Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 334: Chương 334: Chủ đạo tuyệt đối




Dịch: mafia777

***

Thương Vụ Lâu?

Đây là thứ đồ chơi gì?

Đám phú thương đều không hiểu nhìn Hàn Nghệ.

Hàn Nghệ giải thích nói: “Ở hẻm Bắc chúng ta, trừ một số cửa hàng đặc thù, tỷ như tửu lầu, thì những cửa hàng khác thường là nhỏ hơn so với ở hai chợ kia. Đây là không có cách nào, chỗ chúng ta nhỏ hơn so với hai chợ kia. Vì sao chúng ta phải tự mình trang hoàng, chính là vì muốn tận dụng địa phương có hạn này đến tận cùng. Lát nữa sẽ có người đưa các vị đi tham quan những cửa hàng ở hẻm Bắc, tới lúc đó các vị sẽ thấy. Ngoài cái đó ra, ta cũng cảm thấy không cần phải làm cửa hàng lớn như thế. Những cửa hàng sát đường đều là cửa hàng bán lẻ, cũng chính là để phục vụ các khách hảng nhỏ lẻ. Bọn họ mua đồ không nhiều, cũng không cần chỗ lớn lắm. những cửa hàng của chúng ta đã có thể ứng phó rồi.”

Một người đột nhiên nói: “Lời này có chút không ổn, có những khách hàng rất lớn, hàng hóa họ mua cũng rất nhiều.”

Người này Hàn Nghệ vừa được nghe Lưu Nga nói, chính là ông chủ của một tiệm tơ lụa ở chợ Đông, tên là Triệu Tứ Giáp. Đối với của hàng của ông ta, chuyện bán vải quy mô lớn cho thương nhân Tây Vực là chuyện thường xảy ra.

“Triệu Tứ Thúc nói rất phải.”

Hàn Nghệ cười, nói: “Đây chính là sự cần thiết của Thương Vụ Lâu. Kỳ thật những đơn hàng lớn cũng không có quan hệ nhiều với cửa hàng nhỏ. Nếu như người ta muốn mua 1 vạn tấm vải, vậy thì trong tiệm của ngươi cũng không thể bày biện được nhiều như vậy. Người ta cũng không thể đi kiểm tra từng tấm vải ở cửa hàng, mà chủ yếu chỉ là đi xem một cách hình thức. Buôn bán lớn chủ yếu là đàm phán. Hiện tại đơn hàng lớn của các ngươi đều không đến tiệm để đàm phán, mà chắc chắn là đi tới nhà để đàm phán. Thương Vụ Lâu có từng gian phòng riêng với không gian riêng tư, chính là dùng để đàm phán những đơn hàng lớn. Cũng chính là tách bán sỉ và bán lẻ ra.”

Lại có một người cười nói: “Nếu như mua bán lớn đều đàm phán ở nhà, vậy thì tại sao bọn ta phải tới Thương Vụ Lâu? Đàm phán ở nhà chẳng phải là được rồi sao. Chỉ sợ là Hàn tiểu ca đang tìm lý do cho việc có lòng không đủ lực của mình đi?”

Người này tên là Giả Phú Quý, là chủ cửa hàng trang sức ở chợ Đông, là một nhân vật có tiền. Nghe nói lão bản phía sau ông ta chính là Lệnh Hồ gia.

Hàn Nghệ ha hả cười, nói: “Phú Quý thúc nói sai rồi. Thúc đừng quên, trên đời này không chỉ có một tiệm trang sức nhà thúc. Mà Thương Vụ Lâu này không chỉ là một nơi đàm phán, đồng thời còn là một nơi tập trung thương nhân. Các vị nghĩ xem, lúc các vị đàm phán kinh doanh, thì sẽ đối mặt với những khách hàng thế nào?”

Tiền Đại Phương nói: “Hơn phân nửa đều là một ít thương nhân vùng khác.”

“Chính là như thế.” Hàn Nghệ cười nói: “Rất nhiều thương nhân vùng khác, đa số bọn họ chỉ cần mua một loại thương phẩm, chỉ có số ít mua nhiều loại. Nhưng tính huống hiện tại chính là bọn họ phải chạy cả ngày tìm ở chợ Tây cái này, tìm ở chợ Đông cái kia. Nói không chừng còn không mua được gì. Nhưng mà một khi bên trong Thương Vụ Lâu tụ họp nhiều thương nhân. Vậy thì những thương nhân nơi khác không cần phải chạy đi khắp nơi, chỉ cần đi từ lầu dưới lên lầu trên, nói không chừng là có thể chốt xong một đơn hàng rồi.”

Nói tới đây, hắn cười ha hả, chỉ về một nam tử trung niên mặc trường bào màu xanh, xương gò má nhô lên, trán cao mũi to nói: “Nếu như Đậu nhị thúc thuê một gian phòng ở Thương Vụ Lâu, còn Phú Quý thúc thì không. Vậy thì khi đám thương nhân vùng khác tới Trường An, chắc chắn sẽ tới Thương Vụ Lâu. Trong đó có một vị khách hàng vốn dĩ muốn đi mua hàng của thúc, nhưng mà bên cạnh có cửa hàng của Đậu nhị thúc. Vậy thì tại sao ông ta lại không dừng bước mà vào hỏi vài câu. Biết đâu chỗ Đậu nhị thúc giá còn rẻ hơn, hàng còn tốt hơn thì sao. Vậy thì ông ta có còn muốn đi tìm tiệm của thúc không?”

Đậu Nghĩa khẽ mỉm cười, không có lên tiếng.

Giả Phú Quý lại hết sức ngượng ngùng, buôn bán chính là phải nắm bắt tiên cơ. Nếu như hiện giờ không đi Thương Vụ Lâu để chiếm chỗ. Nếu chẳng may Thương Vụ Lâu của Hàn Nghệ phất lên, vậy thì sẽ mất tiên cơ, sẽ mất đi rất nhiều khách hàng.

Hậu quả này là vô cùng nghiêm trọng.

Nếu như không đi, vậy thì sẽ thiệt rồi. Hàn Nghệ chính là đoán trúng tâm tư này của bọn họ. Bởi vì không có thương phẩm của cửa hàng nào là duy nhất. Loại quan hệ cạnh tranh này làm cho bọn họ không tiếc bất cứ giá nào để vào Thương Vụ Lâu.

Hàn Nghệ nói: “Thế nên các vị chớ coi đây chỉ là một lâu nhỏ. Chỉ cần thành công, vậy thì dòng tiền lưu động ở đây mỗi ngày sẽ vượt qua cả hai chợ. Ngoài ra ở gần Thương Vụ Lâu còn có các nhà nghỉ, chỉ là hiện giờ còn chưa xây xong. Mặt khác còn có tửu lâu, quán trà, dù sao tất cả mọi thứ đều để thúc đẩy buôn bán. Thứ gì có lợi cho việc buôn bán của các vị, chúng ta sẽ làm cái đó. Ở điểm này, chúng ta càng có ưu thế hơn so với hai chợ kia. Bố cục của hai chợ kia không phải là để cho các ngươi buôn bán, mà là để dễ dàng quản lý, trong đó có rất nhiều quy hoạch không phù hợp với lẽ thường trong thương nghiệp.”

Đám phú thương này đều không hẹn mà cùng cười gian, nhưng đồng thời cũng thu lại ánh mắt khinh bỉ trước đó. Hôm nay Hàn Nghệ mang tới cho bọn họ quá nhiều kinh ngạc, chỉ mỗi ý tưởng về chợ Đào Bảo và Thương Vụ Lâu đã rất hấp dẫn rồi.

Nhưng Hàn Nghệ người ta vừa xây lầu, lại còn vừa trang hoàng, không thể nào chỉ là giúp không bọn họ. Làm một thương nhân, nếu không thể thu về lợi nhuận gấp đôi, thậm chí là gấp nhiều lần, thì không thểxem là một thương nhân thành công.

Tiền Đại Phương cũng không khen, chỉ cười ha hả nói: “Hàn tiểu ca nói hay như vậy, nhưng đến đây buôn bán chắc cũng không phải là một chuyện dễ dàng.”

Hàn Nghệ cười nói: “Vốn dĩ chính là vậy. Nhưng các vị hết sức may mắn. Bởi vì hẻm Bắc chúng ta vừa mới bắt đầu, vì thế lúc này tới đây buôn bán cũng không phải là việc khó. Hợp đồng Phượng Phi Lâu chúng ta đã viết xong rồi. Điều khoản đều viết rõ ràng trên đó. Trà Ngũ, còn không mau đem hợp đồng ra cho các vị tiền bối xem.”

“Vâng.”

Trà Ngũ lập tức cho người mang hợp đồng ra.

Đám thương nhân kia ngưng thần nhìn qua, chỉ thấy chỉ là một cuộn vải trắng, dường như cũng không nhiều lắm.

Nhưng vừa mở ra, thì đã dài hơn cánh tay của bọn họ. Từng quy định, từng điều kiện, bọn họ xem mà toát mồ hôi.

May mà cổ đại dùng từ tinh giản. Nếu như viết như hậu thế, ít nhất là 20~30 tờ giấy.

Giả Phú Quý lau mồ hôi nói: “Hàn Tiểu ca, điều kiện của ngươi cũng quá hà khắc rồi. Cửa hàng của bọn ta liên quan gì tới ngươi, dựa vào cái gì mà phải thông qua các ngươi huấn luyện, mới có thể đến làm việc ở cửa hàng.”

Hàn Nghệ cười nói: “Cái này các vị nên trách hẻm Trung.”

“Cái này liên quan gì tới hẻm Trung?”

“Liên quan rất lớn.”

Hàn Nghệ nói: “Lần đầu tiên ta tới Bình Khang Lý, chợt nghe thấy các cửa hàng lớn bắt nạt khách, tin rằng các vị cũng nghe qua. Hơn nữa, hiện tượng này ở hẻm Bắc bọn ta, tuyệt đối không thể xuất hiện. Tôn chỉ của hẻm Bắc bọn ta, khách hàng là phụ mẫu. Bắt nạt phụ mẫu là bất hiếu, thiên lý không dung. Mà bắt nạt khách hàng, chính là không khôn ngoan. Mặt khác khách hàng này không phải là khách hàng của nhà ngươi. Là khách của cả hẻm Bắc. Nếu chỉ vì chuyện của nhà ngươi mà làm cho khách hàng không bao giờ tới hẻm Bắc nữa. Như vậy tức là toàn bộ cửa hàng ở hẻm Bắc sẽ mất đi một khách hàng. Ngươi nên bồi thường cho các cửa hàng khác. Hơn nữa còn phải tùy theo tình hình, tình hình không nghiêm trọng, chỉ là phạt tiền. Tình Hình nghiêm trọng,hẻm Bắc bọn ta có quyền kết thúc hợp đồng.

Mà nhân viên cửa hàng là người trực tiếp đối diện với khách hàng. Rất nhiều tranh cãi đều từ bọn họ mà ra. Cho nên tư tưởng và hành vi của bọn họ, phải phù hợp với yêu cầu của hẻm Bắc. Vậy nên cách làm duy nhất chính là cho bọn họ tham gia lớp bồi dưỡng của hẻm Bắc. Ta cho rằng các vị nên vui vì chuyện này. Bởi vì hẻm Bắc bọn ta đã tìm cách giữ gìn khách hàng cho các vị như vậy”

Vừa mới khen xong hẻm trung, bây giờ lại chê. Từ sau khi Hàn Nghệ tới Bình Khang Lý. hẻm trung quá nhiều lần trúng đạn của Hàn Nghệ.

“Nhưng vậy cũng không phải nộp tiền chứ. Mỗi người 100 văn tiền, như vậy đắt quá.”

“Ta cam đoan với các vị. 100 văn tiền này sẽ mang tới lợi ích rất lớn cho các vị. Nếu như một năm sau. Trong các vị có bất cứ ai cảm thấy bất mãn. Ta sẽ hoàn lại các vị đủ số tiền đó.”

Hàn Nghệ khẳng định.

Đã nói đến như vậy, đám thương nhân kia cũng không nói gì thêm. Dù sao thì Hàn Nghệ đều hứa hẹn mang tới lợi ích cho bọn họ. Nếu như không được còn có thể nhận tiền lại. Đương nhiên là chấp nhận rồi.

Triệu Tứ Giáp nói: “Chỗ tiền này chỉ là chuyện nhỏ. Quan trọng vẫn là thương phẩm của bọn ta. Còn phải thông qua ngươi xét duyệt. Đây là quy định gì vậy? Như vậy có ức hiếp người không?”

Hàn Nghệ cười nói: “Triệu tứ thúc, nếu như thúc dùng 10 quan tiền để mua một con ngựa. Nhưng sau khi mua về, chỉ là một con lừa có cái đầu giống ngựa. Vậy thúc còn tìm người đó để mua nữa không?”

“Ngươi có ý gì? Không lẽ ta đến lừa và ngựa còn phân không rõ ràng sao?”

“Đây chỉ là một ví dụ. hẻm Bắc bọn ta cần phải đảm bảo quyền lợi của mọi khách hàng. Như vậy khách hàng mới bằng lòng tới đây để mua đồ. Còn thương phẩm tốt xấu là một phán đoán trực diện. Ta không hy vọng khách hàng nói hàng hóa của hẻm Bắc bọn ta không đúng giá. Như vậy sẽ ảnh hưởng tới lòng tin của khách hàng với hẻm Bắc.”

Hàn Nghệ nói xong lời này, tiếp tục nói: “Nhưng đồng thời cũng là trách nhiệm của mỗi thương nhân hẻm Bắc. Thanh danh của hẻm Bắc cần phải được mọi người gìn giữ. Nếu như chỉ vì một con sâu mà làm hỏng nồi canh. Tin rằng mọi người cũng không muốn nhìn thấy. Nhưng mà rắn không đầu không đi được, cần phải có một người dẫn đầu. Chức vị này đương nhiên là thuộc về Phượng Phi Lâu bọn ta. Nhưng cá nhân ta đạt được trong đó cái gì? Không hề có lợi ích trực tiếp gì. Bọn ta làm như vậy chính là vì đem toàn lực, để thu hút cho chúng ta nhiều khách hàng hơn, nhiểu của cải hơn. Một thanh danh tốt, là điều quan trọng của một thương hiệu”

Đậu Nghĩa cười ha hả nói: “Hàn tiểu ca nói có lý, bọn ta hết sức tán thành. Nhưng tiền thuê quá đắt, cửa hàng tốt một chút, mỗi thước một tháng cũng chỉ là 50 văn tiền. Ngoài ra còn phải nộp tiền trang hoàng nữa.”

Lại có không ít thương nhân kêu tiền thuê đắt.

“Về phí trang hoàng này, đợi chút có người đưa các vị đi tham quan cửa hàng. Tin rằng sau khi xem, các vị sẽ không cho như vậy nữa. Bởi vì bên trong còn có cả phí dọn dẹp, phí trị an. Phượng Phi Lâu bọn ta đưa vào đó rất nhiều nhân lực, vật lực. Bọn ta hiện giờ thống nhất là hợp đồng giao một năm tiền thuê. Sau một năm hai bên đều có quyền kết thúc hợp đồng. Nhưng nếu như các vị cảm thấy đắt, bọn ta có thể đổi hợp đồng thành nửa năm hoặc là 3 tháng. Nhưng ta có thể rất chắc chắn nói với các vị, lần hợp đồng tiếp theo tiền thuê sẽ tăng lên. Bởi vì các vị sẽ kiếm được 10 lần thậm chí là 100 lần lợi nhuận. Các vị ăn thịt, cũng phải cho ta uống canh chứ.”

Những lời rất cứng rắn. Căn bản không cho bọn họ cơ hội đàm phán.

Thứ này là ngươi tình ta nguyện, nếu ngươi chê đắt, vậy thì đừng thuê nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.