Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Chương 113: Chương 113: Mặc kệ em yêu anh hay là không yêu anh, anh đều muốn em.




"Rẹt.... ......rẹt.... ......."

Âm thanh của áo khoác bị xé rách.

Tay của Lục Bách Nghiêu đang cầm lấy bả vai tôi ngày càng gấp cuối cùng trực tiếp xé rách áo khoác của tôi.

Tôi hoảng sợ lui về phía sau, lấy tay bảo vệ bộ phận đang lộ ra trong không khí: "Lục Bách Nghiêu, anh nổi điên cái gì vậy?"

"Vợ, cho dù anh có điên cũng sẽ không cho em rời đi!" Anh ta bước từng bước về phía tôi, theo tiếng bước chân của anh ta một cảm giác sợ hãi trước nay chưa từng có bỗng dưng ập vào lòng, tôi nghe thấy giọng nói của anh ta tràn ngập mùi thuốc súng vang lên trong không khí: "Em biết anh yêu em mà, đừng rời khỏi anh, có được không?"

Tôi biết đáp án sắp nói ra của tôi cực kỳ có khả năng làm cho cả người Lục Bách Nghiêu nổ tung trong nháy mắt nhưng tôi vẫn muốn nói: "Lục Bách Nghiêu, em muốn chia tay với anh! Đây là sự thật!"

Tôi nhận ra ánh mắt của anh ta ngày càng trở nên nguy hiểm, muốn thoát đi chỉ là phía sau đã không còn đường lui.

"Rầm" một tiếng, thân thể của tôi đã bị Lục Bách Nghiêu gắt gao đè ép lên cánh cửa.

Một tay anh ta cầm lấy hai tay tôi đặt lên cửa, một tay còn lại đồng thời vòng qua eo tôi, tiếp theo hơi thở nóng bỏng phun tại cổ tôi, hơi thở kia giống như ngọn lửa không khỏi làm thân thể mẫn cảm của tôi run nhẹ một cái.... ......

Cơ thể của tôi đột nhiên bị ôm, trong lòng chợt hoảng sợ!

"Lục Bách Nghiêu, không cần, buông ra!" Tôi liều mạng lắc đầu, giọng nói bởi vì mới khóc một hồi lâu nên mang theo vài phần khàn khàn.

Giờ phút này ánh mắt của anh ta nóng bỏng như vậy, cho dù tôi có ngu ngốc đến mức nào cũng biết anh ta muốn làm gì rồi.

Tuy đã sớm không phải là lần đầu tiên nhưng cũng không giống như lần đầu tiên say rượu nên ý loạn tình mê, những lần sau đều là do hai người tình nồng mật ý, mọi chuyện cứ phát sinh một cách tự nhiên.

Hiện giờ tình yêu say đắm của tôi đối với anh ta đã hầu như biến mất, ngay cả một cái đụng chạm đơn giản nhất tôi cũng không muốn đụng vào.

"Không cần........Buông ra......." Tôi vặn vẹo thân thể, muốn từ trong lòng anh ta thoát ra nhưng không nghĩ tới trong lúc vặn vẹo đó vật giữa hai chân của anh ta đã ngẩng đầu, nhanh chóng lại khỏe mạnh.

Cả người của tôi đều ngây dại!

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Đầu óc của tôi trống rỗng, chỉ còn lại có bốn chữ kia, lòng bị khủng hoảng vây kín.

Tôi sợ hãi.... .......

"A.... ........"

Trong một phút thất thần tay của Lục Bách Nghiêu bỗng nhiên dùng lực, cả thân thể của tôi đều bị anh ta nhấc lên, đi nhanh về phía phòng ngủ.

Sau cùng tôi bị Lục Bách Nghiêu quăng xuống giường, cảm giác được con ngươi u ám của anh ta luôn khóa chặt lấy khuôn mặt, thân thể tôi.

"A.... .......Ưm.... ......"

Đột nhiên đôi môi bị chặn lại, nháy mắt kia ngọn lửa trong cơ thể của tôi vì cái môi mỏng đang cọ xát kia mà dấy lên nhiệt tình. Biết rõ ràng là không thể nhưng tôi cũng không có cách nào để khống chế phản ứng của thân thể giống như phản xạ có điều kiện dựa sát vào thân thể Lục Bách Nghiêu.

Lục Bách Nghiêu vùi đầu vào cổ tôi, phun ra hơi thở nóng rực: "Vợ, thân thể vĩnh viễn thành thật hơn so với miệng của em. Em vẫn còn yêu anh, đúng không?"

Trong mắt của tôi tràn đầy nước mắt, cố gắng muốn phản kháng như lực bất tòng tâm, chỉ có thể tùy ý anh ta: "Lục Bách Nghiêu, em không thích anh, anh buông ra.... ......."

Lục Bách Nghiêu hôn lên mước mắt mặn chát trên khuôn mặt tôi, tinh tế hôn liếm: "Vợ, mặc kệ em yêu anh hay không yêu anh, anh đều muốn em..."

Tôi suy sụp nhắm mắt lại.

Thời điểm Lục Bách Nghiêu nói ra những lời này tôi liền biết tối hôm nay tôi hoàn toàn không thể trốn thoát được.

Nhìn qua bề ngoài thì có vẻ cái gì anh ta cũng không để ý nhưng tôi biết rõ khi anh ta xác định mình muốn cái gì thì sẽ không từ thủ đoạn, không thèm hối tiếc.

Khi thứ nóng bỏng của anh ta tiến vào thân thể tôi, đau đớn gọi về lý trí bị đánh mất trong đôi con ngươi u ám kia, rõ ràng đang đứng bên vách núi đen nhưng vào giờ phút này anh ta lại cực kỳ lý trí, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm từng biến hóa trên gương mặt tôi, khóa sâu trong ánh mắt.... .....

Trí nhớ sau cùng còn sót lại của tôi là anh ta cúi người xuống trước mặt tôi, gằn từng tiếng: "Cho dù có chết anh cũng không buông tay....."

Ánh mặt trời len lỏi tiến vào trong khe hở của màn che, tinh tế rơi xuống đất, bụi bặm lấm tấm bay lượn, phát sáng rực rỡ trong ánh sáng.

Trong phòng hỗn độn, trên giường không có chỗ nào không lộn xộn chứng tỏ mọi chuyện tối hôm qua xảy ra kịch liệt như thế nào. Tôi mở hai mắt ra, nhìn người đàn ông đang nằm bên cạnh mình, khuôn mặt anh tuấn, hai hàng lông mày đang nhíu chặt.

Lúc này cơ thể của tôi đang nằm bên cạnh anh ta, ngoài trừ muốn rời đi cũng chỉ có rời đi.

Tôi không muốn ở bên cạnh anh ta, tôi muốn rời đi.... ........vĩnh

viễn………..không muốn nhìn mặt anh ta thêm lần nào nữa.

Tôi đã từng yêu anh ta nhiều bao nhiêu thì anh ta cũng tổn thương tôi nhiều bấy nhiêu.

Tim đã bị tàn phá vô cùng thê thảm, cho dù có sửa chửa thế nào đều không trở về nguyên vẹn được.

Tôi yên lặng đứng dậy bên cạnh Lục Bách Nghiêu, muốn đi phòng vệ sinh tắm rửa nhưng thân thể vừa mới động đậy đã bị Lục Bách Nghiêu kéo trở về.

"Đừng đi." Anh ta ôm tôi từ phía sau không cho tôi rời đi.

Tôi muốn mở miệng nói anh ta buông tay ra nhưng lập tức cảm thấy có nhiều lời cũng vô ích nên tùy ý để cho anh ta ôm, im lặng không nói, chờ anh ta buông tay trước.

Không biết qua bao lâu tôi mới nghe được giọng nói của anh ta vang lên sau lưng: "Anh ôm em đi tắm."

Anh ta xuống giường, tùy tiện mặc áo quần sau đó ôm lấy thân thể của tôi đang ở trên giường, đi nhanh tới phòng vệ sinh.

Bồn tắm được xả đầy nước, anh ta điều chỉnh độ ấm sau đó nhẹ nhàng thả tôi vào, xoa sữa tắm trên người tôi, tỉ mỉ giúp tôi tắm rửa.

Sau cùng anh ta dùng khăn tắm rộng rãi ấm áp bao quanh thân thể tôi, lúc đó nước bắn lên tung tóe văng tới người anh ta nhưng anh ta vẫn làm như không biết, tất cả sự chú ý đều đặt lên người tôi.

Tôi biết anh ta yêu tôi, tôi biết anh ta rất tốt với tôi nhưng đồng thời cũng biết tình yêu này quá mức nặng nề còn kèm theo cả lừa dối và âm mưu làm cho tôi thực sự không thể tiếp nhận được.

Sau khi tắm xong anh ta lại ôm tôi về giường một lần nửa, giúp tôi lau tóc rồi cầm máy sấy sấy khô mái tóc dài của tôi. Ánh mắt anh ta rất chăm chú, ngón tay đan xen vào tóc tôi, tê dại truyền khắp toàn thân, tôi áp chế dao dộng yếu đuối trong lòng mình nhìn anh ta giúp tôi sấy tóc sau đó dùng lược chải nhẹ nhàng, cuối cùng dùng gối lót sau lưng tôi, giúp tôi đắp chăn.

Một giây kia lúc anh ta xoay người tôi nói: "Thả em đi đi, có được không?"

Anh ta mắc điếc tai ngơ: "Ngoan ngoãn nghỉ ngơi, anh sẽ về rất nhanh."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.