Thần Y Đáng Yêu Của Lãnh Huyết Nữ Vương

Chương 73: Chương 73: NGẨN NGƠ




Ads Cuối cùng thì, lưỡng lự mãi, lí trí không thắng được con tim, cho nên y đến đế đô…

Sau năm ngày mệt nhọc, cuối cùng nhìn thấy cổng kinh thành, Dung Phượng Ca cảm thấy như là trôi qua mấy đời vậy…..

Một năm này trôi qua, đế đô Hoàng Thiên thay đổi nhiều quá, dường như…. Đã trở nên phồn hoa hơn lúc trước, y biết trong đó công lao của Nhan Nhan không nhỏ, nhìn hai bên đường buôn bán tấp nập, tiếng mua bán trao đổi inh ỏi, thật sự sôi động, náo nhiệt

Này…. là cố quốc của y….

Cũng là, nơi mà Nhan Nhan của y bỏ ra tâm huyết nhiều nhất

Từ đằng xa, tiếng vó ngựa vọng lại, người đi đường nhanh chóng né tránh, có thể tự do cưỡi ngựa trên hoàng đô, ngoài có chuyện khẩn cấp chính là những nhân vật không thể đắt tội, thử hỏi ai dám cản lối kia chứ?!

Bắt đầu khi tân đế lên ngôi, đưa ra bộ luật nghiêm khắc hơn trước, đồng thời cũng cho người dân được hưởng quyền lợi nhiều hơn, kích thích kinh tế phát triển, Hoàng Thiên đang trên đà lớn mạnh, là một sự thật không ai có thể phủ định được. Cách đây bốn tháng trước, có một vị hoàng thân quốc thích, ỷ thế hiếp người, cưỡi ngựa bữa bãi trên đường cái Hoàng đô, làm cho một hài tử sắp chết dưới móng ngựa, hàng hóa đổ vỡ khắp nơi, ấy thế mà người đó chẳng những không xin lỗi lại ra vẻ ta đây huêch hoang ngang ngược, đúng lúc ấy Đế đang vi hành, tuổi còn nhỏ nhưng uy nghiêm vô cùng, lập tức phạt nặng kẻ ấy, từ đó ban lệnh chỉ được cưỡi ngựa trong hoàng đô trừ phi có quân tình khẩn cấp mà thôi

Dung mạo người cưỡi ngựa dần dần hiện rõ, hai nam một nữ.

Tử y bào cao quý, ba ngàn tóc đen bay lên, mi mục phi dương, thần thái thanh lãnh.

Quay đầu nhìn lại, chính là lòng đã ngẩn ngơ….

‘ Hí……’ ngựa đang chạy, bỗng dưng hét lên một tiếng, đứng lại. Một nam một nữ từ đằng sau cũng cho ngựa dừng lại, nữ nhân hồng y yêu diễm, nam nhân huyền y lạnh lùng. Nữ nhân nghiêng đầu nhìn nam nhân bên cạnh mình, như muốn hỏi : “ chủ nhân làm sao vậy?!” nam nhân còn lại nhíu mày, khẽ lắc đầu

Hồng nhẹ giọng lên tiếng : “ chủ nhân?!”

Tử y nhân, khẽ rũ xuống mi mắt, sau đó ngẩng đầu nhìn hai người, lạnh nhạt lên tiếng : “ không có gì, đi thôi…!!” Nói đoạn nắm lên dây cương, giục ngựa đi tiếp. Hai người nhún nhún vai, lắc đầu. Chủ nhân, từ ngày đó…. luôn như vậy a….

Lạc Khanh Nhan than nhẹ, nàng…. Lúc nãy thấy bóng dáng của hắn, thật thân thuộc, thân thuộc đến mức, như là hắn quay về bên cạnh nàng vậy

Tiếng vó ngựa đã xa, đường phố lại quay về với không khí tấp nập như lúc ban đầu vốn có của nó.

Dung Phượng Ca núp từ một góc nào đó, mắt dõi theo người kia đã lâu, lúc nãy Lạc Khanh Nhan đưa mắt tìm kiếm, tâm của y đập thình thịch, chỉ sợ Nhan Nhan nhìn thấy y….

Nhan Nhan, dường như…. Rất khó quá….

Chiều tà đã bắt đầu buông xuống, cả một chân trời ráng đỏ ửng hồng, thật đẹp

Thỉnh thoảng một vài cơn gió thoảng qua, mang theo lãnh hương lê hoa, thật dịu dàng

Vẫn là căn biệt viện năm ấy, đơn giản vài căn phòng, thanh mộc, đầy rẫy những gốc lê thụ. Thật khó có thể tin, đường đường là Nhiếp chính vương của một nước lại ở nơi đơn giản như vậy

Một chiếc bàn đá nhỏ, mấy cái ghế xung quanh, cùng với một ít thức ăn trên bàn

Đã cuối thu, lê hoa lác đác rơi

Dưới ánh sáng mờ mờ ảo ảo của mấy chiếc đèn lồng, những cánh hoa trắng muốt rơi nhẹ, tạo nên khung cảnh huyễn hoặc

Hôm nay, biệt viện đặc biệt yên tĩnh

Tĩnh lặng đến mức, khiến người ta phát hoảng

Bởi lẽ, hôm nay là ngày mười ba tháng sáu….

Là ngày mà một năm trước, hắn rời khỏi nàng….

Uống một ngụm rượu, Lạc Khanh Nhan rũ xuống mi mắt, tay bất giác nắm thật chặt đồng tâm kết bên hông nàng, vô thức khóe môi cong lên nét cười thật nhẹ

“ Uống rượu một mình, có gì vui?!” Thanh âm trầm thấp, từ đằng sau vang lên, hồng y nhân từ từ đi đến, ngồi xuống đối diện cùng Lạc Khanh Nhan

“ Đã lâu không gặp, Tư Đồ Nhiễm…” Lạc Khanh Nhan giương mắt nhìn nam nhân ngồi trước mặt mình, bình thản lên tiếng. Tư Đồ Nhiễm nghiêm túc nhìn Lạc Khanh Nhan, một lát sau mới than nhẹ đáp lại : “ đúng vậy, đã lâu không gặp, Khanh Nhan”

Hơn một năm rưỡi nay, y ở Tây Lăng, lúc trước khi nghe được tin về Dung Phượng Ca, y lập tức thu dọn hành lý đến Hoàng Thiên nhưng là thê tử của y có thai…. ( Dao Dao : hì, mọi người đoán xem, thê tử của vị yêu nghiệt giáo chủ này là ai? ^^)

Tư Đồ Nhiễm nhìn nữ nhân trước mặt, vẫn tuấn mỹ như vậy, mi gian thanh lãnh, phảng phất nhiều hơn sầu bi, y biết, nữ nhân này đã không còn như lúc trước. Lúc trước, Lạc Khanh Nhan có thể nói là tàn khốc, lạnh lùng, quanh thân không dấu nổi sát khí, là một cường giả, một cường giả đáng sợ thì bây giờ, Lạc Khanh Nhan trầm ổn nội liễm, mọi sắc bén phong thái năm xưa như bị liễm đi, chỉ còn vẻ lãnh thanh không chút cảm xúc giao động, là vì… Dung Phượng Ca sao?!

Thê tử của y nói không sai, y dù có quay trở lại cũng không thể giúp được gì, hơn thế nữa y do dự….

Cảm tình của y đối với Lạc Khanh Nhan, như mạch sóng ngầm âm ĩ, dai dẳng. Dù y kiềm nén lại tình cảm của mình, lựa chọn cùng nàng trở thành tri kỷ nhưng là, trái tim làm sao có thể kiểm soát được, cho nên y lựa chọn trốn tránh, lựa chọn để thời gian sẽ quên đi, bôn ba khắp nơi chạy khắp đại lục, nói là làm việc nhưng thật ra nói trốn tránh cảm tình bản thân thì đúng hơn

Giờ y có thê tử, có hài tử của mình, y phải có trách nhiệm đối với bọn họ….

Có lẽ là không công bằng mới thê tử, nhưng là y sẽ dùng cả đời của mình để bù đắp, để học cách… yêu nàng ấy, còn đối với Lạc Khanh Nhan, Tư Đồ Nhiễm cười nhẹ, tri kỷ thì vẫn cứ là tri kỷ mà thôi….

“ Nghe nói ngươi đã thành thân, hài tử cũng đã được mấy tháng tuổi rồi, chúc mừng!” Lạc Khanh Nhan nâng ly rượu, hướng về phía Tư Đồ Nhiễm. Tư Đồ Nhiễm khẽ cười, uống một ngụm rượu, nói : “ đúng vậy, là một nam hài, rất khả ái…”

Hai người không nói gì thêm, lặng yên, bản thân tự mình uống rượu, thỉnh thoảng lại cụng vài ly

Lạnh thanh, tĩnh mịch……..

“ Hắn… có gì tốt ?!” cũng không rõ vì sao lại thốt nên như vậy, có lẽ vì yên lặng quá… Tư Đồ Nhiễm lẳng lặng nhìn Lạc Khanh Nhan, thanh âm nhẹ dần, điều này y đã thắc mắc từ rất lâu rồi. Dung Phượng Ca có gì tốt để cho nữ tử lạnh như băng này để tâm nhiều đến như thế, rốt cuộc hắn tốt chỗ nào để cho nữ tử lãnh huyết vô tình này chấp nhất, si cuồng đến mức khiến cho người khác thấy ghen tỵ đến như vậy. Hắn… rốt cuộc có chỗ nào tốt…

Lạc Khanh Nhan nghe vậy, chợt cười…..

Tiếu dung đạm mạc như gió, nhưng lại khiến cho người ta bất giác thấy cay sè sóng mũi

Ánh mắt nhìn Tư Đồ Nhiễm, nhu hòa như là xuyên qua hắn tìm kiếm hình hài của người kia

“ Hắn…. có gì tốt ?!” Lạc Khanh Nhan thì thào : “ hắn không anh tuấn, không tài giỏi, tính tình không khí phách, lại quá thiện lương……”

Nhưng là…..

Chỉ có hắn mới dùng cả tâm của mình yêu nàng, chỉ có hắn bao dung nàng, chỉ có hắn….. cam nguyện dứt bỏ tôn nghiêm của nam nhân, để hèn mọn yêu nàng. Người đời nói, Dung Phượng Ca yếu nhược chỉ biết đứng sau lưng nàng, nhưng có ai biết, chỉ cần là nàng muốn, hắn sẵn sàng dùng tính mạng đổi lấy

Hắn mềm yếu nhưng thật quật cường

Hắn thiện lương, nhưng không mù quáng

Nàng, chính là yêu hắn… đơn giản như thế mà thôi

“ Ngươi… đã say rồi!..” Tư Đồ Nhiễm nhìn Lạc Khanh Nhan, than nhẹ

Lạc Khanh Nhan lắc đầu mỉm cười, tiếp tục uống rượu

“ Tư Đồ Nhiễm, hảo hảo trân trọng người trước mặt….” Lạc Khanh Nhan nói, Tư Đồ Nhiễm gật đầu

“ Đi thôi… ta muốn an tĩnh một lát….”

“ Ngươi…. Đừng uống quá say!…”

“ Đã biết, đi thôi….” Lạc Khanh Nhan quơ quơ tay

Tư Đồ Nhiễm thở dài, quay người bước đi….

Phải đợi một lúc lâu sau, Lạc Khanh Nhan nằm úp sấp trên bàn, Dung Phượng Ca mới dám bước ra. Đến lại gần Lạc Khanh Nhan, bước chân không khống chế được run rẫy. Vươn tay, chạm nhẹ vào người trước mặt, đầu ngón tay lưu lại hơi ấm của người ấy, Dung Phượng Ca khẽ mím môi, có cái gì âm ĩ trong lòng, cái mũi lên men……

Từ đằng sau, dang tay ôm chặt lấy thắt lưng, mặt vùi vào vùng cổ của nàng, ẩn ẩn lãnh hương quen thuộc, Dung Phượng Ca thì thầm : “ Nhan Nhan, xin lỗi…. thật xin lỗi!!”

“ Đừng đi….”

“ Cầu ngươi đừng đi..”

“ Dung Phượng Ca….”

Vô thức vươn tay, nắm thật chặt tay hắn, đầu hơi ấm nơi cổ tay, hoảng thần….

Dung Phượng Ca bối rối, muốn chạy đi, nhưng Lạc Khanh Nhan nắm tay của y rất chặt, như muốn bóp nát cổ tay của y vậy

Nhan Nhan đã say….. Dung Phượng Ca tin tưởng điều đó, bởi vì nếu tỉnh, nàng ấy… một cái nắm tay thật chặt cũng luyến tiếc khiến y đau đớn

Mê mang sương mù, hàng mi mắt khẽ rung rồi mở ra, Dung Phượng Ca tim đập tình thịch

“ Là ngươi sao, ngươi… đến thăm ta, đúng không?!” Ánh mắt mờ mịt, vô thố. Có lẽ đây là lần đầu tiên cũng như cuối cùng y nhìn thấy vẻ mặt này của Nhan Nhan, Dung Phượng Ca áp chế trong lòng lo sợ, đăm đăm nhìn Lạc Khanh Nhan, khẽ nhếch môi cười….

Y cũng không rõ vì sao mình lại cười nữa, có lẽ….. vì không thể nói lên điều chi

Đầu ngón tay của nàng chạm vào má của y, ánh mắt nàng vẫn mê mang, bất lực, thống khổ, dãy dụa. Dung Phượng Ca biết là nàng vẫn chưa tỉnh, mới đánh bạo giữ chặt tay nàng, cọ cọ mặt của mình

“ Giấc mơ này, rất thật a….” Lạc Khanh Nhan cười khổ, nỉ non

“ Dung Phượng Ca, ta mệt mỏi….”

Dung Phượng Ca cứng người lại một chút, vẫn không đáp lời, chỉ biết ôm thật chặt, thật chặt Lạc Khanh Nhan

Sát phạt quyết đoán, nói một là một, khí phách còn hơn cả đế vương, quyền lực chí cao vô thượng, nữ nhân này muốn gió có gió muốn mưa được mưa, luôn nắm mọi chuyện trong lòng bàn tay, dù trúng âm mưu quỷ kế vẫn bình thản đối mặt. Nữ nhân tưởng chừng không ai có thể quật ngã ấy vậy mà thốt nên ba từ ta mệt mỏi, thật khiến cho người ta…. bùi ngùi

Dung Phượng Ca, ta mệt mỏi

Hai thế làm người, Lạc Khanh Nhan dù dãy dụa thống khổ như thế nào cũng chưa từng một lần than khổ, dù có thương tích đầy mình, cạn kiệt sức lực, vùng vẫy giữa sinh và tử cũng chưa một lần than mệt, ấy vậy mà đứng trước Dung Phượng Ca, Lạc Khanh Nhan lại nói ta mệt mỏi

“ Phượng Ca biết… Phượng Ca… biết chứ” thanh âm của y khản đặc, run run

Thiên hạ này, cũng chỉ có một mình Dung Phượng Ca thấy Lạc Khanh Nhan để lộ vẻ mềm yếu của mình mà thôi….

Chạm nhẹ vào mái tóc của nàng, Dung Phượng Ca thanh âm nhẹ hẫng đi, phiêu miễu như là sương khói : “ đã mệt rồi… thì nghỉ ngơi một chút!! Phượng Ca vẫn ở bên Nhan Nhan… vẫn ở….”

Lê hoa, rơi nhẹ rơi nhẹ, u uẩn lãnh hương say lòng người….

Ánh trăng đã lên cao, vầng trăng khuyết mờ ảo làm say nhân thế

Đời người, có mấy lần say, mấy lần tỉnh?!

Hư hư thực thực, là Trang Chu mơ thấy hồ điệp hay là hồ điệp mộng gặp Trang Chu…..

Lạc Khanh Nhan đã say, đúng vậy…. rất say

Không phải vì rượu mà là vì….. người

Một cái ôm ấp áp, một cái nắm tay siết chặt, ánh mắt giao nhau, âm dung nụ cười… điều khiến cho nàng say không muốn tỉnh

Đã lâu, rất lâu…. Nàng mới chìm vào giấc ngủ sâu như thế, và cũng không còn gặp ác mộng nữa, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, thật dịu dàng khiến nàng từ từ vào trong giấc ngủ….


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.