Thần Mộ Chi Huyết Đế

Chương 262: Chương 262: Ba điều kiện (1)




- Ầm!

Nửa ngày sau trên tinh không Đệ Ngũ Giới cánh cửa Nội Thiên Địa lần nữa mở ra Thần Nam từ trong đó ung dung bước ra.

- Thần đạo hữu ngươi ra ngoài rồi còn Viên Minh đâu?

Hai người Mộc Thanh cùng với Lệ Thanh Vi đứng đợi dưới mặt đất đã lâu vừa thấy hắn xuất hiện lập tức bay lên gấp gáp hỏi.

- Hai vị đạo hữu yên tâm hắn đã bị ta giải quyết rồi!

Thần Nam bình thản cười nói.

- Tê!

Tuy trong lòng đã sớm chuẩn bị tâm lý từ đầu nhưng khi nghe được những lời nói của Thần Nam hai người vẫn không nhịn được hít sâu một hơi khí lạnh.

- Thần đạo hữu ngươi nói đã giải quyết Viên Minh không lẽ đã giết chết hắn rồi?

Lệ Thanh Vi mang theo khiếp sợ nhìn Thần Nam hỏi.

- Không phải! Ta không có giết chết Viên Minh!

Thần Nam lắc đầu nói.

- Như vậy hắn đang ở đâu?

Mộc Thanh nghi hoặc hỏi.

- Ở đây. Các ngươi tự xem đi!

Thần Nam vừa cười vừa vung tay lên.

Trong chớp mắt không gian bên cạnh hắn phát sinh một trận vặn vẹo sau đó chỉ thấy một cây cột cao to xuất hiện bên trên cây cột đó là một thiếu niên khoảng mười một mười hai tuổi da dẻ trắng trẻo đang bị trói chặt như một đòn bánh chưng.

Người thiếu niên đó không ngừng vùng vẫy muốn thoát khỏi sự trói buộc đồng thời dùng ánh mắt chứa đầy nộ hỏa nhìn về phía Thần Nam giống như muốn mắng chửi hắn nhưng đáng tiếc miệng của nó đã sớm bị Thần Nam dùng một mảnh vải màu đen bịt kín lại không thể phát ra bất cứ âm thanh chỉ có thể ú ớ.

- Đây... đây là... Viên Minh? Thần đạo hữu hắn tại sao lại biến thành như vậy?

Hai người Mộc Thanh, Lệ Thanh Vi cẩn thận quan sát thiếu niên một lát rồi nhìn Thần Nam kinh ngạc hỏi cho dù thân hình đã đại biến nhưng thông qua linh hồn khí tức bọn họ vẫn có thể nhận ra lai lịch của người thiếu niên.

- Đó là bởi vì ta đã dùng Thời Gian Bổn Nguyên lên người hắn!

Thần Nam cười nói.

Thì ra vừa rồi khi dùng Nghịch Loạn Bát Thức giao chiến với Viên Minh Thần Nam đã dung hợp Thời Gian Bổn Nguyên của bản thân vào trong đó. Tác dụng của nó cũng giống như một chiêu Vạn Cổ Giai Không mà Thần Chiến đã thi triển lên người Thần Tứ Tổ cùng với Thần Ngũ Tổ ở Địa Ngục tầng thứ mười bảy vậy không chỉ cho tu vi của hắn tan biến mà còn khiến cho thân thể của Viên Minh phát triển ngược lại từ một tráng hán trở lại hình dáng của một thiếu niên.

- Thì ra là vậy! Thần đạo hữu bây giờ ngươi muốn xử lý hắn như thế nào đây?

Mộc Thanh hỏi.

- Ta muốn đem hắn trả trở về Vu Thần Điện!

Thần Nam nói.

- Cái gì?

Mộc Thanh và Lệ Thanh Vi nghe vậy kinh ngạc kêu lên một tiếng bọn họ không thể tin được Thần Nam đã bỏ ra rất nhiều công sức mới có thể bắt được Viên Minh vậy mà hiện tại cư nhiên lại muốn trả hắn về Vu Thần Điện!

- Thần đạo hữu có phải ngươi muốn dùng Viên Minh để đàm phán điều kiện với Sở Tương Ngọc hay không?

Bất quá hai người đều là những người thông minh tuyệt đỉnh đầu óc hơi xoay chuyển một chút đã đoán ra được dụng ý thật sự của Thần Nam.

- Đúng vậy!

Thần Nam gật đầu nói.

- Thần đạo hữu cách làm này của ngươi rất hay lần này Tam Nhãn Linh Tộc chúng ta thật sự được cứu rồi!

Trên mặt Lệ Thanh Vi lộ vẻ vui mừng nói.

Thất Quân Chủ tuy rằng đối với người ngoài có thể nói là những Hung Thần giết người không ghê tay nhưng đối với huynh đệ của mình thì tuyệt đối còn khăng khít hơn tay chân bây giờ nếu bọn họ lấy Viên Minh ra uy hiếp tuyệt đối có thể có khả năng rất lớn ép bọn họ phải nhượng bộ thả ra Tộc nhân của Tam Nhãn Linh Tộc.

- Ừm! Hai vị đạo hữu hiện giờ trong người các ngươi đều có vết thương không bằng các vị hãy trở về Mộc Thạch Tộc nghỉ ngơi trước còn chuyện tới Vu Thần Điện cứ giao cho ta các vị thấy thế nào?

Thần Nam gật đầu sau đó hắn lại nói.

- Được!

- Tốt!

Mộc Thanh cùng với Lệ Thanh Vi nghe vậy nhìn nhau một chút rồi đồng thời gật đầu.

Sở dĩ bọn họ dễ dàng đồng ý với lời nói của Thần Nam là bởi vì đúng như Thần Nam nói hiện giờ trên người bọn họ đều có thương thế nếu đi theo hắn đến gặp đám người Sở Tương Ngọc chưa chắc sẽ giúp được gì ngược lại rất có thể sẽ trở thành gánh nặng cho hắn như vậy không bằng trở về Mộc Thạch Tộc nghỉ ngơi sẽ thực tế hơn.

Hơn nữa Mộc Thanh cũng có thể nhân cơ hội này sắp xếp chuyện rút lui cho Mộc Thạch Tộc dù sao hành động lần này của bọn họ đã triệt để đắc tội với Thất Quân Chủ sau này Đệ Ngũ Giới tuyệt đối không thể lưu lại được nữa rồi!!

- Nhưng sau khi Thất Quân Chủ tế luyện xong Thế Giới Chi Thụ xong thì đã cùng với Vu Thần Cung biến mất khỏi Đệ Ngũ Giới chúng ta phải đi đâu để tìm bọn chúng đây?

Mộc Thanh nhíu mày một chút rồi hỏi.

- Chuyện này đơn giản! Chúng ta chỉ cần hỏi hắn không phải sẽ biết rồi hay sao?

Thần Nam cười nói một tiếng.

- Hắn?

Mộc Thanh, Lệ Thanh Vi ngây người ra một chút rồi đồng thời đưa mắt tập trung nhìn vào Viên Minh đang bị trói ở một bên.

- Viên Minh ngươi có thể nói cho bọn ta biết hiện giờ Vu Thần Cung đang ở đâu không?

Thần Nam vung tay lên rút tấm vải bịt miệng Viên Minh ra rồi hỏi.

- Độc Cô Tiểu Bại tên khốn kiếp! Bổn đại gia XXX nhà ngươi đừng hòng ta nói bất cứ thứ gì với ngươi. Có giỏi thì giết chết ta đi!!

Vừa được tự do Viên Minh đã lập tức nhìn Thần Nam mắng chửi xối xả.

- Còn cứng miệng như vậy xem ra chuyện vừa rồi vẫn chưa thể cho ngươi một bài học ta lại mất thêm một chút công sức rồi!!

Thần Nam đã sớm đoán được thái độ này của Viên Minh cho nên cũng không kinh ngạc lắm khóe miệng khẽ nhếch lên lộ ra một nụ cười tà tiếp đó chỉ thấy hắn đưa tay lên nhắm về hướng... mông của Viên Minh mà vỗ mạnh.

- Bốp bốp bốp.....

Trong chớp mắt chỉ nghe những âm thanh chói tai vang lên.

- Đừng đánh.... đừng đánh nữa ta nói ta nói!!

Hiện nay một thân thực lực của Viên Minh đã tiêu tan hết thân thể lại đang ở trong trạng thái thiếu niên da thịt yếu ớt làm sao có thể những cú đánh đầy uy lực của Thần Nam chỉ sau một lát hai mắt đã ngấn lệ đau đớn thét lên.

- Nói đi!

Thần Nam dừng tay nhìn Viên Minh nói.

- Vu Thần Cung hiện nay đang nằm ở Cực Bắc. Các ngươi chỉ cần đi theo hướng dẫn của ta là có thể tới nơi!

Viên Minh vội vàng lên tiếng.

- Tốt!

Thần Nam nghe vậy hài lòng gật đầu một cái.

....

Nửa tháng sau ở Cực Bắc của Đệ Ngũ Giới xuất hiện ba đạo hào quang phá không bay đi.

Khi đến bên trên một ngọn núi hoang bọn chúng đồng thời dừng lại hóa thành hình dáng của một người thanh niên hắn không phải Thần Nam thì còn có thể là ai khác!

- Viên Minh ngươi không lừa bọn ta đó chứ? Nơi hoang vắng có thứ gì đâu!!

Thần Nam đảo mắt quan sát xung quanh rồi lôi Viên Minh đang bị trói bên trong Nội Thiên Địa của mình ra hỏi.

- Độc Cô Tiểu Bại ngươi đúng là một tên ngốc. Lối vào của Vu Thần Điện sao có thể dễ dàng tìm thấy như vậy ngươi dùng thần thức quan sát chỗ bầu trời phía trên ngọn núi kia đi!

Viên Minh trầm giọng nói.

Thần Nam làm theo lời của Viên Minh vận dụng thần thức của mình nhìn vào nơi hắn đã chỉ thì chỉ thấy bầu trời trong xanh đó chỉ là một ảo cảnh được người khác sử dụng Huyễn Thuật để tạo ra ẩn phía sau đó là một cái hắc động có đường kính trăm vạn trượng.

Tuy khoảng cách rất xa nhưng Thần Nam vẫn có thể rõ ràng cảm nhận được bên trong cái hắc động đó ngoài khí tức của sáu người Sở Tương Ngọc ra vẫn còn một loại khí tức phi thường hùng mạnh khác, khí tức đó thuộc về... Thế Giới Chi Thụ!

- Sáu người huynh đệ của ngươi đang tế luyện Thế Giới Chi Thụ ở bên trong đó sao?

Thần Nam nhíu nhíu mày một lát rồi nhìn Viên Minh hỏi.

- Đúng vậy! Tuy thiếu đi ta nhưng Thất Sát Tuyệt Trận cũng sắp hoàn thành rồi các ngươi không sợ chết thì cứ vào bên trong đi!

Viên Minh cười gằn nói.

- Ngươi không cần phải khiêu khích ta, hôm nay nếu Thần ta đã đến đây thì chắc chắn sẽ vào trong đó!

Thần Nam bình thản nói một tiếng sau đó ném Viên Minh trở lại bên trong Nội Thiên Địa rồi hóa thành một đạo hào quang bay vào bên trong hắc động.

Với tốc độ của hắn rất nhanh liền có thể tiến vào trung tâm của hắc động.

Lúc này trước mặt hắn một Thế Giới Chi Thụ thân cao trăm vạn trượng đang sừng sững mà đứng trên đỉnh cao nhất của nó một tòa cung điện màu đen đang bay lơ lửng, toàn bộ cung điện đều được xây dựng bằng một loại khoáng thạch đặc biệt màu đen phát ra u quang nhàn nhạt ngưng tụ thành từng đạo linh văn đặc biệt có hình dáng giống như nòng nọc không ngừng lưu chuyển.

- Vu Thần Cung!

Thần Nam âm thầm đọc chữ được ghi trên tấm bia lớn được treo bên ngoài cung điện.

- Đứng lại!

Sau đó lập tức muốn bay lên đi vào bên trong bất quá đúng lúc này bên tai hắn đột nhiên vang lên một tiếng quát to.

Thần Nam đưa mắt nhìn lại thì chỉ thấy cách chỗ mình không xa phía trên một cành cây thấp của Thế Giới Chi Thụ đang có một đám khoảng mấy mươi người chia nhau mà đứng mỗi người trong đó thình lình đều là một Thiên Cấp cường giả.

Số lượng thật nhiều! Xem ra tất cả Thiên Cấp cường giả còn lưu lại bên trong Đệ Ngũ Giới không đi tới Thiên Nhân Lưỡng Giới đều được Thất Quân Chủ triệu tập đến đây giúp bọn họ trấn thủ nơi này hèn gì trên đường đi ta không gặp một người nào cả!

Thần Nam đảo mắt nhìn qua tất cả bọn họ một vòng trong lòng âm thầm nghĩ.

- Ngươi là ai? Tại sao lại đến đây?

Lúc này một lão giả tóc trắng quanh thân lượn lờ Tiên Khí thoạt nhìn qua có mấy phần tiên phong đạo cốt đứng ra nhìn Thần Nam quát hỏi, hắn là người cường đại nhất ở đây một thân thực lực đã đạt đến Thiên Cấp hậu kỳ đỉnh phong.

- Gọi Sở Tương Ngọc ra đây gặp ta!

Thần Nam không chút khách khí hét lớn một tiếng.

- Cuồng đồ to gan lại dám gọi thẳng tên hiệu của Tuyệt Đại Quân Vương đúng là cuồng vọng chư vị đạo hữu mau cùng lão phu bắt lấy người này!!

Lão giả nghe vậy trên mặt lộ vẻ tức giận quát lớn một tiếng.

- Được!

Những Thiên Cấp cường giả xung quanh lập tức đồng thời lao về phía Thần Nam.

Thần Nam thấy vậy trong mắt xuất hiện vẻ khinh thường một thân khí thế không chừa lại chút nào ầm ầm bạo phát ra ngoài.

Đối diện với khí thế cường đại của Thần Nam đại đa số những Thiên Cấp cường giả đang xông tới chỉ cảm thấy bản thân giống như bị sét đánh khí tức trong người sôi sục lên không cách nào ổn định lại được phải chật vật lui lại phía sau.

Chỉ có lão giả tóc bạc cùng với một số Thiên Cấp cường giả có thực lực hùng mạnh là có thể miễn cưỡng chịu được uy áp đó nhưng bọn họ cũng không mạo muội xông lên nữa mà giữ một khoảng cách an toàn với Thần Nam bởi vì trong lòng tất cả đều hiểu rõ người có thể sử dụng uy áp để dọa lui nhiều Thiên Cấp cường giả như vậy tuyệt đối phải là cường giả đồng đẳng cấp với Thất Quân Chủ.

Loại cường giả đó bọn họ trêu chọc không nổi!

- Phong huynh bây giờ chúng phải làm thế nào? Có nên cho hắn vào hay không?

Một tên cường giả trong đó âm thầm truyền âm cho lão giả tóc bạc hỏi.

- Chuyện này ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?

Lão giả tóc bạc nghe vậy thầm mắng một tiếng ông ta tuy rằng có thực lực Thiên Cấp hậu kỳ nhưng ở bên trong Đệ Ngũ Giới không thân không thích không có chỗ dựa cũng không thuộc về bất cứ thế lực nào chỉ là một tên Tán Tu cộng thêm bản tính trời sinh đã cẩn thận cho nên trước giờ luôn chọn cách âm thầm tu luyện không gây sự, cũng không chuốc thù oán với ai nói tốt một chút thì đó là hiểu lý lẽ, còn nói khó nghe một chút thì đó lại là rùa đen rút đầu!

Lần này khi Giới Chiến nổ ra vì sợ khi ra chiến trường phải đối diện với chúng cường giả của Thiên - Nhân Lưỡng Giới cho nên ông ta đã chủ động nhận lấy trách nhiệm thống lĩnh những cường giả khác ở lại bảo vệ Thế Giới Chi Thụ hộ pháp cho Thất Quân Chủ, ông ta vốn tưởng rằng nhiệm vụ này là tuyệt đối an toàn không có bất cứ nguy hiểm gì không ngờ hiện tại lại có một tên Hung Thần không biết từ đâu chui ra tìm tới cửa khiến cho bản thân lâm vào tình thế lưỡng nan tiến cũng khó mà lui cũng không xong!

- Phong Ly ngươi để cho hắn vào trong này đi!

Đột nhiên lúc này trong đầu lão giả lại vang lên một tiếng nói trầm thấp.

- Vâng Tuyệt Đại Quân Vương!

Ông ta vừa nghe được những lời đó thì như được đại xá vui mừng kêu lên một tiếng

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.