Thành Phố Hoang Vắng

Chương 22: Chương 22




Buổi sáng, Thái Hồng đến văn phòng điền vài tờ đơn, rồi quay về chấm bài suốt một tiếng đồng hồ. Cô đang định đi pha trà, không ngờ bị đàn chị Dương Thái Văn tóm được.

Thái Văn học trên cô năm khóa, sau khi tốt nghiệp tiến sĩ được điều đi giảng dạy ở một trường đại học khác trong thành phố. Hiện nay đang cố gắng phấn đấu vì học vị phó giáo sư.

Bởi vì cách nhau đến mấy khóa, tình cảm cũng không đến mức gọi là thân thiết, nhưng vì đều là học trò của Quan Diệp nên hai người thi thoảng cũng gặp nhau. Khi tốt nghiệp, Thái Hồng vì sợ không được ở lại trường nên cũng từng đến trường của Thái Văn tham gia vài hoạt động. Thái Văn cũng từng đưa ra nhiều ý kiến hay để giúp đỡ cô. Được Thái Văn giúp đỡ nên mỗi lần gặp chị, Thái Hồng đều nhiệt tình chạy đến chào hỏi. Mới hàn huyên được vài câu, khi hỏi về tình hình gần đây, Thái Văn bắt đầu oán thán: “Áp lực kinh khủng, phải phát biểu đến n bài báo cáo, đến chết mất thôi! Em xem này, tóc chị còn được mấy sợi đâu hả?”

Thái Hồng bật cười.

Thái Văn nói tiếp: “Thái Hồng, hôm nay có cuộc hội thảo, chị phải báo cáo ở đó, em đến nghe chút nhé, cùng lắm chỉ nửa tiếng thôi.”

Thái Hồng nhìn đồng hồ, thấy thời gian cũng còn nhiều, liền cười hi hi: “Sư tỷ mời đi, đương nhiên phải đến cổ vũ rồi.”

“Không phải đến cổ vũ, chị e là phải “chém giết” đấy!” Thái Văn khẽ nói. “Chị sợ có người sẽ đá đểu chị, lúc ấy em ra tay chống đỡ giúp chị chút nhé!”

Thái Hồng ngạc nhiên: “Đề tài của chị về cái gì?”

“Tiểu thuyết cổ trang.”

“Ấy, không phải chị nghiên cứu văn học hiện đại sao?”

“Chị là nghiên cứu văn học cơ mà, làm bên cổ trang, rồi nhảy sang bên hiện đại, không được sao?”

“Được, được, cái nào cũng được hết.”

“Nếu không phải biết em giỏi cổ văn chị cũng đâu có gọi em, cô Thẩm nói cô ấy rất thích em đấy.” Giọng Thái Văn ngọt ngào như mía lùi.

“Chị đừng khen em, khen nữa là mũi em vểnh cao, chẳng dám bước vào cửa luôn ấy.”

Sau đó, cô đi vào phòng hội nghị tìm chỗ ngồi, không ngờ lại trông thấy Quý Hoàng đang ngồi ở dãy bên kia, tay anh cầm một quyển sổ, mắt nhìn ra cửa, trầm ngâm suy nghĩ.

Đúng là đến thật nhỉ? Thái Hồng thầm nghĩ, mặt bỗng nóng ran, tim đập thình thịch.

Những bài phát biểu trong hội nghị đều rất khô khan. Có rất nhiều bài về mảng thơ ca mà trong đó có không ít là khảo chứng. Có đề tài rộng vô cùng, cái gì như: “Diễn biến của phong cách thơ ca khu vực Đông Nam”… Thái Hồng nghe chán đến mức chỉ muốn ngoác miệng ra ngáp. Cô tưởng bài báo cáo của Dương Thái Văn sẽ thú vị hơn chút, ai dè cũng chỉ là chém gió, trên Power Point trưng ra một đống hình ảnh, nhìn hoa cả mắt, có vẻ như chỉ là bỏ vào cho đủ số. Quả nhiên, vừa mới báo cáo xong đã bị một đàn anh họ Tôn công kích: “Cô Dương, tôi muốn chỉ ra hai sai sót trong phần dẫn chứng trong bài báo cáo của cô, cả hai đều là lỗi về tên sách. Chữ “trở” trong Ngũ tạp trở là ghép từ chữ “nhân” và “thư”, không phải chữ “tổ” của từ “tổ chức”. Còn nữa, là Canh Tỵ biên, chứ không phải Canh kỷ biên.”

Đây chính là lỗi sai mà mọi người thường nói, là sai sót mà một người làm nghiên cứu không nên mắc phải nhất.

Nét mặt của Dương Thái Văn thoáng sầm lại, pha chút căng thẳng. Nhưng lúc này, dù có căng thẳng đến đâu cũng phải cố giữ vững lập trường của mình: “Tôi đã đối chiếu dẫn chứng rồi, chắc chắn là không sai. Thầy Tôn nói như thế liệu có chứng cứ nào không?”

“Đây là kiến thức thường thức trong văn học cổ. Nếu cô Dương không tin thì cứ đi tra Từ Nguyên.”

Trông thấy vẻ lúng túng của Dương Thái Văn, hắn càng víu chặt không buông: “Dù cô Dương chưa tra qua Từ Nguyên, không kiểm tra tên sách, chắc cũng biết chữ “trở” trong Dậu dương tạp trở viết sao chứ hả?”

Dương Thái Văn khẽ cắn môi.

Thái Hồng giơ tay: “Tôi có thể thay cô Dương bổ sung một chút không?”

“Đương nhiên là được.”

Thái Hồng nói: “Người ta nói quá tin sách để rồi bị ràng buộc, chẳng bằng không dùng sách thì hơn. Ta không thể hoàn toàn tin vào Từ Nguyên được, trong đó có không ít sai sót.”

“Ý cô là…”, thầy Tôn cười nhạt. “Chúng ta không nên tin tưởng vào bộ từ điển uy tín này?”

“Chữ “tổ” với bộ giảo ti cũng có khả năng chứ!” “Tổ” có nghĩa là “dây lụa”, nó có thể có đủ loại màu sắc, cho nên từ “hoa mỹ” thời cổ cũng được gọi là “tổ mỹ”. Ngũ tạp tổ có thể giải thích là sợi dây lụa năm màu, như thế có thể lắm chứ?”

“Cô có chứng cứ không?”

“Quyển anh nói là Dậu dương tạp trở, nhưng cũng có Tam tài tạp tổLưu tử tạp tổ đấy chứ. Hai quyển sách sau đều là “tổ” trong từ “tổ chức”.

“Trong sách của Hồ Sĩ Doanh và Tôn Khải Đệ đều viết là Ngũ tạp trở, chứ không phải “tổ” của từ “tổ chức”, chẳng lẽ chuyên gia cũng sai sao?”

“Dù là chuyên gia cũng không thể hoàn toàn tin tưởng hết. TrongMinh sử ghi là Ngũ tạp tổ, chẳng lẽ Minh sử cũng sai sao?”

“Nhưng mà…” Người đó nhất thời cứng lưỡi.

“Rốt cuộc là chữ “tổ” hay chữ “trở”, tôi nghĩ phải xem chủ ý của tác giả như thế nào, điều này thì phải tra lời tựa mà bản thân tác giả viết rồi mới có thể quyết định được.” Thái Hồng khẽ cười. “Thầy Tôn, thầy nghĩ sao?”

“Được thôi, tạm thời bỏ qua không bàn Ngũ tạp trở nữa.” Nét mặt của thầy Tôn thoáng đờ ra, giọng điệu đã có phần dịu xuống. “Nói Canh Tỵ biên thành Canh kỷ biên liệu có quá nhầm lẫn không? Đến giờ, tên sách mà tôi xem qua dù bằng chữ giản thể hay phồn thể đều là Canh Tỵ biên.”

Giúp người thì giúp cho trót, tiễn Phật tiễn tới tận Tây Thiên. Thái Hồng lướt mắt nhìn quanh những thầy cô tham gia hội nghị, trừ Quý Hoàng ra, không có nhân vật nặng ký nào ở đây, đâm lao thì phải theo lao, cô liều luôn, kiên trì đến cùng: “Điều đó cũng chưa chắc. Thầy Tôn, thầy cũng biết thuật khắc thời Minh rất qua loa, sơ sài. Trong rất nhiều sách, các chữ “kỷ”, “dị”, “tỵ” không có phân biệt, tất cả đều khắc thành chữ “tỵ”, không phân biệt độ dài, ngắn của các nét sổ, ngang, móc. Không tin thầy có thể xem bản khắc Tình sử của Phùng Mộng Long, cả ba chữ này đều y như nhau. Cho nên, dù tên là Canh Tỵ biên, thì cũng có khả năng là chỉ Canh kỷ biên, người đương thời khi đọc sẽ dựa vào ngữ cảnh mà hiểu. Đến khi chuyển đổi chữ phồn thể sang giản thể thì nảy sinh vấn đề, thế là chuyển tất cả những chữ đó thành chữ “tỵ”…”

Anh thầy họ Tôn tỏ thái độ không tán đồng: “Những lời giải thích này không đủ thuyết phục. Các bản khắc từ đời Thanh, nhất là bản quan khắc, cả ba chữ này đã được phân rõ ra rồi. Ban nãy cô có nhắc đến Minh sử, trong Minh sử cũng viết là Canh tỵ biên. Minh sử chẳng lẽ lại sai sao? Huống chi tác giả còn viết thêm phần kế tiếp tên là Tục tỵ biên. Nếu theo như cô nói thì phải gọi là Tục kỷ biên mới đúng.”

Thái Hồng cứng họng, thầm mắng bản thân, rõ là vớ vẩn, tự dưng nhắc đến Minh sử làm cái gì?

“Nó cũng có thể được gọi là Tục kỷ biên lắm chứ”, Thái Hồng cố chống chế. “Chẳng qua là để đỡ phiền nên người ta khắc thành chữ “tỵ” mà thôi.”

“Thực ra…” Dương Thái Văn đột ngột chen ngang, đưa ra chứng cớ mới. “Dựa vào năm biên tập quyển Canh kỷ biên, nó viết về những chuyện xảy ra từ năm Canh ngọ đến năm Kỷ Mão, gọi là “Canh kỷ” sẽ hợp lý hơn.”

Anh thầy Tôn phản bác lại: “Niên đại đó chỉ là do người khảo cứu căn cứ vào những sự kiện lớn có trong sách mà suy luận ra, tác giả không hề giải thích, cũng không nói việc đặt tên quyển sách này có liên quan đến năm hoàn thành. Huống chi, hai năm sau Kỷ Mão chính là Tân Tỵ nên cũng có thể gọi là Canh tỵ biên mà.”

“Cho dù là như thế, nếu dựa vào thiên can mà tính, nó phải được đặt tên là Canh tân biên, sao lại gọi là Canh tỵ biên được chứ?” Dương Thái Văn vặn lại.

Cũng như mọi khi, nếu không có chứng cứ chắc chắn nào được đưa ra, những cuộc tranh luận thế này có thể kéo dài hàng tiếng đồng hồ. Chuyện những nhà nghiên cứu văn học cổ vì một luận điểm mà tranh cãi suốt mấy trăm năm trời, hoặc viết mấy trăm quyển sách cũng chẳng phải là chuyện hiếm. Người chủ trì lại bắt đầu lên tiếng giảng hòa theo lối ba phải, nói đã đến giờ giải lao, ban tổ chức có chuẩn bị trà bánh, mời mọi người thưởng thức v.v…

Đây mới là tiết mục Thái Hồng ưa thích nhất. Cô rót một tách trà xanh, lấy một chiếc bánh kem nhỏ, đang ngó nghiêng tìm người quen, Dương Thái Văn chạy đến chỗ cô: “Em thân yêu! Cảm ơn em hôm nay đã cứu chị một bàn thua trông thấy!”

“May mà em có học môn Cổ tịch phiên bản học, không ngờ lại có ích đúng lúc này. Mà này, rốt cuộc chị sử dụng tài liệu của bên nào vậy?”

Thái Văn giậm chân: “Ngượng chết đi được, lúc viết bài luận này chị đang được cử đi học ở Hồng Kông, dùng tài liệu của Đài Loan. Chị cũng chẳng phải chuyên gia khảo cứu, đâu biết tên sách của Đài Loan khác với bản của Đại Lục đâu?”

“Em cũng có biết đâu. Hôm nào có thời gian rảnh, hai chị em mình nghiên cứu kỹ xem rốt cuộc là chữ nào!” Thái Hồng nhỏ giọng nói. “Hôm nay xem như tạm qua mặt được gã đó, mà chỉ một ví dụ thì luận điểm không được thành lập, điều hai chị em mình nói cũng chưa chắc đúng nhỉ?”

Dứt lời, cô đảo mắt nhìn quanh, thấy Quý Hoàng đang đứng nói chuyện với một thầy giáo cách đó không xa. Ánh mắt anh khẽ đưa lướt qua, thoáng dừng lại trên khuôn mặt cô. Anh vẫn như thế, không cười, nhưng ánh mắt phảng phất tia ấm áp.

Thái Hồng gật đầu chào anh.

“Em quen anh chàng Quý Hoàng đó à?” Dương Thái Văn hỏi.

Thái Hồng thoáng ngẩn người: “Anh ấy và em cùng khoa, đương nhiên biết rồi.”

“Phải nói là trong khoa Văn trường S, cậu ra không tầm thường đâu nhé! Nổi tiếng là chàng trai mặt lạnh, có học vấn uyên thâm, có thầy hướng dẫn là một trong những giáo sư nổi tiếng nhất, mà tính khí thì cũng rất lạ kỳ. Năm đó con gái hiệu trưởng trường S thích cậu ta, chủ động bày tỏ, vậy mà đến một nụ cười cậu ta cũng chẳng cho cô ấy. Nếu như không vì thế mà đắc tội với hiệu trưởng, chắc chắn cậu ta đã được giữ lại trường rồi, chứ làm gì mà đến chỗ này của chúng ta cơ chứ?”

“Ồ, ra là vậy à? Hóa ra anh ta cũng là một miếng mồi ngon đấy chứ nhỉ? Em không nhìn ra đấy, nhưng mà…” Thái Hồng tuy trong lòng rất kinh ngạc nhưng vẫn vờ tỏ ra bình thản. “Vì sao anh ấy không thích cười?”

“Anh chàng này có tuổi thơ bi thảm”, Dương Thái Văn thấp giọng nói. “Nghe đồn cha cậu ta mất sớm, gia cảnh cực kỳ khó khăn.”

Thái Hồng lườm chị một cái: “Ấy, kỳ lạ, sao chị lại biết nhiều như thế? Chị quen anh ta à?”

Thái Văn lắc đầu: “Ở khoa chị có một lão hồi sinh viên ở chung phòng ký túc với cậu ta. Gã thầy ấy ỷ nhà có chút tiền nên nhìn những người dưới quê lên tỉnh bằng nửa con mắt. Lão thường xuyên rủ một đám bạn bè đến ăn cơm ở quán ăn mà Quý Hoàng làm thêm, bảo Quý Hoàng chiết khấu cho lão, còn bảo cậu ta hầu rượu cả đám. Anh chàng Quý Hoàng này vẫn rất bình thản, trầm tĩnh, cư xử đúng mực. Không những đi ra rót rượu, còn hỏi bọn họ ăn uống có vừa ý hay không. Nghe nói khi cậu ta tốt nghiệp, có đến mấy trường tranh giành, cuối cùng vì nể mặt Quan Diệp nên cậu ta mới đến đây. Tuổi còn trẻ mà đã ra một cuốn sách chuyên ngành, nhận được sự đánh giá rất cao của giới học thuật. Em cứ chờ xem, chẳng mấy chốc mà học vị phó giáo sư sẽ được duyệt cho cậu ta cho xem.”

Ngay sau đó, Dương Thái Văn than thở: “Nhưng còn chị, học vị phó giáo sư của chị không biết bao giờ mới được duyệt đây? Trời ơi, chức danh này sao mà khó ăn quá vậy trời?”

Nghe xong, Thái Hồng đã rầu nay càng rầu thêm, thầm nghĩ, ít ra chị còn có cái mà hy vọng, còn em, đến học vị tiến sĩ còn chưa lấy được nữa là…

Tán gẫu vài câu, thấy Thái Văn rời đi, Quý Hoàng liền bước đến: “Chào!”

“Chào! Thầy Quý Hoàng cũng có hứng thú với văn học cổ ư?” Thái Hồng hỏi.

“Uhm. Anh thích tham gia hội thảo học thuật, có thể nắm bắt được xu hướng mới nhất.” Thoáng dừng lại, anh nói: “Ban nãy em lên “võ đài” đánh giúp bạn phải không?”

“Sao anh biết?” Thái Hồng khoanh tay trước ngực. “Võ đài học thuật, anh nghĩ dễ đánh lắm sao?”

“Ý tôi là, cô Hà đây tài năng xuất chúng khiến mọi người phải trầm trồ kinh ngạc, sự sùng bái của tôi đối với tài thao thao bất tuyệt của cô như sóng biển trào dâng vậy.”

Thái Hồng phì cười.

“Nếu em muốn “thêu hoa trên gấm”, anh sẽ cung cấp cho em một bằng chứng.”

“Hả?”

“Chữ “tổ” của Ngũ tạp tổ chính là chữ “tổ” trong từ “tổ chức”. Trong bài tự của quyển sách đó có giải thích.”

Thái Hồng ngẩn người: “Thế sao ban nãy anh không nói?”

“Có vài đàn anh khóa trên ngồi ở đó, từ đầu chí cuối chẳng ừ hử câu nào. Anh sợ người ta lại nói rằng, cả đám người tranh cãi suốt nửa buổi trời mà ngay đến bài tựa cũng chẳng chịu kiểm tra cho tử tế. Thái độ nghiên cứu học thuật cần phải nâng cao hơn nữa…”

“Ồ, anh đang móc mỉa em đấy à?”

“Không dám.” Anh nhìn cô, ánh mắt tràn ngập ý cười: “Đó là “buổi trình diễn” của em nên người tỏa sáng đương nhiên phải là em rồi. Có vấn đề gì thì “đóng cửa bảo nhau” là được.”

Thái Hồng nhìn anh, chợt cảm thấy sự ung dung, tao nhã của anh chàng này có chút vượt ngoài dự đoán của cô.

“Hi, Quý Hoàng…” Một ông thầy tự dưng xuất hiện bên cạnh hai người từ lúc nào không hay, người đó thấp, béo, mặc áo thun màu xanh lam, hai tay to, mặt mày hồng hào. “Đây có phải là cô giáo “Canh kỷ biên” ban nãy không?”

“Đây chính là cô Hà, Hà Thái Hồng.” Quý Hoàng đáp. “Xin giới thiệu, vị này là giáo sư Phùng Kiếm Đông bên khoa Văn của trường Đại học E, chuyên gia về tự sự học.”

Hai người bắt tay nhau.

Phùng Kiếm Đông nói: “Hà Thái Hồng… Tên này nghe quen quá. Uhm, nhớ ra rồi, năm ngoái cô có đăng hai bài trên tạp chí học thuật của trường, nội dung nói về nhà văn nữ thời Dân quốc, đúng không? Sau này được người khác trích dẫn cả bài viết làm tư liệu?”

Thái Hồng gật đầu. Tục ngữ có câu “có bột mới gột nên hồ”. Trường F là nơi như thế nào, đằng sau Hà Thái Hồng có ô dù gì? Nếu như không phải nhờ hai bài luận mà cô đã phải chỉnh sửa đến mấy chục lần đó thì sao có thể hạ gục quần hùng để được giữ lại trường chứ?

“Quý Hoàng rất thích bài luận của cô, có buổi hội thảo cậu ta còn nhắc cô trước mặt tôi nữa đấy.” Phùng Kiếm Đông nói tiếp.

“Thật sao?” Thái Hồng nở nụ cười rạng rỡ trên môi. “Anh ấy nhắc đến khi nào thế?”

“Hình như là năm ngoái. Lúc đó chắc cô còn chưa tốt nghiệp, đúng không? Quý Hoàng?”

Ra là… như vậy.

“Khụ khụ”, Quý Hoàng đưa chiếc cốc ra, đánh trống lảng. “Nếu hai người không phiền, tôi đi rót thêm nước. Đúng rồi, cô Hà, có phải cũng sắp đến giờ cô đi coi thi rồi không?”

Thái Hồng liền đi theo Quý Hoàng ra tận cửa, chậm rãi đi về phía khu giảng đường.

“Anh thân giáo sư Phùng đó lắm à?” Cô hỏi

“Đúng, người ấy là học trò của sư huynh anh. Em cũng biết đấy, số học trò mà thầy anh hướng dẫn đếm trên đầu ngón tay, sư huynh anh còn lớn hơn Quan Diệp đến mấy tuổi đấy.” Anh nói.

“Quý Hoàng…” Thái Hồng lấy hết dũng khí, hỏi: “Anh… thích bài luận văn đó thật sao?”

“Đúng, rất thích.”

“Là bài nào? Em viết tổng cộng hai bài.”

“Cả hai bài anh đều thích.”

“Trước… trước khi quen biết em?” Cô truy hỏi.

“Không được sao?” Anh nói. “Người quân tử lấy văn để tụ tập bạn hữu mà.”

“Thế vì sao anh lại đem bài em viết ném vào sọt rác chứ?”

“Được rồi, nói anh nghe đi, hai bài luận đó em sửa bao nhiêu lần?”

“Chắc cũng mấy chục lần…”

“Còn bài này?”

“Chẳng phải đang chờ anh giúp em sửa đó sao?”

“Chỉnh sửa thêm vài lần chắc chắn sẽ hay thôi. Đúng không nào?”

“Quý Hoàng, em cảm thấy con người anh rất kỳ lạ.”

“Vì sao?”

“Nếu anh ngưỡng mộ em thì cứ nói thẳng ra đi, em cũng đâu phải không thể tiếp nhận lời khen tặng của anh.”

“…”

Hai người đã đến phòng học.

Thái Hồng cần mẫn làm những công việc của một trợ giảng, đánh số báo danh, phát đề thi, đi kiểm tra từng dãy bàn một xem sinh viên có đem thứ không nên đem vào phòng thi hay không… Giờ thi bắt đầu, cả giảng đường trong phút chốc chìm vào im lặng.

Cô đi xuống phía cuối giảng đường tìm ghế trống ngồi, tiện tay lấy đề thi ra xem thử. Câu hỏi mà Quý Hoàng đưa ra không nhiều, chỉ có ba câu, nhưng đều không dễ trả lời. Cô tin rằng trong thời gian ngắn không có sinh viên nào có thể tìm ra câu trả lời.

Đó cũng chính là phương pháp thi mà Thái Hồng ưa thích, giúp người chấm bài có thể linh động chứ không bị gò bó vào khuôn mẫu. Cô biết rằng tất cả sinh viên sẽ vắt óc suy nghĩ để viết đầy tờ giấy thi, nhưng rốt cuộc trả lời được bao nhiêu thì không ai biết chắc. Nói cách khác là, những câu hỏi khó sẽ khiến sinh viên cảm thấy mình thi rất tệ, từ đó ít kỳ vọng vào điểm số, nếu cho điểm ở mức bình thường hoặc thậm chí hơi thấp thì sinh viên cũng sẽ không kêu ca, oán trách.

Nhưng mà Quý Hoàng, anh không sợ sinh viên bị đánh giá sao?

Cô uống một ngụm nước, nheo mắt lại quan sát Quý Hoàng đang ngồi trên bục giảng. Anh cũng chẳng nghiêm túc coi thi mà đang đọc một quyển sách. Thỉnh thoảng đưa mắt lướt nhìn sinh viên bên dưới, nhưng cũng chẳng ai dám quay cóp, vì đã có Thái Hồng đứng phía cuối coi rồi.

Sắp hết giờ, Quý Hoàng bước đến trước mặt Thái Hồng, đưa cho cô một mảnh giấy: “Cô Hà, nếu cô rảnh rỗi không có việc gì làm thì tôi cho cô một câu hỏi nhé!”

“…” Thái Hồng tròn mắt nhìn anh, thầm nghĩ, anh Quý à, anh định giở trò gì đây hả?

Quý Hoàng nghiêm túc nói: “Chỉ một câu thôi, không khó, dạng trắc nghiệm.”

“Ồ?”

Anh quay gót rời đi, đứng ở dãy đầu để coi thi.

Thái Hồng mở tờ giấy ra, trên đó đúng là chỉ có một câu hỏi duy nhất, được viết tay.

“Hà Thái Hồng, cô có yêu Quý Hoàng không? (Xin đánh dấu vào câu trả lời đúng.)

“A: yêu, B: yêu.”

Thái Hồng viết xong đáp án, tiếng chuông báo hết giờ reo lên.

Cô ngồi ở phía sau, nhìn Quý Hoàng đang đi thu bài, từng người, từng người một, cuối cùng anh bước đến trước mặt cô.

“Cô Hà, nộp bài thôi.”

“Đây.” Cô đưa bài thi cho anh, cử chỉ rất hào phóng.

Đọc xong, Quý Hoàng khẽ mỉm cười.

“Woa, thầy Quý, anh cười rồi.” Hai tay Thái Hồng chống cằm, mắt chớp chớp nhìn anh.

Đâu chỉ có cười, dáng vẻ Quý Hoàng còn có chút lúng túng, ngượng ngùng.

“Uhm, trả lời rất hay. Thực ra thì… đánh dấu vào một câu trả lời là đủ rồi.” Sau đó, anh khẽ vỗ vỗ vào đầu cô, nói: “Đi, đến nhà hàng, anh mời em ăn cơm.”

Trên đường đi, Thái Hồng nói: “Không cần đến nhà hàng đâu, đến căng tin là được rồi. Cả tuần nay có nhân viên của sở vệ sinh đến kiểm tra nên bên căng tin nấu thức ăn phải nói là ngon tuyệt!”

Quý Hoàng không đáp, mà dẫn cô lên thằng tầng hai.

Sau khi ngồi xuống, anh nói: “Muốn ăn gì, em cứ gọi.”

Thái Hồng thầm khen, anh chàng này nghèo thì nghèo thật nhưng cũng phong độ đấy chứ! Cô không giả vờ khách sáo nữa, cầm thực đơn lật ra xem, nói: “Em ăn chay, vì dạo này đang ăn kiêng. Anh thấy gỏi mướp đắng thế nào? Thế thì gỏi mướp đắng, thịt xào rau cần, canh mướp, thế thì hai người ăn là đủ rồi.” Cô thầm nghĩ, tổng cộng chắc chưa đến hai mươi đồng đâu nhỉ?

Quý Hoàng khẽ cau mày nhìn cô, không nói câu nào. Hồi lâu sau mới cất tiếng: “Chỉ đơn giản thế này thôi? Không phải em định tiết kiệm tiền cho anh đấy chứ?”

Ôi trời! Có lẽ cô đã làm bộ làm tịch hơi thái quá khiến anh nghi ngờ rồi chăng? Thái Hồng vội giải thích: “Không phải, không phải! Mấy hôm nay em thường phải đi ăn tiệc, anh cũng thấy rồi đó, ăn nhiều nên ngấy quá, nên em muốn ăn gì đó thanh đạm một chút. Mướp và mướp đắng đều là thức mà em thích.”

Anh quan sát nét mặt của cô, xác định những lời cô nói là thật mới gật đầu: “Cũng được, em thích là được rồi.”

Chẳng mấy chốc các món ăn được mang lên, hai người từ từ dùng cơm.

“Quý Hoàng, anh mới đến trường này, nên chắc không rành mấy chuyện chính trị trong khoa lắm nhỉ?” Thái Hồng hỏi.

“Không.”

“Trong khoa chúng ta có hai bè phái lớn, một nhóm đứng đầu là bí thư Trần Nhuệ Phong, với phó bí thư Triệu Thiết Thành là phụ tá, gọi là “nhóm Phong”. Còn một nhóm khác, được dẫn đầu bởi giáo sư Ngô Mỹ Điệp, gọi là “nhóm Điệp”. Nhóm Phong đại diện cho những người có thực lực trong giới học thuật, nắm giữ các chức danh, nhóm Điệp thì có trong tay các mối quan hệ, người chống lưng đằng sau là hiệu trưởng Tôn, nắm giữ nguồn phúc lợi của mọi người. Chẳng hạn như tòa nhà khang trang của khoa chúng ta bây giờ là do người của nhóm Điệp đi xin tài trợ. Trong trường nếu muốn tổ chức các hoạt động lớn hay xin tài trợ nguồn ngân sách lớn, nếu không có nhóm Điệp ra mặt thì hầu hết không thể thành công được. Anh mới chân ướt chân ráo vào làm, còn lạ nước lạ cái, tuyệt đối đừng có trêu “ong” ghẹo “bướm” đấy nhé!”

“Ồ”

Thấy anh không mấy mặng mà, Thái Hồng nói tiếp: “Nói như thế có lẽ đơn giản quá nên anh không hiểu, để em nói kỹ hơn cho anh nghe. Cô Quan vốn không thuộc bè phái nào hết, nhưng bởi vì cô bên nghiên cứu học thuật nên tất nhiên thân thiết với nhóm Phong hơn. Sau này xảy ra chuyện của Hạ Tiểu Cương, Ngô Mỹ Điệp lại thêm dầu vào lửa, làm chuyện ầm ĩ lên, khiến cô bị mất tư cách hướng dẫn tiến sĩ. Con giun xéo lắm cũng oằn, thế là cô Quan cũng trở thành người của nhóm Phong luôn.”

“Ồ.”

“Năm nay Trần Nhuệ Phong lại mời anh và em về, một người chính là sư đệ của cô Quan, một người là học trò cũ của cô, chính là nhằm mục đích tăng thêm sức mạnh về nhân lực trên cán cân quyền lực của nhóm Phong. Vậy nên chúng ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể trở thành người của nhóm Phong thôi.”

“Ồ.” Quý Hoàng vẫn cặm cụi ăn cơm, không có ý kiến.

Thái Hồng ngượng ngùng nói: “Có lẽ anh không thích mấy đề tài chính trị này, chỉ là em lo anh không cẩn thận bị cuốn vào đó, trở thành vật hy sinh cho bọn họ mà thôi.”

Quý Hoàng bỗng ngẩng đầu lên, nhìn cô một lượt rồi nói: “Anh hỏi em một câu nhé, đối với em thì chính trị là gì?”

Thái Hồng chẳng buồn suy nghĩ, lập tức trả lời: “Quyền lực và kiểm soát.”

Quý Hoàng lắc đầu: “Anh không nghĩ như thế.”

“Vậy anh nghĩ thế nào?”

“Bản chất của chính trị là công việc quản lý quần chúng. Những điều em vừa nói ban nãy không phải chính trị, mà là âm mưu.” Anh lạnh nhạt nói. “Người làm nghiên cứu thì cứ chuyên tâm vào học vấn là được rồi.”

Trong phút chốc, Thái Hồng im lặng, mặt mày nóng ran. Cô liếc nhìn Quý Hoàng một cái, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng và kiên định của anh, khiến cô như muốn run bần bật.

“Đừng nhìn em như thế!” Cô khẽ cắn môi. “Em chỉ hy vọng anh được an toàn ở nơi này, nếu có chuyện gì xảy ra cũng có thể bình an rút lui.”

Mặt anh vẫn lạnh tanh: “Sao? Em không có lòng tin vào anh đến thế cơ à?”

“Em… em không phải…” Không ngờ bị anh vặn lại như thế, trong cơn sửng sốt, Thái Hồng nhất thời cứng họng.

“Hay là em cảm thấy một thằng dân quê như anh không rành sự đời, nên cần em dạy bảo?”

“Không! Không! Anh đừng hiểu lầm mà… Em không có ý đó.”

Gương mặt lầm lì, hung dữ của anh khiến người ta phát sợ, Thái Hồng chỉ muốn mắng cho một trận. Thấy anh là người mới nên tôi mới nói cho anh biết, người khác tôi còn chẳng thèm đoái hoài ấy chứ! Quý Hoàng anh là gì mà lại có thái độ này với tôi chứ? Đây chẳng phải là làm ơn mắc oán rồi sao?

Bầu không khí giữa hai người bỗng trở nên căng thẳng. Một lúc sau, sắc mặt Quý Hoàng mới dịu xuống, anh chỉ tay vào chiếc bát trước mặt cô, khẽ nói: “Nếu em còn không uống, canh mướp sẽ nguội mất đấy.”

“Em không muốn uống, anh uống một mình đi.” Thái Hồng dỗi.

“Em nói em thích ăn mướp…”

“Em thấy hơi khó chịu, em về trước đây.” Cô đứng phắt dậy.

Anh kéo tay cô lại: “Em giận rồi à?”

“Đúng đấy. Cảm ơn anh đã mời cơm. Tạm biệt!” Thái Hồng ném khăn ăn xuống bàn, quay gót bỏ đi.

Vừa đi cô vừa nghĩ, mẹ à, mẹ nói chẳng sai chút nào, gã Quý Hoàng này đúng là chẳng nên yêu mà!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.