Thành Phố Hoang Vắng

Chương 41: Chương 41




Vừa qua tết Nguyên đán, đột nhiên Thái Hồng nhận được điện thoại của cha.

Lúc đầu cô vẫn không tin đó là Hà Đại Lộ, hai năm trôi qua, giọng của cha già đến mức cô suýt không nhận ra: “Thái Hồng, về nhà một chuyến đi.”

“Cha…”

“Mẹ con bị bệnh tim, ngày mai phẫu thuật. Bác sĩ bảo cuộc phẫu thuật có tính rủi ro cao, không loại trừ khả năng sẽ xảy ra bất trắc.”

“Dạ?”

“Mẹ con nói… trước khi phẫu thuật muốn gặp mặt con một lần.”

“…” Trong lòng lo lắng, cô không biết nên nói gì.

“Chắc chắn về nhé!”

“Vâng, thưa cha.”

Cô còn định hỏi kỹ hơn, nhưng đầu dây bên kia đã cúp máy.

Đưa mắt nhìn đồng hồ, giờ này không thể mua được vé tàu, cô dẫn theo Quý Huyên đón chuyến xe khách đường dài cuối cùng đi ngay trong đêm. Vốn không muốn để Quý Hoàng đi cùng, nhưng Quý Hoàng lo cô chăm sóc người bệnh không có thời gian chăm sóc con, kiên quyết đi cùng cô.

Suốt quãng đường, tâm trạng cô thấp thỏm lo âu, nhưng lại không dám tin là đó là sự thực. Cha là một người không có chủ kiến, cũng không biết nói dối, cúp điện thoại gấp gáp như thế cũng có thể là giả. Theo như Thái Hồng biết, Minh Châu trước giờ không hề có vấn đề về tim mạch, chứng viêm khớp ở chân cũng là mãn tính. Cô đoán là do mẹ muốn gặp cô nên dựng cái bẫy này. Những ngày còn bé, để bắt Thái Hồng học đàn, Minh Châu luôn miệng nói mình bị viêm gan, mỗi lần cô không chịu tập đàn đàng hoàng là Minh Châu lại kêu đau, để con gái dưới sự thúc ép của sự day dứt mà chăm chỉ luyện tập. Nhưng mỗi năm kiểm tra sức khỏe, gan của bà đều hoàn toàn bình thường, bà diễn kịch nhiều quá khiến Thái Hồng cảm thấy chán ngán vô cùng.

Càng nghĩ càng thấy nghi ngờ. Ngồi suốt năm tiếng trên chiếc xe khách xóc nảy, Quý Huyên lại chẳng chịu ngoan ngoãn ôm trong lòng mà bé chẳng lúc nào chịu yên, một hồi đòi ăn, một hồi đòi thay tã, một hồi làm đổ bình sữa, một hồi lại không chịu để người khác ôm, cứ nằng nặc đòi xuống đất đi… khiến Thái Hồng bực bội gắt gỏng, suýt nữa định xuống xe gọi điện thoại về hỏi cho ra lẽ.

Chỉ có Quý Hoàng vẫn vô cùng nhẫn nại dỗ dành Quý Huyên, tay cầm một tượng gỗ nhỏ không ngừng biểu diễn cho bé xem.

Bảy tiếng đồng hồ ngồi trên xe khách khiến người ta mệt mỏi rã rời. Bước ra khỏi bến xe, Thái Hồng lập tức gọi điện cho cha, hỏi bệnh viện nào. Hà Đại Lộ nói ngắn gọn là tầng ba bệnh viện Nhân dân.

Xem ra là bệnh thật rồi. Trong phút chốc, Thái Hồng cuống lên, tầng ba là phòng ICU và khu phẫu thuật, khi xảy ra chuyện của Hàn Thanh, Thái Hồng ở tầng ba cùng với Đông Lâm chờ đợi Tần Vị phẫu thuật.

“Anh đi tìm nhà nghỉ đi, một mình em vào bệnh viện được rồi.” Thái Hồng nói với Quý Hoàng.

“Mẹ em không muốn nhìn thấy Quý Huyên sao?” Quý Hoàng hỏi.

“Cũng đúng, em phải mang con theo.”

Cô đặt túi xách xuống, đón lấy Quý Huyên, rồi hối hả chạy ra ngoài, Quý Hoàng đưa tay kéo cô lại: “Anh nên đi cùng em thì tốt hơn, chí ít có thể giúp em bế con.”

Lòng cô đang rối như tơ vò, chẳng suy nghĩ được gì nữa bèn gật đầu bừa: “Cũng được. Đến lúc gặp mẹ em, anh có thể đứng ngoài cửa đợi em.”

Cả nhà ba người ngồi taxi vội chạy đến bệnh viện, cận đúng nửa tiếng trước khi Minh Châu được đưa vào phòng phẫu thuật.

Hà Đại Lộ chặn cô ở cửa, cùng không còn lòng dạ hỏi han Quý Hoàng, kéo cô qua một bên, nhỏ giọng nói: “Thái Hồng lát nữa con gặp mẹ con, nếu bà ấy nhắc đến chuyện gọi điện thoại, con sẽ nói thế nào?”

Thái Hồng ngẩn ra: “Cha, cha muốn con nói sao?”

“Cha và mẹ con sống với nhau đã mấy chục năm, mẹ con là người thế nào cha hiểu rất rõ. Cú điện thoại đó chắc chắn không phải bà ấy gọi, con phải tin bà ấy!”

“Cha, đến lúc này rồi mà cha vẫn bận tâm chuyện ấy sao?” Vừa nhắc đến chuyện này, Thái Hồng lại cảm thấy phiền lòng, không kiềm chế được hỏi ngược lại một câu.

“Nói như thế, con vẫn không chịu tin bà ấy? Không chịu tha tha thứ cho bà ấy?”

“Cha, tin tưởng? Tha thứ? Cha không cảm thấy câu nói đó quá tùy tiện, đơn giản sao?” Thái Hồng nói. “Đây không phải chuyện nhỏ, nó liên quan đến một mạng người! Con không có tư cách tha thứ cho mẹ, mẹ nhất thiết phải hối lỗi, nhất thiết phải cầu xin sự tha thứ của cả nhà Quý Hoàng.”

Hà Đại Lộ thở dài, đột nhiên nghẹn ngào nói: “Ca phẫu thuật rất nguy hiểm, con có thể… nói vài câu khiến mẹ con yên lòng không? Coi như cha cầu xin con đấy.”

Thái Hồng ngơ ngẩn nhìn ông, hơn hai năm không gặp, tóc cha đã bạc trắng, nếp nhăn trên khuôn mặt càng hằn sâu hơn. Tim cô nhói đau, gật đầu: “Con sẽ nói, thưa cha.”

Tay bồng Quý Huyên, cô lặng lẽ đi theo Hà Đại Lộ vào phòng bệnh.

Suốt hai mươi mấy năm, lần đầu tiên cô cảm thấy mình quay về thời thơ ấu, quay về ngày mình bị bỏ rơi. Cô hoàn toàn không nhớ gì về cảnh tượng lúc đó, nếu trẻ sơ sinh cũng có ý thức, chắc sẽ đau khổ lắm nhỉ? Nhưng Minh Châu đã viết lại cuộc đời cô, cô chưa từng cảm thấy đau khổ vì thân thế của mình. Nghĩ đến đây, bất chợt cô đứng lại, hai mắt đẫm lệ, toàn thân run bần bật, tưởng như không ôm nổi Quý Huyên trong lòng.

Có người bước qua nắm lấy tay cô.

Bàn tay đó rất ấm áp, thô ráp nhưng rất vững chãi. Cô khẽ quay đầu liền trông thấy Quý Hoàng.

“Anh đi cùng em vào đó.” Anh nói.

Hai người lặng lẽ đi đến cạnh giường của Minh Châu.

Sắc mặt của Minh Châu tái nhợt, đôi môi hơi tím tái, bà không có gì thay đổi, chỉ là trông có phần béo ra.

“Mẹ ơi!” Thái Hồng khẽ gọi một tiếng.

“Cuối cùng con vẫn kết hôn với cậu ta.” Đôi mắt Minh Châu vẫn sáng ngời, pha sự sắc sảo và hay bắt bẻ như xưa.

“Đây là cháu ngoại của mẹ.” Cô bồng Quý Huyên đến trước mặt bà.

Trong phút chốc, ánh mắt của Minh Châu liền dịu xuống, đưa tay xoa xoa khuôn mặt đứa trẻ: “Thật xinh xắn… Tên là gì?”

“Quý Huyên.”

Bà gật gật đầu: “Tên cũng hay.”

Thái Hồng vừa định cất tiếng, một cô ý tá bước vào và nói: “Đã đến thời gian phẫu thuật rồi, mời người nhà ra ngoài.”

“Mẹ ơi, cứ yên tâm phẫu thuật nhé, mẹ sẽ không sao đâu!” Thái Hồng siết chặt bàn tay của Minh Châu, mỉm cười cổ vũ bà.

“Mẹ thật sự không có gọi cú điện thoại đó.” Tiếng của Minh Châu hơi khàn khàn, nếp nhăn trên miệng ba hằn sâu hơn: “Hãy tin mẹ, mẹ thật sự không gọi!”

“Con tin mẹ.” Những giọt nước mắt của Thái Hồng bắt đầu rơi xuống.

“Quý Hoàng.” Minh Châu ngước lên, nhìn thẳng vào mặt Quý Hoàng, đưa một tay về phía anh. “Cậu qua đây, tôi có chuyện muốn hỏi cậu!”

Anh thoáng ngần ngừ, bước đến, nắm tay bà: “Thưa mẹ, xin hãy yên tâm dưỡng bệnh, con sẽ chăm sóc Thái Hồng thật tốt.”

“Tôi không phải muốn hỏi cậu câu này.” Minh Châu túm chặt tay anh, nói. “Tôi muốn hỏi rằng, con gái tôi lấy cậu rồi, cậu có kế hoạch gì cho tương lai của nó không?”

Quý Hoàng hơi ngớ người.

“Mẹ à, kế hoạch gì thì đợi sau phẫu thuật hãy nói nhé!” Thái Hồng dè dặt chen ngang một câu.

“Không được.” Bà quát to một tiếng. “Mẹ muốn nghe bây giờ!”

Quý Hoàng lập tức nói: “Con sẽ trân trọng Thái Hồng suốt đời, đồng cam cộng khổ, không ruồng rẫy, phụ bạc cô ấy. Con sẽ dùng hết khả năng của mình quan tâm cô ấy, tôn trọng cô ấy, mang đến cho cô ấy một cuộc sống hạnh phúc. Trước mắt tụi con tạm thời ở lại Trung Bích, muốn chuyển đến thành phố này để tiếp tục phát triển sự nghiệp, con sẽ nghe theo ý kiến của cô ấy.”

Cuối cùng, Minh Châu tỏ vẻ yên tâm, bà gật đầu, buông tay Quý Hoàng ra: “Cậu nói phải giữ lời.”

“Con xin cam đoan với mẹ.”

Cả nhà cô đứng bên ngoài phòng phẫu thuật, lặng lẽ chờ đợi.

Một tiếng trôi qua, bên trong im lặng như tờ, tựa như tất cả đều rất thuận lợi. Mười phút nữa trôi qua, đột nhiên tiếng chuông reo lên inh ỏi, bên trong rất nhiều tiếng máy móc vang lên, rất nhiều bóng người loang loáng không ngừng đi qua đi lại.

Những người bên ngoài đều đứng bật dậy, đến Quý Huyên cũng bị dọa sợ không dám kêu khóc.

Thấp thỏm đợi chờ một hồi, một bác sĩ từ trong phòng phẫu thuật đi ra, nét mặt rất nặng nề, nói: “Xin lỗi…”

Bỗng nhiên một cơn gió âm u, lạnh lẽo thổi lùa qua hành lang, khiến toàn thân Thái Hồng lạnh toát.

Mẹ cô, Lý Minh Châu đã nhẹ nhàng ra đi như thế.

Trong cơn bàng hoàng, hai cha con ôm nhau khóc nức nở.

Phải rất lâu sau Thái Hồng mới bình tĩng lại. Cô đi đến trước mặt Quý Hoàng, khẽ nói: “Cám ơn anh, đã khiến mẹ em yên lòng trước khi ra đi.” Anh nhìn cô, khẽ thở dài: “Em vì anh mà đã từ bỏ tất cả, còn điều gì mà anh không thể từ bỏ vì em chứ?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.