Thần Chết Mỉm Cười Bà Xã Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 51: Chương 51: Hera Rung Động




Vừa nghe đến hai chữ “Kim gia”, sắc mặt An Tịnh Tuyết lập tức thay đổi. Cô quan sát thật kĩ hai mẹ con kia một lần nữa, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu cho thấy bọn họ là người của Kim gia mà Bạc Á Thần đã nhắc đến trưa nay. Đương nhiên, cô cũng không loại trừ khả năng bọn họ là một “Kim gia” khác.

“Mẹ!”

Lúc này, cô con gái bỗng nhiên la lên, khuôn mặt cực kì khó coi xen lễn vài phần sợ hãi. Người mẹ bị con gái quát dường như cũng nhận ra mình đã nói lời không nên nói, hơi bối rối một chút, sau đó vì muốn giữ vững lòng tự kiêu của mình nên mắng lại người con:

“Quát cái gì mà quát, con dùng thái độ gì với mẹ vậy hả? Chúng ta đang ở Trung Quốc, không phải chịu sự quản thúc của ả đàn bà kia nữa, việc gì phải sợ hãi chứ. Chúng ta là người Kim gia, con mang dòng máu của Kim gia, vì cớ gì mà không dám thừa nhận đây.”

Cô con gái nghe vậy liền tức đến giậm chân, vội nói:

“Mẹ, chúng ta lén về Trung Quốc đã là chuyện lớn rồi, mẹ còn dám mở miệng dùng danh hiệu Kim gia để khoe khoang, nếu để bà già kia cùng cha biết, cả đời này mẹ và con đừng hòng bước vào được nhà chính!!!”

Có vẻ như việc vào nhà chính rất quan trọng với người mẹ, vì thế nên khi vừa nghe cô con gái nói xong, sự cao ngạo trên mặt bà ta lập tức thối lui, thay vào đó là sự lo lắng tột độ.

“Được…được rồi, xong chuyện này chúng ta lập tức bay về Mĩ.”

Cô con gái nhận được câu trả lời như ý nguyện liền thở phào một hơi, sau đó liền căm giận liếc An Tịnh Tuyết và Hera một cái. Vì hai con tiện nhân này mà cô ta và mẹ suýt nữa bị lộ thân phận, cho dù hôm nay phải tiêu hết sạch tiền trong tài khoản, cô ta cũng nhất định phải chiếm được bộ váy Angel Tear kia!!!

An Tịnh Tuyết có thính lực như thế nào chứ, là thính lực đẳng cấp sát thủ mười sao đấy, vì thế tất cả những gì hai mẹ con kia nói ban nãy đều bay vào tai cô không sót một chữ. An Tịnh Tuyết gần như khẳng định 95% rằng hai mẹ con này là người có liên quan đến Kim gia hiển hách đang đóng đô ở Mĩ kia, tuy nhiên, nhất thời cô vẫn chưa đoán ra đó là quan hệ gì.

Lúc này, đột nhiên có tiếng bước chân từ ngoài cửa vang lên. An Tịnh Tuyệt vừa nghe thấy liền nở một nụ cười vô cùng sáng lạn. “Ông chú yêu dấu” của cô cuối cùng cũng không nhịn được mà tới tận đây rồi. Chẳng qua, nếu anh biết hai mẹ con kia là người Kim gia thì tâm trạng có bị tổn hại hay không đây? Vừa nghĩ, ánh mắt An Tịnh Tuyết nhìn hai mẹ con đứng đối diện không khỏi lạnh đi vài phần.

Bạc Á Thần xuất hiện lập tức rước lấy tiếng hút không khí của tất cả động vật giống cái trong phòng. Hai mẹ con Kim gia giống như bị phù phép, ánh mắt chẳng hề dời Bạc Á Thần lấy một phút, thậm chí còn hận không thể hóa sói xông lên. Nữ nhân viên đứng gần An Tịnh Tuyết hai má cũng đỏ bừng, chân cẳng mềm nhũn dường như có thể ngã xuống bất kì lúc nào. Hera tuy không có biểu cảm thái quá như ba người đó, nhưng ánh mắt phẳng lặng đã sớm nổi đầy gợn sóng. Đối với Hera, hình ảnh của Bạc Á Thần lúc này chẳng khác gì ánh hào quang rực rỡ chiếu xuyên qua trái tim u tối của cô ta, khiến nó bắt đầu đập một cách khác biệt, đập như thật sự đang sống. Hera nhận ra, mình đã rung động rồi, rung động trước người đàn ông tuấn mỹ phi phàm như một vị thần này. Trong lúc cô ta đang bơi trong biển tình màu hồng phấn vô cùng xinh đẹp, một hình ảnh tiếp theo đã phá hỏng toàn bộ ảo tưởng ấy.

“Sao lại đến đây? Đã ăn gì chưa?”

Bạc Á Thần vượt qua tất cả mọi người, đi thẳng đến trước mặt An Tịnh Tuyết, ân cần hỏi han rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. An Tịnh Tuyết cũng không cố kỵ gì, ôm chầm lấy lấy thắt lưng Bạc Á Thần, cười đáp:

“Đi mua sắm mà thôi. Ban nãy em đã ăn với Hera rồi. À quên giới thiệu, đây là Hera, đồng nghiệp của em.”

Bạc Á Thần hơi nhếch khóe miệng, tâm trạng cực kì tốt. Anh biết cô thay đổi cách xưng hô đột ngột như thế là muốn xác định chủ quyền lãnh thổ của mình, đương nhiên, lãnh thổ đó chính là anh.

Hera có cảm giác tất cả mọi thứ trong đầu mình đang vỡ vụn, cô ta ngẩn người nhìn hình ảnh quấn quýt của Bạc Á Thần và An Tịnh Tuyết, cổ họng như nghẹ đặc, không thể phát ra bất kì âm thanh nào. Người đàn ông của Red…thật sự là anh ta sao???

An Tịnh Tuyết cũng phát hiện ra sự khác thường của Hera, tâm trạng không khỏi trầm xuống. Cô vốn cũng có chút tình cảm với cô ta, nhưng nếu cô ta đã có ý nghĩ không nên với người đàn ông của cô thì…xin thứ cho cô tàn nhẫn.

“Hera, chị sao thế, vì anh ấy quá đẹp trai nên choáng váng đầu óc rồi sao?”

Câu nói mang hơi lạnh của An Tịnh Tuyết thành công khiến Hera tỉnh ra. Cô ta cố gắng tỏ ra bình tĩnh, sau đó lập tức nở một nụ cười vô cùng quyến rũ, giơ tay phải ra rồi nói:

“Xin chào, tôi là Hera, rất vui được gặp anh. Tôi cũng đã nghe An Tịnh Tuyết nói về anh rồi, nhưng không ngờ người thật còn hoàn mỹ hơn trong tưởng tượng, thật khiến cho tim tôi đập nhanh nha.”

Bạc Á Thần rõ ràng không thích dáng vẻ đầy quyến rũ của cô ta, anh không hề có ý định bắt tay, chỉ nhàn nhạt đáp:

“Bạc Á Thần.”

Câu trả lời quá mức ngắn gọn cùng lạnh lùng của Bạc Á Thần khiến Hera vừa thất vọng vừa có chút ngượng ngập. Cô ta nhanh chóng rút tay về rồi nói tiếp:

“Thì ra là anh Thần, tên giống như người, thật sự rất hay.”

Cô ta vừa nói xong, An Tịnh Tuyết và Bạc Á Thần đều đồng loạt biến sắc. Nhất là Bạc Á Thần, cả người anh đã tản ra sát khí ẩn hiện, ánh mắt tràn đầy ý tứ cảnh cáo:

“Tôi không nghĩ chúng ta thân thiết đến mức gọi thẳng tên nhau đâu, cô Hera. Cô nên gọi tôi bằng họ thì tốt hơn.”

Hera bị khí thế của Bạc Á Thần làm cho hơi run lên, cô ta biết người đàn ông trước mắt này không phải loại sẽ bị sắc đẹp mê hoặc hay biết thương hoa tiếc ngọc gì đó, vội vàng trở nên thông minh hơn mà thu liễm lại:

“Xin lỗi, anh Bạc, tôi hơi bất lịch sự rồi.”

Bạc Á Thần lần này đến đáp cũng lười đáp, quay sang nói chuyện với quản lí:

“Cậu gọi bảo vệ lôi bọn họ ra đi. Đây không phải khu vực dành cho khách hàng bình thường.”

Hai mẹ con Kim gia nghe vậy liền lập tức từ con mê trai tỉnh lại, bất mãn la lên:

“Anh là cái gì ở đây mà dám đuổi chúng tôi đi, giám đốc sao? Tôi nói cho anh biết, nhà họ Kim chúng tôi đến tổng giám đốc các anh cũng phải nể đến mười phần đó…”

An Tịnh Tuyết nhìn thấy ánh mắt Bạc Á Thần hơi đổi liền cực kì tức giận, hận không thể lập tức giết chết hai mẹ con kia để làm bọn họ câm miệng lại. Tâm trạng tốt của Bạc Á Thần bị ảnh hưởng rồi, làm sao bây giờ?!

“Thần~”

An Tịnh Tuyết làm nũng cọ má vào lồng ngực Bạc Á Thần, ý định lôi kéo sự chú ý của anh. Sự thật chứng minh, cách này cực kì hữu dụng. Bạc Á Thần lập tức bị dỗ vui vẻ, phất tay cho bảo vệ vừa đến khiến bọn họ lôi hai mẹ con Kim gia kia đi.

Hai mẹ con nọ còn không cam lòng muốn mắng chửi, Bạc Á Thần đột nhiên lạnh lùng nói thêm:

“Kim gia hiển hách thế nào tôi đương nhiên biết, nếu hai vị thật sự là người của Kim gia, tôi sẽ không nói hai lời tặng miễn phí bộ váy Angel Tear kia cho hai vị. Tuy nhiên, để đề phòng gian trá, tôi bắt buộc phải gọi cho gia chủ Kim gia để xác nhận, hai vị có muốn làm vậy không?”

Hai mẹ con Kim gia nghe xong liền lập tức câm miệng rồi ngoan ngoãn để bảo vệ dẫn đi. An Tịnh Tuyết thầm than Bạc Á Thần phúc hắc, tuy nhiên, thế này mới hợp khẩu vị của cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.