động tác của Long Hạo Thần đột nhiên biến đổi, chân phải mãnh liệt ấn mạnh xuống đất, đòn tấn công bị hắn tự ngừng lại, trọng kiếm trong tay tự dựng thẳng lên trước người.

Kháng cự băng hoàn xẹt qua bên người Long Hạo Thần nhưng lúc này đây hắn cũng không có lại bị đẩy đi ra, trên người ngược lại có thêm một tầng nhàn nhạt kim quang.

Trọng kiếm chỉ về phía trước nhẹ nhàng khoác lên vai Lâm Giai Lộ.

"Híz-khà-zzz ——" Hai gã tùy tùng của Lâm Giai Lộ cơ hồ đồng thời vang lên những tiếng hít khí lạnh. Cả Lâm Giai Lô đang chuẩn bị tiếp tục thi pháp cũng chợt sững sờ.

Tuy trọng kiếm của Long Hạo Thần không thật sự chém lên trên người nàng, nhưng khí tức thần thánh nhàn nhạt lại có thể khiến cho nàng tinh tường cảm giác được.

"Lâm tỷ tỷ, đa tạ rồi." Long Hạo Thần hướng lui về phía sau vài bước, thu kiếm mà đứng.

"Không có khả năng, cái này quyết không thể có? Dù là tứ giai chức nghiệp đối mặt kháng cự băng hoàn của ta cũng chỉ có thể bị tạm thời đẩy đi ra." Trên mặt Lâm Giai Lộ tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi, nhìn Long Hạo Thần, vốn là nụ cười mỉm đã biến thành khiếp sợ cùng không cam lòng.

Thua, thân là Hạo Nguyệt Thành thiên tài ma pháp thiếu nữ vậy mà đã thua bởi một thiếu niên nhỏ tuổi hơn so với chính mình rất nhiều như vậy nàng sao có thể cam tâm cơ chứ?

Cho dù nàng một mực vẫn hạ thủ lưu tình cũng không có sử dụng bất luận ma pháp trang bị gì, thế nhưng mà, với tam giai lục cấp ma pháp sư tu vị như nàng vậy mà thua.

Đừng nói bản thân Lâm Giai Lộ, dù là trong mắt Lý Hinh cũng rõ ràng toát ra vẻ khó hiểu. Chỉ là nàng hiểu Long Hạo Thần nhiều hơn so với Lâm Giai Lộ, chỉ thất thần ngắn ngủi một lúc, nàng đã hiểu được.

Thần ngự cách đáng. Trong lúc Lâm Giai Lộ lần thứ hai dùng ra kháng cự băng hoàn thì Long Hạo Thần đã sử dụng Thần ngự cách đáng.

Cùng so sánh với một năm rưỡi trước, Long Hạo Thần khi thi triển Thần Ngự Cách Đáng đã có thể dùng từ lô hỏa thuần thanh để hình dung.

Phải biết rằng, Thần Ngự Cách Đáng mặc dù cường hãn, nhưng đối với yêu cầu nắm bắt thời cơ cũng là cực cao. Hệu quả của kỹ năng này chỉ có thể kéo dài trong nháy mắt. Cho nên sẽ phải có phán đoán chuẩn xác nhất thì mới tạo nên hiệu quả.

Bằng vào Thần Ngự Cách Đáng, Long Hạo Thần cứng rắn chống lại băng hoàn mà cũng không lui lại, lúc này mới xuất hiện ở ngoài dự liệu của Lâm Giai Lộ mà chiến thắng.

Nếu như Lâm Giai Lộ sử dụng trang bị ma pháp của nàng hoặc là khi vừa bắt đầu đã thận trọng,thì Long Hạo Thần do phảu tiêu hao rất nhiều nội linh lực để dung với linh lô sẽ không thể nào là đối thủ của nàng. Đáng tiếc, Long Hạo Thần niên kỷ còn trẻ nên rất dễ tạo nên sự mê hoặc hơn nữa Thần Ngự Cách Đáng này kỹ năng nghịch thiên của Kỵ sĩ, Lâm Giai Lộ liền rơi vào bi kịch.

Lý Hinh khiếp sợ cho sức phán đoán của Long Hạo Thần khi sử dụng Thần Ngự Cách Đáng, nàng nào biết được rằng, đây đều là ngày ngày bị Long Tinh Vũ huấn luyện tàn khốc mà có. Mỗi ngày thực chiến hai canh giờ, Thần Ngự Cách Đáng đã thành bản năng của Long Hạo Thần,hắn hoàn toàn là bằng vào cảm giác tiến hành phán đoán.

Nhìn Lâm Giai Lộ thất thần cùng không cam lòng, Lý Hinh dẫn đầu từ trong khiếp sợ tỉnh táo lại, ha ha cười nói : "Cái gì gọi là không thể nào? Ta có thể nói cho ngươi biết nếu ngay cả đệ đệ của ta mà cũng đánh không lại thì đừng mưu toan khiêu chiến bổn tiểu thư, ngươi đánh cuộc bị thua hãy lấy tiền đánh cuộc ra đi."

Lâm Giai Lộ hung hăng trợn mắt nhìn nàng một cái, lại nhìn về Long Hạo Thần, chợt dậm chân ,quay đầu lại nói : “ta sẽ để người đưa tới. Chúng ta đi." Cơm cũng không ăn, xoay người rời đi. Hai gã tùy tùng của nàng khiếp sợ sau khi nhìn lại Long Hạo Thần một lần nữa, lúc này mới đi theo Lâm Giai Lộ rời đi.

"Ha ha, thoải mái quá a." Vừa nói, Lý Hinh vừa ôm Long Hạo Thần, ở trên mặt hắn dùng sức hôn một cái.

Long Hạo Thần ngẩn ngơ, sau một khắc, gương mặt tuấn tú nhất thời trở nên đỏ bừng.

Lý Hinh buột miệng cười, "Đệ đệ,khi ngươi xấu hổ bộ dạng thật đáng yêu. Quả thực khi so sánh với lúc ngươi chiến đấu Dường như hai người khác nhau. Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm."

Lâm Giai Lộ bại lui làm tâm tình Lý Hinh cảm thấy thoải mái, mang theo Long Hạo Thần đi ăn một bữa tối thịnh soạn. Mặc dù nàng ăn rất nhiều, nhưng sức ăn của Long Hạo Thần còn muốn kinh người vì hắn đang tuổi phát triển, dưới sức ăn như hổ cuốn của hai người thì bàn thức ăn cũng gần như không còn gì.

"Oa, ăn no thật. Đệ đệ, sau này nếu mỗi ngày chúng ta cùng nhau ăn cơm, tỷ tỷ nhất định sẽ béo lên."

Long Hạo Thần lúc này đã khôi phục như bình thường sau khi bị Lý Hinh hôn,trong nháy mắt khi đôi môi của nàng hôn lên cái loại cảm giác này lại khắc sâu vào trong lòng hắn. Sau khi cha me rời đi thì đây là lần đầu tiên Long Hạo Thần lại có cảm giác ấm áp của gia đình. Có một vị tỷ tỷ như thế thật tốt .

"Tỷ tỷ, ngươi cùng vị Lâm tỷ tỷ kia đến tột cùng có mâu thuẫn gì vậy?" Long Hạo Thần có chút ít tò mò hỏi.

Lý Hinh hừ một tiếng, nói : "Vừa nhắc tới đã làm tỷ khó chịu.Ban đầu khi chúng ta lúc nhỏ cũng không hay nói chuyện với nhau nhưng cũng là hảo bằng hữu . Đại khái năm năm trước, chúng ta đồng thời thích một nam sinh ma pháp Thánh điện, mặc dù không tuấn tú như đệ, nhưng là coi như là hiếm có. Thiên phú cũng rất cao. Tỷ cùng Lâm Giai Lộ lúc ấy vẫn là hảo bằng hữu.Sau khi biết nàng cũng thích hắn Tỷ liền chuẩn bị tặng hắn cho nàng. Nhưng vị nam sinh kia chạy tới nói với Tỷ, Lâm Giai Lộ dùng lực lượng gia tộc bức bách hắn ở chung một chỗ với nàng, vì tiền đồ của hắn, hắn phải khuất phục. Từ đó về sau, Tỷ cũng không có gặp lại vị nam sinh kia."

" Tỷ đi tìm Lâm Giai Lộ để hỏi. Lâm Giai Lộ lại làm rùm beng lên nói Tỷ là tên lừa gạt nói tỷ hèn hạ và vân vân. Sau lại càng nói càng giận, chúng ta tựu động thủ. Từ đó về sau, quan hệ của chúng ta cũng trở thành như bây giờ. Cũng không biết là người nào hèn hạ, hừ."

Long Hạo Thần nghi ngờ nói : "Có phải hay không là có cái gì hiểu lầm? Tỷ, ta cảm thấy tỷ cần phải cùng Lâm tỷ tỷ hảo hảo nói chuyện một lần mới được."

Lý Hinh nói : "Hiểu lầm cái gì ? Cũng không còn trông thấy nam sinh kia nữa nói không chừng cũng là bị nàng hại. Tốt lắm, không nói đến những vấn đề này nữa, nhắc tới chuyện năm đó làm tỷ lại bực mình. Bất quá Lâm Giai Lộ mặc đáng ghét nhưng mà nói chuyện vẫn giữ lời. Ha ha, lần buôn bán có lời rồi, Quang Diệu Chi Thuẫn cho dù cho đệ dùng đến ngũ cấp cũng không có vấn đề gì."

"Cho đệ dùng?" Long Hạo Thần sửng sốt một chút.

Lý Hinh nói : "Dĩ nhiên a! Nếu không tỷ cùng nàng đánh cuộc làm gì? Tỷ không cần đồ của nàng làm gì. Đệ không phải là muốn tu luyện thành Thủ Hộ Kỵ Sĩ sao? Thủ Hộ Kỵ Sĩ có thể nào không có thuẫn bài ? Những thuẫn bài khác của phân điện chúng ta quá kém. Có cái Quang Diệu Chi Thuẫn này thì ít nhất có thể làm cho phòng ngự của đệ tăng lên một cái cấp bậc."

Cảm giác ấm áp tràn đầy trong tim, Long Hạo Thần thật không có nghĩ đến, Lý Hinh để cho hắn ứng chiến mà nàng cùng Lâm Giai Lộ đánh cuộc là vì tìm cho hắn tìm một tấm thuẫn bài tốt.

Lý Hinh than nhẹ một tiếng, có chút ý ngại ngùng nói, "Đều do cha, không chịu cho tỷ nhiều tiền tiêu vặt thêm một chút. Nếu không tỷ tỷ đã trực tiếp mua cho đệ trang bị mới. Không phải dùng đến biện pháp như thế."

"Tỷ ——" Long Hạo Thần nhẹ nhàng gọi một tiếng.

Lý Hinh buột miệng cười, nói : "Làm sao thế, sao mà hai vành mắt đệ đỏ hoe thế kia? Tiểu mao đầu quả nhiên là đa sầu đa cảm a! Đi thôi, trở về thôi. Ngày mai đệ bắt đầu đi học, tỷ tỷ còn muốn truyện thụ cho đệ ít kinh nghiệm đấy."

Hai người mới vừa trở lại cửa của Kỵ sĩ thánh điện , thì một người trung niên cung kính chờ ở nơi đó, trong tay đang cầm một bao bố to lớn.

"Hinh Nhi tiểu thư, đây là tiểu thư của nhà ta để cho ta đưa tới." Trung niên nhân cầm trong tay bao bố giao cho Lý Hinh sau đó xoay người đi.

Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Lý Hinh cười nói : "Không biết Lâm Giai Lộ lần này xót của cỡ nào a. Nàng tiền tiêu vặt dường như so với ta cũng nhiều hơn không được bao nhiêu a."

Trở về Hạo Nguyệt phân điện, Lý Hinh trực tiếp đi theo Long Hạo Thần trở về hắn tinh xá của hắn.

"Đệ đệ, mau nhìn, đây chính là Quang Diệu Chi Thuẫn." Vừa nói, Lý Hinh có chút hưng phấn mở bao bố đang cầm trong tay ra, lấy ra thuẫn bài đưa cho Long Hạo Thần.

Đây là một thuẫn bài hình tròn, đường kính khoảng hai thước năm tấc là thuẫn bài cỡ trung. Toàn thân có màu bạc, làm cho người ta có cảm giác đầu tiên chính là nó có phong cách cổ xưa,.

Trung ương thuẫn bài, có một viên bảo thạch hình tròn cỡ trứng chim . Bảo thạch có màu vàng nhạt. Lấy bảo thạch làm trung tâm,trên đó có khắc một thái dương đồ án, ho văn hiện lên năng lực phản xạ dọc theo cả tấm chắn.

Nhìn qua, tấm chắn cũng không có vẻ nặng nề, nhưng tản ra khí tức quang minh trầm ổn.

"Mau thử một chút." Lý Hinh đem Quang Diệu Chi Thuẫn đưa cho Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần cũng không có từ chối,sau khi hắn đem một người nhận thành thân nhân của mình thì chắc chắn sẽ không từ chối đối phương đưa đồ, đồng thời, hắn cũng nguyện ý vì đối phương mà bản thân có thể giao ra hết thảy.

Nhận lấy Quang Diệu Chi Thuẫn, Long Hạo Thần mới nhìn thấy, bên trong thuẫn bài cũng không phải chỉ một chuôi cầm đơn giản, mà là tương tự như một bộ kim sáo bảo vệ tay. Hắn đem tay trái luồn vào đi, kim sáo có vẻ có chút rộng thùng thình, bao trùm cả cánh tay hắn, bàn tay luồn vào tận cùng bên trong, vừa lúc có một chuôi cầm. Cứ như vậy, cả thuẫn bài tựa như hoàn toàn dán hợp ở trên cánh tay hắn. Nhất là khí tức quang minh nhàn nhạt làm cho Long Hạo Thần một loại cảm giác hết sức thoải mái.

Lý Hinh đi tới, đưa kim sáo trên cánh tay điều chỉnh hạ xuống, bên trong kim sáo có một nút điều chỉnh dễ dàng điều chỉnh lớn nhỏ cho thích hợp nhất với Long Hạo Thần. Cứ như vậy, Long Hạo Thần lần nữa di động cánh tay,thì có cảm giác bản thần như cùng một khối với thuẫn bài này vậy.

Quang Diệu Chi Thuẫn cũng không nặng, cánh tay nhẹ nhàng huy động, Long Hạo Thần lập tức đã thích tấm thuẫn bài này.

Lý Hinh nói : "Quang Diệu Chi Thuẫn tự thân là có thể phòng ngự ba trăm linh lực trở xuống khi bị đánh sâu vào. Sau khi rót vào nội linh lực , phòng ngự của nó lực được tăng cường. Phía trên phát ra quang minh linh lực có thể ngăn cản hiệu quả mặt trái của đại đa số ma pháp, thí dụ như các hiểu quả đóng băng của băng hệ ma pháp cảu Lâm Giai Lộ. Phối hợp với một số kỹ năng của Thủ Hộ Kỵ Sĩ nó sẽ tương đối mạnh. Đệ nhìn khối bảo thạch này, đây là Dung Kim Chi Thạch, có nó ở đây chỉ cần thuẫn bài tổn hại là quá nặng, nó cũng có thể tự chữa trị được. Có lẽ nó không phải là thuẫn bài mạnh nhất từ ngũ cấp trở xuống nhưng tuyệt đối là Ma Pháp Thuẫn Bài thực dụng nhất."

Long Hạo Thần thử rót vào một chút nội linh lực vào trong thuẫn bài, nhất thời, Thái dương đồ án ở trung ương Quang Diệu Chi Thuẫn sáng lên, khiến cho mặt trên thuẫn bài hiện ra một tầng đạm kim sắc quang mang, hơn nữa còn có quang minh linh lực chảy trở về, đối với Long Hạo Thần tiêu hao cũng không lớn.

"Tỷ tỷ, cám ơn ngươi." Long Hạo Thần tự đáy lòng nói.

Lý Hinh cười nói : "Cám ơn cái gì, đây cũng do bản thân đệ thắng được. Tốt lắm, tỷ nói cho đệ một số những điều cần chú ý khi học tập ở phân điện của chúng ta.

Ở trong phòng Long Hạo Thần nói chuyện gần một canh giờ, Lý Hinh mới rời đi.Được nàng hướng dẫn Long Hạo Thần đối với Hạo Nguyệt phân điện đã hiểu rõ hơn vài phần.

Sáng sớm.

Long Hạo Thần đơn giản rửa mặt sau bữa ăn sáng do người phụ trách đưa tới, đãi ngộ chỉ có kỵ sĩ bọn họ mới có,Nhóm chuẩn Kỵ Sĩ sẽ phải đi phòng ăn dùng cơm .Sau khi ăn qua bữa sáng , hắn đã đi tới Kỵ sĩ điện phủ rất sớm.

Kỵ sĩ điện phủ là một tòa kiến trúc hai tầng, cũng không tính là quá lớn, tầng một là địa phương nơi nhóm Thủ Hộ Kỵ Sĩ nghe giảng bài, tầng hai thì thuộc về Trừng Giới Kỵ Sĩ.

Thời điểm Long Hạo Thần tới, phòng học rộng rãi của Thủ Hộ Kỵ Sĩ vẫn trống trơn, hắn tìm một góc khuất tháo trọng kiếm cùng Quang Diệu Chi Thuẫn của mình để ở một bên, lẳng lặng chờ đợi.

Lục tục bắt đầu có một số kỵ sĩ đi tới phòng học. Một lát sau, trong phòng học đã đủ người. Long Hạo Thần hơi tính nhẩm một chút, ước chừng có tám mươi tên Kỵ sĩ. So sánh với số lượng gần trăm tên Kỵ sĩ của cả Hạo Nguyệt phân điện có thể thấy được Thủ Hộ Kỵ Sĩ so sánh với Trừng Giới Kỵ Sĩ muốn nhiều hơn rất nhiều.

Mặc dù Long Hạo Thần ngồi ở trong góc, nhưng là đồng dạng đưa tới chú ý những kỵ sĩ khác, những người này, tuyệt đại đa số cũng chỉ mặc trang phục kỵ sĩ nhưng cũng không khỏi tò mò nhìn về phía hắn. Bởi vì tuổi của hắn thật sự là quá nhỏ.

"Các ngươi nhìn kìa tiểu gia hỏa kia là ai a? A, kia không phải là Quang Diệu Chi Thuẫn sao. Nhìn hắn có vẻ rất có tiền a!"

"Nhưng Kỵ sĩ điện phủ chúng ta cũng không phải là có tiền là có thể tiến vào được. Có phải hay không là thân thích của vị giáo quan kia?"

"Các ngươi không biết gì sao. Ta nghe huynh đệ thủ môn ngày hôm qua nói, Địa Ngục Mân Côi của chúng ta g mang đến một tiểu ca, đoán chừng chính là tên tiểu tử này . Chẳng qua là tại sao Điện chủ lại cho phép hắn tới nghe giảng bài cùng chúng ta ?"

Một gã Kỵ sĩ lớn tuổi đi tới trước mặt Long Hạo Thần, ôn hòa nói : "Tiểu huynh đệ, ngươi có phải hay không đi lộn chỗ? Nơi này là Kỵ sĩ điện phủ, phòng học của Chuẩn Kỵ Sĩ ở bên cạnh." Một số kỵ sĩ ở đây xem ra, cho dù Long Hạo Thần ở tuổi này đã là một gã Chuẩn Kỵ Sĩ cũng đã có thiên phú rất lớn rồi.

Long Hạo Thần vội vàng đứng lên, rất có lễ phép hướng đối phương hành Kỵ sĩ lễ, "Ngài hảo, ta là tới Kỵ sĩ điện phủ nghe giảng. Ta tên là Long Hạo Thần."

Khi vị Kỵ sĩ này còn muốn nói thêm cái gì thì một thanh âm có chút khàn khàn vang lên, "Đi học."

Chúng Kỵ sĩ sợ hết hồn, tựa hồ rất sợ hãi chủ nhân thanh âm khàn khàn này, vội vàng xoay người chạy về chỗ ngồi của mình ngồi xuống.

Long Hạo Thần ánh mắt chuyển hướng về chỗ bục giảng, ở nơi đó đã nhiều hơn một tên trung niên nhân cao gầy, vác trên lưng một tấm thuẫn bài.Ánh mắt của tên trung niên nhân này cũng đúng lúc hướng nhìn về phía hắn.

"Ngươi có vấn đề gì?" Trung niên nhân trầm giọng hỏi.

Long Hạo Thần vội vàng lắc đầu.

Trung niên nhân nhất thời nghiêm nghị nói : "Vậy ngươi còn đứng làm gì?"

Long Hạo Thần bị hắn đột nhiên quát lớn sợ hết hồn, vội vàng ngồi xuống.

Cả bên trong phòng học yên lặng như tờ, trên mặt mỗi một tên Kỵ sĩ đều cung kính nhìn tên trung niên nhân này. Trong ánh mắt nhìn về hắn rõ ràng có điều sợ hãi.

" Tiểu tử mới tới, ta tên là Dạ Hoa, là tổng giáo quan của Hạo Nguyệt phân điện. Ta bất kể ngươi có thiên phú ra sao, đến nơi này, ngươi chính là một gã Kỵ sĩ bình thường, nếu như ngươi không đạt tới yêu cầu của ta, ta sẽ đem ngươi đá ra ngoài, đến Chuẩn Kỵ Sĩ bên kia học lại, rõ chưa?"

"Dạ." Long Hạo Thần lần nữa đứng lên, hướng vị này tổng giáo quan hành lễ tiêu chuẩn Kỵ sĩ .

Kỵ sĩ bình thường? Mấy chữ này để cho bọn kỵ sĩ bên trong phòng học một mảnh xôn xao. Cái vị thiếu niên này mới nhìn qua sợ rằng ngay cả mười lăm tuổi cũng không được dĩ nhiên lại là một gã Kỵ sĩ? Không có lầm chứ ?

"Toàn thể đứng dậy." Dạ Hoa đột nhiên quát lên một tiếng.

Giống như là một loại phản xạ có điều kiện, “ Bá “ một tiếng, tất cả Kỵ sĩ toàn bộ nhanh chóng đứng dậy.

Dạ Hoa lạnh lùng nhìn của bọn hắn, "Các ngươi chỉ có tiền đồ như vậy thôi sao? Ta đã dạy các ngươi thế nào? Làm một gã Thủ Hộ Kỵ Sĩ, quan trọng nhất là cái gì?"

"Tỉnh táo." Một đám kỵ sĩ ồn ào đồng ý.

"Vậy các ngươi làm được sao?" Dạ Hoa ánh mắt âm trầm quét qua bọn kỵ sĩ.

Lần này không ai trả lời.

Dạ Hoa nói : "Toàn thể đi đổi lại trọng trang cho ta. Ra huấn luyện tràng chạy năm mươi vòng. Nếu không các ngươi không nhớ được những gì đã dạy. Bắt đầu ngay lập tức."

"Dạ." Không người nào dám phản bác,Nhóm Thủ Hộ Kỵ Sĩ rất có thứ tự chạy chậm ra khỏi giảng đường.

Long Hạo Thần cũng là sợ hết hồn, hắn cũng không nghĩ tới vị tổng giáo quan này tính tình lại nóng nảy như thế.

"Ngươi còn đứng ngây đó làm gì? Ngươi không phải là một thành viên trong đó sao? Cùng đi." Dạ Hoa chỉ vào Long Hạo Thần phẫn nộ quát.

"Dạ."

Trang bị khố đặt ở tầng hầm phía dưới Kỵ sĩ điện phủ. Chờ sau khi Long Hạo Thần nhận lấy một bộ trang bị đi ra ngoài ,hắn không khỏi có cảm giác khóc không ra nước mắt. Hắn niên kỷ quá nhỏ, vóc người còn chưa có phát triển hết.trên người mang hơn trăm cân trọng khải , hắn thì không thể coi là mặc được mà chỉ có thể đội lên trên thì đúng hơn. Hắn phải dùng hai tay mang theo hai bên, mới có thể không để cho trọng khải rơi xuống.

“ Kim loại leng keng “ thanh âm vang vọng ở trên huấn luyện tràng rộng rãi. Một vòng của huấn luyện tràng chừng hai trăm trượng, hơn nữa một thân trọng trang đối với bọn kỵ sĩ ngoại linh lực cũng đạt tới hai trăm này cũng là phụ tải không nhỏ.

Dạ Hoa đã đứng ở trung ương huấn luyện tràng nhìn bọn hắn chạy, "Không được tụt lại phía sau, người nào tụt lại phía sau rồi, liền chạy thêm cho ta năm mươi vòng. Long Hạo Thần, ngươi tới đây." Hắn hiển nhiên là từ chỗ của Nạp Lan Thứ hắn biết được tên của Long Hạo Thần.

"Vâng, giáo quan." Long Hạo Thần kéo một thân trọng khải chạy đến trước mặt Dạ Hoa.

Dạ Hoa thản nhiên nói : "Ngươi do mới tới, không hiểu quy củ có thể lý giải, hiện tại ta cho ngươi một cơ hội. Chỉ cần ngươi tấn công có thể làm cho ta phải di chuyển cước bộ thì ngươi có thể không cùng bọn họ chạy vòng quanh huấn luyện tràng."

Nghe được câu này, bọn kỵ sĩ đang chạy vòng tốc độ rõ ràng tăng nhanh mấy phần, thậm chí không có một người nào dám hướng nhìn về phía Dạ Hoa bên này. Nhưng không ít người trên mặt cũng toát ra thần sắc thương hại.

"Dạ." Long Hạo Thần nhanh chóng cởi trọng khải trên người xuống, tay trái nắm thuẫn bài, tay phải nắm trọng kiếm. Thực chiến là phương pháp tốt nhất tăng lên năng lực chiến đấu, dưới tình huống có đầy đủ áp lực thậm chí còn có thể xúc tiến tăng trưởng nội linh lực . Mấu chốt là hắn không sợ thua cùng lắm thì quay lại chạy tiếp.

Dạ Hoa trở tay tháo thuẫn bài của mình xuống, tựa hồ đối với Long Hạo Thần sử dụng Ma Pháp Thuẫn Bài “Quang Diệu Chi Thuẫn “ như vậy cũng không thèm để ý chút nào, lạnh lùng nói : "Ngươi có thể chủ động tấn công."

"Vâng, thỉnh giáo quan chỉ giáo." Tả thuẫn hữu kiếm ,Long Hạo Thần nhiều ít cũng có chút không thích ứng, dù sao hắn trước kia cũng không có sử dụng quá thuẫn bài, vì vậy nhiều ít cũng có chút cảm giác không được tự nhiên, nhưng nắm thuẫn bài so với tay trái không có gì vẫn tốt hơn. Long Hạo Thần trước khi tới Hạo Nguyệt phân điện đã quyết định sẽ không dễ dàng vận dụng song kiếm cùng người khác chiến đấu, chỉ bản thân khi tu luyện một mình thì mới có thể tu luyện kỹ năng của Trừng Giới Kỵ Sĩ.

Long Tinh Vũ lúc dạy nhi tử đã từng dạy cho hắn một điều hết sức trọng yếu đó chính là vĩnh viễn không cho đối thủ biết nội tình của ngươi sâu đậm ra sao.

Bước những bước chỉn tề có tiết tấu công kích, Long Hạo Thần tốc độ đột nhiên tăng lên tựa như một đầu tiểu báo tử hướng vè phía Dạ Hoa vọt tới. Tốc độ không tính là thật nhanh, nhưng cước bộ lại hết sức trầm ổn. Hai mắt tập trung ở trên người Dạ Hoa, dùng quan sát và phán đoán siêu đẳng của mình để đoán hướng đi của vị giáo quan này.

Tối hôm qua Long Hạo Thần sở dĩ có thể chiến thắng Lâm Giai Lộ, Ngoài do đối thủ khinh địch còn có điều tối trọng yếu chính là Long Hạo Thần có năng lực phán đoán cùng tính toán siêu đẳng mà những điều này được thành lập bởi điều kiện tiên quyết là hắn có tinh thần lực hơn hản thường nhân.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.