Thanh Thư Vô Kị

Chương 51: Chương 51




Cố sự sau đó

Tác giả: Thanh Thư Vô Kị

Edit: Tiểu Mộng

Nguyệt Hà bưng một khay đồ ăn khuya, bước nhanh trên hành lang gấp khúc. Bây giờ đã là đêm khuya, nhưng chén canh này do đích thân hoàng thượng chỉ định, nàng cần nhân lúc nóng dâng lên cho người.

Nàng càng nghĩ như vậy thì càng thêm gấp gáp, một khắc bước lên bậc thang của ngự thư phòng, bởi vì quá mức lưu tâm không để canh trong chén sóng sánh, chân đặt không vững liền ngã ngửa ra sau, khay trong tay cũng thuận thế mà bay lên không trung.

Xong, nàng sẽ bị ma ma trách phạt mất, điểm tâm sáng mai đừng hòng được ăn!

Ý niệm bi ai ấy vừa xẹt qua trí óc, nàng liền cảm thấy bên hông bị thứ gì đó quấn lấy, kéo nàng về phía trước giúp nàng trụ vững lại.

“Cô nương, không có việc gì chứ?” Một giọng nam dễ nghe từ bên cạnh truyền tới, Nguyệt Hà lúc này mới phát hiện thứ đang quấn quanh hông nàng là một chiếc phất trần, mà chủ nhân của nó đang đứng bên cạnh, là một vị đạo sĩ trẻ tuổi thân mang đạo bào tuấn dật phi phàm. Trên đầu y buộc khăn, một thân đạo bào thuần bạch sắc, dưới ánh trăng dường như không vương chút bụi trần. Ánh mắt thâm thúy như thanh phong phiêu phất, tuấn nhan tươi cười như vi vân quyển thư, lơ đãng đứng đó tựa như người ngọc được điêu khắc từ khối bạch ngọc tốt nhất. Tuy rằng nhìn qua như đang đứng ngay cạnh nàng, nhưng cả người toát lên thứ khí chất tuyệt thế cô lập, khiến ngoại nhân không dám tùy ý tới gần.

Nguyệt Hà biết vị đạo sĩ tuấn lãng này chính là Túc Thanh cư sĩ thường xuyên bồi bên người hoàng đế, cũng là nam nhân duy nhất trừ bỏ hoàng đế có thể tự do ra vào hậu cung.

Kì thực cũng không có gì lạ, y là người xuất gia, đương nhiên không chú ý mấy thứ thế tục này.

Nguyệt Hà phát hiện khay cùng chén đũa nàng đánh rơi mất, hiện đang yên yên ổn ổn nằm trong tay Túc Thanh cư sĩ. Ngón tay trong suốt so với chiếc khay làm từ bạch ngọc không hề có điểm thua kém, khiến Nguyệt Hà nhìn tới không chuyển mắt, trong lòng không ngừng ca thán, một nam nhân suất như thế sao lại có ý định xuất gia làm đạo sĩ chứ? Mọi người xung quanh không liều mạng ngăn y lại a? Hoàng đế cũng tín nhiệm để y tùy ý xuất nhập hậu cung? Lẽ nào không sợ bị đội nón xanh?

Nguyệt Hà cũng chỉ ngẫm ngẫm trong lòng một chút, liền lí giải được lí do Túc Thanh cư sĩ được tùy ý xuất nhập hậu cung, trong đó khẳng định có một nguyên nhân là do hậu cung hiện tại căn bản không có lấy một phi tử.

Hoàng cung dưới Đại Minh triều bất đồng với tất cả các hoàng triều trước đó. Hoàng đế đăng cơ đã hai năm, hậu cung không có lấy một chủ tử. Đừng nói tới hoàng hậu, nữ nhân được sủng hạnh còn không có, hậu cung to như vậy vẫn là trống không.

Có lẽ bởi vì hai năm nay hoàng đế bận rộn đánh đông dẹp bắc, hiện tại thiên hạ đã tương đối yên ổn, chỉ e hậu cung không lâu nữa liền náo nhiệt thôi.

Tống Thanh Thư bưng khay, nhìn khuôn mặt cô nương kia nháy mắt biến hóa ra đủ thứ biểu tình, cũng không có phát giận, chỉ nhàn nhạt cười một chút: “Cô nương khổ cực rồi, bữa khuya này để ta đưa lên hoàng thượng, ngươi trở lại nghỉ ngơi đi.”

Nguyệt Hà vốn định cự tuyệt, nhưng nàng phát hiện trước tuấn nhan khiến người ta không thể nhìn thẳng kia, nàng căn bản không nói nên lời cự tuyệt, chỉ đành lưu luyến không rời liếc y một cái, rồi túm góc áo rời đi.

Tống Thanh Thư lơ đãng bưng khay lên bậc thang, cửa cũng không thèm gõ liền trực tiếp tiến vào. Nói cho cùng với võ công của Trương Vô Kị, hẳn đã sớm nghe ra động tĩnh bên ngoài, cũng biết y tới đây. Bên trong ngự thư phòng kì thực không xa hoa, trái lại chồng chất khắp nơi đều là thư quyển, Trương Vô Kị một thân long bào minh hoàng sắc ngồi sau thư trác, đang nâng cằm nhìn Tống Thanh Thư tiến vào, bộ dáng có chút đăm chiêu.

Tống Thanh Thư đặt khay lên thư trác, vừa ngồi xuống bên vừa cười: “Tiểu cung nữ kia vội vội vàng vàng đưa tới, phỏng chừng là sợ bị nguội, ngươi mau ăn đi.”

“Sư huynh, ngươi cùng ăn với ta.” Trương Vô Kị vừa nói vừa mở nắp chén, hắn hiện tại tuy đã là hoàng đế, nhưng lúc chỉ có Tống Thanh Thư ở bên cũng không xưng trẫm làm gì.

Tống Thanh Thư nhìn váng mỡ phiêu a phiêu trong chén, không khỏi cau mày: “Ngươi cứ ăn đi, ngươi biết ta không thích dầu mỡ mà.”

Trương Vô Kị chậm rãi dùng thìa đảo đảo canh, giả bộ lơ đãng hỏi han: “Ta biết sư huynh không thích dầu mỡ, nhưng gần đây thấy ngươi toàn ăn chay. Ngươi chỉ là đạo sĩ giả, lẽ nào thức ăn mặn cũng không muốn động vào sao?”

Tống Thanh Thư nghe vậy cười nói: “Tuy rằng chỉ là đạo sĩ giả, nhưng trước hỏa nhãn kim tinh của thái sư phụ mà muốn trắng trợn ăn thịt uống rượu sao?”

Trương Vô Kị bĩu môi, nhìn ngũ quan càng thêm thanh tuyển xuất trần dưới ánh đăng hoa của Tống Thanh Thư, tâm trạng chợt dâng lên bất an. Năm đó sư huynh chấp nhận hắn, chỉ đưa ra một yêu cầu duy nhất, đó là không cho phép tình cảm của bọn họ lộ ra trước mắt người ngoài. Hắn cũng hiểu vì sao sư huynh yêu cầu như vậy, nếu như để các sư bá sư thúc biết khẳng định sẽ dấy lên một trường đại phong ba. Huống hồ lấy tính tình đại sư bá, khẳng định sẽ cực lực phản đối bọn họ ở bên nhau, mà sư huynh từ nhỏ lại nghe lời đại sư bá, nếu hắn quá mức kịch liệt không biết chừng sư huynh thực sự sẽ thỏa hiệp. Bởi vậy hắn cũng đồng ý giấu diếm quan hệ giữa bọn họ.

Nhưng sư huynh đương tuổi trẻ, hàng năm dòng người tới Võ Đang sơn cầu thân kéo dài không dứt, tuy rằng sư huynh nhất nhất đều cự tuyệt, nhưng tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp, sư huynh liền quyết tâm xuất gia.

Trương Vô Kị đến nay vẫn nhớ rõ lần đầu tiên sư huynh khoác đạo bào xuất hiện trước mặt hắn, chính là một cảm giác chấn động. Không ai có thể thích hợp mặc đạo bào hơn sư huynh hắn, cũng không ai dám nghi ngờ quyết tâm xuất gia của y. Dù sao một người mĩ hảo tới như vậy, chỉ có thể thuộc về tiên giới. Ngay cả Tống Viễn Kiều không tán thành cũng chỉ đành thở dài một hơi, không nói một lời nào.

Cũng may mà có thân phận người xuất gia này, mấy năm nay chinh chiến sư huynh vẫn luôn bồi bên hắn mà không ai nghi ngờ gì quan hệ giữa bọn họ. Thế nhưng thời gian gần đây, hắn cảm thấy dường như sư huynh càng ngày càng rời xa hắn, y vẫn luôn bên cạnh hắn, nhưng có cảm giác y đã không còn trên thế gian này.

Trương Vô Kị nghĩ vậy, không khỏi sốt ruột buông thìa, đưa tay túm lấy đạo bào trắng noãn của sư huynh.

Tống Thanh Thư đang nhắm mắt dưỡng thần liền mở to mắt, kinh ngạc nhìn Trương Vô Kị đang túm lấy góc áo của y, nhịn không được bật cười: “Ngươi mấy tuổi rồi? Còn tưởng minh là tiểu hài tử sao, hoàng đế bệ hạ của ta?”

Tâm tình Trương Vô Kị vì mấy lời này của y mà hài lòng lên không ít, mỉm cười nói: “Đúng vậy, ta là của ngươi, vĩnh viễn thuộc về sư huynh, sư huynh ngàn vạn lần không được quên.”

Tống Thanh Thư sửng sốt, phát giác mấy lời này của Trương Vô Kị có chút nghiêm túc, không khỏi nhíu mày: “Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”

Trương Vô Kị đứng lên đi tới phía sau Tống Thanh Thư, cúi người ôm lấy đầu y, thấp giọng thở dài: “Sư huynh, ta sợ ngươi nghĩ quẩn trong lòng, thực sự đi làm đạo sĩ.” Ý nghĩ này cứ lởn vởn trong trái tim hắn, tuy rằng sư huynh hơn hắn năm tuổi nhưng mấy năm qua một chút thay đổi cũng không có, hai người đứng cạnh nhau xem niên kỉ sư huynh còn nhỏ hơn hắn, thật giống như mấy lão bất tử tu tiên.

Tống Thanh Thư vỗ vỗ tay hắn, khẽ cười: “Ngươi a! Lẽ nào chỉ vì ta ít ăn mặn sao? Ta luyện võ công đạo gia, mỗi ngày ăn chút rau quả là đủ rồi, cũng không phải thực sự muốn tích cốc.”

“Thế nhưng… Thế nhưng sư huynh ngươi gần đây thanh tâm quả dục, cũng không cho ta gần gũi…” Trương Vô Kị u oán nói, bắt đầu thổi thổi khí bên tai Tống Thanh Thư. Cũng không thể trách hắn đa nghi, hai người tuy rằng đêm đêm đồng sàng, nhưng gần đây sư huynh đều đi ngủ thực sớm, giống như cố tình tránh né hắn, khiến hắn chỉ có thể ôm sư huynh đã đi vào giấc ngủ mà trắng đêm nan miên. Lẽ nào hắn đối với sư huynh thực sự không chút hấp dẫn? Sư huynh càng thêm xuất trần thanh tuyển, càng khiến hắn khao khát kéo y quay lại nhân gian, để y lây nhiễm cái loại sắc dục điên cuồng này.

“Vô Kị, ngươi còn tấu chương chưa phê xong đâu?” Tống Thanh Thư chặn lại hai bàn tay đang tàn sát bừa bãi trên người y, nhàn nhạt lên tiếng.

Trương Vô Kị nhụt chí oán trách: “Làm hoàng đế có cái gì tốt? Còn không bằng khoái ý tiêu dao giang hồ.”

Tống Thanh Thư dùng cán phất trần gõ ót hắn, vừa bực mình vừa buồn cười: “Vô Kị, những lời này của ngươi đừng để ai nghe được. Ngươi hiện tại là hoàng đế, kí thác hi vọng của bao nhiêu người, dù trọng trách có nặng nề hơn nữa cũng phải cắn răng mà gánh thôi.”

“Thế nhưng, sư huynh…” Trương Vô Kị cọ cọ nơi gáy Tống Thanh Thư, vươn đầu lưỡi tại vành tai y liếm liếm, thỏa mãn khi phát hiện thân thể sư huynh có chút run rẩy. Hắn còn muốn không ngừng cố gắng, thỏa mãn phần nào huyễn tưởng được áp đảo sư huynh tại ngự thư phòng, thì phát hiện Tống Thanh Thư dùng phất trần đẩy hắn đứng lên.

“Ngươi cứ tiếp tục đi, ta đi ngủ trước.” Tống Thanh Thư thản nhiên sửa sang y phục xộc xệch, khẽ cười hướng Trương Vô Kị gật đầu, rồi xoay người đẩy cửa đi mất.

Trương Vô Kị đứng ngốc lăng ở đó, trong lòng dấy lên một hồi chuông cảnh giác.

Hắn vừa mới thử dò xét võ công của sư huynh, nhưng y cư nhiên phòng bị không một kẽ hở! Từ lúc nào tu vi của y đã cao tới vậy?

Mấy năm nay hắn bộn bề nhiều việc, quốc sự, chiến sự, võ công sớm đã ném sang một bên, nhưng sư huynh vẫn luôn chăm chỉ tu luyện, lẽ nào hiện tại đã cao hơn cả hắn?

Võ học tối cao của Đạo gia chú ý chính là thanh tâm quả dục, vô dục vô cầu. Trương Vô Kị nghĩ tới thứ khí chất phiêu nhiên dục tiên của Tống Thanh Thư, nhịn không được khẩn trương siết chặt năm tay.

Không được! Hắn phải ngăn cản sư huynh tiếp tục như vậy, hắn không muốn sư huynh thực sự biến đạo sĩ a!~~~

Sau đó…

Tống Thanh Thư đi thật xa thật xa, mới dám thở ra một hơi, gương mặt lại bắt đầu đỏ ửng.

Y đương nhiên biết Trương Vô Kị muốn làm gì, nhưng nhiều ngày trước Dương Tiêu tìm đến y nói chuyện, thanh âm lúc này vẫn còn vọng bên tai.

“Hoàng đế niên kỉ đã lớn như vậy, hậu cung vẫn vô chủ, ngươi thân là sư huynh hẳn nên khuyên nhủ mấy lời…”

“Vấn đề chưa có hoàng tử đang khiến trên dưới triều đình dậy sóng, thôi thì không vội, cũng nên nạp lấy mấy phi tử…”

“Ở đây ta có mấy người được đề cử, ngươi dò xét xem ý người thế nào…”

Bàn tay đang đặt trên giả sơn siết chặt, ẩn ẩn cảm giác có cảm giác đau đớn, y không khỏi bất đắc dĩ cười cười buông lỏng tay ra.

Y nguyên lai cũng sẽ đố kị, thực là ngoài ý muốn.

Kì thực y sớm nên theo lời Dương Tiêu, tham khảo ý tứ Trương Vô Kị, thế nhưng y sợ.

Y sợ mình không thể tiếp thụ được đáp án.

Hay là nói, vô luận đáp án như thế nào, y cũng không thể tiếp thụ.

Dù sao hiện tại Trương Vô Kị đã là hoàng đế, thân phận so với một đạo sĩ đã xuất gia như y cách biệt như thiên với địa. Đạo sĩ không thể thú thê, nhưng trong lịch sử chưa từng có hoàng đế nào không nạp phi không lập hậu cả.

Hắn cùng y, có thực sự nắm tay nhau đi tới cùng? Hay rốt cục cũng không thể tránh khỏi phân li?

Tống Thanh Thư ôm tâm sự nặng nề trở lại Đông Noãn Các, Trương Vô Kị bề ngoài là ngủ tại Càn Thanh cung, nhưng kì thực mỗi đêm đều tại Đông Noãn Các của y ngủ. Cũng may không ai dám tự tiện xông vào Càn Thanh cung, Trương Vô Kị luôn luôn không thích có người đứng chực bên hầu hạ, bởi vậy cho tới bây giờ cũng chưa có ai biết hai người bọn họ đêm đêm ôm nhau.

Chỉ là, Tống Thanh Thư nhìn giường lớn xa hoa đặt giữa Đông Noãn Các, đi tới ngồi xuống bên cạnh, dự định đêm nay sẽ đả tọa chứ không ngủ.

Y cần hảo hảo ngẫm lại, về sau nên làm thế nào…

Thế nhưng, tâm càng loạn, càng không thể đi vào nhập định. Không biết đã qua bao lâu, Tống Thanh Thư đang định bỏ cuộc đứng dậy đi ngủ, chợt nghe được tiếng bước chân quen thuộc từ bên ngoài noãn các. Có lẽ bởi vì có chút chột dạ, Tống Thanh Thư lại khép hai mắt, bình ổn hô hấp, giả bộ vẫn còn đang đả tọa.

Tiếng bước chân chợt khựng lại, hiển nhiên là Trương Vô Kị phát hiện y đang đả tọa, có chút sửng sốt. Sau đó Tống Thanh Thư nghe được thanh âm cởi y phục sột soạt, cùng tiếng thân thể ngã xuống giường.

Y thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm đêm nay hẳn là ngồi đả tọa thôi. Thật vất vả mới bình ổn được hô hấp, lại nghe thấy một thanh âm hít thở thô trọng hơn rất nhiều, hơn nữa còn chen lẫn vài tiếng rên rỉ ái muội.

Hô hấp của Tống Thanh Thư cực độ hỗn loạn, y tuy rằng không có mở mắt, nhưng cũng có thể đoán ra Trương Vô Kị đang làm gì. Y cảm giác được ánh mắt nóng cháy của đối phương dừng trên thân thể mình, tưởng tượng Trương Vô Kị đang gần sát bên tự tay an ủi… Tống Thanh Thư cực lực muốn bảo trì lãnh tĩnh, thế nhưng trái tim đập càng lúc càng nhanh.

“Sư huynh…” Thanh âm ẩn nhẫn của Trương Vô Kị giống như xuyên thấu tầng phòng ngự yếu ớt của Tống Thanh Thư.

Y biết mặt mình đã hồng tới có thể chiên trứng, nhưng vẫn đà điểu không muốn đối mặt.

Trương Vô Kị thực buồn cười nhìn lông mi cong dài của Tống Thanh Thư không ngừng run run, nhưng vẫn cố chịu đựng không muốn mở mắt. Chẳng lẽ không nhìn thấy thì có nghĩa là chưa có gì phát sinh sao?

Sư huynh này của hắn, đã nhiều năm như vậy mà vẫn còn xấu hổ.

“Sư huynh… Chúng ta ở bên nhau hơn năm năm, mỗi lần đều là ta chủ động. Sư huynh, kì thực Vô Kị cũng rất muốn sư huynh đụng chạm vào thân thể ta, thế nhưng chung quy ngươi vẫn bài xích một nam nhân như ta sao?” Trương Vô Kị thì thào tự nhủ, nhưng hắn biết Tống Thanh Thư nhất định nghe được vào tai, hắn vốn chỉ muốn đùa sư huynh ngoạn ngoạn, nhưng càng nói càng cảm thấy thực sự đúng như thế.

“Sư huynh… Kì thực ta vẫn luôn hoài nghi, có đúng hay không vì từ nhỏ ngươi đã dung túng ta như vậy, ngay cả ở cùng ta một chỗ cũng chỉ là nuông chiều, căn bản không phải thực sự yêu ta…” Trương Vô Kị dừng lại bàn tay đang dao động, ngơ ngác ngửa đầu nhìn trần nhà chạm trổ tinh mỹ. Từ nhỏ tới lớn, sư huynh đều thuận theo hắn, bất luận sự tình gì cũng là đặt hắn lên trước. Hồi tưởng từng chút từng chút một, hắn dường như chưa từng thấy sư huynh ích kỉ cho mình một điểm gì. Nếu thực sự như vậy, sư huynh bồi bên hắn chỉ là thỏa hiệp, vậy nhỡ đến ngày nào đó, sư huynh rốt cục ích kỉ một lần mà ly khai thì hắn phải làm sao???

“Hỗn đản, nguyên lai ngươi cư nhiên nghĩ như vậy!”

Trương Vô Kị nhìn Tống Thanh Thư đang chống trên người mình, có chút không thích ứng mở to mắt.

Hắn đã lâu không được thấy bộ dạng tức giận mặt đỏ tới mang tai của sư huynh, y cứ luôn một bộ dáng phong khinh vân đạm, giống như trên thế gian này không gì có thể tác động tới. Sư huynh như vậy khiến tim hắn đập thực nhanh, dù đã kéo y vào lòng, vẫn cảm giác có chút không thực.

Tống Thanh Thư bị tức giận không nhẹ, lẽ nào trong lòng Trương Vô Kị, y lại ủy khuất chính mình như vậy sao? Chỉ là dung túng, lại cam tâm nằm dưới thân một nam nhân khác?

Nhìn bộ dáng ngốc lăng của Trương Vô Kị, Tống Thanh Thư càng thêm tức giận, nhất thời không thể khống chế liền cúi đầu cắn mạnh một cái trên người hắn.

“A…” Trương Vô Kị đau tới rên lên một tiếng, nhưng nội tâm lại tràn ngập đắc ý. Trong lòng sư huynh quả nhiên vẫn có hắn, chỉ là… này… sư huynh khống chế lực đạo thực không tốt đi?

Tống Thanh Thư lúc đầu chỉ là muốn phát tiết tức giận mới cắn cắn Trương Vô Kị vài cái, nhưng dần dần lại cảm thấy chút hương vị khác. Y lúc này mới nhớ tới, mấy lời Trương Vô Kị nói cũng không phải không có lí, mấy năm gần đây y căn bản là chưa từng chủ động đụng chạm qua thân thể hắn. Một phần là vì chỉ cần Trương Vô Kị khơi lên hỏa, y rất nhanh liền đánh mất lí trí, phần còn lại… là bởi trong lòng còn cất chứa cảm giác tội lỗi.

Dù sao tình cảm của bọn họ là thế tục bất dung, những lời của Dương Tiêu nhiều ngày trước vẫn còn văng vẳng bên tai, Tống Thanh Thư nhịn không được ngẩng đầu quan sát thân thể kiện mỹ như được điêu khắc từ đá cẩm thạch, tưởng tượng rằng sau này Vô Kị của y sẽ ôm nữ nhân nào đó vào lòng, một loại cảm giác đố kị tới khó có thể hình dung giống như độc xà cắn vào lòng y, khiến Tống Thanh Thư không khỏi dâng lên ý muốn vĩnh viễn độc chiếm hắn.

Trương Vô Kị muốn nói gì đó, chợt phát hiện Tống Thanh Thư một lần nữa cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn lên vết cắn mình vừa gây ra.

Thân thể Trương Vô Kị run lên, có chút không tin vào chuyện đang xảy ra trước mắt, nhưng cái hôn vụng về mà tràn ngập yêu thương, rồi lại chân thực mà liêu nhân tới vậy. Hắn vươn tay gỡ bỏ đạo quan chướng mắt trên đầu sư huynh, mái tóc dài như thác nước đổ xuống, từng sợi từng sợi như đan thành võng tình dày đặc bao phủ lấy bọn họ. Bàn tay Trương Vô Kị cũng không nhàn rỗi, tháo bỏ thắt lưng bó buộc Tống Thanh Thư, đạo bào xộc xệch mơ hồ để lộ ra cảnh xuân mê người.

Tống Thanh Thư hất tay hắn đi, bất mãn nói: “Đừng nhúc nhích, ngươi không phải nói ta không chủ động sao? Đêm nay toàn bộ phải nghe lời ta, không được lộn xộn.”

Trương Vô Kị ngậm miệng như hến, ý nghĩ đầu tiên là sư huynh bị hắn chọc cho nóng nảy, chỉ sợ tiểu cúc hoa của hắn tối nay khó mà giữ được. Bất quá vừa nghĩ lại, nếu sư huynh thực sự muốn, hắn cấp y cũng được, hắn không phải rất sợ bị sư huynh vứt bỏ sao? Thân thể cùng này nọ của hắn, sư huynh muốn hắn vui vẻ còn không kịp a! Nghĩ tới đây, Trương Vô Kị liền thả lỏng toàn thân, mặc cho Tống Thanh Thư làm gì hắn thì làm.

Tống Thanh Thư thực là một đệ tử tốt, ban đầu còn có điểm lúng túng, nhưng hồi tưởng lại mấy năm nay Trương Vô Kị làm sao săn sóc mình, nháy mắt liền thi triển toàn bộ trên người đối phương. Trương Vô Kị khi thì siết chặt thân thể ẩn nhẫn, khi thì ngửa đầu thở dốc nặng nề, thẳng tới khi phát giác Tống Thanh Thư vẫn tiếp tục di chuyển xuống dưới mới nhịn không được động động thân: “Sư huynh, ngươi không cần làm tới bước này…”

Tống Thanh Thư từ tiểu phúc hắn ngẩng đầu lên, nở nụ cười một chút, sau đó lại kiên định cúi xuống.

Trương Vô Kị trong nháy mắt hít thở không thông, sư huynh vốn thanh lệ thoát tục, thường ngày nhìn đã tâm động không ngớt, huống chi lại cố tình bày ra mị hoặc, quả thực khiến người ta không thể thở nổi. Tình cảnh này đã diễn ra vô số lần trong giấc mơ của hắn, đêm nay rốt cục trở thành sự thật, khoái cảm chân thực so với trong huyễn tưởng còn tốt đẹp hơn gấp trăm nghìn lần.

Trương Vô Kị luồn tay vào mái tóc dài xõa tung của Tống Thanh Thư, căn bản không có năng lực để thốt nên lời, máu chảy rần rật trong cơ thể như muốn bốc cháy, bản năng dã thú áp chế mấy ngày nay chỉ chực bung ra, nhưng ngay trước thời khắc bạo phát, ấm áp khiến người ta lưu luyến chợt rời đi, Trương Vô Kị khó hiểu mở to mắt nhìn.

Tống Thanh Thư ngẩng đầu, một tay ngăn chặn linh khẩu, tay kia chậm rãi cởi bỏ đạo bào khoác hờ trên người.

Nhãn thần Trương Vô Kị thoáng chốc liền trở nên thâm sâu, trong phòng không hề đốt đèn, nhưng hắn chợt thấy trước mắt sáng rực. Thân thể không chút tì vết của sư huynh hiện ra trước mắt không hề che đậy, chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới…

“Cấm nhúc nhích, không phải đã nói đêm nay ngươi không được tùy tiện hành động sao?” Tống Thanh Thư gạt bàn tay đang giơ lên của Trương Vô Kị, cười tới xán lạn.

Trương Vô Kị tâm dương khó nhịn, thế này không phải nhìn thấy mà không ăn được sao? Hắn đã bắt đầu cảm thấy hối hận.

Nhưng ý niệm này vừa xẹt qua trong óc liền lập tức tiêu tan thành mây khói. Bởi vì hắn nhìn thấy Tống Thanh Thư đang chủ động hướng nhiệt hỏa của hắn chậm rãi ngồi xuống.

“Sư… Sư huynh!” Trương Vô Kị không thèm quản cái gì mà ước định nữa, vội vàng đỡ lấy thắt lưng y ngăn trở y tiếp tục tự ngược: “Ngươi còn chưa có… khuếch trương đâu, tùy tiện xằng bậy sẽ làm ngươi bị thương mất!”

Tống Thanh Thư mặt đỏ như sắp xuất huyết, lúc này mới nhớ ra mình suýt đã đốt cháy giai đoạn, liền cúi đầu lí nhí như tiếng muỗi: “Nga… Vậy ngươi giúp ta lộng…”

Trương Vô Kị đâu dễ bỏ qua mỹ cảnh như vậy, huống hồ để lỡ mất tối nay thì không biết bao giờ mới tới lần sau, lập tức giả bộ vô tội cười cười: “Không được đâu sư huynh, ngươi không phải nói tối nay ta không được làm gì hết sao?”

Tống Thanh Thư biết Trương Vô Kị cố tình nhại lại lời mình, hơn nữa nhìn bộ dáng trêu tức kia, phỏng chừng là thật sự muốn xem y diễn trò. Nhưng sự tình đã tới nước này, nếu lùi lại chẳng phải sẽ trở về y như cũ? Huống chi… Huống chi, không biết chừng đây sẽ là lần cuối cùng hắn cùng y bên nhau…

Trương Vô Kị nhìn Tống Thanh Thư cúi đầu không nói, tự hỏi có nên tiếp tục được một tấc lại muốn thêm một thước, vừa định nhượng bộ lại nghẹn họng trân trối nhìn sư huynh tràn đầy khí tức cấm dục của hắn đang nhấc mình dậy, thực sự đưa tay hướng về phía sau gian nan tự khuếch trương.

Cổ họng của Trương Vô Kị phát ra một thanh âm khó hiểu, lực đạo hai tay đỡ lấy hông Tống Thanh Thư cũng nặng thêm vài phần, nhưng hắn thực sự không dám động đậy một chút, chỉ sợ sẽ phá hư hình ảnh trước mắt. Ánh mắt nhìn chằm chằm, ngay cả chớp một cái cũng luyến tiếc.

Tống Thanh Thư biết tầm mắt nóng cháy của Trương Vô Kị đang theo dõi mình, cũng biết bộ dáng hiện tại trong mắt hắn có bao nhiêu *** đãng, chỉ biết nhắm hai mắt trốn tránh cùng cắn chặt cánh môi dưới, nhưng động tác trên tay không hề ngưng lại. Đúng vậy, bởi vì y thương hắn, cho nên loại tư thái này bị hắn nhìn thấy cũng không có gì.

Y thừa nhận, y cũng khát vọng hắn tới mức không thể tự kiềm chế.

“Sư huynh… Được rồi…” Trương Vô Kị rốt cục nhìn không được mở miệng, thanh âm của hắn khàn đặc như cọ xát trên giấy ráp.

Tống Thanh Thư thở hổn hển, dừng lại động tác ngượng ngùng kia, hai tay chống trên người Trương Vô Kị, chậm rãi ngồi xuống.

Đương khi hai người kết hợp thành một thể, Trương Vô Kị đã không nhẫn nại nổi nữa, một lần nữa đoạt lại quyền chủ động. Hắn đối với thân thể Tống Thanh Thư đã quá mức quen thuộc, chỉ cần khẽ động một chút liền đẩy sư huynh rơi vào bể dục vô pháp tự kiềm chế.

Trương Vô Kị lúc này mới cảm thấy mình chân chính có được sư huynh, nhiều ngày nay tích lũy dục vọng không được phát tiết khiến hắn không thể khống chế bản thân, hoàn toàn theo bản năng mà cướp đoạt. Hắn biết sư huynh rất ít cho phép dùng tư thế này, là bởi vì sư huynh xấu hổ, nhưng nó lại khiến hắn quan sát được biểu hình trên mặt y, đồng thời nơi bọn họ kết hợp càng thêm chặt chẽ. Bởi vậy Trương Vô Kị cũng không thay đổi tư thế, chỉ đỡ lấy thắt lưng Tống Thanh Thư ra sức tiến công.

Giữa lúc ý loạn tình mê, Trương Vô Kị bỗng cảm thấy có vài giọt dịch thể lạnh lẽo rơi trên ngực, đang muốn ngẩng đầu trêu sư huynh phát tiết thực nhanh thì chợt hoảng sợ phát hiện sư huynh trên người hắn không biết từ bao giờ đã lệ tuôn đầy mặt.

Trương Vô Kị cả kinh, thân thể cũng cứng lại, chỉ biết ngơ ngác nhìn từng giọt từng giọt nước mắt lăn trên gò má sư huynh, uốn lượn theo cái cằm duyên dáng rồi lạch cạch rơi trên ngực hắn. Thực nhẹ, nhưng lại rất nặng, tựa như cầm búa hung hăng nện vào lòng hắn, đau tới mức tâm can muốn nát tan.

Từ nhỏ tới lớn, vô luận tình hình có bao nhiêu gian nan, hắn cũng chưa từng thấy sư huynh khóc. Có lần chuyện phiếm cùng đại sư bá, đại sư bá còn trêu chọc nói rằng sư huynh lúc sinh ra còn chẳng thèm khóc, chỉ là bị bà đỡ vỗ mông nên mới oa oa vài tiếng mà thôi.

Sư huynh kiên cường như vậy lại rơi lệ trước mặt hắn, hình ảnh ấy khiến Trương Vô Kị thực sự vô pháp tiếp thu, phản ứng đầu tiên là cho rằng tối nay mình thực làm càn, cư nhiên đem sư huynh lộng khóc.

Thế nhưng không đúng, khẳng định là không phải như vậy. Trương Vô Kị trong lòng nghi hoặc, nhưng cũng không lập túc mở miệng hỏi, chỉ vươn tay kéo Tống Thanh Thư vào lòng nhẹ nhàng ôm lấy.

Tống Thanh Thư biết hôm nay mình thực khác thường, nhưng y vô pháp khống chế lệ không ngừng trào ra nơi khóe mắt, tựa như cảm tình ẩn nhẫn nhiều năm bỗng nhiên bị xé rách, liền tràn ra như vỡ để. Y ghé lên vai Trương Vô Kị, lưu luyến vòng tay ấm áp ấy không muốn buông, để mặc lệ tuôn rơi trong vô thanh vô tức.

Trương Vô Kị yên lặng vỗ vỗ nhẹ lưng y, trong lòng suy đoán rốt cuộc tại sao sư huynh không khống chế nổi tâm tình. Bất quá hồi tưởng lại một chút, thái độ xa cách gần đây của sư huynh cũng chút không bình thường, lẽ nào vấn đề đã xuất hiện từ sớm hơn? Trương Vô Kị nỗ lực hồi tưởng lại, mấy năm nay hắn không chỉ học về hành quân đánh giặc, mà còn chú ý thêm tranh đấu nội bộ trong triều đình. Hắn vẫn cho rằng gần đây sư huynh lãnh đạm là bởi tu luyện võ công đạo gia tăng tiến thêm một bước, nhưng nếu bài trừ nguyên nhân này, lập tức một khả năng khác nảy ra.

Nhịn không được, nhẹ giọng hỏi: “Sư huynh, có phải hay không Dương Tiêu tới nói với ngươi cái gì?”

Hắn vừa dứt lời,liền tinh tế cảm giác được thân thể sư huynh cứng lại.

Trong lòng Trương Vô Kị giận dữ tới cực điểm, nhưng hiện tại chỉ có thể tạm thời che đậy. Ba tháng trước, Dương Tiêu từng hướng hắn nhắc tới chuyện nạp phi, bị hắn không mặn không nhạt lơ đi, nguyên lai còn chưa cam lòng tìm tới sư huynh nói chuyện. Trương Vô Kị định kéo Tống Thanh Thư trong lòng ra, nhưng người kia chết cũng không chịu ngẩng đầu, Trương Vô Kị cười cười, liền ôm y trở mình một cái.

Nơi nào đó của hai người còn sít sao tương liên, Tống Thanh Thư liền bị ép tới thở hổn hển còn mang theo chút thanh âm nức nở, khiến Trương Vô Kị yêu thương không dứt.

“Sư huynh, ngươi thực khờ, Vô Kị không phải đã nói từ rất lâu rồi, trọn đời này sẽ bồi bên ngươi sao?” Trương Vô Kị cúi đầu chăm chú nhìn Tống Thanh Thư gắt gao bám lấy vai hắn không chịu buông tay, thâm tình nói.

“Thế nhưng, ngươi là hoàng đế, sao có khả năng không lập hậu không nạp phi?” Thanh âm rầu rĩ của Tống Thanh Thư truyền ra, y cũng không muốn mình như một đố phụ, nhưng chỉ cần nghĩ tới có nữ nhân bên người Trương Vô Kị, y thà rằng rời khỏi nơi này.

“Sư huynh, nếu bên người ta có nữ nhân, ngươi khẳng định sẽ rời đi đúng không?” Trương Vô Kị vuốt ve mái tóc của Tống Thanh Thư, suy nghĩ trong lòng y hắn cũng đoán được đến tám chin phần mười: “Sư huynh, sao ta có thể để ngươi đi được chứ? Ngôi vị hoàng đế này cũng vì ngươi mà có, căn bản không đáng để nhắc tới.”

Tống Thanh Thư kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Trương Vô Kị, y vẫn làm vấn đề trở nên phức tạp, không nghĩ tới Trương Vô Kị đã sớm có quyết định.

Trương Vô Kị yêu thương hôn lên đôi mắt hồng hồng của Tống Thanh Thư, cười cười cam đoan: “Sư huynh, cho Vô Kị năm năm… không, ba năm, chờ ta an bài triều chính xong xuôi, sẽ cùng người bước chân vào con đường tu tiên!”

‘Cái gì tu tiên, ngươi… Ưhm!” Tống Thanh Thư còn muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng đôi môi đã bị Trương Vô Kị nhịn không nổi lấp kín, đồng thời cảm giác được thứ gì đó trong cơ thể lại sống dậy, y miễn cưỡng níu lại lí trí đang dần trôi đi…

“Sư huynh… Vô Kị thực cao hứng…”

“Nguyên lai… Trong lòng sư huynh thực sự có Vô Kị…”

“Chỉ là… sau này có chuyện gì… cũng không được gạt Vô Kị nữa…”

Thanh âm nỉ non của Trương Vô Kị không ngừng vang lên bên tai, thực ôn nhu vuốt ve từng bất an trong lòng y, thẳng tới khi… không thể suy nghĩ được sự tình gì nữa, chỉ có thể chăm chú nhìn ái nhân trước mặt, không còn chút sức lực để tự hỏi…

Bấm vào đây nào ^^~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.