Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 320: Chương 320: Vũ lực chiến thắng




Dịch: mafia777

***

Không biết là do tính tình Lý Trị tốt, hay là do y đã dự đoán trước, đối diện với việc Trường An thất tử nhất trí cự tuyệt, y cũng không tức giận, ngược lại còn uống rượu cùng với bọn họ. Vị rượu vẫn như trước, có điều người đã đổi thay, cũng chỉ có thể nói chuyện phong nguyệt, Trường An thất tử đều tránh đi không nói đến chính trị đương thời.

Sau khi uống rượu xong, Lý Trị đứng dậy, nói: “Vô Y, ngươi theo ta về đi, cha ngươi cũng ở trong cung đấy.”

Tiêu Vô Y làm sao mà chịu, vẫn còn ghen tuông trong lòng, nói: “Lát nữa ta mới về.”

“Chẳng lẽ ngươi còn muốn làm càn ở đây sao?”

Lý Trị hơi trừng mắt nhìn nàng, đột nhiên nghiêm túc nói: “Chẳng phải ngươi thích nói quân thần với ta sao, vậy được, bây giờ Trẫm lấy thân phận Hoàng đế lệnh cho người cùng trẫm về.”

Vẻ mặt Tiêu Vô Y không vui nói: “Vậy bệ hạ không biết dùng thân phận Hoàng đế ra lệnh cho 7 tiểu quỷ này vào triều làm quan à?”

Thất tử đều lần lượt trừng mắt, đã từng thấy kẻ không nghĩa khí, nhưng thật lòng chưa từng thấy không nghĩa khí đến mức này.

Lý Trị trừng mắt nhìn bọn Thôi Tập Nhận, như ám chỉ nói: “Hi vọng các ngươi đừng bức trẫm đi đến bước đó. Nói xong còn cảnh cáo nhìn Tiêu Vô Y, sau đó xoay người rời đi.”

Trường An thất tử cúi đầu không nói.

“Một đám nhát gan.”

Tiêu Vô Y khinh bỉ liếc mắt nhìn thất tử.

Thôi Tập Nhận trở miệng chế giễu: “Đúng là chỉ có tiểu nhân và phụ nữ là khó nuôi mà.”

Tiêu Vô Y hừ nói: “Ngươi biết thì tốt.” Nói rồi nàng khiêu khích liếc nhìn Nguyên Mẫu Đơn trước, sau đó nhìn Hàn Nghệ, khóe miệng đột nhiên nở nụ cười khẽ tà ác, giống như đang nói, chuyện này chưa xong đâu, sau đó thì kéo ngựa quay về Vạn Niên Cung với Lý Trị.

Nguyên Mẫu Đơn hơi nhíu mày, giữa hai chân mày hiện lên vẻ lo lắng.

Hàn Nghệ nói: “Mẫu Đơn nương tử, ta cũng cáo từ.”

Nguyên Mẫu Đơn thấp giọng nói: “Thật xin lỗi, liên lụy ngươi bị trúng một cước.”

Hàn Nghệ ngượng ngùng nói: “Không sao, không sao, ta tin là Vân Thành quận chúa vô ý thôi.”

“Vô ý?” Nguyên Mẫu Đơn cười lạnh một tiếng, cảnh cáo nói: “Ngươi phải cẩn thận nữ nhân kia, nàng ta không phải dễ chọc đâu.”

Còn cần cô nói sao, Hàn Nghệ gật đầu, lại chắp tay với Trịnh Thiện Hành, Vương Huyền Đạo, sau đó dẫn theo bọn Hùng Đệ đi.

Đột nhiên Tiêu Vô Y phía trước chợt ngừng lại, quay đầu lại nói với Hùng Đệ: “Tiểu mập mạp kia qua đây.”

Trong lòng Hùng Đệ vui vẻ, lập tức đi qua, ngửa đầu nói: “Có chuyện gì ạ?”

Tiêu Vô Y vươn tay ra, nhéo gương mặt phì nộn kia, giống hệt một nữ yêu tinh, nói: “Đúng là dễ thương, bản quận chúa đi một mình rất nhàm chán, đệ đi theo nói chuyện với tỷ tỷ đi.”

Hùng Đệ vui vẻ nói: “Được ạ!”

Mộng Nhi thấy thế, vội tiến lên trước, nói: “Tiểu Nghệ ca, Tiểu Béo nó...”

Hàn Nghệ nói: “Sẽ không sao đâu.”

Nguyên Liệt Hổ nhìn thấy mà thở dài trong lòng, tiếc hận nói: “Một đứa trẻ mập mạp dễ thương biết bao, lại bị hủy hoại như thế, thật là đáng tiếc.”

Nói giống như là Hùng Đệ bị nữ yêu tinh nuốt sống vậy.

Nguyên Mẫu Đơn đột nhiên nói: “Tiểu Hổ, bọn Tập Nhận ta mặc kệ, nhưng ngươi tuyệt đối không thể vào triều, biết chưa?”

Nguyên Liệt Hổ đĩnh đạc nói: “Cô cô cứ yên tâm, bệ hạ coi trọng là đám Tập Nhận, không liên quan gì đến ta cả.”

Trịnh Thiện Hành cả giận nói: “Thằng nhãi ngươi rõ ràng là vui sướng khi người gặp họa.”

Nguyên Liệt Hổ ha ha nói: “Coi như ngươi nói đúng, ta rất vui sướng khi người gặp họa, ha ha!”

Đi vào Vạn Niên Cung, Tiêu Vô Y đã bị Lý Trị cưỡng ép dẫn đi, còn Hùng Đệ lại đứng trước cửa đợi bọn Hàn Nghệ.

“Tiểu Béo, Vân Thành quận chúa nói gì với đệ?”

Các nàng Mộng Nhi vội vàng vây lại.

Hùng Đệ dương dương đắc ý nói: “Vân Thành quận chúa nói đệ thật đáng yêu, còn nói muốn nhận đệ làm đệ đệ.”

Mộng Đình kinh ngạc nói: “Thật sao?”

Hùng Đệ gật đầu nói: “Đương nhiên là thật nha!”

Mộng Đình nói: “Tiểu Béo, đệ thật lợi hại, ngay cả Vân Thành quận chú cũng muốn nhận đệ làm đệ đệ.”

Hùng Đệ gãi đầu, vẻ mặt rất ngố.

Mộng Nhi lại vô cùng lo lắng nói: “Nhưng muội thấy Vân Thành quận chúa không phải là một người dễ chọc.”

Hùng Đệ vội vàng nói: “Mộng Nhi tỷ, tỷ hiểu lầm rồi, Vân Thành quận chúa là một người tốt.”

Mộng Nhi nói: “Người tốt? Đệ lại không quen biết nàng ta, làm sao đệ biết nàng ta là người tốt, đệ không thấy bọn Thôi công tử đều sợ nàng ta sao.”

“Đệ... đệ biết tỷ ấy là một người tốt.”

Hùng Đệ nói đoạn, lại ôm cổ Tiểu Dã nói: “Tiểu Dã, đệ nói có phải không?”

Tiểu Dã mỉm cười gật đầu.

Hùng Đệ lại nhìn sang Hàn Nghệ, nói: “Hàn đại ca, ngươi nói xem Vân Thành quận chúa có phải người tốt không?”

Hàn Nghệ phất tay nói: “Đừng hỏi ta, không thấy ta đang phiền sao.” Lần này có thể xem là hắn làm đổ bình dấm chua rồi.

Hùng Đệ đảo mắt, kéo cánh tay Hàn Nghệ, chớp chớp đôi mắt nhỏ.

Hàn Nghệ nghi hoặc nhìn y, cũng chớp mắt mấy cái.

Tần suất nháy mắt của Hùng Đệ cũng ngày càng nhanh.

“Tiểu mập mạp!”

Hàn Nghệ cười ha ha, sờ đầu Hùng Đệ.

Ngày hôm sau.

Hàn Nghệ từ sáng sớm thì đã dẫn theo Tiểu Dã đi đến một ngôi đình đài vô cùng bí mật ở núi phía bắc. Tòa đình này vô cùng cũ kỹ, hẳn là đã không ít năm rồi, mà xung quanh đều là đại thụ rậm tạp, toàn bộ phương vị đều là góc chết.

“Nơi này đúng là tốt mà!”

Hàn Nghệ đứng trong đình, ngoài mặt ra vẻ đạo mạo, thật ra trong lòng đang có chủ ý xấu xa, cho dù là đánh dã chiến ở đây, e rằng cũng khó bị người ta phát hiện.

Qua hồi lâu, Tiểu Dã có chút không nhịn được, nói: “Sao Tiêu tỷ tỷ còn chưa đến.”

Hàn Nghệ cau mày nói: “Làm sao huynh biết, không phải là đang đùa giỡn ta chứ.”

Tiểu Dã lắc đầu nói: “Tiêu tỷ tỷ không phải loại người đó.”

Hàn Nghệ thở dài, sờ đầu nó, nói: “Tiểu Dã, đệ quá đơn thuần.”

“Là chàng quá vô sỉ.”

Chợt nghe thấy một âm thanh vang lên, chỉ thấy một bóng hình xinh đẹp đi ra khỏi một gốc cây đại thụ.

Không phải Tiêu Vô Y thì là ai.

Hàn Nghệ không kinh ngạc gì cả, người phụ nữ này rất thích làm những chuyện này, cười nói: “Nàng lại đường đường chính chính trốn sau thân cây nghe lén chúng ta nói chuyện.”

“Ta đến trước mà, sao lại tính là nghe lén.” Tiêu Vô Y cãi lại một câu, đột nhiên ngoắc tay nói: “Tiểu Dã, đệ lại đây, đừng để tên háo sắc này dạy hư.”

Tiểu Dã không phải là Tiểu Béo, cậu hoàn toàn hướng về Hàn Nghệ, cau đôi mày nhỏ nói: “Tiêu tỷ tỷ, Hàn đại ca không phải tên háo sắc.” Trong ngữ khí còn có vài phần không vui.

Sắc mặt Tiêu Vô Y sửng sốt, thầm mắng, tên khốn kiếp này, lại không dẫn Tiểu Béo theo, thật không công bằng.

Hảo huynh đệ, có nghĩa khí! Hàn Nghệ dương dương đắc ý nói: “Có nghe thấy không, Tiểu Dã người ta chưa từng nói dối. Ta nói nàng cũng thật là, cái gì cũng không biết còn ở đó mà ghen tuông.”

Tiêu Vô Y trợn mắt nhìn sang nói: “Nếu các người không có tư tình, chàng sẽ mạo hiểm đi cứu sao, chàng đừng nói nàng ta là tỷ tỷ thất lạc đã lâu của chàng.”

Lại bắt chước câu nói của ta, Hàn Nghệ trợn hai mắt, kích động nói: “Ta mạo hiểm đi cứu đều là vì ai, còn không phải vì nàng sao, nàng còn không biết xấu hổ mà nói ta. Nàng có dám thề với trời, nếu Nguyên Mẫu Đơn chết rồi, trong lòng nàng sẽ dễ chịu sao.”

Giải thích?

Hàn Nghệ từng giải thích khi nào chứ!

Hơn nữa trong tình huống này, càng giải thích thì càng có vẻ có tật giật mình, hắn đang hậu phát chế nhân nha!

“Chàng... chàng làm sao biết.”

“Đừng có lắp bắp, chột dạ như vậy còn gượng chống ở đây.”

Hàn Nghệ hừ một tiếng, trong lòng thầm thoải mái, cô bé, lúc ở Dương Châu, nàng từng cãi nhau thắng ta lần nào chứ, tiếp tục nói: “Ta còn không hiểu nàng sao, nàng trọng tình trọng nghĩa, lòng dạ hiệp nghĩa như vậy, lại là nữ trung hào kiệt, Nguyên Mẫu Đơn là nhị tỷ kết bái của nàng. Nếu khi đó nàng có mặt, ta dám đảm bảo nàng nhất định sẽ mạo hiểm đi cứu, thậm chí còn xá thân vì nghĩa. Nếu đổi lại là cô ta, cô ta cũng làm thế.”

“Nói bậy.”Tiêu Vô Y giận giữ mắng một tiếng, nói: “Nàng ta sao có thể so với ta, nàng ta là kẻ ích kỷ như vậy, sao lại có nghĩa khí giống như ta chứ. Trong lòng lại cực kỳ vui vẻ.”

Cô bé, nàng vĩnh viễn không thoát khỏi tay ca ca. Hàn Nghệ biết nàng đang mừng thầm, nói: - Vậy nàng thừa nhận nàng sẽ làm như vậy chứ gì?

“Ta... ta có thể làm vậy, nhưng chàng không thể.” Tiêu Vô Y ngửa đầu nói, nàng không muốn nói như vậy, nhưng trước đó Hàn Nghệ đã trải đường cho nàng tốt như vậy, nếu nàng không nói thế, thì chẳng phải là nói mình vô tình vô nghĩa, tự tư tự lợi, là nữ trung lưu manh.

Hàn Nghệ thấy nàng sập bẫy, ngữ khí cũng trở nên dịu dàng hơn, nói: “Cũng không thể nói vậy. Nếu ta không phải là người lương thiện, chân thật nhiệt tình, trọng tình trọng nghĩa, mà là một kẻ lòng dạ sắt đá, thấy lợi quên nghĩa, nàng còn chịu làm thê tử của ta sao. Ta cho rằng sau khi nàng biết được việc này, nhất định sẽ cảm thấy kiêu ngạo vì mình có một trượng phu vĩ đại như vậy, nào ngờ nàng lại đối với ta như vậy, đau lòng, thật sự quá đau lòng.”

Tiêu Vô Y làm sao nói lại Hàn Nghệ, câu này vừa nói ra thì trong lòng nàng hổ thẹn muốn chết.

Đích thật, chỗ mà Hàn Nghệ thu hút nàng nhất chính là trái tim lương thiện, cho dù là giúp Tiểu Béo, giúp thôn dân, hay là vì dân chúng thành Dương Châu, đều phấn đấu quên mình. Đương nhiên, trong đó cũng bao gồm tất cả những gì Hàn Nghệ làm vì nàng.

Tiêu Vô Y suýt chút đã nói “xin lỗi”, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại. Hôm nay nàng đến đây là để hỏi tội, sao lại trở nên thế này, ngược lại còn phải tự mình xin lỗi, nói: “Vậy nàng ta bảo vệ chàng như vậy, chàng giải thích thế nào, còn nữa, hôm qua tại sao chàng lại ở trong vườn trái cây của nàng ta, còn nói nói cười cười với nàng ta nữa.”

Hàn Nghệ tức giận nói: “Hôm qua ta đến giúp nàng ta dọn dẹp vườn trái cây. Nàng từng nhìn thấy ai hẹn hò giữa ban ngày ban mặt, hơn nữa còn trước mặt nhiều người như vậy hay không. Hơn nữa đều là do Tiểu Béo đề nghị đến giúp Nguyên Mẫu Đơn dọn dẹp vườn trái cây, ta chỉ là người làm công thôi.”

Tiểu Dã gật đầu nói: “Đệ cũng có thể làm chứng, Tiểu Béo nói đã ăn quýt của Nguyên gia, nên có ơn tất báo, dù sao bọn đệ cũng không làm gì, nên giúp Nguyên Mẫu Đơn dọn dẹp vườn trái cây.”

“Có nghe thấy không.”

Hàn Nghệ lại nói: “Còn chuyện tại sao Nguyên Mẫu Đơn muốn bảo vệ ta, còn không phải là vì nàng sao. Nếu không phải nàng vừa đến thì nói tình chàng ý thiếp, trời cao tác hợp, sống chết có nhau gì đó, nàng ta sẽ nói thế sao? Nàng động não mà nghĩ đi, nàng ta đang bảo vệ ta, hay là đang lợi dụng ta công kích nàng. Ta bị các nàng dùng làm đao thương không công, còn chưa tìm nàng tính sổ, nàng còn có ý gì hả. Ta là trượng phu của nàng, nàng lại nói ta tình chàng ý thiếp với nữ tử khác, à, còn đá ta một cước, bây giờ còn đau này.”

Nói đoạn, hắn lại là lắc đầu thở dài, nói: “Còn thiệt cho ta mấy ngày nay đều nhớ đến nàng, nghĩ đến nàng, còn suy nghĩ muốn tặng một lễ vật vô cùng đặc biệt cho nàng. Bây giờ xem ra, lễ vật thì thôi đi, đau lòng, quá đau lòng.”

Hốc mắt Tiêu Vô Y đỏ bừng, cái mũi đẹp co rúm lại, nói: “Vậy chàng muốn thế nào?”

Ha ha! Đấu với ta, chẳng phải là nàng tự rước nhục sao, Hàn Nghệ nói: “Xin lỗi, nhất định phải xin lỗi nhân cách của ta.”

Tiêu Vô Y liếc nhìn Tiểu Dã.

Hiểu rồi, hiểu rồi, nàng thẹn thùng. Hàn Nghệ đánh mắt ra hiệu cho Tiểu Dã.

Tiểu Dã ngoan ngoãn gật đầu, tung người nhảy lên, nhảy ra khỏi đình, lại nhảy thêm mấy cái liền biến mất trong rừng cây rậm rạp.

Hàn Nghệ quay đầu lại, nụ cười đắc ý trên mặt không còn sót lại chút gì, trong lòng run rẩy, chết tiệt, lại mắc mưu bà nương này.

Gương mặt nhu nhược, áy náy vừa rồi của Tiêu Vô Y lập tức biến thành gương mặt âm trầm, đôi bàn tay ngọc siết chặt, nhả ra hai chữ: “Xin lỗi hử?”

Hàn Nghệ bật cười ha ha nói: “Đùa một chút mà, đừng bao giờ tưởng thật, hai phu thê chúng ta nói những chuyện đó thật khách khí.”

Tiêu Vô Y thản nhiên nói: “Nói đùa? Lễ vật kia cũng là nói đùa.”

Hàn Nghệ vuốt mồ hôi nói: “Đương nhiên không phải, tuyệt đối là thật, trượng phu xuất môn, nếu ngay cả lễ vật cũng không có, thì trượng phu này hẳn là nên lôi ra đè bẹp.”

Tiêu Vô Y nhìn thấy vẻ mặt trái lương tâm của Hàn Nghệ, làm sao còn nhịn được, phụt một tiếng bật cười khanh khách, gập trước ngửa sau, bộ ngực sữa phập phồng, thật sự rất mê người.

Hàn Nghệ thầm thở dài, lần hẹn hò này lại là vũ lực chiến thắng a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.