Thần Khống Thiên Hạ

Chương 95: Chương 95: Tàng Tụ Tiễn Sáo. (1)​




Đê giai Huyền Sĩ kia hướng Lăng Tiếu đi tới, hắn đã nói cho dù chết cũng muốn Lăng Tiếu chết không toàn thây, huống chi hắn rốt cục muốn một đao một kiếm kia, nhị giai trung cấp nhưng là giá trị gần vạn kim tệ, ở trong đoàn cũng chỉ có Thanh Lang đoàn trưởng cùng Phó đoàn trưởng Hỏa Lang của bọn hắn mới có mà thôi.

- Tiểu tử, ngươi chết ở ở trong tay đại gia không oan.

Đê giai Huyền Sĩ kia đi tới trước người Lăng Tiếu âm u nói, sau đó đề khởi trọng đao muốn phân thây Lăng Tiếu.

Bỗng nhiên Lăng Tiếu nằm trên mặt đất mở hai mắt ra, Lam Tinh kiếm trong tay xuất kỳ bất ý một kiếm đâm vào cổ họng của đê giai Huyền Sĩ này.

Đê giai Huyền Sĩ kia hai mắt trợn thật lớn, đến chết vẫn không thể tin được tiểu tử kia còn chưa chết, ngược lại cho hắn một kích chí mạng, hắn chết không nhắm mắt a!

Lăng Tiếu khó khăn bò dậy, lại cho đê giai Huyền Sĩ kia một kiếm, đem đầu lâu của hắn cắt xuống.

- Thổ... Thổ đội trưởng bị... Bị giết rồi!

Một gã cao giai Huyền Giả nhìn Lăng Tiếu đem đầu của đê giai Huyền Sĩ kia cắt xuống, nhất thời bị hù dọa đến bể mật, không khỏi kinh hô lên.

Ba tên cao giai Huyền Giả còn lại cũng đều nhìn thấy đầu người ở trong tay Lăng Tiếu, toàn thân vết máu loang lổ, từng bước từng bước đi về phía bọn họ giống như là sát thần, đem một chút phòng tuyến cuối cùng của bọn họ đều đánh tan rồi.

Bốn gã cao giai Huyền Giả không chút nghĩ ngợi liền xoay người tháo chạy bốn phía.

Lăng Tiếu đem đê giai Huyền Sĩ kia hướng địa phương hai người Độc Ưng cùng Kim Lang giao chiến ném đi, hai người lập tức tách ra.

Kim Lang nhìn Lăng Tiếu giống như là thấy quỷ, kinh hãi nói:

- Ngươi... Ngươi cư nhiên giết Thổ Lang rồi!

Hắn lại nhìn bốn phía chỉ thấy thi thể của đồng bạn mình ngổn ngang nằm trong bụi cỏ, người bên mình một cái cũng không còn, chỉ còn lại mỗi mình hắn rồi.

- Độc Ưng, đồng loạt ra tay giết chết hắn!

Lăng Tiếu âm u nói, đồng thời đao kiếm lại giơ lên, lại là đoạn mở đầu cho mãnh chiêu.

Kim Lang kia đâu dám trì hoãn, lúc này xoay người bỏ chạy, tốc độ nhanh đến kinh người, bất quá hắn vẫn ném ra ngoan thoại nói:

- Tiểu tử thúi, ta không quan tâm ngươi là ai, Thanh Lang đoàn chúng ta tuyệt sẽ không bỏ qua cho ngươi, còn Độc Ưng ngươi cứ chờ đó cho ta.

- Thiếu gia, đuổi theo hay không?

Độc Ưng hỏi.

Lăng Tiếu không nói gì, mà là móc ra Hồi Lộ đan cùng Dưỡng Khí đan ném vào trong miệng, đồng thời cũng ném qua cho Độc Ưng mấy viên.

Sau một lát, hắn phát hiện Kim Lang quả thật chạy xa rồi, Lăng Tiếu tinh thần buông lỏng, cả người mềm nhũn ngã xuống.

- Thiếu gia!

Độc Ưng lập tức đưa thân lên trước đỡ Lăng Tiếu.

- Không có chuyện gì, chẳng qua là hư thoát thôi, mau ngồi xuống khôi phục huyền lực.

Lăng Tiếu hữu khí vô lực nói một câu, lập tức ngồi xuống.

Độc Ưng dùng ánh mắt phức tạp nhìn thoáng qua Lăng Tiếu, cũng ngồi xuống khôi phục huyền lực.

Một trận gió nhẹ thôi qua, bụi cỏ nhuốm máu như từng thanh lưỡi hái đoạt mệnh lộ ra cực kỳ quỷ ý, chỉ có hai người giống như tượng điêu khắc ngồi xếp bằng.

...

Ở một chỗ khác trong rừng rậm của sơn mạch, có gần trăm người đang không ngừng tìm kiếm cái gì, một ít mãnh thú cùng đê giai linh thú đều bị sát khí của đám người này dọa cho sợ hãi trốn chạy bốn phía.

Cuối cùng đám người kia ở trước một cái dòng suối nhỏ trong suốt ngồi xuống nghỉ ngơi.

Những người này mỗi người tràn đầy khí tức thảo mãng, đều là mặc dong binh võ phục thống nhất, trước ngực có hình một con sói dữ tợn, hiển nhiên chính là người của Thanh Lang đoàn.

Tráng hán dẫn đầu hướng về một người bên cạnh hỏi:

- Kim Lang cùng Thổ Lang hai người này chạy đi đâu rồi? Không phải nói trước buổi trưa tập hợp ở chỗ này sao? Làm sao ngay cả bóng người cũng không nhìn thấy?

Người bị ở bên cạnh thản nhiên nói:

- Đoàn trưởng không cần gấp gáp, có thể Kim đội trưởng cùng Thổ đội trưởng gặp linh thú gì đó nên bị trễ một chút, chúng ta trước nghỉ ngơi một chút, phía trước có ký hiệu do Phó đoàn trưởng lưu lại, cho dù bọn họ chưa kịp chạy tới, bọn họ thấy ký hiệu thì cũng liền đuổi theo sau.

Tráng hán dẫn đầu kia nhíu mày, hiển nhiên có chút bất mãn, bất quá cũng không còn nói cái gì, lúc này nói sang chuyện khác:

- Hôm qua Hỏa Lang đưa tin trở lại nói đã phát hiện ra bóng dáng của Lãnh Xà cùng vd hai người, hắn một đường đuổi theo, không biết có đuổi được hay không, con đường này rõ ràng là hướng về chỗ sâu sơn mạch mà đi, chẳng lẽ Lãnh Xà bọn họ đi tìm cái bí cảnh kia rồi?

Những người bên cạnh trầm tư một chút nói:

- Lãnh Xà đoàn đã bị chúng ta giết đến không sai biệt lắm, Lãnh Xà huynh muội không có chỗ để trốn, quả thật có thể đi nước cờ hiểm, nếu như bí cảnh quả thực tồn tại, để cho bọn họ lấy được mà nói, sợ rằng...

Người nọ còn chưa nói hết, tráng hán dẫn đầu liền ngắt lời nói:

- Bí cảnh là của Thanh Lang dong binh đoàn chúng ta, người nào cũng không thể nhúng chàm.

Dứt lời, một quyền oanh vào một gốc cây đại thụ, gốc đại thụ kia ứng tiếng mà gãy.

...

Ở phương hướng đi vào sâu trong sơn mạch, có một nam một nữ cầm lấy một tấm vải rách đang tìm kiếm cái gì.

Nam lãnh tuấn bất phàm, chỉ là quần áo trên người có nhiều chỗ tổn hại, đầu tóc rối bời, bộ dạng ít nhiều có chút chật vật, thần sắc lúc này lộ ra ý bi phẫn; mà nữ thì khuôn mặt quyến rũ động lòng người, trước ngực trên dưới phập phồng lộ ra vẻ rộng lớn mạnh mẽ, hết sức mê người, eo nhỏ kia giống như là xà dịu dàng thon gọn, toàn thân không chỗ nào là không lộ ra hấp dẫn chí mạng với nam nhân.

- Đại ca, muốn hay không tiếp tục đi vào?

Nàng kia hướng nam tử hỏi.

Nếu như Lăng Tiếu giờ phút này ở đây nhất định có thể nhận ra cô gái này đúng là hảo tỷ tỷ Vi Đại Nhi mà hắn có duyên gặp một lần, còn nam tử tầm 35 tuổi ở bên cạnh chính là đại ca Lãnh Xà của Vi Đại Nhi, cũng chính là đoàn trưởng của Lãnh Xà dong binh đoàn đứng thứ hai của đại dong binh đoàn trong Vẫn Thạch thành. Chỉ tiếc hôm nay Lãnh Xà dong binh đoàn đã chỉ còn là danh nghĩa rồi, hai trăm huynh đệ có hơn phân nửa bị Thanh Lang dong binh đoàn giết chết, có một chút thì chịu không được loại đuổi giết này, thoát khỏi Lãnh Xà dong binh đoàn mà đi, hôm nay dong binh đoàn chỉ còn lại hai huynh muội bọn họ.

- Vào, tại sao lại không vào, đều đến một bước này rồi, huynh đệ của chúng ta không thể chết vô ích, chúng ta nahats định phải nhận được hết thảy trong bí cảnh, chờ chúng ta đều cường đại lên, nhất định phải giết đến Thanh Lang đoàn gà chó không yên.

Lãnh Xà song quyền nắm chặt quát lên, rất hiển nhiên trong lòng hắn một đoàn báo thù chi hỏa kia vẫn đang hừng hực thiêu đốt.

Trên mặt Vi Đại Nhi cũng lộ ra thần sắc bi thương nói:

- Đại ca, thật xin lỗi, nếu là ta đem bản đồ bí cahr giao ra, có lẽ... Có lẽ sẽ không xảy ra chuyện như vậy rồi.

Lãnh Xà vỗ vỗ bả vai của Vi Đại Nhi nói:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.