Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 257: Chương 257: Tìm kiếm hợp tác




Dịch: mafia777

Người vô sỉ thì Nguyên Mẫu Đơn đã thấy quá nhiều, nhưng người vô sỉ lại còn xảo trá như Hàn Nghệ thì mới gặp lần đầu.

Nàng hôm nay đến đây vốn là muốn tìm Hàn Nghệ tính sổ cái chuyện hôm ấy làm nàng mất mặt. Nhưng thật không ngờ, nàng còn chưa mở miệng, Hàn Nghệ đã trả đũa trước.

Nguyên Mẫu Đơn nghiến răng nghiến lợi, tức giận nhưng không biết nói sao cho tốt. Hàn Nghệ mặt ngoài nói rằng không tặng thỏ khuê mật cho nàng, còn nói bị mất này nọ, nhưng giờ con thỏ khuê mật lại kia lại thật sự trong tay nàng.

Dương Phi Tuyết là người biết tình hình thực tế, liền nén cười, liếc mắt về phía Hàn Nghệ: “Hàn Nghệ, ngươi đúng là quá xấu rồi.”

Hàn Nghệ kinh ngạc nói: “Ta xấu cái gì? Ta chẳng qua là làm mất một con thỏ khuê mật, nhưng sao trông các ngươi còn sốt ruột hơn ta vậy?”

Dương Phi Tuyết sẵng giọng: “Ngươi còn còn ở đây xạo xạo. Hôm đó, ngươi...”

“Phi Tuyết!”

Nguyên Mẫu Đơn lập tức cắt lời Dương Phi Tuyết: “Đừng nói nữa.”

Tuy nàng và Hàn Nghệ rất ít gặp nhau, nhưng Hàn Nghệ mà mở mồm, thì liền lừa người không đền mạng. Nếu nói ra, nàng sợ Hàn Nghệ sẽ lại vu tội cho nàng ăn trộm. Cuối cùng, biện pháp duy nhất của nàng để đối phó Hàn Nghệ, chính là xem như chưa có chuyện gì xảy ra.

Muốn gây phiền toái cho ta hả, hô hô, ca là ai chứ, cô tìm nhầm đối tượng rồi nha. Ta mà tặng cho cô, thì cô chỉ có thể nhận, không muốn nhận cũng phải nhận. Hàn Nghệ âm thầm cười, duỗi tay nói: “Không sao, không sao, không phải chỉ là một con thỏ khuê mật thôi sao. Mất thì cũng đã mất rồi. Mời hai vị ngồi, ngồi đi nào.”

Còn ngồi á? Ngồi nữa sẽ chết người đấy. Nguyên Mẫu Đơn nổi giận đùng đùng, nói: “Phi Tuyết, chúng ta đi thôi.”

Dương Phi Tuyết “A” lên một tiếng. Thế này khó xử nha, không khỏi nhìn Hàn Nghệ một cái.

Hàn Nghệ thở dài: “Đi đi, đi đi, có lẽ về sau các cô khó có thể thấy ta rồi.”

Câu nói nghe quai quái nha.

Dương Phi Tuyết kinh hãi: “Hàn Nghệ, chẳng lẽ ngươi mắc phải bệnh nan y?”

Ta nói này Dương cô nương, cô có thể nói được câu nào hay hơn được không. Hàn Nghệ lắc đầu: “Không phải. Chỉ là ta thấy “Ngày phụ nữ” rất khó duy trì.”

Dương Phi Tuyết nói: “Nhưng ta thấy ngươi làm rất tốt mà. Cờ nhảy cũng rất được nữ nhân ưa thích. Ta nhìn bên ngoài kín đến không còn chỗ ngồi, là biết ngươi nhất định còn trữ bàn cờ nhảy, nên mới cùng Mẫu Đan tỷ tới tìm ngươi chơi cờ.”

Hàn Nghệ nói: “Dương cô nương à, nếu cờ nhảy mà không hay, thì khác gì ta cũng chỉ là thùng rỗng kêu to. Nhưng ta không thể mỗi ngày đều phát minh một đồ chơi mới để cho các người giải sầu được. Ta cũng không có cái bản lĩnh đó đâu. May mắn hôm nay trời nắng, nếu là trời mưa xuống, thì làm sao đây? Kịch nói dù có hay, một ngày cũng chỉ có thể diễn nhiêu đó. Khoảng thời gian còn lại thì nên làm cái gì bây giờ. Vậy nên ta mới nói, mộng tưởng luôn tốt đẹp, còn hiện thực luôn tàn khốc. Cứ tiếp tục như thế cũng không phải là kế lâu dài.”

Nguyên Mẫu Đơn liếc xéo Hàn Nghệ: “Ngươi có gì thì nói thẳng ra đi. Hà tất phải cố lộng huyền hư.”

Nàng biết Hàn Nghệ cũng cực khổ lắm mới làm ra được 'Ngày phụ nữ' này, chắc chắn là đã chuẩn bị đầy đủ, sẽ không đi kêu khổ ngay từ ngày đầu tiên, điều này nói lên trong lời có huyền cơ.

Hàn Nghệ ngượng ngùng cười, đưa tay nói: “Mời ngồi, mời ngồi. Chúng ta ngồi xuống nói chuyện.”

Nguyên Mẫu Đơn khẽ hừ một tiếng, nhưng vẫn ngồi xuống. Dương Phi lè lưỡi, cũng ngồi xuống.

Hàn Nghệ ngồi ở giữa hai nàng, bởi vì là bàn tròn nên ngồi đâu cũng là ngồi giữa. Liếc nhìn Nguyên Mẫu Đơn, cười nói: “Mẫu đơn nương tử, kỳ thật ta rất muốn cùng cô giao hợp...”

“Hử?”

Nguyên Mẫu Đơn hai mắt trợn trừng.

Dương Phi Tuyết càng kinh hãi. Truyện Ngược

“À không, không phải. Là hợp tác. Là hợp tác!”

Hàn Nghệ đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, thầm nghĩ, ta đã bao lâu rồi không gần gũi nữ nhân nhỉ, lời ngu xuẩn như vậy mà cũng nói ra được, vội vàng lại giải thích: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi. Đã mệt mỏi nhiều ngày rồi, đầu óc có chút thiếu minh mẫn.”

Nguyên Mẫu Đơn nói: “Ngươi còn dám nói bậy như vậy nữa, ta sẽ cắt lưỡi của ngươi.”

“Tự cắt. Ta sẽ tự cắt!”

Hàn Nghệ lau mồ hôi, vội vàng quay về vấn đề chính: “Không biết ý Mẫu đơn nương tử như thế nào?”

Nguyên Mẫu Đơn hỏi: “Hợp tác gì?”

Hàn Nghệ trả lời: “Ta ho vọng cô có thể kéo Nữ Sĩ Các tới hẻm Bắc của ta. Mặt khác, mở thêm một cửa hàng hoa quả và cửa hàng bán hoa ở đây. Việc này đối với Nguyên gia các cô có lẽ không khó nhỏ.”

Nguyên Mẫu Đơn hỏi: “Vì sao?”

Hàn Nghệ ho nhẹ một tiếng, nói: “Mấy ngày nay ta luôn suy xét, nếu muốn thay đổi nữ nhân, dựa vào kịch nói thôi thì chưa đủ. Bởi vì giữa nữ nhân với nhau, không chỉ có xem kịch đơn giản như vậy, mà còn rất nhiều chuyện có thể làm. Nói đơn giản, là ta muốn tạo ra một thị trường cho nữ nhân. Nữ nhân tới nơi này, không chỉ là xem kịch tiêu khiển, mà còn có thể mua một ít thương phẩm, hoặc là thưởng thức trà, tâm sự, cũng có thể đánh cờ, thậm chí còn chơi một vài trò chơi. Đây mới là ý nghĩa của 'Ngày phụ nữ'. Nếu chỉ xem kịch nói thì nội dung 'Ngày phụ nữ' có vẻ quá đơn điệu rồi.”

Dương Phi Tuyết gật gật đầu: “Nói có lý.”

Nguyên Mẫu Đơn nói: “Kỳ thật ngươi có thể tự mình mở, sao phải tìm ta hợp tác?”

Hàn Nghệ nghiêm mặt nói: “Đầu tiên, Mẫu Đơn nương tử là người có danh vọng cao tại Trường An này. Nếu cô đưa Nữ Sĩ Các đến hẻm Bắc này, thì sẽ hấp dẫn thên càng nhiều nữ nhân đến đây, điều này cũng sẽ để các nàng càng thêm yên tâm khi vui chơi tại đây. Hơn nữa, cái công trình này không phải muốn dựng là dựng được, còn cần phải được triều đình cho phép. Lấy thực lực Nguyên gia nhà cô, đương nhiên không thành vấn đề. Kế tiếp, tiền của ta cũng không còn nhiều như vậy. Tiền của t cũng đã dùng gần hết rồi, tuy rằng cũng có chút lợi nhuận rồi, nhưng tạm thời vẫn chưa mở nổi, mà ta thì lại hi vọng có thể mở sớm một chút

Cuối cùng, tôn chỉ của Phượng Phi Lâu chúng ta không phải là một mình ôm nhiều việc, mà là áp dụng chính sách thu hút đầu tư, chính là dẫn thương nhân đến hẻm Bắc buôn bán. Ở phương diện này, nam nhân làm rất tốt, nhưng đồng dạng, ta hi vọng nữ nhân cũng có thể tiến vào đầu tư, để 'Ngày phụ nữ' tăng thêm náo nhiệt. Nếu một nữ nhân cả ngày chỉ biết ở nhà ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, như vậy sẽ mất đi ý nghĩa nhân sinh, cũng không còn thú vị. Nếu chính mình động tay động chân, thì không chỉ có thể kiếm tiền mà còn có thể làm cho cuộc sống có ý nghĩa hơn, một công đôi việc. Ta tin rằng năng lực của nữ nhân không thua gì nam nhân, cho nên ta muốn mời Mẫu Đơn nương tử làm người đi đầu, để cho càng nhiều nữ nhân vào hẻm Bắc buôn bán, khiến cho thị trường hẻm Bắc còn mạnh hơn cả chợ Đông và chợ Tây.”

Dương Phi Tuyết nói: “Ý tưởng hay đấy. Ta cả ngày ở nhà cũng thấy nhàm chán. Nếu có thể thì ta cũng muốn đến.”

Hàn Nghệ cười: “Nếu như cô muốn, đương nhiên cũng có thể tham dự. Đương nhiên, đầu tiên phải được Mẫu Đơn nương tử đồng ý đã.”

Nguyên Mẫu Đơn liếc nhìn Hàn Nghệ, trầm ngâm một lát, nói: “Nếu đưa Nữ Sĩ Các đến hẻm Bắc, thật ra ta cũng đồng ý. Nhưng vấn đề là hợp tác thế nào?

Hàn Nghệ trả lời: “Phương án hợp tác rất đơn giản. Phòng ốc thì bọn ta xuất tiền. Triều đình bên kia cô phụ trách khơi thông. Đợi sau khi hoàn thiện lầu các, ta sẽ giao cho cô thuê, mối tháng cô trả tiền thuê là được.”

Nguyên Mẫu Đơn hừ nói: “Ngươi nói nhẹ nhàng quá nhỉ, tiền thuê nhiều hay ít. Vạn nhất ta mua bán không kiếm ra tiền, ngược lại còn phải trả tiền thuê, thì chẳng phải là sẽ lỗ nặng hay sao.”

Hàn Nghệ lắc đầu nói: “Tuyệt đối sẽ không lỗ đâu. Bởi vì toàn bộ Trường An chúng ta cũng chỉ có một nhà Nữ sĩ các. Trường An cũng có rất nhiều nữ nhân, họ căn bản không có nhiều lựa chọn cho cuộc sống. Hơn nữa, họ có tiền, cho dù cô có nâng giá cao tới đâu, họ cũng có thể chấp nhận. Kế tiếp, nếu thật sự kiếm không được tiền, cô có thể không thuê. Đương nhiên, việc này tuyệt đối không xảy ra đâu, bởi vì ta xây dựng lầu các cũng phải tốn không ít tiền, cho nên ta sẽ không để cho cô chịu thiệt. Ta có thể giúp cô tạo ra ra một Nữ Sĩ Các hoàn toàn mới. Bảo đảm nữ nhân sẽ thích.”

Lời hắn nói, Nguyên Mẫu Đơn đương nhiên hiểu. Kỳ thật Nữ Sĩ Các không phải là đối tượng kiếm lời. Nó chỉ là một nơi dừng chân cho nàng và các bạn tốt của nàng khi đi chợ, bởi vì phụ nữ quý tộc tới chợ Tây có chút bất tiện. Nhưng nữ nhân vốn bẩm sinh có sự yêu thích với mua sắm, nên rất thích tới chợ Tây, chợ Đông xem này xem nọ.

Hiện giờ, hẻm Bắc đã trở thành nơi các nữ nhân yêu thích nhất. Nếu như có thể tạo thành một cái chợ hàng hóa, thì Nữ sĩ Các ở chợ Tây không cần thiết phải tồn tại nữa rồi. Hơn nữa, nếu nói về lợi nhuận thì càng tốt hơn.

Nguyên Mẫu Đơn trầm ngâm rất lâu, nói: “Ta có thể đáp ứng ngươi, nhưng ta có một yêu cầu.”

Hàn Nghệ cười nói: “Mời nói.”

Nguyên Mẫu Đơn nói: “Ta muốn mua, mà không phải thuê.”

Không hổ là con gái Nguyên gia, tính toán rất tỉ mỉ, biết giá trị gia tăng của công trình này. Ta bây giờ bán cho nàng bao nhiêu tiền thì thiệt vẫn là ta. Hàn Nghệ lắc đầu nói: “Thật xin lỗi. Đất hẻm Bắc tuyệt đối sẽ không bán. Phượng Phi Lâu chúng ta nhất định phải là chủ đạo trên con đường phát triển hẻm Bắc này. Nếu đất bán đi rồi, chúng ta sẽ mất đi quyền chủ đạo. Trời mới biết cô sẽ làm gì ở hẻm Bắc này. Vì thế cô quên ý nghĩ này đi. Nếu thật sự không được, ta sẽ tự làm. Trễ thì trễ, nhưng như thế ta sẽ có thể kiếm được càng nhiều tiền. Ta chỉ là hi vọng nữ nhân có thể tham dự trong đó, mà không phải chỉ là người đứng xem. Có như vậy mới thúc đẩy được văn hóa 'Ngày phụ nữ'.”

Lời này ngược lại cũng không giả. Kỳ thật Hàn Nghệ mà muốn kiếm tiền, hắn có thể tự mình làm hết, hơn nữa tuyệt đối sẽ không lỗ vốn. Bởi vì, thương nghiệp hiện tại rất lạc hậu, hắn cho dù đánh rắm thôi cũng có thể kiếm ra tiền. Như vậy, mặt sau của quá trình này chính là lũng đoạn, rất là chán. Bởi vì, thời buổi này không phải xã hội tư bản, tiền cũng chỉ là tiền thôi, không hơn.

Hắn không chỉ muốn làm một thương nhân có tiền. Mục tiêu ấy quá nông cạn rồi, tiền đủ dùng là được. Hắn muốn làm một thương nhân có danh vọng. Như thế hắn sẽ tạo phúc được cho nhiều người, càng nhiều đến hẻm Bắc buôn bán, uy danh của hắn lại càng lớn, tùy tùng thì càng nhiều. Hắn muốn tạo ra một thị trường, mà không phải trở thành người có nhiều tiền nhất trong thị trường ấy.

Đây chỉ là thứ nhất, điều thứ hai, có câu là, cây cao dễ đổ. Một khi tài phú và thực lực mất cân bằng nghiêm trọng, thì ngươi cũng đã cách cái chết không xa. Bởi vì ai ai cũng đang nhìn chằm chằm vào khối thịt béo là hắn này, ai cũng muốn gặm một miếng. Nếu hắn không có thực lực tự bảo vệ mình, thì sớm hay muộn cũng sẽ chết thôi. Đây chính là xã hội phong kiến, chứ không phải là xã hội tư bản chủ nghĩa, có tiền là làm lão đại. Cho nên hắn chỉ hi vọng nấp phía sau màn, ngậm miệng ăn tiền, lợi dụng tài phú đi lung lạc các nhiều nhân mạch, đây mới là kế lâu dài.

Đây chính là nguyên nhân vì sao hắn muốn hợp tác với Nguyên Mẫu Đơn. Bởi vì Nguyên gia có tài nguyên, có thế lực. Hắn hợp tác với Trịnh Thiện Hành càng là như thế. Cái xưởng nhỏ của Trịnh Thiện Hành kia, hắn chỉ cần một tháng là có thể làm được, ba tháng là có thể làm cho xưởng nhỏ của Trịnh Thiện Hành phải đóng cửa. Nhưng Trịnh gia mà thổi còi thì hắn coi như xong.

Dương Phi Tuyết nói: “Đúng vây! Mẫu Đơn tỷ à, Hàn Nghệ cũng là vì tốt cho nữ nhân chúng ta thôi.”

Nàng đương nhiên là muốn nói đỡ cho Hàn Nghệ.

Nguyên Mẫu Đơn thản nhiên nói: “Tiền chỉ là chuyện nhỏ. Vấn đề là ta rất sợ hợp tác với hắn.”

Hàn Nghệ ha hả nói: “Mẫu đơn nương tử nói đùa à, cô cũng biết sợ ta sao?”

Nguyên Mẫu Đơn nói: “Ngươi mới đến mấy ngày đã khiến dư luận xôn xao. Người đắc tội cũng không ít, hơn nữa đều không phải người thường. Mặt khác, ngươi hành sự từ trước tới nay đều vô cùng lớn mật, ai mà biết ngươi sẽ lại chọc ra chuyện gì. Nếu ta hợp tác với ngươi, một khi có người muốn chơi Nguyên gia ta, ngươi có thể theo đó mà xuống tay. Nhưng nếu ta mua luôn nơi này, ta với ngươi sẽ không có bất kỳ quan hệ gì.”

Nói xong nàng nhìn thẳng vào mắt Hàn Nghệ.

Nữ nhân này thật đúng là không đơn giản, xem ra ta khinh thường nàng rồi.

Hàn Nghệ biết dụng ý của mình bị nàng nhìn thấu, trầm ngâm lát rồi nói: “Một khi đã như vậy thì coi như ta chưa nói gì đi.”

Nguyên Mẫu Đơn liếc mắt nhìn Hàn Nghệ một cái, đột nhiên nói: “Bất quá nói đến cùng, ngươi vẫn là suy nghĩ cho nữ nhân chúng ta. Ta là nữ nhân, hơn nữa việc này cũng có thể nói là vì ta mà ra. Ta lẽ ra phải nên ủng hộ ngươi. Thôi được. Ta đồng ý với ngươi.”

Hàn Nghệ ngẩn ra, hơi hoang mang nhìn Nguyên Mẫu Đơn.

Nguyên Mẫu Đơn nói: “Nhưng ngươi phải nhớ chớ kỹ, đừng có đánh chủ ý xấu xa gì, cẩn thận chơi với lửa có ngày chết cháy.”

Hàn Nghệ xem như nghe rõ. Nguyên Mẫu Đơn sở dĩ nói như vậy, không phải là thực sự muốn mua, mà là muốn cảnh cáo hắn. Buôn bán là buôn bán, những thứ khác không quan hệ. Nói cách khác, nếu hắn muốn lợi dụng Nguyên gia thì phải nghĩ cho kỹ. Hắn cười ha hả nói: “Mẫu Đơn nương tử nói đi đâu vậy, ta chỉ là một bá tánh nhỏ bé, có thể có ý đồ gì xấu chứ. Cho dù có ý đồ xấu, thì cũng không dám nhằm vào Nguyên gia các cô nha.”

Nguyên Mẫu Đơn cười, nói: “Ngươi có cái gì mà không dám?”

Trưởng Tôn gia mà ngươi còn dám lợi dụng, thì còn không dám lợi dụng Nguyên gia ta sao?”

Lời cảnh cáo này của Nguyên Mẫu Đơn là tất yếu. Dù sao, phía sau nàng còn có mối quan hệ giữa hai gia tộc khổng lồ, một là Độc Cô gia, một là Nguyên gia. Mà thằng Hàn Nghệ lại thích chơi liều. Nàng có cái lo lắng này, thì càng chứng minh nàng muốn hợp tác với Hàn Nghệ. Nếu không phải thế, nàng chỉ từ chối một câu là được, không cần phải nói vòng vo chi nhiều.

Dù sao, những lời cảnh cáo này cũng đã nói ra rồi. Nếu ngươi dám có ý đồ xấu, ta sẽ diệt ngươi trước, đến lúc đó ngươi cũng đừng trách ta.

Hàn Nghệ cười nói: “Sự hợp tác giữa chúng ta chỉ là để 'Ngày phụ nữ' càng thêm phong phú, chỉ thế thôi.”

Nguyên Mẫu Đơn nói: “Nếu thế là tốt nhất.”

Hàn Nghệ nói: “Vậy cô đồng ý chứ?”

Nguyên Mẫu Đơn gật gật đầu.

Đúng lúc này, có một nữ nhân hoang mang vội vàng chạy vào, nói: “Tiểu Nghệ ca, Tiểu Nghệ ca. Không xong rồi, bên ngoài đã xảy ra chuyện.”

Vừa tranh thủ được sự hợp tác của Nguyên Mẫu Đơn, thì chớp mắt đã xảy ra chuyện, đây cũng không phải là dấu hiệu gì tốt.

Trong lòng Hàn Nghệ thật ra cũng lo lắng. Những nữ nhân tới đây đều không dễ chọc, nếu xảy ra việc gì, hắn cũng không chịu trách nhiệm nổi, thế là vội vàng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Hương Nhi vội vàng nói: “Tứ Nương nói là Tiểu Thiến trộm cái túi thơm của nàng ấy.”

“Cái gì?”

Hàn Nghệ kinh ngạc hỏi.

Nguyên Mẫu Đơn đột nhiên nhìn chằm chằm Hàn Nghệ.

Hàn Nghệ buồn bực nói: “Cô nhìn ta làm gì? Ta vẫn luôn ở đây nói chuyện với cô đó.”

Nguyên Mẫu Đơn nao nao, nói: “Trong lòng ngươi tự hiểu.”

“Ta...”

Hàn Nghệ biết có giải thích thế nào, thì nàng vẫn sẽ không tin tưởng. Dù sao Nguyên Mẫu Đơn cũng đã lãnh giáo chiêu này của hắn rồi, nói: “Các cô ngồi tạm một lát, ta đi trước nhìn xem.”

Nói xong hắn liền vội vã đi ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.