Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Chương 130: Chương 130: Nếu như yêu, xin mời yêu (1)




Anh ta tới rồi?

Cho dù Lưu chi dương không có nói rõ nhưng tôi vẫn biết người mà anh ta nhắc tới chính là Lục Bách Nghiêu.

Tôi cúi đầu, nặng nề nói: "Em không muốn gặp anh ta."

Sau khi nói xong tôi đang muốn bước vào thang máy thì thân thể lại bị một lực cực lớn kéo ra ngoài, thẳng đến chỗ khúc quanh hành lang tĩnh lặng.

Tôi quay đầu lại nhìn, chắc là Lục Bách Nghiêu? !

Nhìn thấy trong hốc mắt anh ta hiện đầy tia máu: "Đi theo anh, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa."

Tôi nhìn ra được anh ta đang kìm nén tức giận nhưng Hoàng Vũ Vi đã mang thai đứa bé của anh ta thì làm sao bắt đầu lại được nữa? Chẳng lẽ thật sự có thể coi như tất cả mọi chuyện đều chưa từng xảy ra sao?

"Em sẽ không đi, anh đừng tới tìm em nữa." Ba của Lâm Huy mới vừa qua đời, mặc kệ như thế nào tôi đều nên đưa ông đi tới hết đoạn đường cuối cùng.

Anh ta tiếp tục lặp lại: "Đi theo anh!"

Tôi nặng nề nói: "Lục Bách Nghiêu, em đã kết hôn, em sẽ không đi với anh, anh đừng tới tìm em nữa."

Ban đầu tôi trợn mắt nhìn Hoàng Vũ Vi lên xe của anh ta, ban đầu tôi chờ một thời gian lâu như vậy nhưng mà anh ta đều chưa từng xuất hiện giải thích chuyện gì vậy mà hôm nay lại muốn tôi đi cùng với anh ta, hai người chúng tôi bắt đầu lại lần nữa sao? Hừ, tôi thật sự không làm được! Sau khi yêu say đắm hết mình, sau khi bị thương thấu tâm cam thì khó mà có thể khôi phục lại như trước được.

Vừa dứt lời tôi liền kéo váy cưới màu trắng ở dưới đất lên, xoay người muốn rời đi nhưng sau đó lập tức cảm nhận được một vật gì đó lạnh như băng, cứng cứng đang chỉa vào lưng của tôi.

Tôi quay đầu nhìn lại, thật sự là súng? !

Tôi chỉ mới thấy qua đồ vật này ở trong TV còn ở ngoài đời thực thì cũng chỉ thấy mấy đứa trẻ chơi súng giả, mặc dù chỉ là chơi đùa với nhau nhưng cũng dọa tôi đến mức hồn vía bay hết lên trời!

Tôi không biết làm thế nào mà Lục Bách Nghiêu có được thứ này nhưng dựa vào nét mặt của anh thì tôi có thể khẳng định đây tuyệt đối không phải là súng giả.

Ánh mắt của anh ta bình tĩnh nhìn tôi, nói từng chữ từng câu: "Hoặc là đi theo anh, hoặc là cùng chết!"

Cả người tôi hoàn toàn ngây ngẩn, không biết trả lời như thế nào.

Anh ta nói nghiêm túc?

Nếu như tôi không đi cùng với anh ta thì anh ta và tôi sẽ chết sao?

Tôi hoảng hồn, thần trí ngây dại, đợi đến khi ý thức của tôi từ từ trở nên rõ ràng trở lại thì tôi đã bị Lục Bách Nghiêu kéo lên trên xe.

Lục Bách Nghiêu lái rất nhanh, xe chạy như bay ở trên đường, mặc dù trên người tôi có thắt dây an toàn nhưng vẫn có cảm giác giống như cả người muốn bay ra ngoài.

Tôi hỏi Lục Bách Nghiêu: "Chúng ta đang đi đâu?"

Anh ta không để ý tới tôi, tiếp tục lái xe thật nhanh, mãi cho đến một lúc sau thì anh ta mới đột ngột dừng xe ở cửa Cục dân chính.

"Cục dân chính?" Tôi nhìn ba chữ to ở trước cửa, trong nháy mắt cả người hoảng hồn: "Chúng ta tới đây làm gì?"

Lục Bách Nghiêu tháo dây an toàn, đứng dậy xuống xe, quăng cho tôi một câu: "Kết hôn!"

Kết hôn?

Vậy còn anh ta và Hoàng Vũ Vi thì sao?

Anh ta đang nói muốn kết hôn với tôi?

Tôi kinh ngạc đi theo Lục Bách Nghiêu xuống xe, mặc trên người một bộ váy cưới màu trắng cực kỳ nổi bật nên mới vừa xuống xe lập tức có một đám người bu tới vây xem.

Hôm nay cũng không phải là ngày đặc biệt gì nên người tới đăng kí cũng không nhiều lắm nhưng mỗi cặp đôi đều là anh anh em em gắn bó như keo như sơn khác hắn với bộ dáng lạnh lẽo của tôi và Lục Bách Nghiêu giống như là người xa lạ .

Mọi chuyện tiếp theo gần như đều là do Lục Bách Nghiêu tự mình giải quyết, tôi chỉ có nhiệm vụ điền vào tờ đăng kí, sau đó hai người đi chụp hình, nộp hộ khẩu, cuối cùng nhận giấy đăng kí kết hôn đi ra chỉ mất có 40 phút.

Tôi đã từng ảo tưởng qua tình huống tôi và Lục Bách Nghiêu đi đăng kí kết hôn nhưng lại hoàn toàn không giống như là hôm nay, hai người sẽ ở đây, dưới tình huống này, đi tới cục dân chính đăng kí kết hôn.

Tôi chợt nhớ tới thời điểm ký tên, tôi ngây ngẩn nhìn cột ký tên một lúc, hồi lâu cũng chưa dám viết xuống.

Tôi từng hỏi lại mình nhiều lần, mình đã thật sự chuẩn bị xong chưa?

Nhưng mà cho đến cuối cùng tôi vẫn không biết đáp án của mình là cái gì.

Tôi hỏi Lục Bách Nghiêu: "Lục Bách Nghiêu, anh chắc chắn muốn kết hôn với em sao?"

Giọng nói của Lục Bách Nghiêu âm trầm: "Nếu không thì em hi vọng anh kết hôn với người nào? Ký tên đi, anh sẽ không cho em cơ hội đổi ý!"

Tôi kinh ngạc ký tên mình, sau đó giao cho nhân viên của cục.

Nhân viên nhận lấy tờ giấy, cẩn thận từng li từng tí hỏi tôi: "Cô à, cô chắc chắn là cô tự nguyện sao?"

Tôi ngơ ngác ngẩn người tại đó, cuối cùng giọng nói của Lục Bách Nghiêu không tốt trả lời giúp tôi: "Cô ấy tự nguyện!"

Sau đó anh ta lôi kéo tay tôi rời khỏi cục dân chính.

Trong 40 phút ngắn ngủi thì tôi và Lục Bách Nghiêu đã đăng kí xong. Lúc đi ra, tôi kinh ngạc nói: "Hình như em còn chưa thích ứng được."

Lục Bách Nghiêu khẽ cười một tiếng: "Không có việc gì, người có thể co cũng có thể duỗi."

Ánh mắt của anh ta quan sát người tôi từ trên xuống dưới, thấy tôi đang mặc màu áo cưới trắng thì trong mắt tràn đầy ghét bỏ, chân mày rõ ràng đang cau lại: "Anh đưa em về nhà trước, em vào trong nhà sắp xếp một chút sau đó chuyển qua chỗ của anh."

Trong toàn bộ quá trình tôi cảm giác giống như mình đang hoàn toàn ở trạng thái chân không lơ lửng, Lục Bách Nghiêu nói gì thì tôi đều làm theo như vậy, giống như mình đang nằm mơ, không biết có phải là đang sợ anh ta không vui liền nổ súng bắn tôi hay không.

Chờ khi anh ta xe lái đến dưới lầu nhà tôi thì tôi mới dám hỏi anh ta: "Chúng ta kết hôn rồi thì Hoàng Vũ Vi làm thế nào?"

Lục Bách Nghiêu hỏi ngược lại: "Chuyện này thì có liên quan gì đến cô ta?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.