Thần Cấp Ở Rể

Chương 634: Chương 634: Tên mập mạp




“Ai lại không muốn như vậy chứ?” Yêu Phong bất lực nói.

Diệp Vô Phong cười nhún vai: “Nhưng tôi sẽ tìm được hắn. Hiện tại tình hình của tôi ở Liêu Tây xem ra có chút phức tạp.”

Yêu Phong thờ ơ nói: “Với tư cách là chỉ huy của Long Môn, đồng thời là chủ tịch công ty Hoa Cường, cùng với tư cách thành viên của Cục Hồng Thuẫn, thân phận như vậy mà không làm cho mọi chuyện trở nên phức tạp mới là lạ.”

Sau khi Diệp Vô Phong uống cà phê, anh đứng dậy: “Tôi đã đưa tiền rồi, mời anh uống. Về phần Lâm Thư Âm, cần anh giúp đỡ lo liệu.”

Yêu Phong gật đầu: “Lấy tiền làm việc, đây là mục đích của Phong Mãn Lâu, chỉ cần anh có đủ tiền, đương nhiên tôi sẽ tận lực giúp anh.”

Diệp Vô Phong lúc này mới tạm biệt Yêu Phong.

Anh vẫn tin vào lời của Yêu Phong, uy tín của Phong Mãn Lâu luôn rất cao, có một nhiệm vụ nào đó mà Phong Mãn Lâu đã xuất ra hơn 60% sát thủ, cuối cùng chỉ có một số người trở về, nhưng Phong Mãn Lâu vẫn không rên rỉ tiếng nào, âm thầm nuốt chuyện đó xuống.

Sau khi Diệp Vô Phong trở lại công ty, Hoa Vũ dẫn đầu đi lên, có chút bối rối nói: “Chủ tịch Diệp, kế hoạch của chúng ta hình như có chút sai lệch.”

Diệp Vô Phong tò mò hỏi: “Ý của cậu là gì?”

Hoa Vũ lấy ra một tài liệu: “Đây là doanh nhân mà anh yêu cầu chúng tôi tìm, nhưng khi chúng tôi tìm thấy họ, họ đều từ chối bí mật cung cấp vật liệu xây dựng cho chúng ta.”

Diệp Vô Phong cười nói: “Chuyện này tôi đã đoán được rồi, nhà họ Nguyên đã đánh tiếng với những người này từ lâu rồi, đương nhiên sẽ không muốn giao dịch với chúng ta, dù sao bọn họ coi trọng mạng sống của mình hơn kiếm tiền, họ không muốn dính líu đến rắc rối đâu.”

Hoa Vũ cau mày nói: “Đã như vậy, chúng ta phải làm sao đây? Vật liệu xây dựng xuất xưởng chỉ đủ cho chúng ta dùng một tuần.”

Diệp Vô Phong lãnh đạm nói: “Chuyện này cậu không cần quan tâm. Cậu nên để ý thông tin đấu giá của những khu đất đó. Chỉ cần có đất thì mua cho tôi.”

Hoa Vũ nghe xong lập tức gật đầu, vội vàng đi xuống.

Diệp Vô Phong nhìn tên doanh nhân trên tài liệu, mỉm cười: “Xem ra người kia của nhà họ Nguyên rất biết mình muốn làm gì, nhưng không quan trọng, như vậy sẽ thú vị hơn.”

Cất tài liệu đi, anh đến nhà họ Chu, lúc này Chu Hoa Liên vẫn đại diện gia chủ để quản lý nhà họ Chu.

Sự xuất hiện của Diệp Vô Phong khiến Chu Hoa Liên hơi ngạc nhiên, ông ta không biết tại sao Diệp Vô Phong lại đến vào lúc này.

Nhưng mà Chu Hoa Liên vẫn dùng quy tắc lịch sự cao nhất để tiếp đãi với Diệp Vô Phong, bởi vì ông ta biết bây giờ nhà họ Chu chỉ có thể hợp tác với Diệp Vô Phong, nhà họ Chu chỉ có thể hi vọng Diệp Vô Phong có thể giết chết nhà họ Nguyên, nếu không thì nhà bọn họ sẽ bị nhà họ Nguyên xử lý.

Chu Hoa Liên ngồi ở trên ghế gia chủ, tò mò hỏi: “Không biết lần này Chủ tịch Diệp đến đây là vì chuyện gì?”

Diệp Vô Phong thờ ơ nói: “Không có gì, tôi chỉ muốn hỏi về các xí nghiệp nhà họ Chu của các người có chuyện gì không, tôi cần các người ký hợp đồng với tôi.”

Chu Hoa Liên không ngần ngại thông báo cho Diệp Vô Phong biết về các xí nghiệp của nhà họ Chu, và Diệp Vô Phong nhanh chóng nhận được hợp đồng của các xí nghiệp này.

Chu Hoa Liên luôn tỏ ra rất hợp tác, thậm chí không hỏi một câu nào, như thể ông ta không quan tâm đến những gì Diệp Vô Phong sẽ làm với những hợp đồng này.

Diệp Vô Phong đánh giá rất cao cách làm việc của Chu Hoa Liên, mặc dù Chu Hoa Liên tương đối lười biếng và không thích tự chịu trách nhiệm.

Nhưng ông ta là một người thông minh, nếu Chu Tử Đồng không muốn trở thành gia chủ, có lẽ Chu Hoa Liên cũng có thể trở thành gia chủ.

Thật đáng tiếc cho một Chu Tử Đồng có can đảm biết mạo hiểm như vậy.

Sau khi Diệp Vô Phong nhận được hợp đồng, anh cũng đã tìm thấy Hoa Vĩ và đề nghị Hoa Vĩ ký thỏa thuận hợp tác với Hoa Cường.

Chỉ cần có thể ký được, Diệp Vô Phong đều phải làm một lần.

Sau khi làm xong những việc này, Diệp Vô Phong liền đến công ty thuộc về nhà họ Nguyên hợp tác, anh phải làm cho ông chủ của công ty này đồng ý cung cấp vật liệu xây dựng.

Nhưng luôn phải có người dẫn đầu, nhưng không có ai chịu dẫn trước, cho nên Diệp Vô Phong chỉ có thể giả tình huống đã có người dẫn đầu.

Diệp Vô Phong đến văn phòng công ty Phúc Dương, lúc này anh đã nói rõ mục đích đến, ngồi vào phòng tiếp tân, trong phòng tiếp tân này có mấy người trẻ tuổi đang chuẩn bị phỏng vấn.

Một người đàn ông mập mạp đi tới vỗ vai Diệp Vô Phong một cách rất quen thuộc: “Người anh em, trông anh thế này là cũng ở đây phỏng vấn hả?”

Diệp Vô Phong suy nghĩ một chút, sau đó cười gật đầu: “Ừ.”

Tên mập vui vẻ nói: “Ai cũng vậy, sau này chúng ta sẽ đi cùng nhau, hãy quan tâm nhau nhé.”

Diệp Vô Phong tò mò nhìn tên mập: “Anh như vậy là chắc chắn có thể gia nhập công ty này à?”

Người đàn ông béo rất kiên quyết nói: “Tất nhiên, tôi đến đây để đi dạo thôi. Thực ra, bố tôi đã sắp xếp mọi thứ cho tôi rồi.”

Diệp Vô Phong không nghĩ tới tên mập này còn có quan hệ, loại công ty này cũng không phải là công ty lớn lắm, xin một vị trí mà còn phải đi cứ sau, cạnh tranh lúc này đúng là rất quyết liệt.

Anh chợt hiểu ra, nhìn tên mập mạp: “Xin hỏi bố anh ở công ty này có chức vụ gì?”

Người đàn ông mập mạp đột nhiên mỉm cười: “Là phó chủ tịch công ty Phúc Dương, lợi hại không? Tôi được bố đưa vào. Đến lúc đó tôi chắc chắn có thể vượt qua cuộc phỏng vấn. Ai mà dám không nể mặt bố tôi chứ?”

Diệp Vô Phong mỉm cười nhìn tên mập, anh cảm thấy tên mập này khá thú vị.

Tuy nhiên, nếu là phó chủ tịch của công ty này, hẳn là có thể có tiếng nói, có thể từ bên trong trực tiếp làm công ty này tan rã.

“Có lẽ cũng là một cách hay.” Diệp Vô Phong cười nói.

“Cách hay gì?” Tên mập mạp tò mò hỏi.

Diệp Vô Phong lắc đầu: “Không có gì, nếu như có quan hệ tốt với anh, có lẽ là một cách không tồi.”

Tên mập mạp tự hào nói: “Đương nhiên, anh có quan hệ tốt với tôi thì sẽ có nhiều lợi ích lắm đấy, tôi có thể đi ngang trong công ty này, cho nên nếu sau này anh đi theo tôi, nhất định sẽ có thể vui vẻ ngẩng cao đầu ở Phúc Dương.”

Diệp Vô Phong gật đầu nói: “Vậy thì phải mong anh chiếu cố nhiều hơn.”

Tên mập mạp cười hắc hắc, rất tự hào vỗ vỗ ngực.

Lúc này, một lễ tân đi tới, tươi cười nói: “Được rồi, mọi người đi theo tôi, người phỏng vấn của chúng ta đã chờ mọi người rồi, hãy chuẩn bị tốt cho buổi phỏng vấn nhé.”

Nhiều bạn trẻ rất lo lắng, xét cho cùng, hầu hết đều mới ra trường đi xin việc, tất nhiên sẽ không phải là những người rất già dặn kinh nghiệm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.