Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 271: Chương 271: Bước ngoặt vận mệnh (Hạ)




Dịch: mafia777

Hàn Nghệ vẫn còn muốn thăm dò, nhưng thấy hai người Trịnh Thiện Hành, Vương Huyền Đạo căn bản không có hứng thú nói tới chuyện này nữa nên chỉ có thể từ bỏ.

Song phương lại tiếp tục bàn chuyện sau khi Hàn Nghệ phải đi. Sau một hồi trò chuyện về chuyện hợp tác xưởng quần áo xong, Trịnh Thiện Hành, Vương Huyền Đạo liền chuẩn bị cáo từ. Dù sao bọn họ cũng biết Hàn Nghệ chắc chắn còn có rất nhiều chuyện bận rộn.

Hàn Nghệ tiễn bọn họ xuống dưới lầu, nhưng khi vừa tới cửa, thì gặp phải một người quen.

Chính là Nguyên Mẫu Đơn.

“Mẫu Đơn tỷ.”

Trịnh Thiện Hành, Vương Huyền Đạo nhìn thấy Nguyên Mẫu Đơn, hơi cảm thấy kinh ngạc, ngay sau đó chạy tới hành lễ.

Nguyên Mẫu Đơn “Ừm” một tiếng, nói: “Các ngươi nói chuyện xong rồi chứ?”

Trịnh Thiện Hành nói: “Bọn ta đã bàn chuyện xong, đang chuẩn bị rời đi. Nếu như Mẫu Đơn tỷ không có chuyện gì khác, chúng ta xin cáo từ trước.”

Nguyên Mẫu Đơn gật gật đầu, đột nhiên hỏi: “Vô Y đã trở về rồi phải không?”

Trịnh Thiện Hành hơi sửng sốt, rồi lập tức gật đầu.

“Không có việc gì, đi đi.”

“Cáo từ.”

Trịnh Thiện Hành, Vương Huyền Đạo khẽ gật đầu, sau đó rời đi.

Hàn Nghệ nhìn Nguyên Mẫu Đơn, cười nói: “Thực sự là không nghĩ tới Mẫu Đơn nương tử cũng sẽ đến tiễn ta? Hàn Nghệ thực sự là thụ sủng nhược kinh nha!”

Nguyên Mẫu Đơn nói: “Ta không phải đến tiễn ngươi, ta tới là muốn đàm luận buôn bán cùng ngươi?”

Hàn Nghệ sững sờ, nói: “Thế nhưng ta lập tức phải rời khỏi Trường An rồi?”

Nguyên Mẫu Đơn nói: “Ngươi không đi, khoản buôn bán này sẽ không có cách nào đàm luận.”

Hàn Nghệ đã đoán được mục đích của nàng, duỗi tay ra, nói: 'Mời vào trong.”

Đi vào bên trong, vừa mới ngồi xuống, Hàn Nghệ đã nói luôn: “Cô có phải là muốn mua lại Phượng Phi Lâu?”

Nguyên Mẫu Đơn càng thêm trực tiếp, nói: “Giá tiền có thể thương lượng.”

Hàn Nghệ lắc đầu nói: “Ngại quá, ta sẽ không bán.”

Nguyên Mẫu Đơn nói: “Chẳng lẽ ngươi còn định mang đi hay sao?”

Hàn Nghệ nói: “Đi chỉ là ta mà thôi, mấy người Lưu tỷ vẫn sẽ ở lại chỗ này.”

Nguyên Mẫu Đơn cười nói: “Chỉ bằng mấy người các nàng có thể bảo vệ Phượng Phi Lâu sao?”

“Ta tin là có thể.”

“Ngươi cung đã từng tin tưởng, ngươi có thể đem Phượng Phi Lâu này phát triển lớn mạnh. Nhưng kết quả thì sao?” Nguyên Mẫu Đơn nói: “Ngay cả ngươi cũng không thể làm được, các nàng có thể sao?”

Hàn Nghệ nói: “Được rồi, ta nói thật với cô, ai có thể bảo đảm tương lai ta sẽ không lại trở về.”

Nguyên Mẫu Đơn sửng sốt một chút, nói: “Ngươi còn chưa tuyệt vọng à?”

Hàn Nghệ gật gật đầu, nói: “Lần này ta thua cực kỳ oan. Ta đương nhiên không phục, ta còn có thể ngóc đầu trở lại.”

Nguyên Mẫu Đơn thoáng trầm ngâm một phen, nói: “Vậy cứ như thế, ngươi đem Phượng Phi Lâu giao cho ta đi.”

Hàn Nghệ cười nói: “Xem ra mục đích của Mẫu Đơn nương tử không phải là muốn mua lại hẻm bắc, mà là muốn bảo vệ ngày phụ nữ.”

Nguyên Mẫu Đơn gật gật đầu nói: “Ngày phụ nữ thật vất vả mới thành công, ta không muốn nó nhanh như vậy liền chịu diệt vong. Lưu giả mẫu của các ngươi, ta cũng đã từng nghe nói, năng lực buôn bán cũng bình thường, một khi ngươi đi rồi. Tào giả mẫu của Hoa Nguyệt Lâu có thể ung dung đánh bại nàng, thế nhưng nếu như ngươi giao cho ta, Hoa Nguyệt Lâu liền không thể thực hiện được.”

Hàn Nghệ chau mày trầm tư một phen, tùy tiện nói: “Nếu như Mẫu Đơn nương tử đồng ý bỏ sức, ta ngươc lai cũng không phản đối, thế nhưng, cô chỉ có thể làm chức quản lý, nói khó nghe một chút, cô chỉ là công nhân của ta, ta sẽ không bán cho cô môt tâc đất nào.”

“Có thể.”

Nguyên Mẫu Đơn rất là sảng khoái. Lại cười nói: “Nhưng tiền đề là ngươi trở về được.”

Hàn Nghệ trợn trắng măt nói: “Ta lại không phải sói xám, cô chớ có hy vọng xa vời nghe được câu nói kia từ trong miệng của ta( ý là câu “hãy đợi đấy”).”

“Sói xám là sao?”

“Ồ, không có việc gì.”

Hàn Nghệ lắc đầu một cái, đột nhiên nói: “Dương cô nương có biết việc này không?”

Nguyên Mẫu Đơn lắc lắc đầu nói: “Sau khi Dương gia biết được việc này, thì đã không cho phép Phi Tuyết đi ra ngoài, phỏng chừng nàng vẫn chưa biết việc này. Nếu như ngươi muốn cùng nàng cáo biệt, thật ra ta có thể giúp ngươi nghĩ cách?”

Hàn Nghệ lắc đầu nói: “Không cần, ta đã cho Dương gia thêm không ít phiền não rồi, chờ ta đi rồi, cô giúp ta chuyển cáo cho nàng một tiếng liền được.”

Nguyên Mẫu Đơn liếc nhìn Hàn Nghệ, cười nói: “Đây chính là hậu quả của việc không biết tự lượng sức mình.”

Hàn Nghệ nói: “Sao ta lại cảm thấy hình như cô đang cười trên sự đau khổ của người khác nha!”

Nguyên Mẫu Đơn nói: “Ngươi hẳn nên cảm thấy may mắn vì ta không có ném đá xuống giếng.”

Hàn Nghệ rất tổn thương nói: “Ta vốn cho rằng quan hệ của chúng ta là rất không tệ đấy.”

Nguyên Mẫu Đơn thở phì phì nói: “Ta không có nửa điểm quan hệ gì với ngươi hết. Ta chỉ biết khăn lụa của ta là bị ngươi trộm.”

Nữ nhân a! Chính là thích thu dai. Hàn Nghệ nói: “Khăn lụa của cô ta không biết, ta chỉ biết Thỏ Khuê Mật của ta không thấy đâu nữa rồi.”

“Ngươi còn dám nói về việc này?”

“Được rồi, được rồi, đừng trừng ta, ta lập tức phải đi rồi, chúng ta không thể cố gắng nói chuyện bình thường sao?”

“Ta không có chuyện gì để nói với ngươi cả?”

Nguyên Mẫu Đơn đứng dậy, nói: “Cáo từ.”

“Không tiễn.” Hàn Nghệ hữu khí vô lực nói.

Nguyên Mẫu Đơn xoay người liền đi về phía cầu thang, thế nhưng đi được mấy bước, nang đột nhiên ngừng lại, nói: “Thuận buồm xuôi gió.”

Hàn Nghệ hừ lạnh nói: “Đây không phải vô nghĩa sao?”

Nguyên Mẫu Đơn nói: “Ngoại trừ vô nghĩa, ta cũng không có chuyện gì nói với ngươi cả.”

Nói xong, nàng liền đi xuống lầu.

“Cô nàng này thật đúng là có cá tính.”

Hàn Nghệ vừa cười vừa lắc đầu, một mình ngồi trước cửa sổ, nhìn ra ngoài suy nghĩ xuất thần.

“Hàn đại ca.”

Một lát sau, chợt nghe được một thanh âm như của tên trộm phát ra.

Hàn Nghệ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai tiểu gia hỏa Hùng Đệ cùng Tiểu Dã đang trốn ở dưới gầm cầu thang, vừa tức giận vừa buồn cười nói: “Hai người các đệ làm gì thế, nơi đây là nhà của chúng ta, cần phải lén lút như vậy sao?”

Hùng Đệ cười hì hì, một tay khoát lên vai Tiểu Dã, hai người đi tới, ngồi đối diện với Hàn Nghệ.

“Hàn đại ca, chúng ta thật sự phải rời khỏi Trường An sao?” Hùng Đệ nháy đôi mắt nhỏ xíu nhìn Hàn Nghệ.

Hàn Nghệ gật gật đầu, nói: “Như thế nào? Đệ luyến tiếc sao?”

Hùng Đệ nghiêng đầu, nói: “Thật ra cũng không phải là luyến tiếc Trường An, chỉ là luyến tiếc mấy vị tỷ tỷ.”

Hàn Nghệ cười nói: “Vậy đệ cứ ở lại chỗ này đi!”

Hùng Đệ vội vàng lắc đầu nói: “Vậy cũng không được, ta phải đi theo Hàn đại ca, huynh đã đáp ứng cha mẹ ta, phải chăm sóc kỹ lưỡng ta nha.”

Hàn Nghệ nói: “Thằng nhóc béo này, lần đó ta nói như vậy là vì bị nước mắt của đệ bức bách mà.”

Đôi môi dày của Hùng Đệ trề ra, nước mắt lưng tròng nhìn Hàn Nghệ.

Hàn Nghệ vẫy tay nói: “Được được được, đệ thắng, đệ thắng. Ai u, thật là.”

Tiểu Dã ha ha nở nụ cười.

Hùng Đệ cũng ha hả nở nụ cười theo.

Tiểu Dã đột nhiên nói: “Đại ca, mới vừa rồi ngươi là đang nghĩ tới đại tỷ tỷ sao?”

Hàn Nghệ sửng sốt, lập tức gật gật đầu.

Hùng Đệ vội vàng nói: “Đúng rồi, chúng ta có cần nói một tiếng với đại tỷ tỷ hay không.”

Hàn Nghệ nói: “Đệ đi đâu tìm đại tỷ tỷ của đệ đây?”

“Không biết.”

Hùng Đệ lắc đầu.

Hàn Nghệ hoàn toàn không còn gì để nói, lại nói: “Thôi đi, tìm được nàng, cũng chỉ đem đến cho nàng phiền phức mà thôi.”

“Vậy... vậy chúng ta vẫn là đừng đi tìm.” Hùng Đệ lắc đầu.

“Tiểu Nghệ ca.”

Trà Ngũ đột nhiên đi lên, bên cạnh hắn còn dẫn theo một thiếu niên.

Hàn Nghệ nói: “Chuyện gì?”

Trà Ngũ nói: “Người này nói có việc gấp tìm ngươi.”

Hàn Nghệ liếc nhìn thiếu niên kia, thấy khá xa lạ, liền hỏi: “Ngươi là?”

Thiếu niên kia nói: “Ngươi chính là Hàn Nghệ sao?” Hàn Nghệ gật gật đầu.

Thiếu niên kia đi lên trước, đem một đồng tiền đặt lên bàn, nói: “Có người nhờ ta đem đồng tiền này giao cho ngươi, còn nói gặp ở chỗ cũ.”

Hàn Nghệ liếc nhìn đồng tiền kia. Là nàng?

Một nén nhang sau.

Hàn Nghệ đi tới mảnh rừng cây phía sau hẻm kia, dưa lưng trên một cây đại thụ khô gầy, dùng chân đánh nhịp.

Một lát sau, một cô gái che mặt từ bên cạnh đi ra.

Đúng là Cố Khuynh Thành.

Hàn Nghệ liếc mắt nhìn Cố Khuynh Thành, đem đồng tiền ném tới.

Cố Khuynh Thành tiếp nhận tiền đồng, không nói lời nào nhìn Hàn Nghệ.

Hàn Nghệ nói: “Đừng nhìn ta như vậy, ta cũng không có nợ cô cái gì.”

Cố Khuynh Thành nói: “Nhưng lúc trước ngươi đã đáp ứng ta.”

Hàn Nghệ nói: “Ta quả thật đã đáp ứng cô, thế nhưng ta có thể làm gì đây. Ta hiện tại cũng là ốc không lo nổi mình ốc, tự thân khó bảo toàn, có bản lĩnh cô giúp ta lưu lại. Ta sẽ thực hiện lời hứa của mình.”

Cố Khuynh Thành nói: “Dù sao ta chỉ biết ngươi đã đáp ứng ta.”

Hàn Nghệ gật gật đầu nói: “Được, vậy cô dạy ta xem, bây giờ nên làm gì?”

“Ta không biết.” Cố Khuynh Thành một mặt ủy khuất nói.

Hàn Nghệ thở dài, nói: “Trở lại chuyện chính, nếu như ta có thể tìm được cô, ta chỉ có thể nói với cô một tiếng xin lỗi. Đây đã là việc duy nhất ta có thể làm rồi.”

Cố Khuynh Thành liếc nhìn Hàn Nghệ, nói: “Ngươi có nhiều chủ ý như vậy, vì sao lần này lại không có chút sức hoàn thủ nào.”

Hàn Nghệ kích động nói: “Vấn đề hiện tại là ngay cả xảy ra chuyện gì ta cũng không biết, ta còn có thể nghĩ ra biện pháp sao? Cô có thể nói cho ta biết xảy ra chuyện gì không?”

Cố Khuynh Thành lắc đầu một cái, lúng túng nói: “Ngươi có thể giúp ta nghĩ ra một biện pháp được không? Ngươi biết bí mật của ta, sớm muộn có một ngày ta sẽ không chịu đựng nổi.”

Hàn Nghệ hơi trầm ngâm, nói: “Cô hoàn toàn không cần lo lắng, nếu như có người muốn làm bẩn cô, chỉ cần cô vạch trần mặt nạ là được.”

Cố Khuynh Thành phì một tiếng, nói: “Thât sư không nên nói cho ngươi.”

Hàn Nghệ cười nói: “Được rồi, được rồi, nói chuyện đứng đắn, vấn đề then chốt của cô là ở chỗ công tử kia sẽ tìm cô tính sổ. Nhưng việc này, cô cũng rõ ràng, Tào Tú cung rõ ràng, không thể có chuyện ả chưa hề nghĩ tới điểm này, ta phỏng chừng ả cuối cùng vẫn sẽ để cô lặng lẽ rời đi, nếu như cô thực sự không có nơi để đi, có thể tới Dương Châu tìm ta.”

Cố Khuynh Thành có chút kinh ngạc nói: “Thật sao? Ta thật sự có thể đi Dương Châu tìm ngươi sao?”

Hàn Nghệ gật gật đầu nói: “Tốt nhất nên chuẩn bị chút rượu và lương khô, nói không chắc đến lúc đó ta còn phải dựa vào tiếp tế của cô.”

Cố Khuynh Thành lườm hắn một cái, nói: “Ngươi có nhiều ý đồ xấu như vậy, không thể có chuyện chết đói được.”

“Cám ơn cát ngôn của cô.” Hàn Nghệ cười nói.

Cố Khuynh Thành thoáng trầm mặc một hồi, nói: “Tại sao ngươi lại tốt với ta như vậy?”

Hàn Nghệ than thở: “Có lẽ là do đồng bệnh tương liên đi, vận mệnh của cô và ta có lẽ đã sớm định trước là phải rời đi nơi đây, hơn nữa, nhiều một người như cô, cũng chỉ là thêm một miếng cơm ăn mà thôi, ta cung cần có người nấu cơm giặt quần áo, cô cũng đừng nói ngươi không biết làm mấy chuyện này, trước đây cô ở Tạ gia, khẳng định chính là làm những việc này.”

Cố Khuynh Thành cáu giận nói: “Ta còn thắc mắc tại sao hôm nay ngươi lại có lòng tốt như vậy, hóa ra chỉ là muốn ta giúp ngươi nấu cơm giặt quần áo.”

Hàn Nghệ nói: “Chẳng lẽ ta dẫn cô đi Dương Châu, còn phải hầu hạ cô nữa hay sao, vậy cô vẫn là chớ đến.”

Cố Khuynh Thành oan ức nhìn Hàn Nghệ, nói: “Nấu cơm giặt quần áo thì nấu cơm giặt quần áo, ngược lại đến lúc đó nếu ta không có chỗ để đi, nhất định đến tìm ngươi.”

Hàn Nghệ gật gật đầu.

Cố Khuynh Thành nói: “Ngươi tính khi nào thì đi?”

“Buổi sáng ngày mai.”

Cùng ngày đó, Hàn Nghệ lại nói cho Lưu Nga hắn đã nhờ Nguyên Mẫu Đơn quản lý Phượng Phi Lâu, đồng thời hắn cung căn dặn Lưu Nga, Nguyên Mẫu Đơn chỉ là một người làm công, mà không phải ông chủ, cái quan hệ chủ thứ này nhất định phải phân ra rõ ràng. Sau đó lại dặn dò bọn họ một lần tất cả các loại công việc to to nhỏ nhỏ.

Đây cũng không phải là giả vờ, hoặc là qua loa cho xong, hắn là thật lòng, bởi vì một khi Võ Tắc Thiên không có ra tay, vậy hắn liền thật sự phải rời đi.

Đây là theo như Trưởng Tôn Vô Kỵ nói, thuận thế mà đi.

Cung có thể nói, ngày mai là một bước ngoặt cuộc đời của Hàn Nghệ.

Buổi sáng hôm sau, một nhóm sau người Hàn Nghệ, Hùng Đệ, Tiểu Dã, Tang Mộc, Đông Hạo, Tá Vụ, dưới sự đưa tiễn của đám người Lưu Nga, điều khiển hai chiếc xe ngựa chậm rãi rời khỏi hẻm bắc.

Chỉ thấy phụ cận bắc môn đứng không ít người, tuy rằng Hàn Nghệ tuyên bố ra bên ngoài là về nhà thăm người thân, thế nhưng bọn họ đều biết chuyện này nhất định có quan hệ đến Thôi gia, chỉ là bọn họ cũng không biết trong đó phát sinh cái gì mà thôi. Nhưng bọn họ cung không cảm thấy quá hiếu kỳ, bởi vì thế lực cách biệt quá xa, Hàn Nghệ thắng, đó là kỳ tích, Hàn Nghệ bại, đó là chuyện đương nhiên.

Trong đó có không ít người là đến đưa tiễn, cũng không có thiếu người là đến chế giễu.

Đưa tiễn tự nhiên là những hàn môn tử đệ kia, dù sao Hàn Nghệ từng cho bọn họ một cái hoàn cảnh bình đẳng với quý tộc, đối với việc này, bọn họ vẫn rất cảm kích.

Còn những người đến chế giễu, đơn giản chính là những con cháu sĩ tộc kia, tuy rằng bọn họ cung thường đến xem kịch nói, nhưng cũng chỉ là xem kịch nói mà thôi, Hàn Nghệ rời đi lại là một chuyện khác.

Bởi vì chuyện này có thể xem là hàn môn lại thua trên tay quý tộc một lần nữa.

Dù sao người cát ngôn đưa tiễn có, ngưởi chê cười cũng có.

Hàn Nghệ đều là làm như không thấy, vừa ra bắc môn, đi về phía nam được ba dăm, hắn liền để đám Lưu Nga trở lại, dù sao đều là nữ nhân, đều đi theo cung không phải tốt lắm.

Đừng xem Mộng Nhi bình thường vẫn hay cãi nhau cùng Hàn Nghệ, nhưng thật đến một khắc Hàn Nghệ phải đi, khóc đến mức cả người toàn là nước mắt, làm cho Hùng Đệ cung ôm Đỗ Tổ Hoa khóc lớn một trận.

Sau khi chia tay, mấy người Hàn Nghệ liền bắt đầu khởi hành.

Dù sao vừa mới chia tay xong, tâm tình của đám Hùng Đệ đều vô cùng thấp, ai cũng không muốn há mồm, nhưng chi co ngoại trừ một người, chính là Hàn Nghệ.

Theo Hàn Nghệ, hết thảy đều chưa kết thúc, hắn vẫn còn đang cố níu kéo.

Nhưng mà, thời gian vẫn cứ trôi qua, thái dương cũng đã xuống núi, thế nhưng người Hàn Nghệ kỳ vọng vẫn chưa có xuất hiện.

Đến tối nhóm Hàn Nghệ tìm một khách sạn nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau lại tiếp tục chạy đi.

Lại đến lúc mặt trời chiều hạ sơn, Hàn Nghệ nhìn thái dương đang chậm rãi hạ xuống từ phía tây, trong lòng cũng đã hoàn toàn lạnh giá.

Nhưng vào lúc này, chợt nghe được phía sau có người hô: - Đoàn xe phía trước mau chong dừng lại, mau chong dừng lại.

Trong mắt Hàn Nghệ xẹt qua một vệt ánh sáng, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đám người mang theo bụi bặm nồng đậm đang đuổi tới

“Có chuyện gì thế?”

“Ta cũng không biết?”

Tang Mộc, Tá Vụ vội ngừng xe ngựa lại.

Cũng không lâu lắm, đội nhân mã kia liền đuổi tới, bao quanh đám Hàn Nghệ một vòng, một nam nhân trung niên thân mặc quan phục tiến lên phía trước, chỉ thấy ông ta chừng bốn mươi tuổi, chân khoác hài rộng, giữ lại một tia râu ria, khuôn mặt hiền lành, một đôi mắt lộ ra ý cười, ông ta đánh giá Hàn Nghệ một chút, nói: “Ngươi chính la Hàn Nghệ?”

Tiếng nói của ông ta vô cùng nhu hòa, khiến người ta nghe thấy rất thoải mái.

“Chính là tại hạ.”

Hàn Nghệ chắp tay thi lễ, lại hỏi: “Không biết các hạ là?”

Nam nhân trung niên hơi hơi chắp tay nói: “Tại hạ là là Trung Thư Xá Nhân Lý Nghĩa Phủ.”

Chức Trung Thư Xá Nhân này chính là thay hoàng đế tuyên chiếu mệnh lệnh.

Lý Nghĩa Phủ? Danh tự này thật giống như đã nghe qua ở nơi nào, thôi đi, đừng nghĩ nữa, không quan tâm là quan chức gì, dù sao đều lớn hơn ta. Hàn Nghệ vội vàng nói: “Hóa ra là Lý Xá Nhân, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu.”

Lý Nghĩa Phủ hỏi: “Ngươi là muốn đi đâu đây?”

Hàn Nghệ nói: “Tại hạ dự định về Dương Châu thăm người thân.”

“Dương Châu?”

Lý Nghĩa Phủ hơi nhíu mày, nói: “Ngươi đợi lúc khác lại về Dương Châu đi.”

Hàn Nghệ giả vờ kinh ngạc “A” một tiếng, thế nhưng trong lòng thì lại kích động không thôi.

Lý Nghĩa Phủ ho nhẹ một tiếng, nói: “Theo khẩu dụ của Bệ hạ, lệnh cho ngươi ngày 15 tháng 5, dẫn theo người của ngươi theo bệ hạ tiến vào Vạn Niên Cung, biểu diễn kịch nói.

Quả là cáo già!

Trong lòng Hàn Nghệ thầm mắng một câu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.