Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 281: Chương 281: Có con khỉ ngồi trên cây




Dịch: mafia777

***

Con mẹ ngươi, chuyện này mà cũng tính lên đầu ta.

Hàn Nghệ thật sự muốn phun đầy mặt Dương Mông Hạo, nhưng nể mặt Dương Phi Tuyết, cuối cùng hắn vẫn không làm như vậy, vừa tức giận vừa buồn cười nói: “Việc này ta cũng tò tò đấy, nguyện lắng tai nghe.”

“Hàn Nghệ, ngươi đừng cho rằng là ta đang gạt ngươi.” Vẻ mặt Dương Mông Hạo uất ức.

Ta không gạt ngươi, thì đã là may mắn của ngươi rồi. Hàn Nghệ có chút tức giận, nói: “Đương nhiên là không, thiếu công tử làm người chính trực, thành thật, sao lại đi gạt người được, công tử cứ nói đi.”

Dương Mông Hạo nói: “Trước đó mấy ngày chẳng phải ngươi suýt bị đuổi khỏi Trường An sao?”

Hàn Nghệ gật đầu nói: “Thế thì sao?”

Dương Mông Hạo nói: “Ngươi biết đó, hai ngày đó ta vẫn đang thi. Ngươi đã theo ta đến Bình Khang Lý, ta đương nhiên phải chiếu cố cho ngươi, chỉ đáng tiếc cha ta ngày ngày đều phái người đi theo ta, ta thật sự lo lắng muốn chết, làm gì còn tâm tình mà thi cử, kết quả là xếp hạng chót, bằng không thì dựa vào bản lĩnh của Dương Mông Hạo ta thì thi thế nào cũng không thể xếp hạng chót được nha! Kết quả là về nhà, lại bị cha ta giáo huấn một trận, có điều ta đều không quan tâm, vừa thi xong thì ta liền đến chỗ ngươi.”

“Ta cảm thấy danh xứng với thật nha!”

“Hả?”

“À không? Ngươi thi xong khi nào vậy?”

“Hôm kia!”

“Hôm kia à!”

“Hôm qua bị cha ta giáo huấn, hôm nay mới có thể ra ngoài.”

“À, thì ra là thế.” Hàn Nghệ nghe vậy mà trong lòng chỉ muốn chửi má nó, cái tên vô tâm vô phế ngươi sẽ lo lắng cho ta sao, ngươi đi chết đi, nhưng hắn cũng không so đo với Dương Mông Hạo. Quả thật là nếu hôm đó không có Dương Mông Hạo dẫn hắn đến ngõ bắc, hắn vẫn không tìm được đường ra, nói: “Việc này ta thật sự không biết, không ngờ lại liên lụy đến thiếu công tử đang ở trường thi xa xôi, trong lòng Hàn Nghệ quả thật vô cùng áy náy, không thể báo đáp nha!”

Dương Mông Hạo lập tức tiếp lời: “Việc này ngươi có thể báo đáp.”

“Hả?”

Hàn Nghệ nói: “Lời này là sao?”

Dương Mông Hạo cười ha ha nói: “Là như vầy, mẹ ta gần đây đã tìm cho ta một mối hôn sự rồi.”

Còn sớm vậy đã kết hôn, cổ nhân sống thọ thật sự là chuyện lạ nha. Hàn Nghệ nói: “Đến lúc đó ta sẽ đi một phong bao lớn, thêm chút tiền mừng.”

“Vậy thì không cần, ta không thiếu tiền.”

“Vậy ngươi thiếu cái gì?”

“Thỏ Khuê Mật.”

Vẻ mặt Dương Mông Hạo mong đợi nhìn Hàn Nghệ.

Hóa ra ngươi vòng vo thật lâu chỉ là muốn một con thỏ Khuê Mật từ chỗ ta, ngươi nói thẳng là được rồi. Hàn Nghệ mỉm cười, nói: “Ngươi muốn tặng thỏ Khuê Mật cho thê tử chưa qua cửa của ngươi sao.”

Dương Mông Hạo gật đầu.

Hàn Nghệ nói: “Cửa hàng chuyên bán thỏ Khuê Mật của ta sắp khai trương rồi, đến lúc đó ngươi mua là được.”

Dương Mông Hạo lắc đầu nói: “Vậy không được, nếu ai ai cũng có, thì món quà này ta tặng còn gì mới lạ nữa.”

Hàn Nghệ cười nói: “Nhìn không ra thiếu công tử thật sự rất thủ đoạn nha!”

Dương Mông Hạo bất mãn nói: “Lúc trước ngươi không nhìn ra sao?”

Hoàn toàn không có. Đương nhiên, cũng không thể nói thế, Hàn Nghệ nói: “Được rồi, lát nữa ta tặng ngươi một con, nhưng ngươi đừng nói ra đấy... việc nhỏ, việc nhỏ thôi.”

Hắn vốn định dặn Dương Mông Hạo đừng nói ra ngoài, nhưng thay đổi suy nghĩ, phỏng chừng là không thể nào, dứt khoát cũng không dặn dò, dù sao cũng chỉ có một mà thôi.

“Ta đã nói, trong số bạn bè của ta, chỉ có Hàn Nghệ ngươi là trọng nghĩa khí nhất.”

“Nào có, nào có.”

“Hay là ngươi tặng ta thêm mấy con nhé?”

“Đương nhiên rồi.”

Hắc, tên tiểu tử này học được cách nói chuyện rồi. Hàn Nghệ miễn cưỡng nhịn lại không nói tục, cười nói: “Thiếu công tử, lẽ nào một lần ngươi lấy đến mấy thê tử? Nếu là thế thì ta nhất định sẽ tặng.”

Dương Mông Hạo ngượng ngùng cười nói: “Vậy thì không có, chỉ là phòng trước khỏi họa, ngươi biết Dương gia ta mà, con cháu không thịnh vượng, ra ngoài đánh nhau cũng không có ai giúp, ta phải tìm thêm mấy tiểu thiếp, sinh thêm mấy nhi tử, có phải không?”

Hàn Nghệ lắc đầu nói: “Vậy thì không được, ta cũng không có nhiều thỏ Khuê Mật như vậy, huống hồ, ngươi cũng không phải tìm gấp bây giờ nha.”

Tặng một con là nhân tình, tặng mấy con là heo.

Dương Mông Hạo thấy vẻ mặt Hàn Nghệ kiên quyết, biết không được rồi, vội vàng thuận thế xuống ngựa, ha ha nói: “Không sao, không sao, chúng ta quan hệ gì chứ, ta chịu ủy khuất một chút, không sao cả.”

Hóa ra vẫn là ngươi chịu ủy khuất, Hàn Nghệ hoàn toàn hết chỗ nói, bưng ly rượu nói: “Uống rượu, uống rượu.”

Căn bản không có ý chạm ly với Dương Mông Hạo, một hơi uống cạn.

Dương Mông Hạo hình như cũng không định uống rượu, ghé qua, cười hì hì nói: “Hàn Nghệ, ta cảm thấy tỷ của ta thích ngươi rồi.”

“Phụt!”

Vừa dứt lời, Hàn Nghệ trực tiếp phun rượu lên mặt Dương Mông Hạo.

Dương Mông Hạo ngẩn cả ngươi, lau mặt, buồn bực nói: “Tỷ của ta có không chịu nổi như vậy sao?”

“Khụ khụ khụ!”

Hàn Nghệ ho sặc sụa mấy tiếng, trừng mắt nhìn Dương Mông Hạo nói: “Thiếu công tử, mấy câu này ngươi đừng nói lung tung, sẽ hại chết ta đó, ta là người đã có thê tử, hơn nữa tỷ ngươi là ai chứ, ta là ai chứ, nàng có thể thích ta sao?”

Dương Mông Hạo nói: “Ngươi đừng nói như vậy, hai ngày trước, ta lén nghe thấy tỷ ta quỳ trong phật đường nhà ta, cầu nguyện cho ngươi đó.”

Thật sự là tên bệnh thần kinh. Hàn Nghệ cả giận nói: “Ta với tỷ ngươi là bạn vô cùng tốt, nếu tỷ ngươi xảy ra chuyện, ta cũng sẽ cầu nguyện cho nàng, có lẽ ta còn quỳ lâu hơn nàng nữa, ngươi chẳng phải cũng lo lắng cho ta khi ở trường thi sao, lẽ nào ngươi cũng thích ta sao, rất bình thường được chưa.”

“Đương nhiên là không, ta không thích nam nhân.” Dương Mông Hạo run rẩy cả người, lại gật đầu nói: “Ngươi nói cũng có lý.” Nói rồi gã lại ghé sát lại Hàn Nghệ nói: “Hàn Nghệ, nếu ngươi có ý với tỷ ta thì nói cho ta biết, ta nhất định giúp ngươi.”

Hàn Nghệ nghe thấy thì sửng sốt, nói: “Ngươi cứ thế mà bán tỷ của ngươi sao?”

Dương Mông Hạo nói: “Ngươi nói gì khó nghe vậy, sao ta có thể bán tỷ ta chứ, chỉ là ta thấy con người ngươi rất trọng tình cảm, hơn nữa lại hào sảng, tỷ ta theo ngươi chắc chắn sẽ không chịu thiệt.”

Hàn Nghệ thật sự không có ý gì với Dương Phi Tuyết, chỉ là cảm thấy Dương Phi Tuyết là một hồng nhan tri kỷ đáng để giao phó sinh mạng, nhưng Dương Mông Hạo nói thế khiến hắn có chút cảm động, dù sao thì Dương Mông Hạo là quý tộc, không ngờ lại không dùng ánh mắt khác nhìn hắn, đang chuẩn bị cảm kích Dương Mông Hạo một phen, chợt nghe thấy tiểu tử này lại đang lẩm bẩm: “Nếu ta có một tỷ phu mở thanh lâu, vậy thì thú vị biết bao, đến đây không cần xếp hàng, còn có thể có thêm nhiều thỏ Khuê Mật, tiểu tử Triệu gia thể nào cũng ngưỡng mộ ta chết. Ha ha!”

Nói đến đoạn sau, tiểu tử này bật cười ngây ngô.

Hóa ra vẫn là vì làm màu nha!

Hàn Nghệ câm nín, sự cảm kích hóa thành hư ảo, nói: “Uống không? Không uống thì ta uống một mình.”

“Đương nhiên là uống nha, đã mấy ngày rồi ta không có uống rượu.”

Tiếp đó không cần phải nói, chắc chắn là Dương Mông Hạo giúp Hàn Nghệ phân tích cái này, phân tích cái kia, giống như lúc trước nếu có gã ở đây, Hàn Nghệ sẽ không phải rời khỏi Trường An vậy, tóm lại, chó không đổi được thói quen ăn cứt nha!

Uống rượu xong, khoác lác xong, tiểu tử này liền biến mất.

Hàn Nghệ cười lắc đầu, sau đó đi vào trong lâu, đứng ở lầu hai nhìn xuống, ta nhịn nha, chỉ thấy đông nghìn nghịt, gần như công tử đảng đều đến toàn bộ, đây chính là uy lực của tiểu phẩm nha.

“Hàn Nghệ, thằng nhãi ngươi trốn trên này làm gì.”

Chỉ nghe thấy một giọng thô lỗ, chỉ thấy Nguyên Liệt Hổ một tay chỉ Hàn Nghệ, nói: “Mau xuống đây.”

Vừa kêu thế, những người còn lại cũng nhìn thấy Hàn Nghệ, nhao nhao gọi Hàn Nghệ xuống.

Sớm biết thế thì không đến! Hàn Nghệ cực bất đắc dĩ, chỉ đành đi xuống, vừa xuống đã bị đám công tử đảng kia bao vây chật kín.

Đương nhiên, hơn phân nửa đều là quý tộc Quan Trung, sĩ tộc Sơn Đông cao lãnh cho dù muốn cũng sẽ không làm như vậy.

Nhưng lần này lại bị Nguyên Liệt Hổ bắt được rồi, một cái vừa thô vừa to vừa cứng, đừng nghĩ bậy, là cánh tay, đặt lên vai Hàn Nghệ, cười ha ha nói: “Hàn Nghệ, tiểu tử ngươi thật may mắn, mỗi lần đều có thể đại nạn không chết, ta coi như phục ngươi rồi.”

Ta có thể may mắn như ngươi sao, đều không chết được, thật sự là thiên tài. Hàn Nghệ không lưu dấu vết mà giãy thoát ra, cười nói: “Nguyên công tử nói đùa rồi, đều do ông trời chiếu cố.”

Liễu Tam lang Quan Trung đột nhiên nói: “Hàn tiểu ca, ta cảm thấy ngươi rất không công bằng.”

Hàn Nghệ kinh ngạc nói: “Không biết Liễu công tử nói vậy là sao?”

Liễu Tam lang nói: “Vì sao ngươi lại mở đại hội mỹ thực gì đó vào ngày nữ nhân, chúng ta lại chỉ có thể ngây ngốc đứng đây xếp hàng thôi.”

Lại có một người nói: “Đúng thế, còn có cờ nhảy nữa, đến giờ ta còn chưa được thấy.”

“Chúng ta ngày ngày xếp hàng ở đây, buồn chán biết bao nha.”

Một khi đã oán thán thì thật sự là như nước sông cuồn cuộn, liên miên không dứt nha.

Hàn Nghệ cười khổ nói: “Các vị công tử, ta cũng muốn làm như vậy, nhưng các vị cũng thấy đó, cục diện này ta làm sao còn làm đại hội mỹ thực gì đó chứ, lấy cờ nhảy ra cho các vị, các vị cũng không đánh được.”

Hắn đương nhiên cũng muốn làm phong phú tiết mục của khách nhân, nhưng vấn đề là đều chen chúc đến ngõ bắc sắp nổ rồi, hoạt động gì cũng không thể nào tiến hành được nha.

Phía sau không biết ai đó hô lên: “Sao ngươi không mở rộng lâu ra một chút chứ, từ sáng sớm ta đã đến rồi, nhưng cũng chưa chắc có thể coi được.”

Vừa mới nói ra, lại là từng cơn oán giận cuồn cuộn.

Đặc biệt là những người xếp hàng ở phía sau, bọn họ lo lắng đến mức dùng mũi chân đếm số người, coi coi mình có thể vào trong đó được không.

Mở rộng một chút, ngươi mở rộng coi thử coi, ta con mẹ nó cũng muốn, nhưng trò này nói lớn là có thể lớn được sao, ngươi cho là Kim Cô Bổng à.

Hàn Nghệ nghe thấy những tiếng oán giận này, trong lòng thầm nghĩ, cứ thế này thì không được, nhiều người đương nhiên là tốt, nhưng bất cứ chuyện gì làm quá đều không hay, chật chội như vậy, có một tiệm vàng ở đây, người ta cũng không vào được nha! Nói: “Các vị đừng gấp gáp, vấn đề này ta sẽ nhanh chóng giải quyết, nhưng trước mắt Phượng Phi Lâu chúng ta còn phải coi trọng việc đến Vạn Niên Cung biểu diễn. Nếu việc này xảy ra sai sót gì, ta gánh vác không nổi nha, nhưng ta nhất định sẽ nhanh chóng giải quyết vấn đề này nha, thời gian cũng không còn sớm nữa, mọi người xem tiểu phẩm trước rồi hẵng nói.”

Không còn cách nào, chỉ có thể nhấc Hoàng đế ra, đây là đòn sát thủ nha!

Mọi người bất đắc dị, nhưng nghe tới tiểu phẩm thì không khỏi lại phấn chấn tinh thần.

Một lát sau, năm cánh cửa mở ra, người vào giống như lũ, ào ào vào trong.

Nháy mắt, trong lầu đã bị chen lấn chật như nêm cối.

Lặng ngắt như tờ, bởi vì mọi người quá kích động, chăm chú nhìn vào màn sân khấu màu đỏ kia, hận không thể xé nát nó ra.

Một lát sau, màn vải cuối cùng cũng kéo lên.

Chỉ thấy Tiểu Béo một mình khiêng đôi gánh, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi lên đài, bước chân này, vóc người này, vẻ mặt này, lập tức làm toàn trường bật cười.

Tiểu Béo người ta bây giờ đi ngoài đường, mọi người nhìn thấy y cũng bật cười, rõ ràng là một câu rất nghiêm túc, đối phương cũng đều sẽ bật cười, đây chính là quyến rũ nha!

Đợi mọi người ngưng cười rồi, Tiểu Béo đứng trên đài, hét lên: “Năm ngoái mua gậy, uất ức đủ điều, mất ruộng tốt vợ bỏ chạy. Ta không tin chuyện này, người khác có thể khiến ta chịu thiệt, ta lại không thể khiến người khác mắc lừa. Ta cũng bán gậy. Người xuôi ngược bắc nam chú ý nha! Chú ý chân của mình nha! Nhìn coi có tật hay không nha! Không tật thì đi hai bước nha! Đi ra bệnh thì tìm ta bán gậy cho ngươi nha! Gậy đây! Gậy đây!”

Mới câu đầu tiên mở màn đã làm cho cả Phượng Phi Lâu đều chấn động.

Cười lật trời.

Nguyên Liệt Hổ yêu mình Tiểu Béo ra sức vỗ đùi mình, lần này tiểu tử này biết ngoan rồi, không dám ăn bất cứ món gì, may mà không ăn, bằng không chết chắc.

Cho dù là ngõ trung cũng nghe thấy từng tràn tiếng cười truyền đến.

Hôm nay không ngoại lệ, ngõ trung vẫn trống trải như cũ, bởi vì người có tiền đều đi vào rồi, người không tiền cũng không đi ngõ trung.

Những giả mẫu kia đứng trước cửa sổ, lặng lẽ rơi lệ.

Thật sự là có người cười vui thì có người khóc.

“Làm ăn phát tài có nhiều đường, năm ngoái bán gánh năm nay bán xe. Bán xe đây, bán xe!”

Chỉ nghe một âm thanh vang dội, Từ Du Du và Đỗ Tổ Hoa đẩy một chiếc xe lăn lên đài.

Dĩ nhiên là tiếng vỗ tay như sấm.

“Đại lừa gạt, đại lừa gạt.”

Khán giả dưới đài vừa nhìn thấy Hoa Tử còn kích động hơn là khán giả đời sau nhìn thấy Hoa Tử đời sau nữa, giống như nhìn thấy người bạn già nhiều năm, không kiềm lòng được mà hô lên.

Đỗ Tổ Hoa vô cùng nhanh trí, ai ui một tiếng, nói: “Cái gì mà đại lừa gạt, các vị chẳng lẽ muốn phá ta làm ăn.”

Giao lưu qua lại, khán giả lại vui sướng.

“Bán gậy đây, gậy đây!”

Tiểu Béo xoa mũi, kêu lên đủ khờ khạo.

“Ủa? Đây không phải là tiểu địa chủ kia sao?”

“Xe này có chỗ dừng rồi.”

Qua lại mấy hồi, khán giả xem tình tiết dường như là muốn lừa gạt cùng một người?

Việc này lập tức khiến khán giả lòng đầy mong chờ, trước đó bọn họ còn cho rằng đổi người để lừa gạt, nào biết hóa ra là lừa cùng một người, độ khó thật sự là tăng lên nha.

Đừng nói chứ, nếu luận về tài diễn, thiên phú của ba người Tiểu Béo, Hoa Tử và Từ Du Du còn cao hơn các nàng Mộng Nhi, thậm chí còn vượt xa tuổi của mình nữa, khi giơ tay nhấc chân là có thể làm cho mọi người thoải mái cười to.

Lại thấy Đỗ Tổ Hoa nói giống như đọc khẩu lệnh vậy: “Đúng rồi! Do ngươi một năm không kiên trì chống gậy, làm cho độc bệnh của ngươi nhanh chóng tăng lên, hai đùi ngươi có hai gân lớn, giống như là hai đường xe vậy, độc bệnh đang dùng tốc độ tám con ngựa chạy nhanh chóng di chuyển lên trên, ngươi xong rồi, ma bệnh vô tình đang nhai nuốt tủy não đầu óc của ngươi, một tên ngu ngốc mới toanh sắp ra đời!”

“Lừa gạt, tiếp tục lừa gạt! Lừa gạt! Ngươi có phải lại muốn ta đi hai bước nữa không?”

Tiểu Béo vểnh bờ môi phì nộn lên, bàn chân đạp một cái, vẻ mặt ngạo kiều nói.

“Ai ui! Nhóc mập này thật đáng yêu quá, ha ha!”

Nguyên Liệt Hổ cười ha ha nói.

Không chỉ y, những khán giả khác đều như thế, thật ra sau khi tiểu phẩm xuất hiện, Tiểu Béo nổi tiếng nhất, cũng không biết tại sao, tuy Đỗ Tổ Hoa cũng khiến người khác thích, nhưng không bằng Tiểu Béo.

“Năm ngoái đi hai bước què chưa?”

“Què rồi!”

“Giẫm hai chân tê chưa?”

“Tê rồi!”

“Bởi vì sao?”

“Ngươi lừa gạt, lần này không cần ngươi gạt, tự ta đi hai bước, ngươi chắc phải thích coi què không sao, ta đi hai bước cho ngươi, đi hai bước, đi hai bước, được chưa? Nhưng bây giờ ta khỏe rồi, ta có thể chạy bước nhỏ, ta còn có thể đệm bước, ôi, ta nhảy bước lớn cho ngươi, ôi, ta trở mình cho ngươi, ai ui.”

Động tác này thật sự không thích hợp với Tiểu Béo, nhảy mấy cái thì khiến y suýt chút ngã sấp xuống, thật vất vả mới ổn định lại được.

Đây vốn là ngoài ý muốn, nhưng khán giả lại thích coi ngoài ý muốn, còn cho rằng đã tập luyện từ trước, ủng hộ nhiệt liệt, thật sự là quá kích động.

Thật ra tình huống này thường xày ra khi tập luyện, cho nên Tiểu Béo cũng không vội vã, gương mặt phì nộn run lên, nói với Đỗ Tổ Hoa: “Thế nào?”

Kế đó chính là Đỗ Tổ Hoa bắt đầu lừa gạt, làm cho tiếng cười của mọi người vang lên không ngớt, đặc biệt là khi Đỗ Tổ Hoa nói: “Một cộng một trong tình huống nào thì bằng ba? Khán giả đồng thời cũng đang nghĩ, nhưng gần như không ai nghĩ ra.”

Thời cổ đại không có câu đố mẹo nha!

Khi Từ Du Du nói ra đáp án, mọi người liền bừng tỉnh đại ngộ.

Hàn Nghệ nhìn thấy cả, đúng rồi, sau này nếu ai lấy thi từ ra nhục mạ ta, ta sẽ lấy câu đố mẹo ra, trò này thì trong đầu ta nhiều lắm, còn có thể làm đại hội thi đấu câu đố mẹo nữa. Nếu là vậy, ta có thể làm ra vẻ nha!

Câu đố mẹo tuyệt đối là điểm sáng chói nhất, đến “Trên cây có bảy con khỉ, dưới đất một con khỉ, cộng lại mấy con khỉ” sau đó, càng khiến mọi người cười như điên.

Điểm cười tụ tập còn nhiều hơn là tập một, hơn nữa càng phức tạp hơn.

Đặc sắc! Rất đặc sắc!

Các khán giả căn bản là không ngừng lại được, thật ra bọn họ cũng không muốn cười, bởi vì tiếng cười quá lớn thì không nghe rõ bọn họ nói cái gì, nhưng không nhịn được.

“Tiểu Mông! Tiểu Mông!”

Chợt nghe thấy có người kinh hô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.