[Thập Nhị Yêu Tinh Hệ Liệt] Bộ 5 Hắc Xà Truyền Kì

Chương 7: Chương 7: Là Ai Ăn Đậu Hủ Của Ai??? (Thượng)




CHƯƠNG 7: LÀ AI ĂN ĐẬU HỦ CỦA AI??? (THƯỢNG)

——————————————-

Hướng Thiên Nhai vừa kết thúc cuộc họp nhỏ với vài thuộc hạ tâm phúc, khi quay về phòng liền thấy hai tên thuộc hạ đang canh giữ ngoài cửa đang trong bộ dáng èo uột như muốn xỉu tới nơi, nhưng do đang được phân phó nhiệm vụ mà phải đau khổ chống đỡ. Trong lòng anh Nhai đột nhiên cả kinh, nhớ tới người đang ở trong phòng kia không có bình thường, mà chính là một tên chuyên làm chuyện càn quấy. Mấy tên sát thủ mà bản thân hắn toàn tâm đào tạo kia sẽ không vì cái tên kia mà bản lĩnh sát thủ bị triệt tiêu trong nháy mắt đi?

Cẩn thận quan sát cùng nghe ngóng một hồi. Không phải rồi, đâu có âm thành nào phát ra từ phòng đâu? (tiểu Anh: Không có âm thanh mới càng đáng sợ đó Nhai ca=.=!!) Đẩy cửa đi vào, Thiên Nhai bất chợt nhìn thấy, ẩn hiện giữa chiếc sa trướng (rèm voan mỏng) đang buông có một bóng người đang thấp thoáng, không phải là chính là tiểu yêu tinh Hương Xá đang nằm an phận thủ thường trên giường sao, vậy thì có chuyện gì xảy ra với hai cái tên đang canh ngoài cửa chứ? Trong lòng Hướng Thiên Nhai ngổn ngang trăm mối. Thế như sau khi hắn tiến lên vén tấm rèm ra, mọi nghi vấn trong lòng đều được giải tỏa!

Đang nằm trên chiếc đệm hoa lệ cẩm tú kia, chính là Hương Xá xinh đẹp tà mị, trên thân không một mảnh vải, đôi môi đỏ tươi đang khép hờ cùng mị nhãn như tơ nhìn hắn đầy mị hoặc. Vừa thấy Thiên Nhai vén rèm lên, tiểu xà tinh lập tức nhỏm người lên, rồi lại chậm rãi nằm xuống, đôi mắt phượng đầy phong tình (lẳng lơ) chớp chớp, tứ chi cũng từ giãn ra, dùng giọng nói hết sức nhuyễn nhu có thể khiến sắt thép tan chảy dịu dàng lên tiếng: “Hướng lang, thiếp thân đều đã chuẩn bị xong hết rồi, ngươi còn đứng đó làm gì?”

Hướng Thiên Nhai vừa nghe thấy âm thanh kia vang lên, máu trong cơ thể liền như cuồn cuộn trào dâng. Cái… cái tên yêu nghiệt này. Thiên Nhai run run giơ tay chỉ vào cái bộ dáng mị hoặc tỏ ra “Xin mời xem và thưởng thức” của Hương Xá, ngữ khí có chút bất ổn hỏi: “Ngươi… không phải là thoát y sau rèm đi? Không có thoát ngay giữa phòng phải không?” (tiểu Anh: Ồ, anh ghen à? Sợ người khác nhìn thấy sao? *hắc hắc*)

Thực ra Thiên Nhai chỉ là cố vớt vát mà hỏi, chứ trong lòng căn bản không còn ôm hy vọng gì, nếu không thì hai gã thuộc hạ ưu tú của hắn đâu ra cái bộ dáng muốn sùi bọt mép tới nơi kia. Nghĩ còn không ra sao, nếu Hương Xá không cởi y phục ngay giữa phòng thì bọn họ, những sát thủ đã trãi qua huấn luyện nghiêm khắc sẽ không phải chịu đả kích đến vậy. Hướng Thiên Nhai trong lòng cũng không thể trách khứ bọn hắn, mà chỉ dâng lên một sự đồng tình sâu sắc!

“Người ta thoát y ngay giữa phòng a, vậy thì có sao?” Hương Xá còn mở to hai mắt mà vấn lại. Rồi đột nhiên thần thần bí bí áp sát người vào Hướng Thiên Nhai: “Nói cho ngươi hay, có thể cái bọn đang truy sát chúng ta là những cao thủ đáng sợ a. E rằng bọn chúng đang theo dõi chúng ta ở bên ngoài cửa sổ đó nha. Cho nên ta muốn đùa bỡn với chúng bằng thủ đoạn nho nhỏ của ta, đem chính thân thể xinh đẹp, quyến rũ nhất thiên hạ (+.+!!!) để kích thích bọn chúng. Ngươi thử ra ngoài nhìn xem, nói không chừng bọn chúng đang nằm ngã run rẩy ở đâu đó rồi. Chừng đó, ngươi sẽ không cần phí sức vẫn có thể giải quyết hết bọn chúng!” . Những lời cuối vừa phun ra, hắc xà tinh Hương Xá liền đắc ý nở một nụ cười, lại còn dùng khuỷu tay hích hích vào người Hướng Thiên Nhai, ngạo nghễ tranh công nói: “Thế nào? Cưới được ta, ngươi thật có lợi đúng không, không cần phí sức ra tay cũng có thể bắt được địch, vận khí tốt như vậy không phải ai cũng có được đâu nga.”

Biểu tình trên gương mặt Hướng Thiên Nhai biến đổi liên tục, cuối cùng hắn bỗng nhiên xoay người, sải bước ra ngoài, triệu tập hai gã sát thủ tội nghiệp đang canh cửa lại.

Trong đó, có một bạn trông có vẻ đã tự trấn tĩnh lại được, hướng đến Cốc chủ nói: “Cốc chủ, chúng thuộc hạ… thuộc hạ có thể trở về được chưa??”. Tội nghiệp, hắn vừa nói mà khóe miệng một bên vẫn còn đang run rẩy!

“Ân, có thể trở về. Nhưng trước tiên nói cho ta biết, cái người đang ở trong phòng này đã làm ra sự tình gì khiến cho các ngươi ra cái bộ dạng này?” Trong chuyện này có điểm bất ổn, chỉ là cái thủ đoạn nho nhỏ cởi y phục trước mặt mọi người, căn bản không thể làm cho hai thủ hạ của hắn bị phá hủy hình tượng thành ra cái bộ dạng thê thảm như thế này. Nhất định là còn có cái gì khác nữa đây!

Quả nhiên, Hướng Thiên Nhai vừa dứt lời, cả hai anh sát thủ đều cúi thấp đầu xấu hổ. Một người thấp giọng trả lời: “Cốc chủ, chúng thuộc hạ có lỗi với sự huấn luyện của người. Nhưng kỳ thật…kỳ thật Cốc chủ ‘phu nhân’ cũng không làm gì quá đáng, chẳng qua…chẳng qua người vừa ôm áo choàng của Cốc chủ vừa ngảy múa, còn nói…nói”, rồi bạn ta ngẩng đầu nhìn xem biểu tình của Hướng Cốc chủ, lại cúi đầu. Ai, vị Cốc chủ phu nhân này nói ra những lời lộ liễu như vậy, làm sao mà có thể mở miệng nói ra đây? Không những vậy, người không phải vẫn là trượng phu của Cốc chủ phu nhân đó sao? Thế nhưng gã sát thủ đáng thương chính là vẫn không dám đem những điều hắn suy nghĩ mà nói ra thành lời.

“Người đó đã nói gì?” Cái gì Cốc chủ phu nhân? Đã có chuyện gì xảy ra? Có lẽ nào Hương Xá đã lớn tiếng nói hắn chính là Cốc chủ phu nhân sao? Thảo nào, khó trách hai tên này sợ hãi đến vậy!

Mới vừa nghĩ đến đây, chợt nghe một trong hai bạn sát thủ đáng thương dùng âm thanh nhỏ, rất nhỏ (như tiếng muỗi) bất đắc dĩ mà nói tiếp: “Người đã nói… nói là thân thể của Cốc chủ nhất định… nhất định là cực phẩm. Người…đêm nay người sẽ có được Cốc chủ. Còn có thèm… thèm nhỏ dãi… Mà thôi, Cốc chủ tốt nhất vẫn là tự mình đi hỏi Cốc chủ phu nhân đi ạ.”. Haizzz, hắn rốt cuộc phát hiện ra rằng, trên đời này chuyện khó khăn nhất không phải là đi giết một gã cao thủ thực lực hơn mình gấp đôi, mà chính là việc đem những chuyện không nên nói mà nói ra khỏi miệng a. Hai vị sát thủ dù đã trãi qua muôn ngàn thử thách, thần kinh đã được tôi luyện đến băng lãnh, thế nhưng gương mặt giờ đây đã đỏ so với trái cà chua là như nhau (tiểu Anh: ách, cái đoạn này ta chém!!!)

Hướng Thiên Nhai nghe xong đã muốn khuỵu xuống. Nguyên lai….nguyên lai cái gã yêu tinh kia thốt ra những lời còn khủng khiếp hơn cả mình dự đoán. Khó trách hai tên thuộc hạ này choáng váng đến vậy.

Thiên Nhai trừng mắt nhìn hai gã thuộc hạ, thầm nghĩ: Muốn ta hỏi hắn nữa sao, không phải các ngươi đã nói ra hết cả rồi ta còn có thể lại đi hỏi hắn nữa hả ? Da mặt của ta không phải làm bằng thiết a.

Hướng cốc chủ thật muốn ngửa mặt lên trời mà hét lớn, nhưng chuyện này có vẻ sẽ làm tổn hại hình tượng Sát thủ Cốc chủ vô thượng uy nghiêm của hắn. Cuối cùng, bạn Nhai vẫn một biểu tình lạnh lùng ra lệnh cho hai sát thủ thuộc hạ trở về. Đồng thời lại nghe thấy trong lòng mình lên tiếng: Được lắm, xem ra cái tên yêu nghiệt kia đã bình phục. Nếu đã bình phục rồi thì bản thân ta không cần thiết phải tái thương hương tiếc ngọc với hắn.

Thiên Nhai sát khí đằng đằng, xoay người hướng đến cái kẻ đang nằm trong phòng, bất chợt nghe thấy hai tên thuộc hạ đã đi xa đột ngột dừng cước thủ, liền ngoảnh lại thì thấy một trong hai tên tựa hồ đem hết dũng khí mà nói: “Cốc…cốc chủ, thuộc hạ nghe nói người ở dưới sẽ phải rất vất vả. Hơn nữa, cái kia… dường như sẽ làm tổn hại uy nghiêm cao quý của người a.” (tiểu Anh: Haizzz, hình tượng của anh…haizzzz)

Ân, như vậy xem như là thiện ý nhắc nhở là Cốc chủ thực có năng lực. Nói cho cùng vị Cốc chủ đáng sợ đến vậy lại cưới được một phu nhân tính tình cởi mở, hoạt bát lại mạnh mẽ a. Có thể trong lòng, người cũng không thích bọn thuộc hạ luôn âm trầm như thế đi. Anh sát thủ kia lớn mật đoán (lung tung), mà y dám đưa ra đề nghị như trên đều là suy nghĩ cho Cốc chủ nhà mình mà thôi.

“Chết tiệt.” Hướng Thiên Nhai hung tợn mắng một tiếng, phút chốc xoay người vọt đến trước mặt tên kia, thấp giọng quát: “Ta cùng hắn trong lúc đó không có chuyện gì cả. Hết thảy đều là chính hắn tự nghĩ bản thân mình đa tình, tưởng ai cũng mê hắn. Nghe rõ chưa? Về sau nếu ta còn nghe thấy ngươi nói ra những lời như vậy, ta sẽ cho ngươi đi ám sát  La Quan Sơn Quốc sư!”

Hai gã sát thủ tới mức mặt xanh còn hơn tàu lá, liền vội vàng gật đầu, ngay lập tức ly khai vị Cốc chủ đang phát hỏa kia. Ô ô ô, hôm nay mới phát hiện, nguyên lai lúc Cốc chủ tức giận, cổ khí mà người phát ra còn đáng sợ, khủng bố hơn nhiều so với lúc trầm mặc nha, ô ô ô, không thể bị phái đi ám sát vị Quốc sư Quan Sơn kia, bọn họ nhất định chết thảm a. Bọn họ thật sự không sợ chết, nhưng tuyệt đối không phải là chết trong tay Quốc sư được đâu a!

Hướng Thiên Nhai hầm hầm trở lại phòng, không thể không nhắc tới Hương Xá nhuyễn nhu vô cốt vẫn còn trong đó. Suy nghĩ một hồi, liền phát ra một tia cười lạnh không có nửa điểm quan tâm hỏi: “Ngươi đến cùng vẫn là muốn cùng ta làm loại sự tình này? Nhưng còn thương thế của ngươi thì sao bây giờ?” vừa nói Hướng cốc chủ vừa nghiến nghiến hàm răng, nhưng lại cố để không phát ra tiếng.

Hắc xà tinh đáng thương hoàn toàn không chú ý đến sắc mặt đang tối sầm như đáy nồi của Hướng lang, lại còn tưởng Hướng Thiên Nhai rốt cục đã bị mình chinh phục được, hiện tại còn muốn mình như vậy nhưng vẫn quan tâm đến thương thế của hắn. A a a, thật không nghĩ tới khi nam nhân này chăm sóc, quan tâm hắn lại ôn nhu đến vậy, quả nhiên tiểu xà ta đã không chọn sai người a.

Hương Xá kích động, hai mắt bắt đầu ửng đỏ, lệ quang nhiều điểm nói: “Hướng lang, ngươi muốn ta đến thế nhưng còn quan tâm đến thương thế của ta, ta thật sự rất cảm động. Nguyên lai, Hướng lang thật không lãnh khốc chút nào. Ngươi yên tâm đi, vết thương của ta sớm đã tốt rồi, bất quá muốn cho ngươi đau khổ một chút mới gạt ngươi tới giờ. Hiện giờ mọi chuyện đều ổn cả, nếu không vừa rồi sao ta có thể nhảy múa như vậy chứ? A, chúng ta mau bắt đầu đi a, người ta chịu không nổi rồi.” Vừa nói bạn xà đã ừng ực ừng ực nuốt nước miếng, bàn tay nhỏ bé trắng mịn di chuyển theo cơ ngực rắn chắc của Hướng Thiên Nhai dần dần tiến xuống phía dưới.

Không thể phủ nhận, đối mặt với Hương Xá như vậy, đừng nói là một nam nhân bình thường như Hướng Thiên Nhai đây, cho dù là thái giám đi nữa, cũng không thể nào tâm như chỉ thủy (tâm bình lặng như nước). Chỉ là ngại cái tính cách của tên yêu nghiệt này, nếu đêm nay khiến cho hắn đắc ý, về sau sẽ càng được nước lấn tới, được đằng chân lên đằng đầu.

Cho nên, dù muốn hay không thì ‘đậu hủ’ cũng đã dâng lên tới miệng sao có thể bỏ qua. Hơn nữa cái tên yêu nghiệt này cũng là người mà hắn đã chọn, nhưng tuyệt đối không phải là đêm nay.

Nghĩ đến đây, Hướng Thiên Nhai cười lạnh một tiếng: Tốt lắm, ngươi là người đầu tiên dám gạt ta, nếu là người khác đã chết từ lâu, ngươi thì… Nháy mắt trong lòng Thiên Nhai xuất hiện một tia ôn nhu, giết chết Hương Xá là chuyện không thể.

Vì thế, Thiên Nhai vươn tay ra, bắt lấy bàn tay nhỏ bé đang nghịch trên cơ bụng mình. Tiểu huynh đệ vì bị khiêu khích đã muốn ngẩn đầu lên, nếu không ngăn cản cái tay kia đi xuống phía đó, cái tên tiểu yêu này sẽ phủ đầu ra tay trước mất thôi. Hướng Thiên Nhai liền hít sâu một hơi, áp chế cỗ nhiệt hỏa đang trào dâng trong lòng, thận trọng nhìn Hương Xá với nét mặt tươi cười như hoa, đầy ẩn tình. Liền sau đó, nâng người tiểu Xá lên ném vào chiếc ghế bằng gỗ lim duy nhất trong phòng.

“Nhớ kỹ, không cần câu dẫn ta.” thản nhiên một câu, lại thập phần đáng tin lấn áp cả khí thế phản kháng khi nãy. Dưới con mắt đang mở to không dám tin của Hương Xá, Hướng Thiên Nhai chậm rãi cởi quần áo rồi leo lên giường.

Như thế nào lại…. Điều này có thể sao? Tay Hương Xá run run đầy phấn khích, toàn thân cũng mắt đầu run lên.

Qua một hồi lâu, tiểu xà mới định thần lại, đứng dậy gào khóc nhào lên người Hướng Thiên Nhai, vừa cắn vừa nhéo hắn, lại còn la lên: “A, ngươi là đồ đầu gỗ chết bầm, đồ đầu gỗ không hiểu phong tình. Tuyệt đại giai nhân như ta đã chủ động thoát y nằm đó đợi ngươi, ngươi…ngươi còn nói như vậy mặt mũi ta để đâu. Ngươi…ngươi là cái đồ vô lương tâm, còn tự cho mình rất giỏi a, ngươi cho Hương Xá ta không dám rời xa ngươi sao. Phi, sát thủ Cốc chủ thì như thế nào? Giỏi lắm sao? Bất quá cũng chỉ là một thạch đầu vừa cứng lại vừa thối. Ta sẽ rời đây, đi tìm người khác tốt hơn ngươi!”

Tức giận rủa xả xong, lại hung hăn nhấm nháp cơ ngực rắn chắc của Hướng Thiên Nhai rồi di chuyển dần xuống phía dưới. Những nơi bị tiểu xà càng quét qua đều chằng chịt những dấu răng. Hạ xuống đến chiếc bụng săn cứng, lại tiếp tục hành động ‘lưu dấu’, nhưng… con bà nó chẳng những cứng mà còn dọa người a, đây là thịt người hay là đá tảng vậy chứ – Hương Xá tức giận rủa thầm. Cuối cùng, chọn được một chỗ tương đối mềm một chút, theo hướng từ lỗ tai của Thiên Nhai hướng xuống quyết tâm ‘chiến đấu’ đến cùng.

Hướng Thiên Nhai vẫn luôn kiềm chế nãy giờ, lúc này nhìn tiểu Xá như một con tiểu sư đang mặc sức phát tiết những bất mãn cùng phẫn hận trên người hắn, bàn tay nhỏ nhắn lại còn hung hăng đấm đấm trên mình (????), đâu phải là đấm a, rõ ràng đúng là cao cấp khiêu khích người ta. Nếu không phải cái chỗ đang bị ngấu nghiến kia truyền đến một trận đau buốt, Hướng Thiên Nhai hắn hoàn toàn cho rằng Hương Xá đang dùng thủ đoạn phiến tình khác để khiêu khích hắn.

Anh Hướng nhà ta bất chợt giang tay ôm lấy tiểu xà. Hắn là lần đầu tiên phát hiện, nguyên lai việc phải nín nhịn lại khiến bản thân khó chịu như vậy, làm cho hắn không còn nghĩ đến việc phải duy trì lý trí nữa. Ai da, hiện tại Thiên Nhai toàn thân đã như phát hỏa, nóng như bị thiêu đốt. Nếu nói lúc trước đối mặt với tiểu Hương Xá luôn câu dẫn hắn, trong lòng Thiên Nhai chỉ là một đốm lửa nhỏ mà bản thân hắn có thể dập tắt ngay lập tức, thì hiện tại hắn bị khiêu khích đến mức đốm lửa ấy bùng lên thành ngọn lửa lớn có thể đốt cháy cả cánh đồng (nguyên văn: liệu nguyên đại hỏa). Dục vọng của bản thân Hướng cốc chủ đã khởi phát, không còn có thể dập tắt được nữa rồi!!!!

Không thể kiềm chế được nữa, liền xoay người lại, đem Hương Xá đặt ở dưới thân. Hướng Thiên Nhai là lần đầu tiên đối mặt với loại chuyện này, đã không có tiền diễn, mơn trớn mà lại trực tiếp đem cái khí cụ cực đại kia đẩy mạnh vào giữa mật huyệt của Hương Xá, làm cho tiểu xà đáng thương nửa điểm chuẩn bị cũng không có run rẩy một phen.

“A.. a.. a.. a…… Đau đến chết đi được……” Hương Xá rống lên một tiếng như heo bị chọc tiết: “A a, đồ đầu gỗ nhà ngươi! Chẳng lẽ vuốt ve, tiền diễn ngươi cũng không biết sao? Ngươi…… Ngươi… cái này là ngàn đao giết người a. Rút ra đi, mau rút ra đi……” Hương Xá lần này là bị đau thật, nước mắt cũng theo đó ào ào chảy xuống. Tiểu Xá không ngờ cái bộ dáng lê hoa đái vũ yêu mị hiện giờ của bạn đã chân chính đem tia ý thức cuối cùng của Hướng đại cốc chủ đuổi ra khỏi tâm trí, khiến Hướng cốc chủ trong đầu chỉ còn lại tiếng gào thét đòi được giải phóng dục vọng đã bị đè nén đã lâu, tiếp tục hưởng thụ khoái hoạt cực độ này.

“Thái dương cao cao chiếu hoa nhi tại vi tiếu, hòa hú xuân phong chân nha chân mỹ hảo.” (Mặt trời trên cao chiếu sáng nụ cười của hoa, gió xuân ấm áp thật là tốt đẹp), trên đường bên ngoài khách ***, truyền đến tiếng ca ngọt ngào của cô nương bán hoa. Vào mùa xuân thế này, thật hiếm khi thời tiết lại tốt như vậy, khiến cho tâm tình người dù xấu đến thế nào cũng thoải mái mà nở nụ cười.

Bất quá…bất quá chuyện này lại không mảy may ảnh hưởng đến tiểu Hắc xà luôn vui vẻ, kiêng cường kia. Lúc này, tiểu xà chính là đang áp má xuống nệm, tức giận bỉu môi bất bình, không thèm quan tâm đến cái kẻ bên cạnh đang trưng ra vẻ mặt xấu hổ. Lại định xoay qua cười, mỉa mai vài câu, thế nhưng cuối cùng lại quay sang chỗ khác không thèm ngó đến bạn Nhai đang khổ sở lấy một điểm.

Hiện tại cái tên đầu gỗ cũng đại khái hiểu được tiểu Xá đang rất tức giận. Cũng là do tối qua lần đầu tiên ‘lâm trận’ đã bị cái gã nam nhân tinh lực dồi dào, điên đảo một trận mưa sa gió táp, tấn công dữ dội, khiến cho tiểu cúc nhà bạn xà vẫn còn đau muốn chết được. Cả người, tứ chi lẫn xương cốt đều rã rời vô lực, muốn trở mình một chút cũng khiến tiểu xà phải rên rỉ liên tục. Trong cái tình huống như vầy, dù cho là ai cũng không thể không tức giận.

Nhưng trên thực tế, hắc xà tinh Hương Xá vẫn đang suy nghĩ về vấn đề vô cùng quan trọng, đó là cuộc sống về sau với cái gã đầu gỗ kia có yên lành hay không.

Tiểu Xá nhíu nhíu đôi lông mày vừa dài vừa tinh tế có thể xem là tuyệt đẹp lại, khép hờ đôi mắt phượng xinh xắn lại thập phần quyến rũ, tự lầm bầm trong lòng: Hương Xá a Hương Xá, nghĩ đi nghĩ lại, đêm qua thật khiến ngươi nếm một trận chết đi sống lại. Ngươi có chắc là những điều ghi trong sách lẫn sư cô đã kể có đúng hay không đây, sao cái cảm giác khoái cảm lẫn sung sướng một chút cũng không có chứ?

Vấn đề này đối với Hương Xá mà nói là vô cùng trọng yếu.

Hắc xà tinh sở dĩ thà không phi tiên mà đến nhân gian để trãi nghiệm ái tình, chính là vì hắn luôn nhớ đến những chuyện mà sư cô đã từng say mê kể cho hắn lúc trước khi thành tinh: Xà là loài chí âm nhu nhuyễn, huống chi là xà tinh sẽ còn mãnh liệt hơn. Chân chính có thể làm cho xà tinh đạt đến vô thượng khoái hoạt không phải là cái gì ‘thanh tâm quả dục’ (tâm trong sáng không có dục vọng), ‘tu đạo’ hay ‘phi tiên’ gì đó, mà chính là ‘nam nhân’. Nam nhân cùng với một thứ độc nhất vô nhị được tạo ra khiến cho xà tinh có thể đạt được cực khoái vô cùng.

Mà sư cô cũng từng nói qua, Bạch nương tử sở dĩ bị gã nam nhân Hứa Tiên kia phản bội mà vẫn thâm tình không hối hận, vì hắn sinh hạ một đứa con rồi bị nhốt trong Lôi Phong tháp, thực ra chính là do đã trãi qua một hồi lại một hồi ái tình triền miên, không dứt ra được. Đương nhiên là sư cô cũng từng tự hào nói qua, nếu muốn nhất định phải tìm một nam nhân chính trực có trách nhiệm, xấu một chút cũng không sao, đương nhiên anh tuấn lại càng tốt, nhưng ngàn vạn lần không được như cái thằng mặt trắng (nguyên văn: tiểu bạch kiểm – ý nói: ngụy quân tử) thối tha Hứa Tiên kia.

Trong cảm nhận của Hương Xá về sư cô chỉ có hai chữ “tôn sùng”. Bởi vì chỉ có nàng ta mới dám giơ giơ chân đạp sư phụ mình (tiểu Anh: Ặc, thô bạo quá!!!), ném bình rượu mà sư tổ ưa thích. Mỗi lần sư cô hồi sơn, các vị sư thúc bá, sư phụ lẫn sư tổ đều như ‘tác điểu thú tán’ (chim thú chạy tán loạn), sợ tới mức liều mạng chạy về sông, chui vào động không dám bước ra. Về sau, tất cả các vị sư thúc bá, sư phụ đều lần lượt phi tiên, rốt cuộc chỉ còn một mình tiểu xà tinh khi ấy chỉ vừa bước vào con đường tu đạo ở lại. Lúc sư cô trở về liền hào hứng kể cho hắn nghe nàng đã tìm được một hảo nam nhân cho nên sẽ không phi tiên nữa. Lại còn vỗ vỗ đầu hắn làm ra vẻ thâm sâu, khiến tiểu xà tinh có chút lo lắng về con đường tương lai của bản thân.

Cũng chính vì chuyện này mà khi Hương Xá ở trên Vụ Ẩn Sơn trãi qua ngàn năm tu luyện, vẫn tâm tâm niệm niệm không được quên, phải giống như sư cô tìm được một nam nhân chính trực có trách nhiệm. Hơn nữa nguyện vọng tiểu Xá có vẻ còn lớn hơn là sư cô, là bởi vì ngoài việc nam nhân của hắn là một người chính trực, chung thủy thì người đó cũng phải có một tướng mạo anh tuấn, như vậy mới có thể xứng đôi với xà ta.

Mà có lẽ là do bị lây cái bệnh ngu ngốc của các bạn yêu tinh khác, nên dù một ngàn năm đã qua đi, đến bây giờ Hương Xá vẫn không hoài nghi những lời lẽ chí lý của sư cô năm xưa. Tiểu Xá không nghĩ đến chuyện sư cô của hắn là một mẫu xà (rắn cái) cho nên tìm nam nhân là lẽ thường tình, nhưng hắn dù gì vẫn là một công xà (rắn đực) thế nhưng cũng vẫn nghĩ đến chuyện đi tìm nam nhân (tiểu Anh: Ặc, bạn xà ngây thơ quá, nhất nhất nghe theo lời sư cô mà đi tìm nam nhân *hắc hắc*). Về điểm này thôi đã là quá sức tưởng tượng, không những thế, tiểu xà nhà ta lại còn hùng hồn ngang nhiên đem cái loại quan niệm này truyền bá (đầu độc) vào đầu óc của các bạn yêu khác trên Vụ Ẩn Sơn (tiểu Anh: á, hóa ra tiểu xà nhà ta là kẻ cầm đầu phong trào đây mà +.+!!)

Thế nhưng lúc này đây, Hắc xà tinh lại lâm vào tình trạng phiền não vô cùng. Tại sao sư cô kể, lúc làm cái loại sự tình này, nam nhân sẽ mang đến cho ngươi khoái cảm thăng hoa đến mức không có ngôn từ nào có thể miêu tả được. Nhưng bạn xà tội nghiệp nhớ lại, lúc bị cái tên đầu gỗ kia xâm nhập, không phải chỉ có cảm giác đau đớn lan ra toàn thân, còn cái chỗ kia như bị nứt đôi, đau không thể tả hay sao?

Hơn nữa, cái gã kia do chính mình tuyển chọn thực sự là quá cường liệt, cả bản thân vì bị hắn ta không thèm quan tâm mà đâm sâu vài phát liền ngất đi. Tiếp sau đó, tiểu xà chỉ nhớ bản thân như đang ở trên con thuyền nhỏ nhấp nhô trên sóng lớn, xóc nảy không dứt, lại còn như phát ra một chút âm thanh khiến người ta phải xấu hổ… Còn về khoái cảm, nga, chắc hẳn là có chứ, nhưng vì cái gì mà trong đầu hắn một chút ấn tượng cũng không có a~

Đột nhiên, tiểu xà quay đầu lại nhìn gương mặt vẫn trầm tĩnh của Hướng Thiên Nhai mà giờ đây trong mắt đã có vài phần ôn nhu hiếm có, thầm nghĩ hiện tại có nên ly khai khỏi cái gã này không hay là ráng chịu đựng thêm vài lần thống khổ, cố khám phá thử rốt cuộc là có tồn tại cái cảm giác khoái lạc như sư cô đã nói hay không? Thế nhưng, nếu là có thì không nói gì, nếu không có… nếu không đúng như vậy thì phải làm sao? Vấn đề không phải là không thể phi tiên, mấu chốt chính là, vì cái gì… vì cái gì hắm tựa hồ không nghĩ đến việc thực sự sẽ rời khỏi cái gã thô bạo này chứ?

“Có phải tối qua, ta khiến ngươi đau hay không?” , khi nhìn thấy Hương Xá xoay người lại, Hướng Thiên Nhai trong lòng cuối cùng cũng nhẹ nhõm thở một hơi, ánh mắt ôn nhu nhìn Hương Xá, những lạnh lùng trong ánh mắt tất cả đều biến mất.

Dù sao thì Hương Xá cũng có chút đoán trúng, loại người như Hướng Thiên Nhai chính là căn bản ‘bất vi sở động’ (có chuyện gì cũng không thèm quan tâm), nhưng một khi có người khiến hắn động tâm, hắn nhất định sẽ toàn tâm toàn ý, trong mắt hắn tuyệt chỉ có một mình người đó mà thôi.

“Vô nghĩa.” Hương Xá thở hổn hển trả lời: “Ngươi đâu chỉ là làm ta đau mỗi tối hôm qua? Chỗ kia hiện giờ vẫn còn rất đau a? Còn có toàn thân đều đau nhức, đến xoay người một cái cũng không dám.” , tiểu Xá càng nói càng ức, hoàn toàn quên mất bản thân đang muốn hỏi Hướng Thiên Nhai cái gì, cuối cùng còn trỏ trỏ ngón tay vào khuôn ngực lõa lồ tràn trề xuân sắc của cái nam nhân trước mặt, biểu đạt phẫn nộ cùng ủy khuất của bản thân.

“Ôi” Hương Xá kêu lên một tiếng thảm thiết, nước mắt lưng tròng nhìn hai khối cơ ngực cuồn cuộn, oa oa hét lớn: “Hai ngươi muốn làm loạn sao, có biết hay không ta đã muốn bị chủ nhân các ngươi lộng đến toàn thân bủn rủn, các ngươi lại còn giúp hắn khi dễ ta, thiếu chút nữa khiến tay ta gãy luôn.”, cơn giận lại nổi lên, nhớ lại tối qua, không dám hướng đến bụng hắn mà lại hướng về phía trên vai chọc tiếp.

Ngay sau đó, lại một tiếng hét thảm thiết vang lên, lần này Hương Xá đau đến nước mắt nước mũi đều ra: “A a a, ngay cả cái thứ xương xẩu chết tiệt nàycũng đến khi dễ ta.” . Tiểu Xá phẫn nộ nhìn Hướng Thiên Nhai: “Ngươi toàn thân cao thấp rốt cuộc có chỗ nào mềm một chút hay không đây? Mau chỉ cho ta để ta xả giận a! Ô ô ô, mạng của ta hảo khổ a……” , hai tay tiểu xà đấm đấm ngực Thiên Nhai tiếp tục gào khóc kêu to.

Trên đầu Hướng Thiên Nhai mồ hôi lạnh bắt đầu úa ra, thầm nghĩ bản thân định lực vẫn chưa đủ, rõ ràng đã nói không nên trêu chọc cái tiểu yêu tinh này, cuối cùng lại không nhịn được mà phạm phải sai lầm nghiêm trọng như hôm qua.

Bất qua, thấy Hương Xá khóc thương tâm như vậy, trong lòng Thiên Nhai lại dâng lên một sự tiếc thương, liền dùng giọng nói hết sức ôn nhu an ủi: “Hương Xá, ngươi… ngươi đừng như vậy. Để ta ra ngoài sai người làm cho ngươi một ít đồ để tẩm bổ. Ngươi trước tiên hảo hảo nằm nghỉ ở đây đi, nghĩ xem muốn ăn thêm cái gì cũng có thể nói cho ta biết.”. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là lần đầu tiên trong đời Hướng Thiên Nhai tuyệt đối ôn nhu như vậy

Hương Xá liền ngừng khóc lóc, nghi hoặc nhìn Hướng Thiên Nhai: “Tại sao muốn ta ăn cái gì để tẩm bổ?” , trong lòng thầm nghĩ: đem thức ăn này nọ cho ta tẩm bổ, chi bằng ngươi cho ta hấp thụ một chút nguyên khí, càng nhiều càng tốt. Bất quá ngay sau đó, những lời Hướng Thiên Nhai nói ra khiến tiểu xà cả kinh suýt chút nhảy dựng lên, cũng bởi vì hắn mang vẻ mặt áy náy mà nói: “Ngươi… tối qua…ngươi chảy rất nhiều huyết. Ai, cũng là do ta sơ ý, không nghĩ tới ngươi là lần đầu tiên làm loại chuyện này… Cho nên….” rồi không nói thêm gì nữa, nhẹ nhàng thay Hương Xá kéo cái chăn lên: “Máu ngươi thực là lạnh a. Ta nghĩ có thể là do ngươi từ nhỏ đã trãi qua mùa đông lạnh lẽo trong núi, bệnh căn không dứt được. Cho nên từ giờ về sau, ngươi nhất định phải chú ý, mặc nhiều quần áo một chút mới có thể giúp cho bản thân ấm lên được.”

Hướng Thiên Nhai thực sự đang rất áy náy, trước đây lần đầu tiên gặp tiểu Xá chính là một bộ mặt cực nhu cực mị, rồi lần thứ hai là khi hắn dùng sắc ra mà câu dẫn cái gã tiểu Hầu gia kia, sau đó còn định dùng thủ đoạn hòng hấp dẫn y. Lần nào cũng đều là một Hương Xá với bộ dáng ma mị thành thục lại có phần đanh đá chua ngoa, cho nên Thiên Nhai vẫn luôn nghĩ tiểu Xá đã sớm làm cái loại chuyện này, không hề nghĩ tới đối phương chính là lần đầu tiên bị đặt dưới thân như vậy.

Do nhớ rõ đêm qua, sau khi đã đạt đến cực hạn định, những tình cảm cuồng nhiệt từ từ lui vào, lý trí một lần nữa trở về đại não. Sau đó, Hướng cốc chủ nhận thấy tuyệt sắc tiểu Xá đang ở dưới thân hắn đã ngất đi, hạ thân lại có một vệt máu đỏ tươi nổi bật trên tấm nệm, khi ấy hắn gần như hoảng hốt đến mức như hồn như bay mất một nửa, liền lập tức tự tát mình vài cái. Đến khi lau người Hương Xá sạch sẽ xong, Thiên Nhai bất chợt phát hiện gã kia hô hấp bình thường trở lại, thỉnh thoảng lại còn ngáy “khò khò” hai tiếng, khi ấy cái phần hồn còn lơ lửng kia mới có thể quay trở lại vị trí cũ. Tiếp theo Thiên Nhai cứ như vậy ôm Hương Xá, ôn nhu nhìn hắn suốt một đêm.

Dưới ánh trăng, Hương Xá quả thực là xinh đẹp kinh người, đôi khi phát ra vài lời vô nghĩa thì thào mắng hắn cuồng bạo, ngay lúc ấy, Hướng Thiên Nhai trước giờ luôn thiết lãnh vô tình đã hoàn toàn bị tan chảy thành nhất trì xuân thủy, bản thân hắn cũng biết đã rơi vào lưới tình không thoát ra được nữa. Suốt ba mươi năm trời vô tâm vô tình, giờ đây khi lần đầu tiên nếm trãi mùi vị tình ái bản thân như không còn là của hắn để có thể kiểm soát được. Chưa đến một đêm mà tình cảm của chính hắn biến chuyển kinh khủng như vậy, để cho đối thủ hắn biết được chắc sẽ cười đến sái quai hàm mất thôi!

“A…… Cái gì…chảy…… chảy nhiều máu……” tiếng hét chói tai của Hương Xá đem Hướng Thiên Nhai quay lại tình huống thực tại. Tiểu Xá hết nhìn lên sàng đan rồi lại tìm kiếm khắp trên thân thể xem xem có vết máu lưu lại hay không. Sau đó tiểu Xá thở dài nhẹ nhõm nói một hơi: “Ngươi nhất định là nhìn lầm rồi, ta có chỗ nào là chảy máu cơ chứ, chuyện mất mặt như thế làm sao Hương Xá ta lại để xảy ra nga.”. Trước giờ, rắn luôn được cho là đứng đầu trong chuyện phòng the, còn Hắc xà tinh vẫn tự cho rằng cơ thể mình cũng là linh hoạt, mềm dẻo nhất thiên hạ, cho nên cái loại chuyện ‘chảy máu’ mất mặt này căn bản không có khả năng xảy ra trên người mình.

“Nga, sàng đan cùng đệm giường ta đã cho người thay vào tối hôm qua, cũng vì sợ ngươi sau khi ngủ dậy sẽ không thoải mái.” Hướng Thiên Nhai vỗ vỗ vai tiểu Xá nói tiếp: “Chuyện này sao lại có thể cho là mất mặt được chứ? Người cảm thấy mất mặt chính là ta mới đúng, lại tự hồ đồ đánh mất lý trí khiến ngươi bị thương tổn lớn đến vậy. Được rồi Hương Xá, ngươi ngoan ngoãn nằm trong này, ta lập tức đi chuẩn bị thức ăn cho ngươi nha!”. Nói xong, Thiên Nhai thay Hương Xá kéo chăn lên, rồi xoay người bước ra ngoài.

“Đây…. Đây chính là Hướng Thiên Nhai, Hướng đại cốc chủ của Sát thủ cốc sao? Không phải là cái gã lãnh khốc vô tình đã từng khiến ta tổn thương, luôn xua đuổi ta sao? Hắn… hắn nói khiến ta bị tổn thương… còn…. còn nói lập tức đi chuẩn bị thức ăn cho ta sao?”  Hương Xá ngây người trong giây lát, rồi bỗng đột nhiên vừa gào khóc vừa cười, trông thật quái dị, đứng lên vung tay múa may quay cuồng: “A a, ta chinh phục được hắn… Rốt cuộc ta cũng chinh phục được nam nhân tâm vững như thiết này a. Oa, oa…” cái âm thanh vừa eo éo vừa khàn khàn ấy vang vọng khắp khách ***, rơi vào tai hai vị sát thủ vừa được phái tới bảo hộ tiểu Xá, một lần nữa khiến hai vị bị chấn động tâm thần.

Lúc Hướng Thiên Nhai trở lại phòng, đập vào mắt đầu tiên chính là hình ảnh đường đường hai gã sát thủ mạnh mẽ lại đang run run như lá trước gió, gặp hắn như gặp phải quỷ. Trong lòng ngay lập tức trầm xuống, nhưng đã rút kinh nhiệm đợt trước không nên hỏi han thêm gì nữa, chỉ phát tay cho bọn họ lui ra.

Bọn họ đi chưa đến mười bước, Hướng cốc chủ nghe được một trong hai gã nói với người kia: “Trời ơi là trời, Cốc chủ của chúng ta, thiên hạ đệ nhất sát thủ của chúng ta a…. Sát thủ cốc chủ nga… thế nhưng… thế nhưng lại bị một gã nam nhân nhu nhược ‘hạ gục’. Thử hỏi thiên lý ở đâu, ở đâu nga?” , gã kia lắc đầu thở dài, tiếp lời: “Ai, hôm qua còn nghe Thập Nhất hào (bí danh số 11) nói có thể là Cốc chủ còn bị gã kia thượng nữa. Khi đó ta còn cười nhạo hắn tâm thần có vấn đề. Không nghĩ tới… không nghĩ tới đúng là sự thật a… Thiên a, tại sao lại có thể như vậy? Ta không tin, ta thật sự không thể tin được……”

Hướng Thiên Nhai nghe xong như chôn chân tại chỗ. Hắn là Sát thủ Cốc chủ, một Sát thủ Cốc chủ lạnh lùng, không cần vì những lời đồn đại của mấy tên thuộc hạ mà hao hơi tổn trí cố giải thích, hơn nữa mấy cái chuyện đó đều là ngày càng bị phóng đại. Nhưng dù sao, thân cũng là một nam nhân đầy tôn nghiêm, hắn không chịu nổi cái danh hiệu ‘bị thượng’. Đến khi tỉnh táo trở lại thì đã là đứng trước mặt hai gã thuộc hạ kia rồi!

“Nhìn cho rõ, đây là cái gì? Hướng Thiên Nhai giơ cái chậu rửa cùng khăn lau lên, thấy hai gã thuộc hạ ngơ ngác gật gật đầu, Hướng đại Cốc chủ lại lạnh lùng nói tiếp: “Đây chính là cấp cho Hương Xá lau sạch thân thể. Có biết vừa rồi ta đi làm việc gì không?” , lại thấy hai tên ngơ ngác lắc lắc đầu, hắn tiếp tục nói, giọng điệu càng âm lãnh: “Ta chính là đi bảo trù phòng chuẩn bị một ít thức ăn cho Hương Xá tẩm bổ. Có biết điều đó nghĩa là gì không?”

Hai gã ngốc đầu thuộc hạ không bắt kịp suy nghĩ của Cốc chủ, bọn họ chính là không rõ muốn chưng đồ tẩm bổ Hương Xá là có ý gì. Chợt nghe bên tai âm thanh vang lên tiếng cười duyên dáng trong trẻo, nói: “Được rồi, được rồi, để ta ở đây giải thích cho bọn họ hiểu rõ, ngươi mau mau đến đó đi.”, lời vừa nói là của nữ nhân lúc trước gõ cửa phòng Hướng Thiên Nhai.

Hướng Thiên Nhai xoay người bước đi, còn quay lại trừng mắt nhìn nàng kia một cái, sắc mặt vẫn là lãnh cảm như cũ: “Nhân Ninh, những sát thủ mà ngươi huấn luyện có phải hơi ngây ngốc không. Cho dù là sát thủ thì không hẳn là phải vô tâm vô tính, nhưng cũng không có nghĩa là dạy đến đại não của bọn họ trì độn đi. Phải có lối suy nghĩ linh hoạt một chút mới có thể hoàn thành nhiệm vị, thậm chí trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc cũng có thể tìm được con đường thoát thân chứ!”

Nhân Ninh nhún nhún vai, tỏ vẻ thất vọng: “Ta mỗi ngày huấn luyện sát thủ mỗi người đều linh động hết a. Chỉ là trong lúc nhất thời bị kinh hách mà thôi. Ngươi tốt nhất là mau mau đi xem ‘người nhà’ của ngươi đang làm chuyện cổ quái gì nữa kìa, ta cũng thật muốn xem qua hắn rốt cuộc là cái dạng gì mà đem các sát thủ ưu tú của ta biến thành ngây ngốc thế kia, không phải là sáu đầu mười hai cái tay đi? Nhóm sát thủ do ta huấn luyện, cho dù là gặp quái vật ba đầu sáu tay cũng không bị dọa đến thê thảm như vậy.”

Hướng Thiên Nhai nhíu mày, hừ một tiếng nói: “Ngươi dù đang pha trò cũng không thấy buồn cười chút nào” nói xong liền xoay người rời đi, thẳng một mạch đến trước cửa phòng mình, vẫn còn nghe thấy Nhân Ninh tức giận răn dạy: “Các ngươi đúng thật là ngốc, không thấy cước bộ của Cốc chủ hay sao? Thế nào lại có thể bị thượng bởi cái tên ỏng ẹo kia. Ngay cả xử nữ lần đầu hầu hạ cũng đã thống khổ một trận, huống chi là nam nhân. Cả một đám đúng là không có đầu óc. Lần sau, có xuống phố phải nhớ mua về một ít cấm thư, nhất là mấy cái sách miêu tả nam nhân XXOO nam nhân ấy, phát cho mỗi người một quyển, cũng là cho bản cô nương hảo hảo mà học tập.”

Ngay lập tức một giọt một hôi lạnh rơi xuống trên đầu Hướng đại cốc chủ. Hắn hoài nghi việc đem những sát thủ ưu tú mà hắn vất vả tuyển chọn, giao cho Nhân Ninh tiến hành huấn luyện có phải là sai lầm lớn nhất trong đời này của mình hay không!!???

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.