Thanh Xuân Của Em Đều Liên Quan Đến Anh

Chương 74: Chương 74: Tin tưởng rồi sẽ có một ngày




Vốn dĩ An Hồng nghĩ bản thân mình sẽ đi làm thức ăn, nhưng Lộ Vân Phàm lại làm ngăn trở cô. Anh ở trong phòng bếp trêu ghẹo cô mãi đến nửa ngày, mới bưng ra được ba món ăn gia đình đơn giản. Anh kêu An Hồng cùng ngồi vào bàn ăn cơm. Anh thật là đói bụng, hương vị đồ ăn bất kể thế nào, anh đều ăn thật ngon lành, ăn luôn hẳn hai chén cơm.

An Hồng lại không có gì khẩu vị gì. Đầu cô vẫn còn mơ hồ lâm râm bị đau. Sau khi uống mấy viên thuốc mà bệnh viện đã kê đơn, cô dứt khoát ngồi an vị ở bên người Lộ Vân Phàm nhìn anh ăn.

Lộ Vân Phàm có chút bận tâm, nhìn thấy sắc mặt của cô không được thoải mái lắm, hỏi: “Đầu em vẫn bị đau à? Có cần phải đi bệnh viện khám lại một chút hay không?”

“Không cần đâu.” An Hồng chống khuỷu tay ở trên bàn, mu bàn tay để nơi huyệt Thái Dương lắc đầu trả lời, die,n;da.nlze.qu;ydo/nn, “Em nghỉ ngơi một chút là được rồi, không phải bác sĩ đã nói rồi hay sao, bị rất nhỏ, không có chuyện gì mà.”

Lộ Vân Phàm thở dài, đưa tay gạt qua sợi tóc bên má An Hồng, vén lại đến sau tai của cô, nói: “Ngồi một lát nữa em lại đi nằm một chút đi. Bác sĩ đã nói rồi, em cần nghỉ ngơi vài ngày mới có thể khỏe lại được, mà em cũng đừng có nghĩ đi làm đấy nhé, biết không?”

An Hồng gật đầu, hỏi anh: “Trước không phải anh đã nói sẽ phải đi Nghiễm Châu đó sao?”

“Ngày hôm qua anh đã gọi điện thoại với bên kia rồi, mấy ngày nữa anh lại đi là xong, diễ●nđ●ànlêq●uýđ●ôn không có chuyện gì quan trọng hết.”

“Vậy chừng nào thì anh trở về thành phố J?”

“Anh ở lại cùng với em vài ngày nữa, nhìn bộ dạng của em này, anh làm sao có thể yên tâm mà đi được.”

“Em thật sự không sao nữa rồi. Ngày mai cũng là chủ nhật rồi, anh bận rộn như vậy, hẳn là nên về sớm một chút.”

Lộ Vân Phàm buông đũa xuống, nói: “Nếu không em theo anh trở về ở đó vài ngày được không?”

“Không cần đâu, em không muốn ngồi máy bay.” An Hồng còn bị một chút ù tai, cô sợ bản thân mình nếu ngồi thêm hai giờ máy bay nữa, diễ↕nđ↕ànlêq↕uýđ↕ôn thì sẽ bị ngất đi ở trong buồng máy bay mất.

“Anh ở đây đến thứ ba rồi sẽ trở về.”

“Hả? Thật sự không cần đâu.” An Hồng nắm giữ tay anh, “Bản thân em có thể chăm sóc cho mình được mà! Em cũng đã là người trưởng thành như vậy rồi, nếu thấy không thoải mái, em sẽ đi bệnh viện.”

“Lần này anh nhất định sẽ không nghe lời em được rồi. Ngộ nhỡ em bị ngất đi, cũng không có người nào hay biết. Đến buổi tối thứ ba anh sẽ trở về, hiện giờ ở lại ba ngày cùng với em!”

“Nhưng ở đây anh lại không mang theo cái gì hết.” An Hồng nhìn anh có chút khó xử.

“Không có việc gì đâu, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn anh đã gọi điện thoại cho Tiểu Cao rồi, những đồ vật cần thiết của anh, cậu ta sẽ tìm người đi đến khách sạn lấy giúp anh, sau đó cầm đưa đến đây, hẳn là buổi sáng ngày mai có thể sẽ đến nơi.”

An Hồng nhìn biểu cảm chân thực của anh, biết là không thể thuyết phục anh được rồi, liền dứt khoát gật đầu đồng ý.

Người đang bị bệnh bất lực nhất là khi bị yếu ớt. An Hồng nhớ lại Tiêu Lâm học đại học, sau khi ở nội trú và xuất ngoại, bản thân cô bị một chút đau đầu nhức óc, nhưng cũng đều phải một mình gắng gượng trải qua, trong lòng không khỏi có chút thổn thức. Mà bây giờ, có Lộ Vân Phàm tại bên người, cô cảm thấy thật an tâm.

Đêm nay, An Hồng tựa vào trong lòng Lộ Vân Phàm. Hai người đều buồn ngủ, cùng nhau nằm ở trên giường xem tivi. Lộ Vân Phàm nhẹ nhàng nói chuyện ở bên tai An Hồng, kể lại một ít chuyện quá khứ của hai người, còn có những khát khao về tương lai, chỉ là bỏ bớt đi sự trống rỗng ở giữa khoảng thời gian sáu năm. An Hồng nghe thấy không khỏi rung động, khóe miệng không tự chủ liền nở một nụ cười. Về sau, không biết đồng hồ báo thức đã chạy qua được mấy tiếng, An Hồng mơ màng chìm sâu vào giấc ngủ nặng nề. Trước khi nhắm mắt lại, cô nắm chặt lấy tay của Lộ Vân Phàm, nói: “Anh đừng đi.”

“Anh sẽ không đi, em yên tâm.” Lộ Vân Phàm hôn lên trán của cô, ôm chặt cô gắt gao. Nhìn gương mặt của người phụ nữ đã ngủ say ở trong lòng mình, anh cười rộ lên, ngón tay đặt lên trên gương mặt trơn bóng của cô, nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc tán loạn của cô

Lộ Vân Phàm nghĩ mãi mà không hiểu, chính là cô gái này, vậy mà lại có thể chiếm cứ tim của anh suốt nhiều năm như vậy. Khi anh đang chịu đựng cơn đau sau khi bị cắt đùi, thì vẫn như trước, luôn luôn có thể nhìn thấy bóng dáng của cô ở trong mộng. Vô số lần sau khi tỉnh mộng giữa đêm khuya, anh đều sẽ mở to hai mắt, nằm ở trong gian phòng tối đen mà nhớ lại những gì đã qua. Nhớ lại khoảng thời gian vui vẻ, vô ưu vô lự, nhớ lại trăm nghìn những chuyện thống khổ mà cô đã gây ra cho anh.

Cẩn thận ngẫm nghĩ lại, Lộ Vân Phàm cảm thấy kỳ thực cả đời của mình đã trôi qua cực kỳ hỗn độn, cũng như không có chuyện gì lớn đáng giá để anh kiêu ngạo. Ngược lại là ở nơi này, trước mặt người phụ nữ có tên An Hồng này, anh một lần lại một lần cúi đầu, cầu xin một ít gì đó mà chính anh cũng không thể nói rõ ra được.

Ngay với điểm này mà nói, Lộ Vân Phàm cảm giác mình thực chưa thể được tính là một người đàn ông thành công. Thế nhưng mà, lúc này đây, anh vẫn cứ đến nơi này, một lần nữa đứng ở trước mặt cô, thứ mà anh cần tìm kỳ thực ra có rất ít thất bại. Chỉ riêng trái tim của cô là anh luôn luôn không tin xác định được chính mình đã từng có được hay không, hoặc là hiện tại, tương lai có được hay không!

Đúng vào 10 giờ sáng ngày Chủ nhật, thật sự có người ấn chuông cửa nhà An Hồng. Nghe tiếng chuông vang lên, An Hồng ra mở cửa, nhận một đống lớn đồ vật gì đó.

Đây là hành lý của Lộ Vân Phàm đưa đến thành phố T, cái nạng chống của anh, quần áo để thay đổi, dao cạo râu, sạc điện thoại, Laptop .v.v. Người nọ còn mang đến một đống lớn nguyên liệu nấu ăn, Lộ Vân Phàm giao lại phiếu đặt phòng cho anh ta, dặn anh đi trả phòng giúp anh.

Có cây nạng chống, rất nhanh, Lộ Vân Phàm liền tháo luôn chiếc chân giả ra, đổi lại đồ mặc ở nhà. Sau khi dặn An Hồng đi nghỉ ngơi xong, anh liền chạy luôn vào trong phòng bếp nấu cho cô nồi canh thanh đạm, mặt khác lại nấu một nồi cháo.

An Hồng tóc tai bù xù đi đến bên cạnh cửa phòng bếp, nhìn anh một chân đứng ở nơi đó, bám lấy cây nạng chống cắt thái đồ ăn, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Cô hỏi: “Anh học nấu nướng từ hồi nào vậy?”

“Học của Giang Bội, sống một mình, có đôi khi cũng nấu một chút gì đó để ăn.” Anh quay đầu lại nhìn cô, “Bất quá em cũng đừng có hy vọng quá lớn, tay nghề của anh thực ra cũng không là gì cả, trở nên thành thục chẳng qua là vì cuộc sống mà thôi, bất quá...” Anh cười một tiếng, nói tiếp, “Có thế nào cũng nấu nướng hơn em, về mặt này anh có thể khẳng định được.”

“Em nấu nướng không được chỗ nào chứ?” An Hồng bĩu môi, “Trước kia em làm món cơm rang chiên trứng, anh một lúc có thể ăn hết một tô lớn!” “Ai! Giới hạn món cơm rang chiên trứng!” Lộ Vân Phàm cười to, “Không cần phải đánh lừa dư luận! Được rồi em đi nghỉ ngơi một lát đi, xong xuôi anh gọi em.”

“Đã ngủ một giấc dài như thế, ngồi không yên một chỗ cũng không ngủ được.” An Hồng nhức đầu, “Anh xác định chắc chắn là sẽ ở đây cho đến ngày mai chứ?”

“Bằng không thì sao đây?” Lộ Vân Phàm cũng không quay đầu lại, hỏi cô.

“Em cảm thấy ngày mai anh có thể trở về được rồi.”

“Anh đã xác định rồi, đã đặt vé máy bay vào hồi 7 giờ buổi tối thứ ba rồi.”

“A... Vậy coi như khi ấy em chưa nói gì hết.” An Hồng khoát tay, xoay người rời đi.

Tay nghề của Lộ Vân Phàm đích xác là không có gì cả, bất quá An Hồng vẫn thật nể tình uống hết một chén lớn món canh anh đã nấu.

Suốt hai ngày đó, hai người một mực không hề ra khỏi cửa, chỉ ở trong nhà nấu cơm, xem phim, ngủ, nói chuyện phiếm. An Hồng ở nhà môt mình đã rất nhiều năm, giờ đây đột nhiên trong nhà lại có thêm một người đàn ông, tay chống nạng đi tới đi lui. Mới đầu cô thật sự cảm thấy không có thói quen, từ từ tập mãi cũng thành thói quen rồi.

Kiên trì uống thuốc, tình trạng đau đớn trong đầu cô càng ngày càng giảm bớt nhiều hơn. Mỗi ngày cô đều ngủ rất ngon, khẩu vị cũng dần dần trở lại.

Đến buổi trư ngày thứ ba, sau khi đã ăn qua cơm xong, An Hồng tâm huyết dâng trào muốn xem thể trọng của mình. Vừa mới đứng lên trên cái cân, cô đã kinh ngạc kêu lên: “Lộ Vân Phàm!”

“có chuyện gì vậy?” Lộ Vân Phàm đi đến bên người cô, cúi người nhìn chữ số trên cái cân.

“51, làm sao vậy?” Anh không hiểu liền hỏi lại.

An Hồng đi xuống khỏi cái cân, đỡ lấy đầu rồi lắc đầu không ngừng: “Em đã phá hỏng hết tất cả rồi. Suốt 28 năm qua, đây là lần đầu tiên em phá hỏng hết rồi, thế nào mà thời gian mới có vài ngày, mà đã tăng lên tận 3 cân như vậy!”

Lộ Vân Phàm nở nụ cười, nói: “Tâm hồn thư thái, thể trạng béo lên, lên cân nhiều như vậy mới tốt!”

“Tốt cái gì mà tốt chứ!”

“Vóc người em cao như vậy, gầy quá nhìn không tốt.” Anh giữ chặt lấy vai cô, nói, “Như thế này, anh đã nấu thêm cho em chút đồ ăn gì đó vào buổi tối, đến buổi tối anh liền trở về nhà. Em cứ ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, không cho phép đi làm, nhớ là phải gọi điện thoại báo cho anh đó.”

“Được rồi...” Nghĩ anh muốn đi, An Hồng bắt đầu cảm thấy luyến tiếc.

Lộ Vân Phàm nhéo nheo gương mặt cô, nói: “Xem tivi đi, bộ phim “CSI” Newyork, mới nhất em có xem không?”

“Có.” Hai người cùng nhau đi đến trên giường, mở Laptop ra xem bắt đầu xem phim Mỹ. Xem phim, một loại cảm xúc ly biệt cũng chầm chậm bốc lên, tựa như là một ngọn lửa nhỏ đốt cỏ trên mảnh đất hoang vu thảo, nhất thời liền bốc cháy lên hừng hực.

An Hồng quấn quít lấy thân thể Lộ Vân Phàm, hai người nhanh chóng lôi kéo quần áo trên người của nhau. Ôm hôn, gãi, da thịt kề nhau, hận không thể hòa hợp đối phương với thân mình trở thành một khối.

Bọn họ lăn lộn ở trên giường, thân thể giãn ra rồi lại đoạt lấy lẫn nhau. Chút lý trí còn sót lại khi ấy, hết thảy cũng như đều bị cỏ dại lan tràn. Trong căn phòng màu hồng lúc này chỉ còn lại tiếng rên rỉ trầm thấp lại uyển chuyển đầy sự ái muội của bọn họ.

An Hồng mồ hôi đầm đìa, trên thân hình người đàn ông cũng toànlà mồ hôi dính dấp. Anh đã sớm không thể khống chế được, cúi xuống sát vào ở bên tai cô thấp giọng hỏi: “Thứ phòng bị gì đó của em đâu?”

“Ở trong ngăn kéo tủ đầu giường... Ừm!...”

Dục vọng của Lộ Vân Phàm đã sớm lan tràn tới toàn thân. Nơi nào đó trên thân thể đang biểu hiện sự kiêu ngạo, anh thở phì phò làm tốt phương tiện bảo hộ sau đó thẳng thắt lưng của mình, lập tức tiến vào nơi thân thể đã ấm ướt của An Hồng.

An Hồng cau mày khẽ kêu lên một tiếng, âm điệu tinh tế lại ma mị làm mê hoặc lòng người. Ở nơi này sau giờ ngọ ý xuân thật ấm áp, trêu chọc trái tim Lộ Vân Phàm.

Anh gầm nhẹ một tiếng, thân thể rung lên một chút lại một chút, một bàn tay khuỷu tay chống ở trên gối đầu bên cạnh gò má An Hồng, tay kia thì vuốt ve mềm mại trước ngực cô, nghe người phụ nữ dưới thân kêu lên tiếng kêu như mèo vậy, nhìn vẻ mặt cô đã sớm mê ly, Lộ Vân Phàm cảm thấy trong thân thể có một dòng lực lượng vô cùng muốn phóng thích ra bên ngoài. Anh phát tiết tình cảm mãnh liệt đã phải ẩn nhẫn suốt mấy ngày nay, rốt cục ở tại một khắc làm cho mình cùng An Hồng đều nhẹ nhàng đạt tới sự vui vẻ đến cực đỉnh.

Sau khi bình tĩnh lại, An Hồng dựa vào trong lòng anh, mặc kệ cho ngón tay của Lộ Vân Phàm vòng quanh tóc của cô. Anh cúi đầu, càng không ngừng mổ hôn cô, nói: “An An, mấy ngày nữa anh sẽ trở lại thăm em.”

“Vâng!” Đột nhiên cô như nghĩ đến cái gì, nói, “Để lát nữa em đưa anh xuống lầu, nhiều thứ như thế này làm sao anh mang hết được?”

“Anh mang theo Laptop là được rồi, những vật khác đều để lại ở chỗ này, sau này vẫn còn phải tới đây nữa.”

An Hồng ngẫm lại cũng đúng, gật đầu nói: “Được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.