Thần Y Cuồng Thê: Quốc Sư Đại Nhân, Phu Nhân Lại Chạy

Chương 74: Chương 74: Thiếu






Editor: Mèo Mướp Thích Ngủ

Bên trong phủ Tướng quân.

Trong thư phòng Nạp Lan Trường Càn đang nghiêm túc xem thư tịch trong tay nhưng vào lúc này, ngoài cửa truyền đến âm thanh gõ cửa.

“Vào đi.”

Ông hơi cau mày, trầm giọng nói.

Thị vệ đẩy cửa đi vào, sự hoảng loạn được thể hiện rõ ràng trên mặt hắn, đè nén giọng nói run rẩy, cung kính nói: “Tướng quân đại nhân, công chúa ngài ấy... Ngài ấy tới.”

Lạch cạch!

Quyển sách trên tay Nạp Lan Trường Càn rơi xuống bàn, ông nắm chặt tay, khẽ khép mắt, hô hấp hơi dồn dập.

Một lúc lâu ông mới trợn mắt lên, trong đôi mắt hiện lên một trận cười lạnh.

“Nó lại tới đây làm gì?”

Ông có thể tha thứ những việc Phong Như Khuynh làm với phủ tướng quân, cũng có thể tha thứ nàng việc nó không bận tâm thanh danh của mình ở Lưu Vân Quốc.

Nhưng chuyện làm ông không thể tha thứ được là vào ngày ông xuất chinh, nó lại làm ông bị tiêu chảy không ngừng, làm trễ hành trình, chuyện càng không thể tha thứ đó chính là nó lại đem tâm huyết của muội muội giao cho Dung Quý Phi.

Thị vệ cẩn thận đưa mắt nhìn Nạp Lan Trường Càn: “Ngài ấy nói... Ngài ấy muốn tới thăm hỏi Nạp Lan lão tướng quân.”

“Ha ha,” Lòng Nạp Lan Trường Càn run rẩy, châm chọc cười hai tiếng, “Nó đang cảm thấy phụ thân bị nó chọc chưa đủ, thật sự muốn ép ông ấy tức chết mới vừa lòng à? Ngươi đi nói cho Phong Như Khuynh biết là phụ thân ta không có ở trong phủ.”

Ông đã từng mềm lòng, tha thứ cho nó một lần lại một lần, cho dù nó đốt cả phủ tướng quân thì cũng không nỡ trách móc nặng nề.

Ông đau lòng nó từ bé đã không có mẫu thân nên muốn cho nó nhiều tình yêu thương hơn.

Nhưng bản thân nó một lần lại một lần làm ông lạnh tâm, làm lòng ông ngày càng cứng rắn như thiếc, thề sẽ không tha thứ cho nó nữa.

“Vâng, tướng quân.”

Thị vệ thở dài một tiếng, nếu để cho công chúa điện hạ lại gần lão tướng quân lần nữa, nói không chừng một ngày nào đó lão tướng quân thật sự sẽ bị nàng làm cho tức chết.

Nói xong thì thị vệ xoay người rời đi, thuận tay đóng luôn cả cửa thư phòng lại.

Từ xa hắn đã trông thấy Phong Như Khuynh đứng chờ ngoài cổng, đang định đi lên thuật lại lời của tướng quân cho Phong Như Khuynh thì đột nhiên bên cạnh có một bóng dáng nho nhỏ chạy vội tới, phóng thẳng đến chỗ Phong Như Khuynh.

“Tiểu thư!”

Hai tên thị vệ đều sợ tới mức hồn phi phách tán.

Mấy năm nay, Phong Như Khuynh đã bắt nạt tiểu thư không ít lần, nếu bây giờ để tiểu thư xuất hiện trước mắt Phong Như Khuynh, không biết... Lại phải


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.