Thần Y Đích Nữ

Chương 216: Chương 216: Hai người là cùng một loại người




Editor: Bell Huỳnh

Lúc Chu phu nhân đến đó, thì nghe quản gia Hà Trung đang nói chuyện với tên gác cổng: “Là người của gánh hát, tiểu nhân nhìn kỹ.”

Hà Trung bực tức giậm chân: “Hồ đồ! Chỉ nhìn xiêm y thôi mà đã cho đi? Ngươi không nhìn mặt sao? Tứ tiểu thư ra ngoài lâu như thế vẫn chưa trở về, nếu lão thái thái trách tội thì ai sẽ chịu trách nhiệm?”

Hà Trung làm mặt khổ, Tứ tiểu thư xen lẫn người trong gánh hát trốn ra ngoài, vừa vặn bị Đại tiểu thư đi dạo trông thấy, tuy nói là nhìn không rõ lắm, nhưng Tứ tiểu thư xác thực hiện tại không có trong phủ. Đại tiểu thư trước mắt đã đi bẩm báo lão thái thái, phải làm sao mới ổn đây?

Hắn gấp tới nổi xoay vòng vòng, tên gác cổng bị la kia vừa vặn quay đầu nhìn thấy có chiếc xe ngựa dừng ở cửa phủ, trong hai người vừa bước xuống xe có một người nhìn vô cùng quen, cẩn thận nhìn, chẳng phải là Tứ tiểu thư Phượng gia – Phấn Đại đây sao?

“Tứ tiểu thư đã trở lại!” Hắn duỗi tay chỉ: “Quản gia người xem, đó chẳng phải là Tứ tiểu thư sao?”

Hà Trung nhìn theo, Phấn Đại thân mặc xiêm y diễn viên từ trong xe ngựa bước xuống, kế bên là một vị phu nhân khí độ bất phàm. Điều này khiến Hà Trung hoảng sợ! Hắn là quản gia, cũng có một chút bản lĩnh, hắn nhớ Chu phu nhân lúc trước có tới Phượng phủ đưa sính lễ, không ngờ vị Chu phu nhân lần nữa lại đến, lại đi cùng Tứ tiểu thư!

Hà Trung vì Phấn Đại hồi phủ nên thở phào nhẹ nhõm, còn chưa hoàn hồn lại thì bị Chu phu nhân doạ trở lại.

Hắn nhanh chóng tiến lên, hướng Chu phu nhân hạ lễ bái: “Tiểu nhân thỉnh an phu nhân.”

Chu phu nhân nhìn Hà Trung chớp mắt, sau đó chỉ vào Phượng Phấn Đại hỏi hắn: “Vị cô nương này nói mình là Tứ tiểu thư Phượng gia, ngươi có nhận ra không?”

Hà Trung nhìn Phấn Đại chớp mắt, gật đầu: “Bẩm phu nhân, đây đúng là Tứ tiểu thư không sai.”

Chu phu nhân hừ lạnh một tiếng: “Người nhà họ Phượng đúng là thú vị, tiểu thư nhà khác ra ngoài thì ăn mặc đẹp, tiểu thư Phượng gia ra ngoài thì biến thành dáng vẻ như thế này, đúng là kì lạ.” Nàng vừa nói vừa bước qua bậc cửa đi vào trong: “Phượng tướng không ở trong kinh thành, Phượng gia hiện tại ai làm chủ?”

Hà Trung vội vàng theo vào trong, ngoan ngoãn đáp: “Hiện là lão thái thái làm chủ, mời phu nhân theo tiểu nhân vào trong sảnh đường ngồi tạm, tiểu nhân sai người mời lão thái thái qua.”

“Ân.” Chu phu nhân không nói gì thêm, đi theo Hà Trung tới sảnh đường Mẫu Đan viện, tên gác cổng chạy theo sau hướng tới Thư Nhã viện.

Đến Mẫu Đan viện, Phấn Đại nhỏ giọng hỏi một nha đầu: “Nhị tiểu thư hôm nay có ở trong phủ không?”

Nha đầu kia lắc đầu: “Thưa Tứ tiểu thư không có.”

Phấn Đại đắc ý nhếch môi cười, phất tay một cái: “Đi đi.” Đến bây giờ Phượng Vũ Hoành vẫn không xuất hiện thật là một tin tốt.

Chu phu nhân ngồi ngay ngắn vào ghế khách, có hạ nhân bưng vào chén trà thượng hạng, Hà Trung còn đặc biệt cho người đặt thêm ở giữa sảnh một chậu than, sau đó giải thích cùng Chu phu nhân: “Những ngày gần đây, bệnh lưng của lão thái thái lại tái phát, nên đi lại không tiện, cảm phiền phu nhân đợi thêm một chút.”

Chu phu nhân gật đầu: “Không vội.”

Chu phu nhân không vội nhưng bên lão thái thái nghe nói nàng đến thì lại rất gấp. Nguyên bản bởi vì mấy ngày nay vì chuyện của Phượng Vũ Hoành mà tốn không ít tâm tư, vào thời điểm mấu chốt này Chu phu nhân của Ngự vương phủ lại đến, điều này làm nàng không cách nào nghĩ theo hướng tốt.

Hạ nhân khiêng nàng hướng Mẫu Đan viện mà đi, trên đường đi nàng hỏi Triệu ma ma: “Ngươi đoán xem, Chu phu nhân không phải thật sự là tới hỏi tội chứ? A Hoành cùng Thất điện hạ thật sự…”

“Sao có thể chứ?” Triệu ma ma căn bản không tin người luôn luôn cẩn thận, làm việc chắc chắn có nguyên do như Phượng Vũ Hoành không thể nào làm ra loại chuyện này, lại nói —— “Cho dù người không tin Nhị tiểu thư thì cũng phải tin Thất điện hạ chứ? Người như hắn sao có thể làm ra loại chuyện này? Nói ra sợ cả thiên hạ không ai tin.”

“Cũng đúng.” Lão thái thái cảm thấy lời của Triệu ma ma nói rất có lý, suy nghĩ một chút với tính tình của Huyền Thiên Hoa, trong lòng lúc này mới thấy được an ủi một chút. Nhưng đối với Chu phu nhân vẫn có chút lo lắng: “Vậy nàng ta đến phủ chúng ta làm gì?” Vừa nói vừa quay đầu nhìn Trầm Ngư bên cạnh, lúc này mới nhớ đến lúc hạ nhân vào thông báo chuyện Chu phu nhân đến phủ, Trầm Ngư cũng vừa mới đến viện, nàng không kịp cũng Trầm Ngư nói chuyện đã phải bận túi bụi thay xiêm y. “Trầm Ngư, ngươi tìm ta có chuyện gì?”

Vốn là muốn đến báo cáo với lão thái thái, Phấn Đại ra khỏi phủ, Trầm Ngư với vẻ mặt lo ưu nói: “Tổ mẫu, hôm nay tôn nữ đi dạo, vừa vặn đi đến tiền viện, thì nhìn thấy có ba người chuẩn bị ra khỏi phủ. Mấy người đó mặc đồ của đoàn kịch, nói là thiếu đồ nên phải ra ngoài mua. Cơ mà trong ba người đó, có một người trông rất giống Tứ muội, tôn nữ có sinh nghi cơ mà các nàng đi quá nhanh nên không kịp đuổi theo. Sau đó, tôn nữ đi qua viện của Tứ muội xem thử, thì quả nhiên Tứ muội không còn ở trong phủ, nên qua báo với tổ mẫu, không biết Tú muội ra khỏi phủ có báo với tổ mẫu không? Nếu như không thì mong là không xảy ra chuyện gì!”

“Phấn Đại ra khỏi phủ rồi?” Lão thái thái trợn mắt: “Sao ta lại không biết chuyện này?”

Tên gác cổng đi theo sau, cuối cùng cũng có thể chen vào nói: “Hồi lão thái thái, Tứ tiểu thư xác thực là có theo đám người của đoàn kịch ra ngoài.”

“Hồ đồ!” Lão thái thái nổi giận: “Các ngươi làm việc như thế nào vậy? Tứ tiểu thư ra khỏi phủ mà không ngăn cản là thế nào?”

Tên gác cổng kia bị doạ, ầm một tiếng quỳ xuống đất, nhưng do lão thái thái sốt ruột đi gặp Chu phu nhân nên kiệu mềm không ngừng lại, hắn quỳ xuống như thấy chủ tử không chờ hắn, nhanh chóng bò lên, chạy chậm đến bên lão thái thái, gấp nói: “Đều là do nô tài tất trách, thỉnh lão thái thái trách phạt. Cơ mà Tứ tiểu thư lúc đó mặc đồ của người trong đoàn kịch, nô tài quả thực nhìn không ra!”

Trầm Ngư lúc này bình tĩnh lại, đem suy nghĩ trong lòng nói ra: “Tổ mẫu, vừa rồi lúc tôn nữ đến Thư Nhã viện, tên nô tài gác cổng này cũng vừa đến, tôn nữ thấy hắn báo với nha hoàn ở Thư Nhã viện là Chu phu nhân đến rồi.”

Tên gác cổng kia gật đầu: “Đại tiểu thư nói không sai, nô tài cùng Hà quản gia đón Chu phu nhân vào, thế nhưng… thế nhưng Chu phu nhân đi cùng với Tứ tiểu thư.”

“Cái gì?” Lão thái thái kinh hãi: “Phấn Đại sao lại đi cùng Chu phu nhân?” Nàng càng nghe càng nóng lòng, không khỏi giục: “Mau, nhanh một chút, tuyệt đối không thể để khách quý đợi lâu.”

Mấy tên nô tài nhấc chân nhanh hơn, thời gian không đến nửa chén trà, lão thái thái đã tới Mẫu Đan viện.

Phấn Đại cứ đứng ở cửa, thấy lão thái thái đến liền nhanh chóng tiến đến chào. Không đợi nàng nói chuyện, lão thái thái giơ cây gậy trong tay lên nên một quyền vào lưng Phấn Đại, đánh nàng phải kêu to.

“Ngươi còn mặt mũi gọi ta à!” Lão thái thái tức giận đến mức run cầm cập, nhưng không dám lớn tiếng chửi bậy, chỉ lo Chu phu nhân nghe được, chỉ đành đè nén thấp tiếng răn dạy nàng: “Có phải ngươi mời Chu phu nhân tới phủ không? Ngươi tuổi còn nhỏ, rắp tâm muốn làm gi?”

Phấn Đại đau đến nước mắt cũng sắp tràn ra, tranh luận với lão thái thái: “Là tôn nữ có lòng tốt, sợ Nhị tỷ xảy ra chuyện gì đến lúc đó bị Ngự vương phủ trách tội lên đầu Phượng gia, tổ mẫu, người không thể một mực đứng về phía Nhị tỷ, mặc kệ sống chết của những tỷ muội khác!”

Nàng vừa nói vừa nhìn về phía Trầm Ngư, mong Trầm ngư có thể giúp nàng nói một câu. Trầm Ngư làm như không nhìn thấy ánh mắt cầu xin của Phấn Đại, nói: “Tứ muội, muội làm việc cũng quá lỗ mãng rồi.”

Trên thực tế, Trầm Ngư hận Phấn Đại thấu xương.

Nếu như bình thường, nàng sẽ theo Phấn Đại cùng nhau bẫy Phượng Vũ Hoành một phen, nhưng trước mắt, nàng thật sự sợ Phượng Vũ Hoành xảy ra chuyện. Chỉ có Phượng Vũ Hoành bình an, qua mấy ngày chuyện kia của nàng mới thành công, nếu Phượng Vũ Hoành xảy ra chuyện, nàng phải làm sao chứ? Phấn Đại này, trước sau không gây chuyện, sao cứ phải đúng thời điểm mấu chốt này mà gây sự.

“Tổ mẫu mau vào trong thôi.” Trầm Ngư bất đắc dĩ giục lão thái thái một câu: “Đừng để Chu phu nhân đợi quá lâu.”

Lão thái thái nhanh chóng giơ tay lên, để bọn nô tài tiếp tục khiêng vào trong.

Đến sảnh Mẫu Đơn viện, nhìn Chu phu nhân ngồi ngay ngắn ở vị trí ghế khách, lãi thái thái lúc này mới kinh hoảng vạn phần, để Triệu ma ma đỡ từ trên ghế đệm xuống, muốn khom lưng hành lễ nhưng có chút khó khăn.

Chu phu nhân thấy Phượng gia lão thái thái như thế cũng biết chắc là không phải giả vờ, vì thế khoát tay ngăn lại: “Lão thái thái có bệnh trong người, không cần đa lễ, mau ngồi thôi.”

“Đa tạ phu nhân.” Lão thái thái cảm thấy cảm kích, để Triệu ma ma đỡ ngồi vào vị trí chủ vị, không quên hỏi câu hỏi mấu chốt: “Không biết phu nhân đến là có chuyện gì?”

Chu phu nhân liếc nhìn Phượng lão thái thái rồi nhìn đến Phấn Đại, mặt hiện lên nghi ngờ, nói: “Chẳng phải là Tứ tiểu thư Phượng gia đích thân đến Ngự vương phủ mời ta sao?”

Phượng Phấn Đại toàn thân run rẩy, câu nói này nói cho nàng biết, Chu phu nhân cùng Phượng Vũ Hoành chính là cùng một loại người.

Nhưng nàng đi đến Ngự vương phủ là sự thật, còn là vụng trộm lén trốn ra, trước mặt là lão thái thái nên nàng cũng không thể nói được gì.

Thấy Phấn Đại cúi đầu không nói, lão thái thái dùng quyền trượng hung hăng gõ một cái xuống nền đất, lớn tiếng nói: ‘Quỳ xuống cho ta!”

Phấn Đại phịch một tiếng quỳ ngay trên đất, tuy thế những vẫn cắn chặt chuyện Đồng Sinh Hiên không buông: “Tổ mẫu, Phấn Đại làm nhưu vậy cũng là vì muốn tốt cho Nhị tỷ. Chuyện như thế mà truyền tới tai Ngự vương phủ thì không biết sẽ như thế nào!”

Chu phu nhân nhìn vị Tứ tiểu thư Phượng gia này, trong ánh mắt càng ngày càng lộ vẻ khinh bỉ. Trước đây chỉ biết trong Phượng gia có một chủ mẫu tham sống sợ chết, lại nghe nói cô con gái lớn nhưng làm người khác không bớt lo. Bây giờ xem ra, Phượng phủ này là một chỗ toàn lang soi, ngay cả tiểu nha đầu mười mấy tuổi cũng có thể tính kế làm phiền người khác, các nàng làm tương lai của Ngự vương phủ thật khổ!

“Lão thái thái, theo các ngươi lời này rốt cuộc là có ý gì? Phải chăng vì lão thái thái nghi ngờ? Nghe nói Ngự vương phi tương lai chúng ta có quan hệ mờ ám?”

“Chuyện này...” Nghe Chu phu nhân đặt câu hỏi, lão thái thái nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Nhưng Phấn Đại cướp lời nói: “Chính là ta ở trước cửa Ngự vương phủ nói cho người nghe chuyện kia nha! Nhị tỷ cùng Thất điện hạ đã ở trong Đồng Sinh Hiên mấy ngày, Thất điện hạ vẫn chưa từng bước ra.”

“Phấn Đại!” Lão thái thái cũng run cầm cập, nha đầu này cư nhiên gan lớn dám đến thẳng Ngự vương phủ cáo trạng, đây rõ ràng là thấy Phượng phủ gần đây sống yên lặng, nên tìm chuyện gây phiền phức? “Chớ có nói bậy!”

“Không phải nói bậy!’ Phấn Đại một mực chắc chắn chuyện này: “Nhiều con mắt đều nhìn thấy, sao Phấn Đại dám nói bậy?”

“Chu phu nhân.” Lão thái thái muốn giải thích: “Là tiểu hài tử không hiểu chuyện, người đừng nghe nàng ấy nói lung tung, khi trở về ta nhất định sẽ trách phạt thật nặng, nếu không được thì sẽ cho người đưa nàng ra khỏi phủ, tuyệt đối sẽ không để nàng ta làm nhục thanh danh của A Hoành.”

“Hiện tại, Phượng gia các ngươi đang là làm bẩn thanh danh của vương phi!” Chu phu nhân bất chợt giận dữ, đột nhiên vỗ lên bàn, mạnh đến mức các chén trà trên mặt bàn đều nhảy lên. “Hiện tại vương phi đang trị chân cho Ngự vương điện hạ ở Huyện chủ phủ, Thất điện hạ phụng khẩu dụ của thánh thượng cùng đến Huyện chủ phủ, sao vào miệng người nhà họ Phượng lại thành Thất điện hạ cấu kết cùng Ngự vương phi?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.