Thánh Vương

Chương 52: Chương 52: Học viện Hải Thần






Một quyền.

Chỉ là một quyền.

Thanh niên áo xanh của Học viện Hải Thần Khí Tông đã bị Dương Kỳ đánh cho kinh mạch đứt đoạn, Khí Hải nổ tung.

Lúc rơi xuống đất thì khí công của hắn đã biến mất, cổ họng phát ra những tiếng ằng ặc, mang theo ánh mắt không thể tin tưởng nhìn Dương Kỳ, hắn ngàn vạn lần không ngờ một tên "tiểu nhân vật" lại có thể bộc phát ra uy lực giống như Ma thần.

Đối với một chưởng vừa rồi, thanh niên áo xanh biết chỉ có cường giả cảnh giới Đoạt Mệnh mới có thể tung ra được.

"Tại sao lại mạnh như vậy!"

Thanh niên áo xanh rơi xuống mặt đất, nhưng trên mặt vẫn duy trì sự cuồng ngạo, sau đó từ từ thì chuyển thành khiếp sợ:

"Ta là đệ tử kiệt xuất của học viện Hải Thần, tất cả đạo sư đều nói nếu như ta không gặp phải cường giả cảnh giới Đoạt Mệnh thì không ai có thể giết ta, không ai là đối thủ của ta, vì sao ta lại thất bại trước một tiểu nhân vật? Ngươi rốt cuộc là ai? Tiểu tử! Hãy xưng tên ra, chờ ta trở lại học viện Hải Thần nhất định sẽ đọ sức cùng ngươi!"

"Ngươi cho rằng mình còn có thể về học viện? Nơi này là giang hồ, giang hồ hiểm ác đáng sợ vô cùng, ngươi nghĩ rằng ta sẽ nói cho ngươi biết tên, buông tha ngươi, cho ngươi tìm về học viện Hải Thần mời cao thủ báo thù? Không có khả năng này đâu."

Dương Kỳ cũng không nói lời vô nghĩa, một ngón tay điểm trúng trán của thanh niên kia, chân khí mạnh mẽ xuyên thủng đầu hắn.

Thanh niên áo xanh này hét lớn một tiếng, khí tuyệt bỏ mình.

Sau đó, Dương Kỳ tung mình thi triển chiêu thức "Xuân Tàm Ti Vũ", toàn bộ đám binh lính ở trong thành xông ra đều bị sợi tơ chân khí xuyên thủng người.

Những binh lính này đều là người nhìn thấy hắn đánh chết thanh niên áo xanh, tuyệt đối không thể lưu lại.

Nếu không một khi học viện Hải Thần biết, Dương gia trong nháy mắt sẽ biến mất khỏi thế gian.

Hơn nữa, Dương Kỳ hiện giờ đang thi triển võ học của Xuân Thu Môn, Xuân Tàm Ti Vũ.

Đây chính là một cái kế giá họa lên người của "Xuân Thu Môn", làm cho học viện Hải Thần và Xuân Thu Môn tranh cãi, Dương gia có thể tranh thủ sinh tồn.

Hơn nữa, đám binh sĩ này Vân Hải thành toàn là người độc ác, giết người phóng hỏa, việc này sẽ nhanh chóng lan đến thành Yến Đô, hắn ngăn cản những người này lại, cũng có thể tạm thời hoãn lại quá trình tấn công, có thể giúp cho rất nhiều bình dân bách tính bỏ chạy.

Khoảng mấy trăm binh lính toàn bộ táng thân bởi chiêu "Xuân Tàm Ti Vũ", trên người mỗi một binh lính đều có một cái lỗ nhỏ.

Tứ Quý Kiếm Thuật không hổ là vương cấp khí công, một khi bạo phát chỉ cần dùng Xuân Tàm Ti Vũ đã có thể giết người trong vô hình.

Ba chiêu Hạ Lôi, Thu Sương, Đông Tuyết nếu như có thể thi triển thì sẽ không biết lợi hại tới mức nào. Đây là Dương Kỳ hiện giờ còn đang trong cảnh giới khí công tầng 8, nếu như có một ngày tấn chức đến tầng 9 Khí Tông, lúc đó cao thủ trong môn phái Xuân Thu Môn có đến đây, lúc đó thấy hắn thi triển Tứ Quý Kiếm Thuật chắc phải xấu hổ vạn phần.

Quét sạch toàn bộ đám binh lính, trên mặt đất bây giờ toàn là những thứ linh tinh, thỉnh thoảng Dương Kỳ nhận thấy một số người mặc áo giáp màu xanh, hóa ra là "nhân loại Hải tộc."

"Vân Hải thành liên thủ với Hải tộc? Lại còn có đệ tử của học viện Hải Thần đến đây hỗ trợ."

Dương Kỳ trầm mặc một hồi sau đó nhìn thanh niên áo xanh mà hắn đánh chết, đột nhiên tung ra một trảo lục lọi trên người của đối phương.

Đệ tử của học viện Hải Thần không thể khinh thường được, thứ mang theo trên người chắc sẽ toàn là thứ đáng giá, Dương Kỳ muốn tiến vào học viện Thiên Vị học tập thì phải dùng nhiều tài phú hơn nữa.

Thế nhưng Dương Kỳ đã tính nhầm, tìm tòi nửa ngày cũng chẳng tìm thấy gì, thậm chí ngay cả ngân phiếu, Tụ Khí đan, vũ khí, bí tịch, tất cả đều không có.

Nghèo rớt mồng tơi.

"Không có khả năng, đệ tử kiệt xuất của học viện Hải Thần sao có thể nghèo rớt mồng tơi như thế này? Không có gì cả? Thần binh lợi khí chắc phải có vài món chứ."

Dương Kỳ nghi hoặc không giải thích được.

Chân khí của hắn bao phủ mỗi tấc trên người thanh niên áo xanh, chỉ cần có chỗ nào đáng nghi đều tiến hành kiểm tra.

Một lúc lâu, ánh mắt hắn dừng lại trên một ngón tay của đối phương, phát hiện một cái giới chỉ bằng ngọc.

Cái ngọc lam giới chỉ này rất bình thường, trông như một món đồ trang sức, thế nhưng nó lại làm cho Dương Kỳ cảm thấy cổ quái bởi chất liệu gỗ vô cùng rắn chắc, ngay cả chân khí của hắn cũng không thể tiến vào trong đó.

Chân khí của Dương Kỳ có thể thấm thấu trong một tảng đá lớn, thậm chí có thể nhìn xem trong tảng đá có gì, đây cũng là khả năng của khí công tầng 8, cảnh giới Hóa Khí.

Thế nhưng mỗi khi chân khí thẩm thấu vào trong cái ngọc lam giới chỉ này thì đều giống như đá chím đáy biển.

Nó giống như biển.

Dương Kỳ chỉ cảm thấy cái giới chỉ này là một vùng biển rộng xanh ngát, bên trong không có gì cả, điều này cũng chính là một điều không bình thường.

Hơn nữa, trên người thanh niên áo xanh chẳng có kiện binh khí pháp bảo nào, duy chỉ có cái giới chỉ này, nó nhất định là kỳ vật.

Dương Kỳ vung tay, cái giới chỉ này rơi vào trong bàn tay hắn, sau đó tung cánh, thân hình bay vút đi.

Hắn muốn nhanh chóng rời khỏi vùng đất thị phi này.

Bởi vì cao thủ của học viện Hải Thần đã chết, đây không phải chuyện đùa, chắc chắn sẽ có người tới đây tra xét, hắn mà còn ở đây kiểu gì cũng bị phát hiện.

Quả nhiên, ngay khi Dương Kỳ rời đi được nửa ngày, gió thu hiu quạnh nổi lên, những thi thể trên con đường này bị một tầng lá khô phủ kín, trên đường không một bóng người, một số chiến mã đã sớm chạy trốn không còn thấy tăm hơi.

Đột nhiên có tiếng động từ xa truyền tới, sau đó là vô số tiếng bước chân của ngựa, một mùi tanh giống như dã thú cũng lan tới, dường như là đại quân yêu thú đang đến.

Chỉ chốc lát sau trên con đường rộng đã có một hàng dài đèn đuốc thẳng táp.

Sau đó thiên quân vạn mã cuồn cuộn lao tới, mỗi một con chiến mã đều cao to hùng tráng, hóa ra đây là "Giao Mã" ! Một ngàn vạn con.

Dương gia lúc này cũng chỉ có 28 con Giao Mã, mà bây giờ ở đây lại có rất nhiều, khí thế của nó hùng tráng có thể khiến cho tường thành đổ nát, không gì ngăn cản nổi, binh sĩ thủ thành nhìn thấy tinh thần đã tan vỡ.

Nộ Mã Như Long.

Mặt đất chấn động, cây cối hai bên đường bay tung tóe, cành khô gãy nát đổ rạp xuống.

Trên mặt đất, tất cả cành khô lá héo úa đều bị thổi bay, để lộ những thi thể trên mặt đất.

Tất cả những người trên ngựa đều nhìn thấy thi thể của thanh niên áo xanh, trong số người này có một trung niên sắc mặt vô cùng khó coi, hắn phóng lên cao rồi lướt tới trước mặt thanh niên áo xanh, bàn tay to lớn vùng lên tóm lấy thi thể đối phương.

Chân khí cuồn cuộn đưa vào thế nhưng thanh niên áo xanh vẫn không nhúc nhích.

Trên mặt trung niên nhân này hiện lên sự khiếp sợ:

"Sao lại chết, tại sao có thể chết được? Cổ Triệt là đệ tử kiệt xuất của học viện Hải Thần, tu vi khí công hầu như có thể vô địch dưới cảnh giới Đoạt Mệnh, cho dù gặp phải rất nhiều cao thủ Khí Tông vây khốn, hắn cũng có thể trực tiếp đào tẩu. Tại sao lại chết? Là ai vậy giết hắn, Vân Hải Quốc ta biết ăn nói như thế nào với học viện Hải Thần đây?"

"Thành chủ, việc cấp bách hiện giờ là phải tra rõ ai là người giết Cổ Triệt, đồng thời báo cáo cho Đại thống lĩnh Hải tộc, rồi báo tin tới học viện Hải Thần."

Một nam tử đứng sau trung niên này nói với giọng kinh hãi.

Hóa ra, người trung niên cao lớn này lại là quốc chủ Vân Hải quốc "Vân Trung Long" !

Cũng là phụ thân của Vân Hải Lam.

"Vết thương này rất sắc bén như tơ, như mưa, triền miên, có một cỗ khí tức mùa xuân đang nảy mầm... . ."

Vân Trung Long tỉ mỉ kiểm tra vết thương, đột nhiên chấn động toàn thân:

"Là Tứ Quý Kiếm Thuật của Xuân Thu Môn, có thể giết được Cổ Triệt, tuyệt đối là cường giả cảnh giới Đoạt Mệnh? Vì sao cường giả cảnh giới Đoạt Mệnh của Xuân Thu Môn lại tới nơi này?"

"Đại quốc chủ, thuộc hạ đã kiểm điều tra ra, mấy trăm chiến sĩ của chúng ta Vân Hải Quốc cũng bị một loại như tơ kiếm khí xuyên thủng mà chết, đối phương dường như dùng một chiêu này đánh chết hơn trăm người, khí công rất cao cường!"

Một vị cao thủ sau khi kiểm tra tất cả các thi thể ven đường báo cáo.

"Hả? giới chỉ Hải Dương Chi Tâm trên ngón tay của Cổ Triệt đâu rồi? Sao lại không thấy? Lẽ nào cũng bị người ta cướp đi?"

Vân Trung Long tiếp tục kiểm tra, đột nhiên nhìn thấy giới chỉ màu xanh trên ngón tay của Cổ Triệt đã biến mất, toàn thân run như lên cầy sấy, hắn biết giá trị của cái giới chỉ này vượt rất xa bản thân của Cổ Triệt.

"Quốc chủ, sao người lại khẩn trương như vậy? Người cũng đã chết rồi, đồ vật trên người hắn kiểu gì chẳng bị lục đi."

Một cường giả khí công tầng 8 hỏi.

"Ngươi thì biết cái gì? Trên người Cổ Triệt tôn quý nhất chính là cái giới chỉ Hải Dương Chi Tâm, nghe đồn trong đó có một viên trái tim của viển được đúc bằng ngọc, bên trong có một không gian nhỏ có thể chứa đựng nhiều thứ. Đây là bảo bối mà chúng ta không thể tưởng tượng nổi, lần này hắn chết đi, bảo bối lại bị mất, học viện Hải Thần tinh anh nhiều vô cùng, thế nhưng bảo bối này lại chỉ có một, chuyện này không phải chuyện đùa! Chỉ sợ học viện Hải Thần sẽ khai chiến cùng Xuân Thu Môn!"

Vân Trung Long sắc mặt nghiêm túc vô cùng:

"Đi, thu binh về nước, tạm thời đình chỉ mở rộng, củng cố lực lượng, tích trữ lương thảo, chờ sau khi hoàn toàn điều tra rõ chuyện của Cổ Triệt chúng ta mới tấn công thêm các thành trì xung quanh."

"Dạ, quốc chủ, đoạn thời gian này chúng ta đã chiếm được hơn mười tọa thành trì, đất đai rộng vạn dặm, có được mấy ngàn vạn nhân khẩu và rất nhiều hào môn thế gia đầu phục."

"Đi, thu binh về nước."

Vân Trung Long rống to một tiếng, tất cả binh mã tiếp tục chuyển động.

"Quốc chủ, Cổ Triệt này chết cũng tốt, tuy hắn là một cao thủ Khí Tông, gia tộc lại có chút thế lực ở trong nhân loại Hải tộc, nhưng hắn lại có mưu đồ bất chính với tiểu thư của chúng ta. Tiểu thư của chúng ta chiếm được Phục Long đan, hoàn toàn cải tạo được hải thần huyết mạch, dung hợp hoàn mỹ với huyết mạch nhân loại về sau nhất định sẽ nổi tiếng. Cái tên tiểu tử Cổ Triệt này sao có thể xứng đôi được nữa."

"Lời này cũng đúng, Lam nhi tiến vào học viện Thiên Vị, mấy vị lão tiền bối trong đó rất coi trọng nó, đã bắt đầu toàn diện bồi dưỡng, tu vi của nó tiến bộ một cách vô cùng nhanh chóng."

Gió thu ban đêm loáng thoáng truyền đi tiếng đối thoại của Vân Trung Long và thuộc hạ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.