Thanh Quan

Chương 244: Chương 244: Cướp đoạt quyền lợi. (1)​




Từ ngày hôm đó trở về, Vương Bình trốn trong phòng không dám ra cửa không dám gặp người, không biết tin tức này làm sao truyền đi ra, khiến dân chúng trong huyện mỗi ngày đều có không ít người đốt pháo chúc mừng.

Thật sự là cây đổ còn bị người đẩy ngã thêm ah! Vương Hải Đào cúp điện thoại, cầm một hộp Trung Hoa, rút điếu thuốc ngậm lên miệng thật lâu không châm lửa. Trong điện thoại người kia nói chuyện thật thoải mái, cái gì mà Tần Mục chỉ là cán bộ từ trên phái xuống nhậm chức, nếu không tự mình trải qua tình huống nguy hiểm lúc đó mọi người đều chỉ cho quân giải phóng là một danh từ!

Huyện Lan Trữ nằm phương hướng đông bắc tỉnh Bắc Liêu, hoa màu mỗi năm thu hoạch một lần, nhưng bởi vì quốc gia xây dựng công nghiệp nặng nơi này, cho nên thu nhập của nhân dân cao hơn tỉnh Tây Túc một ít. Duy nhất có một điều làm Tần Mục cảm giác không tốt, chính là mùa đông nơi này đến quá sớm.

Trong ngày Tần Mục tham gia hội nghị ủy viên thường ủy huyện lần đầu tiên, bí thư huyện ủy đem danh sách mười một ủy viên trong huyện đăng ký lại một lần, sau đó bắt đầu hội nghị phân chia quyền lợi. Bí thư huyện ủy Chu Văn Bân, chủ tịch huyện Hà Trường Minh kiêm nhiệm đệ nhất phó bí thư, nhưng phạm vi quản hạt là ủy ban, cũng là phân công của đại bộ phận cán bộ cấp huyện của quốc gia. Bởi vì chức vị phó bí thư của Tần Mục trên thực tế cũng là đệ nhất phó bí thư.

Trải qua sự kiện kinh người tại bệnh viện, trên gương mặt thanh tú của Tần Mục giống như bao phủ một tầng sa mỏng, giống như vừa nhìn làm người hiểu rõ, nhưng khi cẩn thận quan sát thì lại không nhìn thấy được gì. Hắn ngồi thẳng lưng ở chỗ kia, bưng chén trà nhẹ nhàng thổi thổi, chậm rãi uống một hớp.

Bí thư Chu Văn Bân năm mươi mốt tuổi, còn có thể tiếp tục đảm nhiệm chức vị thêm một lần, hơn nữa vừa mới dự đại hội đại biểu, địa vị của hắn xem như kiên cố. Sinh ra trong địa phương rét lạnh, đảm nhiệm chức vụ nơi này, ánh mắt của hắn luôn mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu cùng cự người ngoài ngàn dặm. Giờ phút này hắn thoáng liếc mắt nhìn Tần Mục, sau đó mở văn kiện phân công trước mặt, thoáng nhíu mày.

Phân công của đệ nhất phó bí thư rất tạp, bên trong cũng có một chút công tác Chu Văn Bân không muốn cho Tần Mục tiếp xúc, tổ chức, kiểm tra kỷ luật, chính pháp, đảng đàn vân vân, trong lòng Chu Văn Bân không ngừng lặp đi lặp lại. Phương diện đảng đàn thuộc chuyên nghiệp công tác của phó bí thư Từ Bình chuyên quản đảng vụ, có thể không cần lo lắng, nhưng địa phương khác thì sao?

Chậm rãi ánh mắt Chu Văn Bân buông ra, khóe môi mỉm cười, ho khan một tiếng chậm rãi nói:

- Tần phó bí thư, anh vừa tới huyện Lan Trữ, còn chưa quen thuộc tình huống. Tôi xem như vậy, không bằng anh quản lý phương diện giáo dục thế nào?

Tuy rằng hắn dùng giọng điệu thương lượng, nhưng ngữ khí không cho phép bài bác. Những ủy viên khác cũng đồng thời nhìn Tần Mục, nhìn xem bị phó bí thư mới đến có gan gọi nhịp cùng bí thư huyện ủy trong buổi dự họp lần đầu tiên này hay không.

Đệ nhất phó bí thư ít nhất phải chưởng quản kỷ luật thanh tra, chính pháp, nhân sự. Chu Văn Bân không muốn giao ra quyền lực cũng không gì đáng trách, nhưng để Tần Mục đi quản lý giáo dục, đây rõ ràng là dùng pháo cao xạ đánh muỗi. Tần Mục quả thật trẻ tuổi, nhưng nếu cấp trên đã cho hắn đảm nhiệm chức đệ nhất phó bí thư, hẳn không chỉ đơn giản đi ngang qua sân khấu. Nếu không mà nói, an bài hắn đi tới đơn vị lệ thuộc trực tiếp trong huyện đảm nhiệm chức cục trưởng là được, cần gì phải nhét hắn vào trong ủy viên thường ủy huyện.

Ra ngoài ý liệu của mọi người, trên mặt Tần Mục không có bất kỳ biểu tình, mà chỉ thản nhiên gật đầu cười:

- Được.

Chỉ là một chữ, lại lộ ra không ít tin tức. Thứ nhất biểu lộ Tần Mục không có tâm tư tranh giành quyền lợi, thứ hai Tần Mục không yêu cầu đi chính pháp cùng kinh tế, nói rõ trong lòng hắn không có ý muốn dây dưa với Vương Hải Đào, chuyện hôm qua vẫn dĩ hòa vi quý thì tốt hơn.

Chu Văn Bân nhìn thoáng qua Tần Mục, thầm gật đầu, phân công của hắn cứ như vậy đã định. Chu bí thư ngẩng đầu hỏi:

- Hôm nay họp hội ý, mọi người còn có vấn đề gì?

Thường vụ phó chủ tịch huyện Trần Đông Thăng ho khan một tiếng, cầm bút ký trước mặt nhìn thoáng qua, chậm rãi nói:

- Trường tiểu học Vân Hải hương phát sinh hiện tượng phòng học sụp đổ, may mắn không có người thương vong. Nếu Tần phó bí thư phụ trách giáo dục, vấn đề này nhìn xem có thể giải quyết một chút hay không?

Đối với việc xuất hiện của Tần Mục, Trần Đông Thăng năm nay bốn mươi lăm tuổi, vốn có oán niệm rất lớn. Dựa theo tư lịch của hắn, cố gắng nhẫn nhịn thêm đoạn thời gian muốn bước lên chức đệ nhất phó bí thư chính là chuyện nắm chắc, nhưng Tần Mục xuất hiện thật giống như cứng rắn ngăn cản tiền đồ của Trần Đông Thăng ít nhất hai năm thời gian. Nếu Tần Mục muốn tiến một bước tại địa phương, Trần Đông Thăng có nguyện vọng muốn đi lên vị trí thứ hai trong huyện, trở thành người nắm quyền ủy ban huyện xem như đã thất bại. Sinh mệnh chính trị của hắn không còn dài, không có quan hệ cường ngạnh có thể đi lên tới cấp phó sảnh đã là mơ ước của toàn bộ cán bộ trong huyện.

Lúc hội nghị mới bắt đầu, Tần Mục đã chú ý tới Trần Đông Thăng. Trong điện thoại Vương Bình từng gọi Trần thúc, còn gọi hắn là phó chủ tịch huyện, Tần Mục liền hiểu được người gọi cuộc điện thoại kia chính là Trần Đông Thăng. Có thể ở trong thời gian ngắn như vậy biết Vương Bình đang gây họa tại Hải Điện Tử hương, Trần Đông Thăng nhất định có liên lụy thật nhiều trong những mối quan hệ nhân mạch này.

Tần Mục gật gật đầu, không hề đưa ra lời dị nghị, nghiêng đầu nói với Chu Văn Bân:

- Chu bí thư, vấn đề này sau khi tan họp tôi sẽ đi xử lý.

Chu Văn Bân gật gật đầu, khóe môi Trần Đông Thăng hiện lên dáng tươi cười như kế hoạch đã được thực hiện thành công. Ở Vân Hải hương không chỉ đơn thuần là vấn đề của trường tiểu học, còn có một chút chuyện rất khó giải quyết. Tần Mục tới nơi đó nếu làm như không nhìn thấy những sự tình kia thì còn không sao, nếu thấy được muốn làm ra vẻ quan mới nhậm chức cần lấy uy, chỉ sợ sẽ cùng chủ tịch huyện Hà Trường Minh nhấc lên xung đột nhất định. Chiêu thức ấy của hắn xem như một công đôi việc, vừa có thể nhìn ra được tư tưởng làm quan của Tần Mục trong chuyện này, có năng lực di họa cho người khác, đem việc đấu tranh trong ban lãnh đạo huyện dời qua đệ nhất phó bí thư cùng chủ tịch huyện, hắn vừa lúc có thể ở một bên lạnh lùng quan sát, vừa thu lợi ngư ông.

Sắc mặt chủ tịch huyện Hà Trường Minh không chút biến hóa, nhưng hai tay khoanh trước ngực, ngón cái không ngừng xao động.

Tần Mục áp dụng thái độ thuận theo tự nhiên, nếu đến nơi đây phải từng bước xâm nhập. Hắn là người từ bên ngoài đến, tự nhiên phải chịu thế lực địa phương gạt bỏ. Quan trường, không thể gấp gáp.

Sau khi tan họp, Tần Mục nhận được điện thoại của Cao Phái. Hàn Tuyết Lăng hoa lệ xuất hiện, đã tạo ra truyền bá gió lốc trong phạm vi cao tầng nho nhỏ, cuộc điện thoại này của Cao Phái chủ yếu là vì vỗ yên tâm trạng của Tần Mục.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.