Thần Y Ở Rể

Chương 370: Chương 370: Ai cho phép các ông rời khỏi




Giọng điệu của Tư Mã Trường Tâm đã quá rõ ràng.

Mặc dù vẫn đang hỏi nhưng lại có một chút cảnh cáo trong đó.

Tuy nhiên…làm sao Phan Lâm để ý đến ông ta chứ? “Đương nhiên là tôi chắc chắn rồi.”

Phan Lâm gân như nói ra mà không hề do dự và làm lơ sự cảnh cáo của Tư Mã Trường Tâm.

“Thú vị đó, rất thú vị!”

Tư Mã Trường Tâm vỗ tay và cười ha ha nói: “Bác sĩ Lâm, tôi đã đưa ra cơ hội tham gia Hội nghị Y học ở trước mặt cậu nhưng cậu lại không cần vậy thì thật là đáng tiếc, cậu cần phải biết có bao nhiêu người nghĩ nát óc đều muốn tiến vào hiện trường của hội nghị, cho dù chỉ đi vào xem một chút mở rộng tâm mắt cũng đều là mong ước xa vời, nhưng cậu lại từ bỏ cơ hội này thật khiến người khác phải thất vọng! Xem ra cậu không phải là một người thông minh.

“Thây, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Thầy lại cân nhắc kỹ càng một lần nữa đi, đây là cơ hội ngàn năm có một đấy!”

Hà Vĩ Hùng cũng không nhịn được nữa vội vàng ghé lại khuyên nhủ.

Tuy nhiên lời khuyên của ông ta chẳng những không có tác dụng gì mà ngược lại còn nhận được ánh mắt lạnh lùng và sắc bén của Phan Lâm.

Hà Vĩ Hùng rụt cổ lại bỗng chốc không dám lên tiếng.

“Tôi đã có cách để tham dự Hội nghị Y học rồi, các ông không cần lấy điều ngon ngọt này ra dụ dỗ tôi!”

Phan Lâm lạnh lùng nói.

“Ngon ngọt dụ dỗ! Cách dùng từ này rất hay! Vậy thì Bác sĩ Lâm ngay cả biện pháp dụ dỗ này tôi cũng đã dùng rồi, vì vậy cậu có cho rằng tôi có nên sử dụng biện pháp đe dọa hay không?”

Tư Mã Trường Tâm lại hỏi lại một lần nữa, trong ánh mắt đã toát lên vẻ u ám và lạnh giá.

Ý tứ của những lời này đã rất rõ ràng.

Tư Mã Trường Tâm hoàn toàn có thể đại diện cho dòng tộc Tư Mã.

Nếu Bác sĩ Lâm từ chối lời mời của ông ta thì e rằng đã xúc phạm đến cả dòng tộc Tư Mã, tin rằng trêи cả nước sẽ không có mấy người sẵn sàng khiêu khích một con quái vật khổng lồ như vậy.

Tư Mã Trường Tâm cũng cảm thấy nếu là một người thông minh thì cũng nên nể mặt ông ta.

Chỉ là thật đáng tiếc hôm nay ông ta chắc chắn phải thất vọng rồi.

Nhưng khi thấy đôi mắt của Phan Lâm vẫn luôn nhìn thẳng vào ông ta, anh mở miệng hỏi mà vẻ mặt không hề thay đổi: “Các ông dụ dỗ không được thì đều chuyển sang đe dọa à? Các ông dựa vào cái gì chứ?”

“Dựa vào bốn chữ dòng tộc Tư Mã này đã đủ chưa?”

Tư Mã Trường Tâm thơ ơ hỏi lại.

“E rằng vẫn chưa đủ.”

Phan Lâm gần như nói ra mà không hê do dự.

“Mày nói cái gì? Đô chó mày nói lại một câu thử xem!”

Người tài xế tức giận chỉ thẳng vào Phan Lâm rồi mắng chửi.

“Quá kiêu ngạo rôi!”

“Mày nghĩ mày là ai?”

“Có tin hôm nay ông đây khiến mày không thể bước ra khỏi cánh cửa này hay không?”

Những người vệ sĩ mặc đồ đen đứng phía sau của Tư Mã Trường Tâm cũng không nhịn được mở miệng chửi bới.

Họ đều là người của dòng tộc Tư Mã nên mỗi người đều ngạo mạn kiêu căng, tự nhiên nhìn không vừa mắt thái độ ngông cuồng của như vậy của Phan Lâm.

Tuy nhiên dáng vẻ của Tư Mã Trường Tâm lại hoàn toàn không có nổi giận, chỉ nghe thấy mấy tiếng cười ha ha của ông ta sau đó gật đầu lia lịa và nói: “Không tôi! Không tồi! Bác sĩ Lâm đúng là Bác sĩ Lâm! Thật sự không giống với người thường! Tôi rất nể phục!”

Phan Lâm không nói gì cả.

Ông ta che miệng và ho hai tiếng sau đó xoay người muốn đứng dậy.

Người tài xế bên cạnh vội vàng đỡ lấy ông ta.

“Ông Tư Mã ông đây là…”

Hà Vĩ Hùng vội mở miệng nói.

“Nếu như Bác sĩ Lâm đã không muốn chữa trị cho tôi vậy thì tôi chỉ có thể nói lời tạm biệt, chẳng qua Bác sĩ Lâm cậu nên suy nghĩ kỹ càng hậu quả của một số quyết định trước khi đưa ra, nếu như chỉ là một phút bốc đồng hay tức giận đưa ra quyết định thì rất có thể sẽ khiến cậu phải hối hận cả đời đấy!”

Tư Mã Trường Tâm nói với Phan Lâm bằng giọng điệu của bề trêи dạy dỗ con cháu, sau khi lời nói vừa dứt lập tức quay người định rời khỏi phòng họp.

“Đô chó chết nhà mày, mày cứ chờ sự trả thù của dòng tộc Tư Mã chúng tao đi, đến lúc đó chắc chắn sẽ khiến mày phải quỳ gối câu xin trước mặt người đứng đầu của nhà chúng †a!”

Người tài xế tức giận trừng mắt với Phan Lâm rồi lạnh lùng nói.

“Thây ơi, cái này…”

Hà Vĩ Hùng vô cùng lo lắng muốn giữ Tư Mã Trường Tâm ở lại nhưng lại cảm thấy không thích hợp nên bồn chồn đứng lại cũng không được mà đi cũng không xong.

Làm sao mà ông ta có thể ngờ tới mọi chuyện sẽ thành ra như vậy.

Đã không lấy được tư cách để tham dự Hội nghị mà ngược lại còn xúc phạm đến dòng tộc Tư Mã.

Điều này nên làm như thế nào cho phải đây? Hà Vĩ Hùng nóng lòng đến mức như con kiến nằm trêи chảo lửa nhưng bây giờ lại chỉ đành bó tay.

Tuy nhiên khi đám người của Tư Mã Trường Tâm chuẩn bị rời khỏi phòng họp thì giọng nói lạnh lùng của Phan Lâm vang lên.

“Đứng lại!”

Hai từ đơn giản được thốt ra.

Tư Mã Trường Tâm lập tức dừng bước rồi nhìn Phan Lâm với vẻ mặt tươi cười và nói: “Tôi đã nói mà Bác sĩ Lâm là một người biết thời biết thế.

Cậu có thể đạt được thành tựu như vậy thì làm sao lại là kẻ liêu lĩnh như vậy? Bác sĩ Lâm chúng ta bắt đầu đi, tôi mong rằng cậu có thể chữa khỏi cho tôi một cách nhanh nhất.”

“Hừ, tên con hoang này còn coi là biết điêu đấy!”

Người tài xế cũng hừ lạnh một tiếng.

Rõ ràng tât cả mọi người đều cho rằng Phan Lâm đã nhượng bộ.

Nhưng Phan Lâm cũng không hề quay đầu lại mà ngay cả một ánh mắt cũng không thèm ban cho đám người Tư Mã Trường Tâm, chỉ lặng lẽ lên tiếng: “Khi nào thì tôi đã nói sẽ chữa trị cho ông vậy?”

Nụ cười của Tư Mã Trường Tâm đột nhiên vụt tắt.

“Vậy Bác sĩ Lâm có ý gì?”

Ông ta nheo mắt lại và hỏi.

“Tôi chỉ muốn nói ai cho phép các ông rời khỏi?”

Câu nói này vừa dứt, bầu không khí trong phòng tựa như ngưng kết lại, nhiệt độ ở đây cũng đột ngột giảm xuống.

Hà Vĩ Hùng mở to miệng không dám tin nhìn Phan Lâm.

Nhưng chỉ nhìn thấy anh đứng dậy khỏi ghế và quay người lại sau đó nhìn chằm chằm vào mấy người Tư Mã Trường Tâm, vẻ lạnh lùng và u tối trong đôi mắt đó lộ ra vô cùng rõ ràng.

Tư Mã Trường Tâm cuối cùng cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.

“Bác sĩ Lâm cậu nói cái gì?”

Ông ta lạnh lùng quát lên.

Tuy nhiên Phan Lâm không có trả lời mà là tiến lên một bước đi tới bên cạnh ông ta.

Mấy người vệ sĩ thấy vậy lần lượt xông lên và chắn trước mặt của Tư Mã Trường Tâm.

“Đứng lại!”

Một người trong số đó quát lên.

Nhưng dường như Phan Lâm không hề nghe thấy lời nói của anh ta.

“Bác sĩ Lâm cậu định làm gì? Lập tức dừng lại cho tôi! Không thì đừng trách tôi không khách sáo!”

Tư Mã Trường Tâm khẽ quát một tiếng.

Nhưng giọng nói của ông ta cũng không thể ngăn nổi bước chân của Phan Lâm.

Cuối cùng ông ta cũng lười nói nhảm mà trực tiếp phất tay.

Xột xoạt… Những người vệ sĩ lân lượt rút súng lục từ trong ngực ra và nhắm thẳng vào Phan Lâm.

Nòng súng đen ngòm cực kỳ đáng sợ.

“Ông Tư Mã, ông làm gì vậy? Ông…ông dám làm hại thầy thì tôi sẽ không bỏ qua cho ông!”

Hà Vĩ Hùng cũng cuống lên lập tức đứng chắn trước mặt Phan Lâm, bây giờ ông ta chỉ cảm thấy da đầu đều tê dại, ban đầu vốn là một chuyện tốt ai ngờ sự việc lại nháo đến mức độ này.

“Ông Vĩ Hùng, ông cũng đừng trách tôi, tôi đã từng cảnh cáo Bác sĩ Lâm rồi nhưng cậu ta không dừng lại!”

Tư Mã Trường Tâm hừ lạnh: “Nếu cậu ta còn dám đến gần thì đánh nát đầu gối của cậu ta cho tôi!”

“Vâng!”

Những người vệ sĩ hô lớn, mỗi người đều nhìn chăm chằm vào bước chân của Phan Dương lập tức muốn bóp cò.

Nhưng ở giây tiếp theo… Ầm! Cánh cửa lớn của phòng họp bị đẩy ra.

Sau đó một nhóm người đông đảo xông vào.

Khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc.

“Ai dám làm loạn ở Phái Nam Y?”

Một tiếng quát giận dữ vang lên.

Hà Vĩ Hùng liếc nhìn hóa ra người vừa đi vào là Dương Long.

—————————-

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.