Thần Chết Mỉm Cười Bà Xã Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 45: Chương 45: Xuống Địa Ngục Cùng Nhau




Tiếng chuông báo hiệu kết thúc buổi học cuối cùng cũng vang lên. An Tịnh Tuyết lúc này mới ngẩng khuôn mặt nằm úp sấp hơn 4 tiếng đồng hồ lên, thong thả xách cặp ra khỏi phòng. Vì ngủ quá lâu nên cổ cô có hơi mỏi, xem ra ngày mai phải đem theo một chiếc gối mini rồi.

“Chào em, Tịnh Tuyết.”

Vừa đặt chân lên hành lang, An Tịnh Tuyết liền bắt gặp khuôn mặt tươi cười của Thịnh Diệp Kiêu, bên cạnh hắn ta còn có thêm cô nàng mỹ nữ La Bích Như. Có vẻ cô đã vô tình phá hoại bầu không khí tốt đẹp giữa bọn họ thì phải.

“Chào thầy, thầy chưa định về ạ?”

An Tịnh Tuyết không hề keo kiệt đáp lại. Ngay lập tức, gương mặt vốn đã không vui vẻ gì của La Bích Như càng nhăn nhó hơn. Cũng đúng thôi, đối mặt với một người đã làm cô ta mất mặt cả ngày hôm nay, bây giờ còn chen ngang cuộc trò chuyện giữa cô ta với một thầy giáo đẹp trai, cô ta có điên mới vui được.

“Thưa thầy, em xin về trước. Cảm ơn thầy vì đã giúp đỡ em hôm nay.”

Thịnh Diệp Kiêu giống như không phát hiện ra vẻ mặt khó coi của cô ta, dịu dàng gật đầu:

“Em không cần khách sáo thế đâu. Chúng ta là thầy trò mà. Đi đường cẩn thận, Bích Như.”

La Bích Như được hắn ta gọi thân mật như thế liền đỏ mặt, vội vàng ôm cặp chạy đi. An Tịnh Tuyết không khỏi khen Thịnh Diệp Kiêu cao tay, nhanh như thế đã thu phục được một đóa hoa kiều diễm rồi. Nhưng, hình như con mồi của hắn ta không chỉ có La Bích Như thì phải…

Qủa nhiên, La Bích Như vừa đi, Thịnh Diệp Kiêu liền thu hẹp khoảng cách với An Tịnh Tuyết, ân cần hỏi han:

“Tịnh Tuyết, nhà em ở chỗ nào? Ba mẹ đón về à?”

An Tịnh Tuyết nhìn ra cổng trường đã thấy chiếc Roll-Royce Phantom Extended Wheelbase quen thuộc chờ sẵn, trên môi liền nở một nụ cười ngọt ngào.

“Không phải.”

Thịnh Diệp Kiêu hơi ngạc nhiên, sau đó mới hiểu An Tịnh Tuyết trả lời về vấn đề nào.

“Vậy là ai đón em?”

“Người đàn ông của tôi.”

An Tịnh Tuyết trả lời mà không thèm quay đầu lại, một mạch chạy đến chiếc xe có Bạc Á Thần bên trong. Những kẻ biến thái không phải rất thích kiêu chiến sao, việc con mồi của mình đã có bạn trai đương nhiên là một nhân tố vô cùng kích thích. Hưm, giờ cô chỉ cần ngồi chờ cá cắn câu là xong.

“Ai vậy?”

Bạc Á Thần đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ, vừa cài dây an toàn cho cô vừa hỏi. Trời mới biết lúc thấy tên khốn kia sóng vai cùng An Tịnh Tuyết bước ra anh đã khó chịu đến mức nào. Đối với một người luôn tự cho bản thân quá chênh lệch tuổi tác với An Tịnh Tuyết như Bạc Á Thần, Thịnh Diệp Kiêu quả là đáng nghét đến mức không thể đáng ghét hơn.

Nghe thấy câu hỏi nồng mùi dấm chua của Bạc Á Thần, An Tịnh Tuyết liền bật cười, một nụ cười vô cùng êm tai, tựa như những chiếc chuông bạc vậy. Bạc Á Thần mãi ngắm nụ cười thật lòng này của cô, ngây ngẩn đến quên cả khởi động xe. Đây không phải là lần đầu tiên An Tịnh Tuyết cười, nhưng lại là nụ cười duy nhất từ trước đến nay bộc phát từ trái tim của cô.

“Bạc Á Thần, chú ghen sao?”

An Tịnh Tuyết đột nhiên hỏi như thế liền làm Bạc Á Thần không khỏi có chút xấu hổ.

“Á Thần?”

“Không phải.” Bạc Á Thần cố gắng không để ý đến vẻ mặt trêu chọc của An Tịnh Tuyết mà trả lời.

“Oh~”

An Tịnh Tuyết cố tình kéo dài câu chữ, giọng điệu đầy nghi hoặc.

“Chú thấy thầy ấy thế nào, đẹp trai chứ nhỉ. Trông cũng trẻ nữa…”

“An Tịnh Tuyết!”

Bầu không khí vui vẻ trên xe kéo dài không được lâu, bởi vì An Tịnh Tuyết đã nhìn ra Bạc Á Thần đang phiền lòng. Hơn nữa, để Bạc Á Thần phải phiền lòng đến mức vô thức thở dài như thế này, khẳng định là chuyện có liên quan đến cô.

“Bạc Á Thần, chú đang dấu tôi chuyện gì sao?”

Bạc Á Thần tuy biết trước mình nhất định sẽ không tránh khỏi cặp mắt sắc sảo của cô, nhưng cũng không ngờ lại bị phát hiện nhanh thế này. Qủa nhiên là cô vợ nhỏ của anh, không chuyện gì có thể giấu được.

“Về đến nhà rồi nói.”

Vừa về đến biệt thự, Bạc Á Thần liền giao hai tập tài liệu cho An Tịnh Tuyết. Một tập là của Chu Mỹ Hoa-Kiều Vận, một tập là về Kim gia. An Tịnh Tuyết đọc một hồi, sau đó im lặng không biết suy nghĩ cái gì.

“Kim gia và chú có xích mích sao?”

Bạc Á Thần không khỏi thở dài lần nữa. Để đề phòng cô hỏi vấn đề này, anh đã loại bỏ tất cả những gì trong tài liệu có liên quan đến Huyết Long bang rồi, không ngờ vẫn bị cái đầu nhạy bén của cô phát hiện.

“Đúng.”

Thật ra An Tịnh Tuyết cũng chỉ nghi ngờ mà thôi, bởi vì trong tài liệu có ghi địa bàn hoạt động của Kim gia chỉ có Châu Âu và Châu Mỹ. Một gia tộc gốc Hoa như thế lại không hoạt động ở Trung Quốc hay Châu Á, đây không phải rất kì lạ sao? Trừ khi, Huyết Long bang-bá chủ Châu Á và Kim gia có mâu thuẫn, hơn nữa còn là mâu thuẫn rất lớn.

“Ừm.” An Tịnh Tuyết đáp nhẹ, không biểu lộ bất kì thái độ nào.

Bạc Á Thần nhìn cô như vậy thì vô cùng lo lắng. Liệu cô có vì Kim gia mà chán ghét anh không, dù sao anh đã gây ra cho gia tộc này rất nhiều thiệt hại. Nếu quả thật như thế thì anh phải làm thế nào đây, phải làm thế nào…

Bạc Á Thần càng nghĩ càng loạn, bàn tay vô thức đưa lên xoa trán. Đột nhiên, một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đặt lên bàn tay to lớn ấy của anh, vô cùng ấm áp.

“Bạc Á Thần, đừng lo lắng. Nếu chú không rời bỏ tôi, tôi cũng sẽ không rời bỏ chú. Dù có chết, chúng ta cũng phải xuống địa ngục cùng nhau.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.