Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 252: Chương 252: Kỹ năng gạt đám đông




Dịch: mafia777

“Hàn Nghệ, thằng nhãi ngươi mau ra đây cho ra.”

Chỉ thấy hơn mười công tử ăn mặc hoa lệ, giương nanh múa vuốt, hùng hổ xông vào.

“Các vị công tử, Hàn Nghệ ở đây.”

Hàn Nghệ mặt mang nụ cười tới đón.

“Hàn Nghệ, thằng nhãi nhà ngươi rốt cuộc hôm qua nói gì với phu nhân ta đó? Kết quả làm cho phu nhân ta khi quay về liền khóc sướt mướt.” Một vị công tử áo lam trợn trừng mắt hét lên.

“Sau khi phu nhân ta quay về, liền quở trách ta không tốt.”

“Các người đã tính là gì, phu nhân ta sau khi quay về, không nói một lời, ta hỏi nàng, nàng cũng không đáp.”

“Uổng công ta tín nhiệm ngươi như vậy, cho phép phu nhân tới đây. Ngươi lại không biết tốt xấu, lấy oán trả ơn, thật là buồn cười mà.”

“Thanh thiên bạch nhật, há cho phép ngươi ở đây yêu ngôn hoặc chúng. Bọn ta sẽ đưa ngươi đi quan phủ.”

“Đúng vậy, hôm nay nhất định phải đưa ngươi đi quan phủ.”

Đám công tử này vây quanh Hàn Nghệ, kích động gào thét, nước miếng tung bay, ồn ào tới mức làm cho Hàn Nghệ đau đầu.

“Đợi đã.”

Hàn Nghệ không thể nhịn được nữa, hét lớn một tiếng.

Đám công tử kia giật mình, sau đó trừng hai mắt, như muốn nói. Ngươi là tên mở lầu xanh, còn dám quát bọn ta.

Hàn Nghệ lại thấy có xu thế ồn ào, vội nói: “Xin lỗi, xin lỗi. Tại hạ hoàn toàn không hiểu các vị đang nói cái gì. Hôm qua bọn ta tổ chức hết sức thành công. Không có gì ngoài ý muốn, ta thấy trong này nhất định có hiểu lầm. Lui một vạn bước để nói, cho dù các người cho rằng ta có cái gì không đúng, thì cũng phải nói cho rõ ràng. Nếu như ta thật sự có lỗi với các người, ta bằng lòng chịu trừng phạt. Hàn Nghệ ta tuyệt đối không phải loại người dám làm không dám nhận. Nhưng đầu tiên các người cũng phải cho ta biết đầu đuôi sự tình. Nào nào nào, chúng ta ngồi xuống nói chuyện. Trà Ngũ mau đem mấy cái ghế tới.”

Trà Ngũ sợ tới mức hồn vía lên mây, vẫn còn ngẩn người ra đó.

“Trà Ngũ.”

Hàn Nghệ lại gọi một tiếng.

“Dạ, vâng vâng.”

Trà Ngũ vội vàng chạy vào phòng, lại gọi thêm mấy người, mang không ít ghế ra, lại bưng thêm hai bình trà nóng ra.

“Các vị công tử, mời ngồi, mời ngồi.”

Hàn Nghệ cười ha hả nói.

Đám công tử này nghĩ thầm, dù sao ngươi cũng không thoát được, nói: “Được, ta cũng muốn xem ngươi giải thích thế nào.”

“Giải thích thì không dám. Ta chỉ muốn biết nguyên nhân của sự tình thôi.”

Đợi sau khi đám công tử này ngồi xuống, Hàn Nghệ hướng về vị công tử áo lam lúc nãy hét to nhất, nói: “Không biết quý tính của vị công tử này?”

Công tử áo lam nói: “Ta họ Vu.”

“Họ Vu?”

Hàn Nghệ nghĩ thầm, lập tức nói: “Thì ra là Vu công tử, thất kính, thất kính. Ồ, ta nhớ ra rồi, đích thực là hôm qua ta có nói lệnh phu nhân mấy câu.”

“Ngươi dựa vào cái gì nói phu nhân ta!”

Vị công tử kia gào lên.

Hàn Nghệ thở dài nói: “Không giấu công tử. Kỳ thực là ta tỏ thái độ bất bình vì công tử.”

“Hử?”

Vu công tử sửng sốt, nói: “Ý ngươi là sao?”

Hàn Nghệ nói: “Hôm qua lúc lệnh phu nhân hỏi ta về máy dệt vải, bỗng nhiên nói với ta một câu cảm ơn. Nói công tử trước đây thường ở lại hẻm trung, đêm không về nhà. Từ khi Phượng Phi Lâu có kịch nói, Vu công tử ít đi hẻm trung. Vì thế muốn cảm ơn ta.”

Các vị công tử khác nghe vậy, vẻ mặt quái dị.

Vu công tử xấu hổ đỏ mặt lên, nói: “Nói...nói bậy. Phu nhân ta sao lại nói những thứ này với ngươi.”

Lúc nói những lời này, không còn vẻ hung hăng như lúc nãy. Rõ ràng là có tật giật mình.

Hàn Nghệ nói: “Không phải vậy sao, ta cũng bối rối. Ta thấy lệnh phu nhân hiền lương thục đức. Lời nói cử chỉ, đều là phong cách quý phái. Vu công tử ngươi không thể để lại một phu nhân dung mạo xinh đẹp như vậy để chạy đi hẻm trung. Cho nên ta cảm thấy bên trong có nguyên nhân, vì thế ta hỏi lệnh phu nhân. Có phải bên trong có ẩn tình.”

Vu công tử vội hỏi: “Vậy phu nhân ta nói sao?”

Hàn Nghệ nói: “Lệnh phu nhân cũng là vẻ mặt ngỡ ngàng. Cô ấy cũng không biết. Mặc dù cô ấy không nói rõ, nhưng ta đã nghe ra. Cô ấy rất yêu ngươi, nhưng Vu công tử ngươi lại hờ hững với cô ấy.”

Vu công tử trầm ngâm không nói.

Hàn Nghệ nói: “Lúc ấy ta nghe vậy, chỉ là có chút nghĩ không ra. Ta cảm thấy Vu công tử không phải loại người như vậy. Vì thế hỏi chút ít về việc phu thê các người chung sống như thế nào. Nhưng sau khi ta nghe xong. Ta cảm thấy lệnh phu nhân sai thái quá. Ta thấy oan ức cho Vu công tử.”

Vu công tử vội hỏi: “Vậy sao? Đúng là ngươi cũng cho là như vậy?”

“Đương nhiên, Hàn Nghệ ta nổi tiếng không lừa già gạt trẻ.”

Hàn Nghệ nhún vai, lại nói: “Ta cảm thấy lệnh phu nhân không hiểu đàn ông chúng ta lắm. Cô ta hy vọng mọi việc ngươi đều phải làm hoàn mỹ. Hy vọng tương lai ngươi có thể trở thành người tài giỏi. Thế nên chuyện lớn chuyện nhỏ đều thúc giục ngươi. Đây không phải đạo lý chung sống của phu thê. Mà là đạo lý chung sống của trưởng bối và vãn bối. Ta đã nói với lệnh phu nhân, nếu như phu nhân của ta cũng đối xử với ta như vậy, ta cũng không muốn ở nhà, bởi vì đàn ông cần tôn nghiêm. Bất kỳ một người đàn ông nào đều hy vọng thê tử của mình coi mình là trụ cột trong gia đình. Coi mình là một mảnh trời, các vị nói có phải vậy không?”

Đám công tử đều gật đầu tới tấp.

Hàn Nghệ nói: “Phu thê cần phải tôn trọng lẫn nhau. Cho nên ta thông cảm với tâm trạng của Vu công tử lúc đó. Trong lòng ngươi nhất định nghĩ. Nếu mọi chuyện đều do cô làm chủ. Vậy ta không quản cái gì hết, cho cô làm chủ được rồi.”

Tri kỷ a.

Vu công tử bỗng cảm động, đôi mắt rưng rưng.

Hóa ra phu nhân của vị Vu công tử này là con gái Bùi gia. Luận tài văn chương vị Vu phu nhân này cao hơn một chút. Nhiều lúc Vu công tử mang bài văn đi cho phu nhân xem, kết quả là nhận được phê bình từ đầu tới đuôi. Điều này làm cho Vu công tử tự ti, không muốn nói chuyện với thê tử. Cũng không đàm luận về những thứ này nữa.

Kỳ thực hôm qua Vu phu nhân chỉ bí mật nói vài câu, nhưng Hàn Nghệ vừa nghe đã hiểu, tiếp tục nói: “Cho nên ta nói với lệnh phu nhân. Ta nói chuyện này cô làm không đúng, là một hiền thê, phải biết tôn trọng phu quân của mình, phải biết nể mặt phu quân của mình. Cô chỗ nào cũng áp chế phu quân của cô như vậy, còn hy vọng phu quân của cô trở nên nổi bật. Điều này căn bản là không thể nào. Trong một gia đình hòa thuận, mỗi đôi phu thê ít nhất có một “tên ngốc“. Như vậy mới có thể cân bằng được. Ta cảm thấy Vu công tử ngươi quá vĩ đại. Ngươi tình nguyện làm tên ngốc này. Nếu như ngươi tranh luận với thê tử ngươi. Như vậy thì sẽ cãi nhau long trời lở đất, chỉ nghĩ là biết, kỳ thực ngươi yêu thương sâu sắc thê tử của ngươi

Vu công tử rưng rưng gật đầu, nói: “Ngươi nói rất đúng, ta rất yêu thê tử của ta.”

Bọn họ đều là mười lăm mười sáu tuổi kết hôn, hiện giờ khoảng hai mươi tuổi. Đều là vợ chồng kết hôn đã nhiều năm rồi. Kỳ thực bọn họ không hiểu được đạo lý chung sống.

Hàn Nghệ thở dài nói: “Ta cho rằng sau khi phu nhân ngươi quay về, che mặt mà khóc. Chỉ là cô ta cảm thấy có lỗi với ngươi. Nhưng Vu công tử, ta cũng muốn nói với ngươi một câu.”

Vu công tử nói: “Mời ngươi nói.”

Dùng tới từ “mời”, có thể thấy rằng y rất cảm kích Hàn Nghệ.

Hàn Nghệ nói: “Có câu nói: Yêu nhau lắm thì cắn nhau đau. Phu nhân ngươi cũng bởi vì quá yêu ngươi mới như thế. Nếu như người không liên quan tới ngươi. Có lẽ người đó còn hy vọng ngươi không tốt, cho nên ngươi phải thông cảm với thê tử ngươi một chút. Nên hướng về phía trước, không nên phụ lòng kỳ vọng của phu nhân ngươi. Ta tin là phu nhân ngươi cũng hiểu chỗ khó xử của ngươi. Cô ấy sẽ không đem tư tưởng của mình đặt lên ngươi. Nên lấy ngươi làm chủ, phò tá ngươi. Nói thật, ta cảm thấy Vu công tử ngươi và phu nhân ngươi đúng là trai tài gái sắc, một đôi trời sinh. Đừng làm cho hiểu lầm khiến cho mối nhân duyên này trở nên ảm đạm.”

Lời nói này thật sự là quá hay.

Vu công tử cảm kích tới tột đỉnh, đứng dậy vái, nói: “Đa tạ Hàn tiểu ca chỉ giáo. Vu mỗ không những không mang lòng cảm kích mà còn nói lời cay nghiệt. Đúng là hết sức xấu hổ.”

“Không dám, không dám.”

Hàn Nghệ chắp tay.

Trà Ngũ nhìn đến ngây ra, vừa mới muốn chém muốn giết, bây giờ lại nói lời cảm tạ. Như vậy cũng nhanh quá đi. Y hiện giờ kính nể Hàn Nghệ, như nước sông cuồn cuộn, liên tục không ngớt.

Lại thấy một vị công tử nói: “Còn ta thì sao, tại sao phu nhân ta sau khi về thì trách móc ta rất nhiều.”

Nhưng giọng điệu lại thay đổi rất nhiều, nhiều hơn là muốn hỏi, thỉnh giáo

Hàn Nghệ biết người này. Tiểu công tử của Lệnh Hồ gia, cười nói: “Lệnh Hồ công tử, trường hợp của ngươi, trái ngược với trường hợp của Vu công tử. Ta cảm thấy lệnh phu nhân là một phụ nữ tốt rất khó gặp. Tuy ta và lệnh phu nhân chỉ nói chuyện với nhau có một lát, nhưng cũng nhìn ra được sự hiền thục dịu dàng của quý phu nhân, trí tuệ không thua gì đàn ông, làm người khác kính nể.”

Lệnh Hồ công tử đắc ý nói:“ Đúng thế, nội tử đích thật là một phụ nữ tốt hiếm có.”

Hàn Nghệ nói: “Cho nên việc này là do ngươi sai.”

Lệnh Hồ công tử hỏi vội: “Nghĩa là sao?”

Hàn Nghệ nói: “Lệnh Hồ công tử ngươi quá say mê văn chương, ta nghe lệnh phu nhân nói. Ngươi về nhà đều đọc sách. Hơn nữa quên ăn quên ngủ, giao lưu với cô ấy quá ít. Cô ấy cảm thấy nên làm như thế, nhưng trong lòng cô ấylại rất hy vọng ngươi nói chuyện với cô ấy. Điều này làm cho cô ấy rất mâu thuẫn, cô ấy không biết làm thế nào. Chỉ có thể lặng lẽ bên cạnh ngươi giúp ngươi thu xếp mọi thứ. Nhưng ta cảm thấy tính cách của lệnh phu nhân quá hướng nội. Bất cứ chuyện gì đều giấu trong lòng. Như vậy không tốt cho thân thể và tình cảm phu thê. Cho nên ta mới khích lệ phu nhân ngươi đem những uất ức trong lòng nói cho ngươi. Đạo lý chung sống của phu thê. Ngươi đến người thân mật mà còn xấu hổ không mở miệng, vậy thì các người không phải thành người lạ sao, như vậy không được. Ta cho rằng làm trượng phu, Lệnh Hồ công tử ngươi chắc chắn hy vọng có thể bảo vệ thê tử của mình. Bằng không ngươi đã không tới đây tìm ta, phải vậy không?”

Lệnh Hồ công tử gật đầu nói: “Đây là đương nhiên.”

Hàn Nghệ nói: “Cho nên mới nói, thực ra trong lòng phu nhân ngươi có rất nhiều uất ức. Như vậy ngươi là trượng phu, phải nên bảo vệ thê tử của mình. Khiến thê tử của ngươi không phải chịu thêm uất ức nữa. Hiện giờ người khiến phu nhân ngươi uất ức chính là ngươi. Vậy thì ngươi nên làm thế nào bây giờ?”

Lệnh Hồ công tử vẻ mặt ngỡ ngàng nói: “Ta nên làm thế nào?”

Sạc, đám người các ngươi. Đúng là coi như ta phục rồi. Hàn Nghệ nói: “Đương nhiên là xem xét lại bản thân, nói chuyện nhiều với thê tử của mình, hiểu được nỗi khổ tâm của cô ấy. Kỳ thực đơn thuần học thuật, cũng cần phải giao lưu với người, ở nhà nghiên cứu một mình, như vậy cũng chỉ là làm nhiều công ít. Luận ngữ của Khổng thánh nhân, cũng chẳng phải là do giao lưu mà ra sao. Kỳ thực, phu nhân ngươi cũng là một tài nữ, kiến thức làm cho ta xấu hổ. Cho nên, cho dù là ngươi đang trong lúc học, ngươi cũng có thể giao lưu trao đổi với phu nhân ngươi. Ví dụ như, ngươi xem một bài văn, ngươi cũng có thể đưa cho cô ấy xem. Ngươi chắc chắn hy vọng là nhận thức của ngươi, cũng được người khác nhân thực, phải vậy không?”

“Nói có lý, nói có lý.”

Lệnh Hồ công tử nghe vậy liên tục gật đầu.

“Hàn tiểu ca, vậy ta thì sao? Hôm qua, sau khi phu nhân ta quay về, bàng quan với ta, đây là chuyện gì chứ?”

Lại có một công tử áo xanh đứng dậy hỏi.

Hàn Nghệ biết người này, là con cháu Triệu gia, cười nói: “Triệu công tử, chuyện này ngươi không thể trách ta. Phu nhân ngươi bình thường ở nhà không như vậy sao?”

Triệu công tử sửng sốt, trầm ặng không nói.

Hàn Nghệ thở dài nói: “Triệu công tử, ta có một câu tặng cho ngươi, phu thê nếu muốn lâu dài. Điểm đầu tiên, đó là bỏ ý niệm thay đổi đối phương đi, học được yêu ai yêu cả đường đi lối về.”

Triệu công tử nghe vậy sửng sốt, há hốc miệng, nhưng cũng không có dũng khí mở miệng.

Hàn Nghệ tiếp tục nói: “Kỳ thực, lệnh phu nhân hôm qua không hề mở miệng nói với ta trước, mà lặng lẽ ở bên cạnh. Là ta nhìn thấy cô ấy trầm ngâm không vui, mới chủ động hỏi cô ấy. Có phải là không vừa ý với máy dệt vải của ta không. Vì thế cô ấy mới nói với ta mấy câu. Còn sở dĩ cô ta về nhà không để ý tới ngươi. Là bởi vì nương tử của các vị công tử khác đều nói về cuộc sống ngọt ngào của mình. Mà cô ấy và ngươi thì chưa từng có chung một chủ đề. Bởi vì sở thích của các người không giống nhau. Nói cũng không nói thành một khối được. Hơn nữa ngươi thường ép cô ấy thích những thứ ngươi thích. Nếu như cô ấy chỉ qua quít, thì ngươi lại không vui. Cứ kéo dài như vậy, các người như trở thành người lạ.”

Triệu công tử nghe vậy vẻ lúng túng, nói: “Phu nhân ta thực sự nói như vậy sao?”

Hàn Nghệ lắc đầu nói: “Đương nhiên không phải, phu nhân ngươi cũng biết nể mặt ngươi. Kỳ thực phu nhân các ngươi không nói gì cả. Chỉ là ta đạt được những tin tức này từ đôi câu vài lời của bọn họ mà thôi.”

“Ngươi lợi hại như vậy!”

Hàn Nghệ thở dài một tiếng nói: “Kỳ thực những thứ này của các ngươi không coi là gì. Bởi vì chuyện phát sinh trên người các người, đều đã từng phát sinh trên người ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.