Thần Khống Thiên Hạ

Chương 85: Chương 85: Tiến về Hoang Tùng sơn mạch. (1)​




Thông qua tu luyện Kim Cương Ngũ Biến quyết, Lăng Tiếu không khỏi không cảm khái huyền công này có chỗ độc đáo của mình, lại có thể có công năng tự mình chữa trị, đây tựa hồ là quá thần kỳ rồi! Công pháp như vậy nếu là truyền ra ngoài, sợ không biết sẽ có bao nhiêu người đoạt đến bể đầu chảy máu, cũng không biết là Thái thượng trưởng lão là từ nơi nào đạt được.

- Quả nhiên đã tu luyện tiểu thành rồi!

Thái thượng trưởng lão thở dài nói, hắn rốt cục thấy được năng lực tu luyện biến thái của Lăng Tiếu. Hắn thật sự không thể tin được cso nguwofi có thể trong khoảng thời gian ngắn tu luyện đến tiểu thành, nguyên bản hắn coi trọng Lăng Tiếu thiên tư trác tuyệt, ngộ tính cùng nhận tính cũng vô cùng không tệ, lúc này mới thu hắn làm đồ đệ, mà hôm nay hắn mới ý thức được thiên phú của Lăng Tiếu đã không còn ở trong phạm trù tưởng tượng của hắn.

Kỳ thật liền ngay cả Lăng Tiếu cũng không biết, hắn có thể tu luyện Kim Cương Ngũ Biến quyết nhanh như vậy, trừ thiên phú tự thân ra, một điểm trọng yếu nhất vẫn là chỗ tốt do Tam Phân Quy Nguyên Khí mang tới. Nếu như không có Tam Phân Quy Nguyên Khí ở một bên phụ trợ, hắn quả quyết không thể tu luyện nhanh như vậy được. Về điểm này cũng chỉ chờ hắn ngày sau cường đại mới từ từ phát hiện.

- Lão thái gia, như vậy ta có thể đi Hoang Tùng sơn mạch chưa?

Lăng Tiếu lần nữa hỏi.

- Ngươi đã tu luyện tiểu thành rồi, nhưng mà đây càng không thể để cho ngươi đi ra ngoài. Người của Lý gia, Lam gia chắc là sẽ không chịu để yên, ngươi vừa đi ra ngoài nhất định sẽ gặp phải trả thù điên cuồng của hai nhà, chờ ngươi đầy đủ cường đại rồi lại đi đi.

Thái thượng trưởng lão khẩu khổ bà tâm nói.

Khó có được thu được đệ tử xuất sắc như vậy, làm sao yên tâm để cho hắn hiện tại đi ra ngoài, nếu như bị cừu gia trả thù giết chết, vậy tâm huyết của hắn liền nước chảy về biển rồi. Thái thượng trưởng lão trong lòng tính toán wor trước khi Lăng Tiếu chưa trở thành võ giả cường đại, tuyệt đối không thể để cho Lăng Tiếu rời đi Vẫn Thạch thành.

Lăng Tiếu dĩ nhiên có thể cảm nhận được sự quan tâm của lão nhân này đối với hắn, lúc này cung kính cúi đầu nói:

- Lão thái gia, ta biết ngươi quan tâm Tiếu nhi, nhưng mà hùng ưng cuối cùng một ngày muốn giương cánh bay cao, muốn trở thành bá chủ trường không, nếu không có dũng khí đánh phá bầu trời, làm sao có thể làm nên trò trống gì, ta không muốn trốn ở trong gia tộc chịu sự che chở mà trưởng thành, đây đối với tương lai của ta là không có chỗ tốt.

- Lời của ngươi, ta dĩ nhiên biết, nhưng mà hiện tại ngươi là thực lực gì? Ngươi đi ra ngoài người ta muốn giết ngươi như giết một con kiến hôi, không đợi ngươi có thành tựu liền chết rồi, đây không phải là chết vô ích sao? Ý ta đã quyết, trước khi ngươi không thể trở thành cao giai Huyền Sĩ, tuyệt đối không thể để ngươi bước ra Lăng gia nửa bước.

Thái thượng trưởng lão kiên định đến cùng nói.

- Lão thái gia, ngươi thật không yên lòng liền để cho đám người Ngũ hành sứ giả, Hổ Lục, Hổ Thất theo ta cùng đi a, cả ngày tu luyện như vậy cũng không phải là biện pháp, chúng ta cần chú ý lao dật kết hợp có phải hay không, vạn nhất ta lại tu luyện tẩu hỏa nhập ma thì làm sao bây giờ…

Lăng Tiếu thao thao bất tuyệt nói.

Đáng tiếc, Thái thượng trưởng lão đã nhắm mắt lại, giống như là đã ngủ, hoàn toàn không động đậy.

Cuối cùng Lăng Tiếu chỉ có thể vươn mặt ra khỏi Huyền Kỹ các, bất quá hắn rất nhanh liền nghĩ đến kế sách đi ra ngoài.

Vào đêm, trong sơn động của Lăng Tiếu, hắn mặc một bộ đồ hoàn toán mới, từ nguyên lai là mỹ nam biến thành ‘mỹ nữ’.

- Thiếu gia, ngươi thật muốn rời gia tộc một đoạn thời gian?

Trong mắt của Bạch Vũ Tích ẩn chứa thần tình lưu luyến không rời hỏi.

Giờ phút này, Lăng Tiếu nam giả trang nữ, bộ dáng hết sức tức cười khôi hài, hắn làm như vậy đơn giản chính là muốn cả đêm trốn ra khỏi gia tộc mà thôi. Phải biết rằng hiện tại Thái thượng trưởng lão đối với Ngũ hành sứ giả hạ xuống tử lệnh, phải thay phiên nhau trông coi Lăng Tiếu, phòng ngừa hắn chạy trốn, Lăng Tiếu đã chạy trốn thất bại mấy lần, lúc này mới nghĩ tới diệu kế di hoa tiếp mộc.

- Đúng vậy a, thiếu gia đi ra ngoài, trong khoảng thời gian này nhất định phải hảo hảo tu luyện Thủy Nguyệt thần công có biết không, chờ ta trở lại nhất định phải thấy ngươi trở thành Huyền Giả, cố gắng lên.

Lăng Tiếu vỗ vỗ gương mặt trắng noãn của Bạch Vũ Tích khích lệ nói.

Bạch Vũ Tích nặng nề gật đầu nói:

- Thiếu gia yên tâm, ta nhất định sẽ cố gắng.

Ở trong lòng Bạch Vũ Tích quyết định phải hảo hảo tu luyện, thông qua chuyện tình vài ngày trước nàng biết tự mình nhất định phải cường đại lên, tuyệt đối không thể để sau chân của thiếu gia, tuyệt không thể để cho thiếu gia vì nàng mà tiếp tục thụ thương quấy nhiễu nữa.

- Như vậy mới ngoan!

Lăng Tiếu hôn lên đôi môi của Bạch Vũ Tích một cái nói.

Mặc dù Bạch Vũ Tích đã là nữ nhân của Lăng Tiếu, nhưng mà nàng da mặt mỏng, vừa bị hôn như vậy trong nháy mắt khuôn mặt đỏ hồng lên.

Đợi Lăng Tiếu chuẩn bị thỏa đáng hết thảy, Bạch Vũ Tích tiến lên ôm lấy Lăng Tiếu nói:

- Thiếu gia nhanh chóng trở lại một chút, Vũ Tích sẽ nhớ đến ngươi.

Lăng Tiếu khẽ vuốt mái tóc của Bạch Vũ Tích một chút nói:

- Yên tâm đi, nhanh thì một tháng, lâu thì ba tháng, thiếu gia nhất định trở lại.

Lăng Tiếu giả trang thành bộ dáng của Bạch Vũ Tích, từ trong động bước từng bước đi ra khỏi hậu sơn.

Ngũ hành sứ giả một mực âm thầm quan sát quả nhiên không có nhận ra hắn, cho đến khi Lăng Tiếu một đường ra khỏi gia tộc, chợt có hộ vệ nhìn đến, nhưng là không ai nhận ra được đây là Lăng Tiếu thiếu gia của bọn hắn, chỉ là tâm lý kỳ quái tại sao tỳ nữ của Lăng Tiếu thiếu gia lại ra ngoài vào buổi tối đâu này? Bọn họ mặc dù nghi ngờ nhưng mà lại không có đi tới nói ra nghi vấn, bởi vì động tĩnh của Lăng Tiếu thiếu gai bọn họ đều có nghe thấy, một thiếu gia dám đảm đương ở trước mặt người của Lý gia giết chiết Lý gia tiểu thư, bọn họ đắc tội không được, huống chi lại là tiếp ban đệ tử của Thái thượng trưởng lão, ở Lăng gia được hưởng đặc quyền vô thượng.

Đã ra khỏi gia tộc, Lăng Tiếu bước ra Vân Tung Mị Ảnh trong nháy mắt rời đi phạm vi của Lăng gia.

Đợi đến thời điểm Hổ Lục cùng Hổ Thất phát hiện, Lăng Tiếu đã không biết tung tích.

Ở một chỗ cỏ dại hoang tàn vắng vẻ, một thân ảnh đang chớp động, tựa hồ đang thay quần áo.

- Ha ha, bổn thiếu gia rốt cục trốn ra được rồi.

Người này không phải Lăng Tiếu thì lại là ai. Hắn hướng tới Hoang Tùng sơn mạch đã lâu rồi, hắn khẩn cấp muốn kiến thức một chút về những linh thú cùng linh thảo cao cấp kia, nói không chừng nhân phẩm đại bộc phát có thể bắt một hai con linh thú vui đùa một chút hẳn là thoải mái.

Lăng Tiếu tựa như một hài tử chưa từng trải qua việc đời, tâm tình dị thường hung phấn!

Ngẩng đầu nhìn ánh trăng ở trên thương khung tròn như cái khay, vầng sáng nhàn nhạt thập phần nhu hòa, thoạt nhìn hết sức duy mỹ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.