Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 278: Chương 278: Khế ước chủ tớ




Dịch: mafia777

Chỉ cho nàng hoài nghi ta, không cho ta hoài nghi nàng, thế này cũng quá bá đạo đi.

Dưới dâm uy của Tiêu Vô Y, à, cũng chính là sự cọ xát của hai 'Ngọn đồi, Hàn Nghệ bị ép phải ký một điều ước rất khuất nhục.

Tiêu Vô Y thấy hắn còn không tình nguyện, khóe miệng hơi nhếch, nói: “Chàng chớ có mà ngồi uỷ khuất, Tiêu Vô Y ta làm việc quang minh chính đại, không có chuyện gì là không thể nói với người khác, chàng muốn biết cái gì, ta đều sẽ nói cho chàng biết.”

Thiệt hay giả? Hàn Nghệ thử dò xét nói: “Ta nghe nói Trường An có một nữ nhân, trong vòng ba năm đã hủy 12 mối hôn sự, được người người kính ngưỡng, có phải là nàng hay không?”

“Đã biết rõ còn cố hỏi.”

Tiêu Vô Y ném cho hắn một ánh mắt vừa quyến rũ vừa xem thường, sẵng giọng nói: “Cái gì mà người người kính ngưỡng, da mặt của ta không có dày đến thế, mà đây cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì.”

Hàn Nghệ vội vàng nói: “Đối với ta mà nói đây lại là chuyện tốt, nếu như nàng đã sớm lập gia đình, vậy ta chẳng phải chỉ còn cách cô độc đến cuối đời sao.”

Tiêu Vô Y thở phì phì nói: “Với cái tính này của chàng, muốn cô độc đến cuối đời, quả thật là khó như lên trời nha. Chàng không phải là bạn của chị em phụ nữ sao.”

Cái mặt già của Hàn Nghệ hiếm khi đỏ lên, ngượng ngùng nói: “Đó chỉ là vì tuyên truyền buôn bán mà thôi, cũng không phải là thật, nàng cũng biết mà, ta thật ra là người rất thẹn thùng.”

Nói xong, hắn vội vàng nói sang chuyện khác: “Vậy nàng làm sao làm được? Chẳng lẽ cha vợ của ta cho phép nàng hồ nháo như vậy?”

“Cha vợ?”

Tiêu Vô Y sửng sốt một chút, lập tức phản ứng lại, đỏ mặt nói: “Ai là cha vợ của chàng, cha ta đã nhận chàng là con rể bao giờ? Chàng chớ có nói bừa.”

Lão tử làm nghề gì? Là đại sư lừa dối nha. Lừa một ông lão còn không phải là chuyện trong chớp mắt sao. Hàn Nghệ cười nói: “Chuyện này cũng chỉ là sớm hay muộn, nàng cứ ngoan ngoãn chờ ta đến nhà nàng qua đêm đi.”

“Nói lung tung!”

Đôi phấn quyền của Tiêu Vô Y lại nhẹ nhàng đánh xuống lồng ngực Hàn Nghệ, nói: “Cha ta tuy làm người rất hiền hoà, nhưng cũng không dễ lừa gạt như vậy đâu. Chàng chớ có làm loạn, nếu như làm cho cha ta tức giận. Ta không tha cho chàng đâu.”

“Làm sao lại chọc lão nhân gia tức giận được, để hôm nào ta tới nhà nàng bái phỏng, cứ chờ xem ta đập cha nàng hôn mê đi, à không, ý ta là vuốt mông ngựa đến mức lão nhân gia hôn mê luôn.” Hàn Nghệ cười hắc hắc nói.

“Vuốt mông ngựa? Đây không phải là lời của đám tiểu nhân sao?” Tiêu Vô Y hừ lạnh nói.

Hàn Nghệ cải chính nói: “Vuốt mông ngựa cha vợ, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Nếu như không vuốt, trong nhà sao có thể hoà thuận?”

“Càng nói càng ngụy biện.”

Tiêu Vô Y vừa bực mình vừa buồn cười, nhưng càng nghe hắn nói, lại càng thấy có vài phần đạo lý.

“Việc này về sau lại nói, trước tiên kể cho ta nghe xem nàng làm sao có thể hủy mất mấy mối hôn sự kia đi.” Hàn Nghệ hiếu kỳ hỏi. Bởi vì ở thời đại này, lời của cha mẹ là rất nặng, không ai có thể từ chối. Thế nhưng Tiêu Vô Y có thể hủy liền 12 mối hôn sự, chuyện này quả thật chính là kỳ tích nha.

Tiêu Vô Y cười nói: “Chuyện này còn phải cảm tạ Thôi Tập Nhận.”

“Cảm tạ gã? Mắc gì cảm tạ gã?” Hàn Nghệ ngơ ngẩn hỏi.

Tiêu Vô Y cười nói: “Kỳ thực lúc ban đầu, cũng chính là năm ta 16 tuổi, là Thôi gia hướng về nhà ta cầu hôn trước, hi vọng cha ta có thể đem ta gả cho Thôi Tập Nhận.”

“Cái gì?”

Hàn Nghệ trợn tròn hai mắt. DKM thằng này quả là địch nhân trời sinh nha. Tuy rằng Tiêu Vô Y đã là thê tử của hắn, thế nhưng nghe được lời này, hắn vẫn cảm thấy cực kỳ khó chịu.

“Chàng hãy nghe ta nói hết đã.”

“Vậy nàng nói đi.”

Tiêu Vô Y lại nói: “Kỳ thực trước đó ta cũng không biết việc này, là Thôi Tập Nhận biết trước, kết quả y làm ầm lên. Không tiếc lấy cái chết bức bách. Sau đó ta mới biết, cung làm ầm lên với cha ta ở nhà. Hai nhà đều không đồng ý, hôn sự này cung không đàm tiếp được nữa, cũng từ đó kết thúc. Lúc đó ta liền nghĩ, đây quả là một biện pháp tốt. Việc kết hôn của những đại gia tộc như chúng ta, đều là do cha mẹ xử lý. Nếu như chỉ có một phương từ chối, như vậy trưởng bối của một phương này cung tuyệt sẽ không đáp ứng, bởi vì như vậy sẽ khiến một phương khác rất mất mặt, thương tổn cảm tình hai nhà. Nhưng nếu là hai bên đều từ chối. Sự tình liền dễ đàm luận hơn nhiều.”

Lấy cái chết bức bách? Con mẹ nó, nếu như lúc đó Thôi Tập Nhận sáng suốt một chút, vậy ta chẳng phải là rơi trúng hố lửa sao. Hàn Nghệ chỉ cảm thấy sau lưng gió lạnh vù vù.

Tiêu Vô Y tựa hồ cũng không có phát hiện bản thân đang bôi đen chính mình, vẫn còn tiếp tục nói: “Sau chuyện đó, Bùi gia lại hướng về nhà ta cầu hôn, hi vọng cha ta đem ta gả cho Bùi Thanh Phong. Ta ngay lập tức liền tìm đến Bùi Thanh Phong, để y học theo Thôi Tập Nhận, từ chối vụ hôn nhân này. Nhưng mà không ngờ tên kia không chịu đáp ứng, thực sự là không biết tốt xấu. Thường nói, tiên lễ hậu binh, ta đã đã cho y cơ hội, thế nhưng y không biết quý trọng, vậy thì chớ có trách ta.”

Nói đến đoạn sau, khóe miệng của nàng nổi lên một tia ý cười lạnh lẽo.

Tiên lễ hậu binh? Hàn Nghệ rút vào một ngụm lãnh khí, nói: “Thế nào là hậu binh?”

“Còn thế nào nữa?”

Tiêu Vô Y nói xong, đột nhiên hơi lúng túng, nói: “Khi còn bé ta hơi nghịch ngợm một chút.”

Còn đánh châm dự phòng với ta. Nàng rốt cục đã làm chuyện gì nha. Trong lòng Hàn Nghệ thầm nghĩ, nàng lớn đến thế này rồi cung có thấy được tốt hơn chút nào đâu? Ngoài miệng lại nói: “Con cái nhà ai không nghịch ngợm chứ, đây là thiên tính, ta tuyệt đối không trách nàng.”

Tiêu Vô Y gật mạnh đầu như gà con mổ thóc, nói: “Chàng nói rất đúng.”

Kỳ thực ta muốn nói ngược lại, nhưng ta càng không muốn bị nàng một cước đạp xuống giường. Hàn Nghệ rất muốn nói thật lòng mình với nang.

Lại nghe Tiêu Vô Y nói: “Ta biêt Bùi Thanh Phong là một người rất thích sạch sẽ. Do đó ta liền lặng lẽ liên hợp với đám tiểu Hổ, thừa dịp chỉ có một mình y về nhà, dùng thùng phân chụp lên trên người y, sau đó liền... liền hơi hơi giáo huấn y một phen. Đồng thời nói cho y, chớ có mơ hão, nếu y dám cưới ta, ta sẽ mỗi ngày dùng thùng phân chụp lên đầu y.”

Má ơi! Đây là nữ nhân sao. Hàn Nghệ toát mồ hôi lạnh nói: “Ừ, là hơi nghịch ngợm một chút. Thế nhưng ta nghĩ Bùi gia sẽ không để yên như vậy đúng không?”

Tiêu Vô Y nói: “Đương nhiên rồi, ngày đó Bùi gia liền lập tức tìm tới cửa, thế nhưng lúc đó Bùi Thanh Phong cũng không có nhìn thấy ta, thanh âm của ta cũng là cố ý biến đổi, vì lẽ đó y cũng không có chứng cứ là do ta làm, ta cung không chịu thừa nhận. Hơn nữa, Tiêu gia cung không phải dễ chọc, bọn họ có thể làm gì ta chứ, thậm chí cũng không dám truyền ra ngoài. Còn tên Bùi Thanh Phong kia nào còn dám cưới ta nữa, mối hôn sự này cũng rất nhanh kết thúc. Sau đó ta cứ y theo cách đó mà làm, ngược lại ai dám đến nhà ta cầu hôn, ta liền đến nhà đối phương tìm y ra nói chuyện, nếu như y không chịu đồng ý, vậy thì chỉ còn cách dùng vũ lực giải quyết.”

Trong đó cung bao gồm tiểu nhi tử của Trường Tôn lão tặc. Lúc đó Trường Tôn lão tặc nghĩ muốn lôi kéo Tiêu gia chúng ta, liền thế con nhỏ nhất của ông ta hướng về nhà ta cầu hôn, kết quả ta liền đem con trai của ông ta treo ở trên cây chịu nửa đêm gió lạnh. Tên kia trở về liền khóc nửa buổi tối, chết cũng không chịu cưới ta. Trường Tôn lão tặc cũng là bởi vì chuyện này mới ghi hận ta, mới nghĩ đến chuyện cho ta chịu liên luỵ đến vụ án của Phòng thúc thúc. May mà Trường Tôn mập mạp mật báo với ta, ta mới kịp thời chạy trốn.

Hàn Nghệ đại khái cũng có thể đoán được quá trình, đơn giản mà nói, chính là dùng vũ lực để áp bức người khác. Vậy thì còn ai dám cưới nữa, không cẩn thận lấy về xong mỗi ngày đều phải chịu đòn. Không khỏi lại nghĩ đến tình cảnh của chính mình sau này, trong lúc nhất thời trong lòng liền lạnh giá, liền nói: “Nàng dùng biện pháp như thế, bọn họ cũng chịu giảng hoà sao?”

Tiêu Vô Y cười hì hì nói: “Một mình ta đương nhiên là không được, thế nhưng ta có bảy tên tiểu quỷ giúp đỡ nha. Tam cái gia tộc liên hợp lại cùng nhau, đối phương không giảng hoà thì còn làm thế nào đây. Hơn nữa bọn họ đều là nam nhân, bị một nữ nhân như ta đánh cho không thể hoàn thủ. Việc này nếu như truyền ra bên ngoài, người mất mặt la bọn họ nha. Vậy là chỉ có thể giảng hoà, từ sau lúc đó, sẽ không có người nào dám đến nhà ta cầu hôn nữa rồi.”

“Cao! Một chiêu này thật đúng là rất cao!”

Hàn Nghệ dựng đứng lên ngón tay cái, phía sau lưng cũng đã ướt đẫm một mảnh, chẳng trách đám con cháu sĩ tộc này đều không muốn nhắc đến Tiêu Vô Y, hoá ra là sợ mất mặt nha, hiếu kỳ nói: “Thế nhưng tại sao nàng không muốn lập gia đình vậy?”

Tiêu Vô Y nói: “Bởi vì ta ghét nhất là loại hôn nhân do cha mẹ định ra này. Hơn nữa sau khi chuyện của Thôi đại tỷ xảy ra, ta lại càng căm ghét hơn. Nguyên bản ta dự định cả đời đều không lập gia đình, vậy mà không ngờ lại gặp phải chàng. Kỳ thực đây cũng là một trong những nguyên nhân tại sao lúc trước ta đáp ứng gả cho chàng. Ai ai cũng hi vọng ta gả cho con cháu quý tộc, ta liền một mực muốn gả cho một nông phu.”

Xem ra đều là do tuổi phản nghịch gây họa. Rất tốt, rất tốt, để ta lượm cái tiện nghi, ha ha! Trong lòng Hàn Nghệ đột nhiên lại hơi mừng thầm, nữ nhân các ngươi đều không cưới được, anh em cưới được nha. Liền nói: “Đúng rồi, tại sao đám Thôi Tập Nhận lại sợ nàng đến như vậy?”

Tiêu Vô Y cười hì hì. Nói: “Chàng có thấy bảy tên kia rất thú vị không?”

Hàn Nghệ lắc lắc đầu nói: “Cái này ta cũng không biết, thế nhưng tính cách của bảy người bọn họ đúng là rất đặc biệt.”

Tiêu Vô Y gật gật đầu, nói: “Kỳ thực bảy người bọn họ, cũng đều không phải loại an phận thủ thường. Hơn nữa so với hài tử cùng tuổi bình thường đều hiểu chuyện từ rất sớm. Từ lúc bọn họ còn rất nhỏ, đã tỏ ra rất bất mãn với một số cách làm trong gia tộc của mình rồi, bởi vậy cũng chả chơi được với những hài tử của gia tộc khác. Ban đầu ta cũng không quen biết bọn họ, chỉ có Vô Nguyệt lúc nào cũng ở bên cạnh ta. Hì hì, chàng gặp Vô Nguyệt nhà ta chưa?”

Hàn Nghệ gật gật đầu nói: “Gặp qua một lần.”

“Có phải nhìn rất xinh đẹp không?”

“Phải.”

“Khi còn bé ta còn thường thường cho nó mặc quần áo của con gái, sau đó dẫn nó ra ngoài, những hảo hữu kia của ta không ngờ không có một ai biết y là nam hài, còn rất thích ôm nó nữa.” Tiêu Vô Y cười khanh khách nói, quả là bộ ngực như ba đào, nhấp nhô lên xuống.

Chuyện này muốn lưu lại bao nhiêu bóng tối trong lòng Độc Cô Vô Nguyệt đây. Hàn Nghệ mạnh mẽ trấn định tâm thần, không phải vậy hắn thật sự muốn phun máu mũi, nói: “Độc Cô Vô Nguyệt cứ mặc nàng bài bố như vậy sao?”

Tiêu Vô Y nói: “Ta là tỷ tỷ của nó, nó đương nhiên phải nghe ta, hơn nữa tên của nó cũng là do ta đặt đấy.”

“Hả?”

“Vô Nguyệt sinh vào lúc trăng sáng, vì vậy Độc Cô bá bá vốn muốn gọi y là Độc Cô Lãm Nguyệt. Lúc đó ta vừa vặn ở đấy, hơn nữa ta cũng chỉ mới năm, sau tuổi, ta liền nói ta gọi là Tiêu Vô Y, y là đệ đệ của ta, vậy phải gọi là Vô Nguyệt. Ta vốn là không hiểu chuyện, chỉ thuận miệng nói như thế, còn bị cha ta trách mắng một trận. Vậy mà Độc Cô bá bá vẫn đặt tên cho nó là Vô Nguyệt, sau đó Vô Nguyệt lúc nào cũng đi theo ta. Cũng bởi vì nó, ta mới quen biết đám Thôi Tập Nhận.”

Nói tới chỗ này, sắc mặt Tiêu Vô Y có chút âm u, nói: “Từ nhỏ ta đã thường thường đi theo cậu ta chơi đùa khắp nơi. Đám Thôi Tập Nhận từ nhỏ đã được người gọi là thiên tài, vì vậy khác biệt rất lớn với bạn cùng lứa tuổi, trái lại chơi với một ít người lớn tuổi hơn lại rất hợp. Bọn họ nghe nói cậu của ta tính cách sang sảng, văn võ song toàn, lại không bám vào một khuôn mẫu, danh vọng cực kỳ cao, vì lẽ đó bọn họ cung muốn chơi đùa cùng cậu của ta. Sau đó bọn họ cũng bởi vậy mới đi theo ta, nhờ ta giới thiệu bọn họ với cậu. Nha, trong đó còn có cả đương kim bệ hạ nữa, khi đó cung thường thường cùng chúng ta bắn tên, kích cúc, săn thú.

Vừa mới bắt đầu bọn họ muốn cầu cạnh ta, vì vậy nghe lời ta răm rắp. Nhưng đợi đến khi bọn họ hơi lớn lên một chút, liền không nguyện ý nghe theo mệnh lệnh của ta nữa, có ý đồ muốn đứng ngang hàng với ta. Như vậy khẳng định không được, như thế không phải qua cầu rút ván sao? Do đó chúng ta mới quyết định tỷ thí một phen, nếu như ta thua, vậy bọn họ liền có thể đứng ngang hàng với ta, ta cũng không được tiếp tục quơ tay múa chân với bọn họ nữa. Thế nhưng nếu như ta thắng, vậy thì bọn họ phải làm tôi tớ cho ta mười năm.”

Điều kiện tỷ thí không công bình như thế, bọn họ cung đánh cược, đầu óc không phải là ném hỏng rồi chứ. Hàn Nghệ nghe thấy thế liền hỏi: “Lúc đó bọn họ bao nhiêu tuổi?”

“Khoảng 12~13 tuổi thì phải.”

“Đã hiểu.”

Hàn Nghệ gật gật đầu, đây rõ ràng là bắt nạt người ta tuổi nhỏ nha. Nhưng vừa nghĩ lại, Thôi Tập Nhận, Trịnh Thiện Hành cung không nhỏ hơn Tiêu Vô Y bao nhiêu, có khi Thôi Tập Nhận chỉ kém nàng vài tháng là cùng. Trong lòng cũng đoán không ra bay gia hỏa kia là suy nghĩ cái gì. Hắn cũng không biết đám Thôi Tập Nhận là người kiêu ngạo đến cỡ nào, lấy bảy địch một, hơn nữa đối phương vẫn chỉ là một nữ nhân, đây vốn là bất công vô cùng, vì vậy bọn họ mới cảm thấy tiền đặt cược không công bằng cũng không có gì quá đáng. Đương nhiên, bọn họ càng không ngờ đến chính mình lại thua cuộc. Chỉ nghe Hàn Nghệ cười nói: “Không cần phải nói, nhất định là nàng thắng.”

Tiêu Vô Y cười đắc ý nói: “Đó là chuyện đương nhiên. Chúng ta tổng cộng tỷ thí năm trận, cầm, kỳ, họa, xạ, võ. Bay người bọn họ từng người đấu với ta một trận, người làm chứng là Ngô vương cậu ta. Tỷ số cuối cùng là 3 - 2, bọn họ bại bởi ta, từ đó chúng ta liền ký kết khế ước chủ tớ. Nhưng mà bảy tên tiểu quỷ này trái lại cũng rất thủ tín, vì giúp ta hủy diệt mấy mối hôn sự kia, cũng chịu không it đòn. Thế nhưng lần sau vẫn là ngoan ngoãn nghe ta phân phó.”

Nói tới chỗ này, Tiêu Vô Y khe khẽ thở dài, buồn bực nói: “Chỉ tiếc hiện tại khế ước đã đến kỳ, muốn ta ra lệnh cho bọn họ, phải phí đầu óc nhiều lắm, thực sự là phiền phức, sớm biết như thế lúc trước liền viết hai mươi năm.”

Hàn Nghệ nghe thấy thế vô cùng ngạc nhiên. Bản lĩnh của Trường An thất tử, hắn cũng đã được chứng kiến. Không có đạo lý lấy bay đánh một, cũng không thắng được. Nữ nhân này cung quá là lợi hại, nói: “Thiệt hay giả? Nàng không dùng thủ đoạn gì đấy chứ?”

Tiêu Vô Y chột dạ con mắt xoay tròn mấy lần, tùy tiện nói: “Đương nhiên không có, ta la đường đường chính chính đánh bại bọn họ. Một trận cuối cùng chính là ta quyết đấu cùng tiểu Hổ, lúc đó nó đã cao hơn ta hai cái đầu, đây đều là một quyền một cước phân ra thắng bại.”

“Nàng xác định nàng không có ném bột mì chứ?”

Hàn Nghệ hơi kinh hãi.

“Thứ kia là học từ chàng nha.” Tiêu Vô Y trợn tròn hai mắt.

Hàn Nghệ vội vàng nói: “Ta cũng là học từ Trần Thạc Chân.”

Tiêu Vô Y bĩu môi, nói: “Chàng có biết ông nuôi của ta là ai không?”

Hàn Nghệ nói: “Ta có nghe nói, là Vệ Quốc Công Lý Tĩnh.”

Tiêu Vô Y nói: “Không sai. Kỳ thực lúc trước ông ngoại ta vẫn luôn như nước với lửa với ông nuôi của ta, ông ngoại ta vẫn thường thường kết tội ông nuôi. Mà ông nuôi của ta thì lại luôn nhường cho. Điều này làm cho ông ngoại ta vẫn luôn hổ thẹn, vừa vặn lúc đó ta lại sinh ra, ông ngoại ta liền xin ông nuôi nhận ta làm tôn nữ, muốn mượn chuyện này hóa giải ân oán. Tuy rằng không co tac dung gi, thế nhưng ông nuôi thật sự rât tôt với ta. Ông biết Tiêu gia ta không thiếu người đọc đủ thứ thi thư, liền truyền thụ cho ta võ nghệ cùng binh pháp, vì lẽ đó từ nhỏ ta đã tập võ. Lúc đó tiểu Hổ vẫn chưa phải đối thủ của ta, cũng chỉ có cái kiểu cậy mạnh thôi, ta chỉ dùng ba chiêu liền đánh bại y. Nhưng mà hiện tại thì nói không chắc rồi.”

Thật không biết nếu Lý Tĩnh biết nàng học võ nghệ để làm mấy chuyện này, có thể chết không nhắm mắt hay không?

Hàn Nghệ gật gật đầu nói: “Khó trách bảy người bọn họ luôn cảm thấy hổ thẹn với cái danh hiệu Trường An thất tử, hóa ra là vì chuyện này.”

“Cái gì mà thất tử, rõ ràng chính là bảy tên tiểu quỷ. Hơn nữa, chuyện này cũng không thể trách ta, là bọn họ ở sau lưng mắng ta là nữ ma đầu trước, sau đó bọn họ làm tôi tớ của ta, ta mới gọi bọn họ là thất tiểu quỷ.” Tiêu Vô Y hừ lạnh một tiếng, lại nói: “Chàng chớ có nghe bọn họ nói linh tinh, đó là bọn họ vong ân phụ nghĩa, không biết điều, kỳ thực ta cung rất tốt với bọn họ. Ta đem binh pháp ta học được truyền thụ cho Vô Nguyệt cùng tiểu Hổ, lại trợ giúp Thôi đại tỷ cùng vạn Nhị ca. Còn có, năm đó Sư Quái quyết liệt với người trong nhà, ta cung chạy đến Lư gia giúp y, kết quả bị cha ta nhốt trong nhà một tháng. Còn có Trường Tôn mập mạp, trước đây y vẫn thường thường bị người bắt nạt, là ta giúp y giáo huấn mấy tên kia một phen.”

Hàn Nghệ kinh ngạc nói: “Trưởng Tôn Diên mà cũng bị người bắt nạt?”

“Chàng không ngờ đúng không?”

Tiêu Vô Y cười nói: “Kỳ thực Trường Tôn mập mạp từ nhỏ vẫn luôn tự ti, lại không thích nói chuyện, hiện tại cũng là như thế. Đây cũng là bởi vì từ nhỏ y đã vô cùng yêu thích đọc sách, phi thường ngưỡng mộ văn hóa sĩ tộc, vì vậy muốn cùng kết bạn với con cháu sĩ tộc, mượn sách của bọn họ. Thế nhưng đám con cháu sĩ tộc đều xem thường y, hơn nữa Trường Tôn lão tặc lại thường thường chèn ép những sĩ tộc này. Bởi vậy bọn họ càng thích chê cười y hơn, vẫn thường thường chế nhạo y.

Có một ngày ta trùng hợp cùng đám Thôi tiểu quỷ nhìn thấy, tuy rằng ta bất mãn với Trường Tôn lão tặc, thế nhưng ta càng thêm yêu thích can thiệp vào chuyện bất bình. Do đó ta liền ra tay giúp đỡ, giáo dục mấy tên kia cẩn thận một phen. Từ đó về sau Trường Tôn Diên liền trở thành bằng hữu của chúng ta, đám Thôi tiểu quỷ cung thường thường trộm sách từ trong nhà cho Trường Tôn mập mạp xem. Tuy nhiên Trường Tôn mập mạp không giống với gia gia của y, mập mạp này rât có nghĩa khí với bằng hữu, chắc chắn sẽ không bán đi bằng hữu. Ta muốn chỉnh tiểu thúc thúc của y, trước đó y cũng biết, thế nhưng y cũng không có nói ra. Hơn nữa, nếu lúc trước không có y mật báo, gia gia y muốn trả thù ta, có khả năng ta cũng không có cách nào chạy thoát.”

Hàn Nghệ suy tư gật gật đầu, hắn từng cho rằng Trường Tôn Diên ít nói, chỉ là giả vờ cao thâm mà thôi, thì ra là bởi vì sự tự ti lúc bé gây ra.

Tiêu Vô Y đột nhiên liếc nhìn Hàn Nghệ, nghiêm mặt nói: “Hàn Nghệ, ta cảm thấy bảy người bọn họ là những người đáng làm bằng hữu thâm giao duy nhất hiện nay của chàng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.