Thập Niên 70 Ấm Áp

Chương 9: Chương 9: Chương 6




Nhưng thằng nhóc kia lại cầm bánh bao trắng khóc lóc chạy đi, vừa chạy vừa khóc, miệng còn lẩm bẩm nói không rõ ràng, có thể đầu lưỡi đã bị cắn rách, nhưng vẫn không quên uy hiếp cô, nói muốn tìm anh trai báo thù cho nó.

Ôn Hân có chút xấu hổ đứng ngây tại chỗ, Lục Cường nhíu mày nhìn Ôn Hân vẻ mặt lo lắng, “Thằng nhỏ kia là thân thích nhà đội trưởng Triệu trong thôn. “

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều lộ ra vẻ đồng tình với Ôn Hân, địa vị của Đội trưởng Triệu mọi người đều biết, đắc tội với Đội trưởng Triệu cô cũng đừng nghĩ sẽ về lại thành phố.

Lâm Tĩnh đi lên an ủi, “Không có việc gì, cũng nên cho nó một chút giáo huấn, thằng nhóc này bình thường tay chân không sạch sẽ, ỷ vào là người nhà với nhà đội trưởng Triệu, nên nhóm thanh niên trí thức không dám làm gì nó, thường xuyên trộm cắp vặt, đồ đạc của chúng ta đều bị trộm qua, nó cũng nên bị đánh. Nhưng mà Ôn Hân, cú đá vừa rồi của cô thật đúng là lợi hại. “ Nó cũng bị một cước kia của Ôn Hân khiếp sợ mở to hai mắt.

“ Tôi... tôi! Trước đây có luyện qua một chút võ thuật. Ôn Hân sững sờ một chút, tìm cho mình một lời giải thích. Bất quá lời này cũng không sai, lúc cô không bị bệnh là đã học qua trường cảnh sát, học qua một chút kỹ xảo bắt giữ mèo ba chân, bất quá chưa đầy một năm đã bị phát hiện ung thư dạ dày, sau đó liền nghỉ học vô thời hạn. Nhưng trình độ của cô cũng rất tốt, vừa rồi, giá trị vũ lực quả thật có chút bạo liệt, tuy rằng đối thủ là một thằng nhóc mười mấy tuổi, nhưng cùng chiều cao với Ôn Hân mà cô có thể một cước đá bay nó, chính cô mơ hồ cảm thấy kinh hãi, hơn nữa hôm nay xuống đất cô làm những công việc phải dùng nhiều sức kia, hình như Ôn Hân đã dần dần lĩnh ngộ được một chuyện.

Lâm Tĩnh nhìn vẻ mặt mờ mịt của Ôn Hân, cho rằng Ôn Hân còn đang vì đánh người nhà của Đội trưởng Triệu mà lo lắng, vỗ vỗ bả vai Ôn Hân, “Được rồi, không có việc gì, chỉ là một cái bánh bao. “

“Đâu là một cái? Tất cả bánh bao không còn một cái nào, toàn bộ đều bị trộm sạch. “

“Hiện tại nhà ăn còn chưa đóng, cô mau đi gọi chút đồ ăn đi, hôm nay có xào bắp cải.”

Tất cả mọi người đều đã rất mệt mỏi, trò chuyện một hồi liền nhao nhao cầm hộp cơm trở về nghỉ ngơi.

Trong quyển tiểu thuyết kia, nữ chủ chính là có dị năng, cô ta mang theo không gian, cho nên không lo ăn uống. Ôn Hân nhìn hai tay mình một chút, dị năng của mình chẳng lẽ là, có một sức mạnh to lớn? Đây có phải là bàn tay vàng của cô không? Cái quái gì thế này!

Ôn Hân suy nghĩ nửa ngày không nghĩ ra nguyên nhân, mơ hồ gọi cơm trở lại phòng, vừa ngồi xuống, cửa ký túc xá Thanh niên trí thức liền náo nhiệt lên, vừa rồi thằng nhóc kia dẫn anh trai nó đến tìm người tính sổ.

Ôn Hân không biết anh trai của thằng nhóc này là ai, đứng lên đi ra ngoài, tầm mắt xuyên qua bức tường đất thấp bé, nhìn thấy mấy tên côn đồ ở cửa.

Một thiếu niên trẻ tuổi đứng ở phía trước, đem giọng hách dịch nói với Lục Cường: “ Mấy người đến từ thành phố thật là làm cho tôi kinh ngạc, cho rằng người Dương Thạch Tử chúng tôi dễ khi dễ có phải hay không? Tôi cho các người biết người ở Dương Thạch Tử chúng tôi không phải dễ chọc! “

Triệu Thắng Quân mặc một bộ quân phục màu xanh lá cây thịnh hành bấy giờ, đứng giữa đàn em của mình, cổ áo dựng đứng, tay áo xắn lên, hai tay đút vào trong túi quần, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng trên thực tế chính là loại lưu manh nông thôn ngốc nghếch, thoạt nhìn có vẻ lớn hơn học sinh trung học.

Không biết có phải Ôn Hân mang theo kính thời gian hay không, nhìn bộ dáng kiêu ngạo của bọn họ, cảm thấy tương đối ngốc, không đành lòng nhìn thẳng vào mấy người ngu ngốc.

Chỉ có như vậy thôi à??

Thấy Ôn Hân từ trong phòng đi ra, bên cạnh là thằng nhóc vừa bị đánh kéo quần áo Triệu Thắng Quân, chỉ vào Ôn Hân, “ Thắng Quân ca, chính là cô ta! Chính người phụ nữ đó đã đánh em thành ra như thế này. “

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.