Thần Đang Nhìn Ngươi Đấy

Chương 14: Chương 14




17 giờ 05 phút.

Mã Đạt thò đầu ra khỏi xe, ngẩng cổ nhìn lên tầng cao nhất của toàn nhà văn phòng ba mươi hai tầng. Anh đã biết đây chính là nơi tổng giám đốc công ty chứng khoán Thiên Hạ Chu Tử Toàn đã từng làm việc lúc còn sống. Chút ánh sáng chiều chiếu vào cửa kính của tầng trên cùng làm cho anh cảm thấy chóng mặt. Mã Đạt vốn rất sợ độ cao cho dù chỉ ngẩng cổ lên cao cũng làm cho anh thấy choáng váng. Vì thế rất nhanh, anh lại thu người vào trong xe.

Cách đây một phút, Mã Đạt nhìn thấy có hai người đi ra từ toàn nhà này. Trong đó có một người tướng mạo khôi ngô, bận đồ cảnh sát đen. Còn người kia tuy mặc thường phục nhưng từ ánh mắt nhìn nhanh nhẹn và mạnh mẽ có thể đoán được ra nghề nghiệp của anh ta. Trông hai người có vẻ vội vàng, miệng liến thoáng nói về điều gì đó, sau đó ngồi vào trong chiếc xe cảnh sát, rời khỏi tòa nhà.

Mã Đạt đoán, hai người nay chắc là cảnh sát đang phụ trách vụ án của Chu Tử Toàn. Lúc nhìn thấy cảnh sát từ tòa nhà đi ra, Mã Đạt đúng là cũng hơi xúc động: anh muốn lập tức chạy đến trước mặt họ, kể cho họ toàn bộ câu chuyện anh đã chứng kiến về Chu Tử Toàn tối hôm đó. Thế nhưng hai chân của Mã Đạt lại không nghe cái đầu của mình. Anh cứ ngồi đờ ra trong xe, đầu óc trống rỗng, có một âm thanh kì lạ cứ vang lên bên tai anh...Thần đang nhìn ngươi đấy. Trời ơi, Chu Tử Toàn là một người chết rất thần bí, lời nói trước lúc lâm chung của anh ta cứ lởn vởn bên tai Mã Đạt. Mã Đạt bị cái cảm giác đó làm cho choáng váng. Anh chưa bao giờ cảm thấy hoảng sợ như vậy. Nó khiến cho anh không còn điều khiển được cơ thể mình, cho đến khi hai người cảnh sát đó ngồi lên xe và đi mất, Mã Đạt mới thoát ra khỏi sự bàng hoàng đó. Lúc này quần áo trên người anh bị mồ hôi làm cho ướt sũng.

Hít thở sâu, Mã Đạt dường như kiệt sức, dựa đầu vào ghế xe ngồi thở. Anh thấy hối hận tại sao anh lại nghĩ tới cái nơi ma quỷ này. Lẽ nào chỉ vì để nhìn nơi người chết đó đã từng đi làm sao? Thật là không thể hiểu nổi, anh thầm chửi mình một tiếng, sau đó đạp mạnh bàn đạp ga, chuẩn bị lái xe rời khỏi nơi này.

Bỗng nhiên, anh nhìn thấy đang có người đưa tay lên gọi xe. Bây giờ anh không muốn bỏ qua một khách nào cả. Anh lái xe về phía đó. Đó là một người con gái khoảng hơn 20 tuổi. Cô bước vào xe và ngồi vào ghế sau.

"Cho tôi đến bán đảo Hoa Viên." Cô gái nhẹ nhàng nói.

Mã Đạt lén nhìn cô gái từ gương chiếu hậu. Tuy ăn mặc không được sang trọng lắm nhưng cô ta khá xinh xắn, thuộc dạng nhân viên văn phòng có khuôn mặt được nhiều người yêu quí. Có điều, theo kinh nghiệm của Mã Đạt, một người con gái đi đến khu chung cư cao cấp ở bán đảo Hoa Viên tuy bây giờ vẫn hơi sớm nhưng có khi lại làm cái nghề mà người ta chẳng ưa gì.

Anh không hề nghĩ nhiều, đi thẳng về hướng bán đảo Hoa Viên. Khu đó cách trung tâm thành phố khá xa. Nếu như không tắc đường thì cũng mất gần 40 phút. Bỗng nhiên, cô gái ngồi phía sau lên tiếng: "Xin lỗi, anh có thể bật đài được không? Tôi muốn nghe chương trình thời sự."

Mã Đạt bật đài, thành thạo dò sang kệnh đang phát chương trình thời sự. Thật đúng lúc, trên đài đang đưa tin về các vấn đề xã hội của thành phố. Sau vài ba bản tin ngắn, Mã Đạt nghe thấy tin liên quan đến vụ án của Chu Tử Toàn.

"Theo tin nhận được của phóng viên đài từ cục cảnh sát, vụ sát hại nguyên tổng giám đốc công ty chứng khoán Thiên Hạ Chu Tử Toàn vẫn đang trong quá trình gấp rút điều tra. Trước mắt chúng tôi vẫn chưa nắm bắt được tiến độ của quá trình phá án. Phóng viên cũng đưa tin rằng vụ sát hại Chu Tử Toàn đã gây ta một chấn động rất lớn cho giới tài chính, chứng khoán. Theo một nhân viên giấu tên làm trong công ty chứng khoán Thiên Hạ cho biết, việc này rất có thể sẽ ảnh hưởng đến thị trường chứng khoán trong thời gian tới. Đài chúng tôi sẽ thường xuyên đưa tin về tiến trình điều tra của vụ án."

Tin tức về vụ án trên đầi đến đây kết thúc, tiếp sau đó là một tin tức xã hội khác. Mã Đạt vừa nghe vừa để y đến sự biến sắc trên khuôn mặt của cô gái ngồi phía sau qua gương chiếu hậu. Hình như cô ta rất quan tâm đến bản tin này, khẽ cắn môi và người hơi run run.

Bỗng nhiên một hồi còi vang lên từ bên cạnh xe Mã Đạt, lúc đó anh mới phát hiện ta lúc nãy anh đã không tập trung, không chú y đến xe bên cạnh. Anh vội đạp phanh xe, chiếc xe tải hai tấn phóng vèo vượt lên xe anh. Mã Đạt thở dài và tự nhủ: Nguy hiểm quá.

"Anh làm ơn tắt hộ tôi cái đài với." Cô gái đó lại bỗng nhiên lên tiếng.

Xem ra, cô ta chỉ muốn nghe bản tin về Chu Tử Toàn, Mã Đạt nghe theo lời cô gái, đưa tay tắt đài đi.

Vài chục phút sau, anh đã lái vào cửa chính của bán đảo Hoa Viên sang trọng. Trời mới chỉ chạng vạng tốt nhưng đèn ở cửa chính đã bật sáng trưng. Có vài chiếc xe ra ra vào vào. Trước đây anh cũng đến đây mấy lần, toàn là khách đến khu này vì những người sống ở bán đào Hoa Viên này ai cũng có xe riêng. Đi theo sự chỉ dẫn của cô gái, Mã Đạt đi men theo con đường ngoằn nghoèo tiến sâu vào bên trong. Dọc hai bên đường dây các ngôi biệt thự liền kề hay các ngôi biệt thự độc lập to nhỏ đủ kiểu.

Cuối cùng anh dừng lại trước một ngôi biệt thự nằm riêng biệt, hai tầng, sơn trắng. Cô gái trả tiền xe cho anh. Đây là số tiền nhiều nhất mà Mã Đạt kiếm được trong ngày hôm nay. Đợi sau khi cô gái xuống xe, Mã Đạt bắt đầu từ từ quay đầu xe, chuẩn bị quay trở lại con đường cũ.

Đúng vào lúc Mã Đạt quay xong xe, anh quay đầu lại nhìn tòa biệt thự đó. Anh nhìn thấy cô gái đó đang ấn chuông cửa. Cửa nhanh chóng được mở ra. Đến trước cửa được bật sáng. Và sau đó Mã Đạt đã nhìn thấy một khuôn mặt rất quen thuộc.

Trời ơi, là cô ấy sao?

Mã Đạt khẽ hỏi mình. Anh đưa tay lên dụi mắt. Dưới ánh đèn hành lang ngôi biệt thự khuôn mặt kia biểu hiện vô cùng rõ ràng trước mắt Mã Đạt.

Xe anh đậu cách đó có hai chục mét khoảng cách rất ngắn, không thể nào nhìn nhầm được. Đúng là cố ấy, đúng là người con gái thần bí đó.

Mã Đạt thấy rõ là cô ta không hề để ‎ ý đến anh cũng như xe của anh. Có vẻ như cô ta đang rất ngạc nhiên với sự biếng thăm của cô gái lúc nãy. Họ nói với nhau đôi ba câu rồi cô ta để cho cô gái kia vào nhà rồi đóng cửa lại.

Mã Đạt ngồi ngẩn ra trong xe, ánh mắt vẫn nhìn chăm chăm vào chiếc cửa màu trắng của tòa biệt thự. Trong đầu anh lúc này mọi thứ trở nên rối tung. Câu hỏi đầu tiên của anh là: "Tại sao cô ta lại sống sở đây?"

Nơi đây là bán đảo Hoa Viên, là khu biệt thự của những gia đình giàu có. So với căn phòng bé nhỏ kia thì đúng là một trời một vực. Mã Đạt hình dung ra căn phòng bé nhỏ của cô, nơi anh đã từng qua hai đêm ở đó. Căn phòng mà anh đã ngu ngốc đợi chờ cô ấy trở về. Anh không thể nào ngờ được là cô ấy sống ở đây, tại một căn biệt thự sang trọng trong khuôn viên của những người giàu có này.

Anh bỗng thấy toàn thân đang run lên. Nhưng tại sao cô ta lại làm như thế?

Nhưng Mã Dạt lại lập tức nghĩ đến những khả năng khác. Cô ấy có thể là một người giúp việc, làm việc trong ngôi biệt thự kia. Thế nhưng, Mã Đạt cũng lại nhanh chóng gạt bỏ cái khả năng đó. Lúc nãy khi mở cửa, Mã Đạt nhìn thấy cô mặc một chiếc váy liền, nhìn là biết đó là đồ đắt tiền. Dáng vẻ của cô trông hệt như những nữ chủ nhân khác ở bán đảo Hoa Viên này. Vì thế chắc chắn cô ấy không thể là một người giúp việc. Vậy thì, lẽ nào cô ấy là... không Mã Đạt quả thực không thể nghĩ rằng cô ấy lại là một thiên kim tiểu thư, sinh trưởng trong một gia đình giàu có.

Không. Không . Không. Mã Đạt không thể tìm được câu trả lời dựa vào những quy luật logic thông thường anh vẫn không thể giải thích được.

Anh hít một hơi thật sâu, đưa mắt nhìn về ngôi biệt thự đó. Trong bóng tối, hình dáng ngôi biệt thự càng lúc càng không hiện rõ nữa. Phía đằng sau cửa sổ ở tầng một tuy đã được che kín bởi một lớp rèm dây những vẫn hắt ra chút ánh sáng đèn. Mã Đạt nhớ lại vẻ mặt của cô gái kia lúc ngồi trên xe nghe tin tức về Chu Tử Toàn. Mà cô gái đó lại lên xe anh lúc anh đang đỗ ở phía dưới tòa nhà công ty chứng khoán Thiên Hạ. Có thể thấy rằng cô ta rất có thể có mối quan hệ gì đó với Chu Tử Toàn. Bây giờ cô ấy lại đến đây để thăm người con gái bí ẩn mà Mã Đạt mãi vẫn chưa thể biết được cô ấy là ai. Rõ ràng là hai người bọn họ quen biết nhau. Vậy thì theo logic người con gái bí ẩn này chắc chắn cũng có mối quan hệ với Chu Tử Toàn.

Mã Đạt đau khổ lắc đầu. bây giờ thì anh tin là những suy đoán ban đầu của mình là sự thực. Cô ấy quả thực có liên quan đến vụ án mạng đã xảy ra trước mắt Mã Đạt đêm hôm đó, hơn nữa mối quan hệ này chắc chắn không phải là một mối quan hệ bình thường.

Có thể, đây là cả một âm mưu khủng khiếp.

Mã Đạt vẫn tiếp tục dừng xe ở đây, nhìn chăm chăm vào ngôi biệt thự trắng. Anh cũng không biết là mình cần ở đây đến lúc nào. Bỗng nhiên, Mã Đạt nghĩ nếu như đợi đến lúc cô gái kia đi ra, nhìn thấy anh vẫn ở đây có thể cô ta sẽ nghi ngờ. Thế nên Mã Đạt đành phải rời khỏi đây. Trước khi khởi động máy, anh đã ghi lại số nhà của ngôi biệt thự .

Mã Đạt phóng như bay ra khỏi bán đảo Hoa Viên. Trong những đám cây bao xung quanh bán đảo, hình như có một ánh mắt nào đó đang nhìn chằm chằm vào anh.

"Thượng đế ơi, nếu như thượng đế có thực, xin hãy cho con biết, con phải làm gì bây giờ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.